Nhạc nềnTaohua

Bẫy Ngầm Chấp Pháp Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lò đun củi nghĩa trang vẫn còn tỏa ra hơi nóng hầm hập, thiêu đốt những vụn gỗ thông ẩm ướt cuối cùng thành tàn tro đen kịt. Mùi mỡ cháy khét lẹt của gã chấp sự ác bá Vương Ba quyện lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc và khí lạnh thấu xương của bão tuyết phương Bắc, tạo nên một thứ hỗn hợp khí tức ngột ngạt đến lợm giọng. Lâm Dạ đứng lặng trong góc tối của nhà bếp ngoại môn, bàn tay gầy gò bấu chặt lấy chuôi rìu bổ củi rỉ sét dính đầy vết máu khô sẫm màu. Cậu nhìn qua khe cửa lều gỗ mục nát, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng dõi theo hướng Tào Man vừa chạy trốn vào màn đêm trắng xóa.


"Hự..."


Một cơn đau co thắt tàn nhẫn đột ngột bộc phát từ lồng ngực trống rỗng của Lâm Dạ, khiến cậu khuỵu gối xuống nền đất lạnh giá. Dưới lớp áo vải gai thô xám xịt rách nát, vết sẹo hình chữ thập rách rộng rỉ máu tươi xối xả do phản lực chấn động của tiên lực Vương Ba phản phệ lúc trước. Những mũi kim khâu chắp vá bằng chỉ thường dính nhựa thảo dược của y sư câm A Mộc từ hôm qua giờ đây đã bị đứt bung, để lộ thớ thịt đỏ hỏn đang rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen tanh hôi. Tiên lực nguyền rủa lôi hỏa của Triệu Vô Cực ẩn sâu trong xương tủy như những con giòi xương tàn ác, liên tục cắn xé nhục thân phàm cốt rách nát của cậu, bốc lên làn khói mờ nhạt mang mùi hoại tử ghê rợn.


Lâm Dạ thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cậu run rẩy thọc tay vào ống tay áo rộng, rút ra một nắm Huyết Thệ Sa - thứ cát đỏ đặc biệt thu hoạch từ phế tích Cổ Nhạc am. Cậu không ngần ngại ấn mạnh nắm cát đỏ vào vết mổ ngực đang rách toạc. Tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên khi cát đỏ tiếp xúc với máu phàm chứa oán niệm, cưỡng ép cầm máu và ổn định dòng chảy huyết khí trong kinh mạch rách nát. Cậu biết nhục thân này chỉ còn có thể duy trì mạng sống tối đa trong vòng chưa đầy ba mươi sáu giờ nữa. Nếu không nhanh chóng đột nhập Linh Dược Các để cướp đoạt Băng Tủy Cực Phẩm tịnh hóa tiên lực nguyền rủa, cậu chắc chắn sẽ tự bạo đan điền giả dối mà chết.


"Két..."


Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía kho chứa củi khô sát cạnh lò đun. Đôi tai cực kỳ nhạy bén của Lâm Dạ khẽ động. Cậu lập tức thu hồi hơi thở, lướt đi vô thanh vô tức như một bóng ma trong đêm tối. Con dao phay băm thịt phàm trần tuy đã vỡ vụn, nhưng trên tay cậu lúc này vẫn còn ba cây Băng Tủy Châm tẩm kịch độc U Minh Độc Đan giấu kín dưới ống tay áo.


Kẻ đang run rẩy nép mình sau đống củi khô là A Quy, một tên tạp dịch quét dọn có dáng người gầy gò, lưng tôm, mặt dẹt lấm lem bùn đất. Trên tay gã vẫn còn ôm chặt một túi nhỏ chứa vài viên linh thạch hạ phẩm ăn trộm từ phòng của Vương Ba. Gã chứng kiến cảnh Vương Ba biến mất bí ẩn, định nhân cơ hội hỗn loạn để vơ vét tài sản rồi bỏ trốn, không ngờ lại chạm trán Lâm Dạ.


"Lâm... Lâm Dạ... Ngươi..."


A Quy hoảng sợ tột cùng định há miệng hét lớn, nhưng trước khi gã kịp phát ra âm thanh đầu tiên, một bàn tay lạnh ngắt như xác chết đóng băng của Lâm Dạ đã lao ra như chớp, bóp chặt lấy cổ họng gã. Đồng thời, mũi Băng Tủy Châm sắc nhọn, phát ra ánh sáng xanh lam mờ nhạt của kịch độc, đã găm sát vào huyệt đạo Đại Chùy sau gáy gã.


"Ngươi muốn sống, hay muốn biến thành tro bụi trong lò đun kia giống như gã?" Giọng nói của Lâm Dạ trầm đục, lạnh lẽo không mang theo một chút dao động cảm xúc nào, vang lên sát bên tai A Quy.


A Quy nhìn về phía lò đun củi vẫn còn bốc cháy rực lửa lôi hỏa, gã lập tức hiểu ra số phận của Vương Ba. Nỗi sợ hãi tột cùng khiến gã run rẩy như cầy sấy, hai tay buông thõng, túi linh thạch trộm cắp rơi bộp xuống đất. Gã gật đầu lia lịa, đôi mắt trợn trừng cầu xin.


Lâm Dạ khẽ nới lỏng tay bóp cổ gã, nhưng mũi châm độc vẫn găm chặt vào da thịt gáy gã không rời một phân. "Rất tốt. Ngươi là kẻ thông minh. Lát nữa khi Chấp Pháp Đường tới điều tra, ngươi biết phải nói gì rồi chứ?"


A Quy nuốt nước bọt cái ực, giọng run rẩy: "Ta... ta sẽ nói... ta thấy Chấp sự Vương Ba mang theo túi đựng linh thạch cống nạp của ngoại môn, hớt hải bỏ trốn xuống núi ngay trong đêm bão tuyết..."


"Không đủ." Đôi mắt Lâm Dạ híp lại sắc sảo. "Ngươi phải nói rằng gã phát hiện ra một mạch quặng Băng Tủy cực phẩm ẩn giấu dưới chân núi, muốn tự mình độc chiếm nên đã đánh cắp toàn bộ linh thạch dự trữ của nghĩa trang để làm lộ phí trốn chạy. Có như vậy, lòng tham và sự nghi ngờ của bọn chúng mới hướng hoàn toàn ra bên ngoài."


"Tiểu nhân... tiểu nhân đã rõ! Xin Lâm Dạ đại ca tha mạng!" A Quy khóc không ra tiếng, gã biết mình đã hoàn toàn bị kéo vào con thuyền tà ác này.


"Cộp. Cộp. Cộp."


Tiếng xích sắt nặng nề lết trên nền đá tuyết đóng băng đột ngột vang lên từ phía cổng chính của nghĩa trang củi lửa. Ánh sáng tím ngắt từ những ngọn đuốc lôi hỏa rực sáng xua tan bóng tối đêm mưa tuyết, hắt lên những vách tường gỗ mục nát của nghĩa trang những bóng người khổng lồ, dữ tợn. Đội trưởng tuần tra ác ôn Chu Thiết đã dẫn theo thiết giáp quân xuống nghĩa trang lục soát gắt gao.


Chu Thiết bước vào sân nghĩa trang, thân hình vạm vỡ như một ngọn tháp sắt quấn trong bộ giáp nặng màu xám xịt bám đầy sương muối. Gương mặt đầy những vết sẹo rạch ngang dọc của gã đỏ ửng lên vì sát khí và hơi lạnh. Trên tay gã cầm thanh đại đao bằng hắc thiết nặng hai mươi cân, lưỡi đao thỉnh thoảng lại phát ra những tia sét tím lách tách đầy uy hiếp.


"Vương Ba đâu? Đồ chấp sự phế vật đó tại sao đêm nay không lên Thiên Lăng phong nộp linh thạch cống nạp?" Chu Thiết gầm lên, tiếng nói mang theo linh áp của tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng 6 càn quét khắp nghĩa trang, khiến hàng loạt tạp dịch phàm nhân đang run rẩy trong các lều cỏ phải đồng loạt quỳ rạp xuống tuyết lạnh.


Không thấy ai trả lời, Chu Thiết hừ lạnh một tiếng, tay phải khẽ phất. Một luồng lôi hỏa tím ngắt bộc phát từ lòng bàn tay gã, đánh thẳng vào một góc lều cỏ chứa củi khô phía Nam. Ngọn lửa lôi hỏa bùng phát dữ dội, thiêu rụi toàn bộ gian lều gỗ trong nháy mắt, tiếng la hét hoảng sợ của vài tạp dịch phàm nhân vang lên thảm thiết giữa đêm bão tuyết.


"Nếu trong ba nhịp thở nữa không có kẻ đứng ra khai báo, ta sẽ thiêu rụi toàn bộ nghĩa trang này cùng lũ kiến cỏ các ngươi!" Chu Thiết tàn bạo tuyên bố.


Trước sức ép tàn khốc đó, A Quy dưới sự thúc đẩy ngầm của Lâm Dạ từ góc tối, đã run rẩy bước ra ngoài sân tuyết. Gã quỳ rạp dưới chân Chu Thiết, dập đầu lia lịa đến mức trán rỉ máu tươi.


"Chu đại nhân bớt giận! Tiểu nhân... tiểu nhân có chuyện muốn báo cáo! Chấp sự Vương Ba... gã đã trốn chạy rồi!"


Chu Thiết nheo mắt, lưỡi đại đao hắc thiết gác thẳng lên bả vai A Quy, sức nặng của thanh đao khiến gã tạp dịch suýt đổ sụp xuống. "Ngươi nói cái gì? Trốn chạy?"


"Dạ... đúng vậy!" A Quy run rẩy nói theo đúng kịch bản của Lâm Dạ. "Tối nay tiểu nhân đi quét dọn qua phòng gã, thấy gã đang thu gom toàn bộ linh thạch hạ phẩm cống nạp vào túi trữ vật. Gã lẩm bẩm nói rằng mình vừa phát hiện một mạch quặng Băng Tủy cực phẩm ẩn giấu dưới chân núi phía Bắc, muốn tự mình độc chiếm nên đã trốn chạy ngay trong đêm bão tuyết... Gã còn dọa nếu tiểu nhân hé răng nửa lời sẽ giết không tha!"


Chu Thiết nghe vậy, thần sắc khẽ động. Sự tham lam bản tính của một tu sĩ ngoại môn lập tức bị khơi dậy khi nghe thấy hai chữ "Băng Tủy cực phẩm". Tuy nhiên, sự đa nghi của một kẻ làm chấp pháp lâu năm khiến gã không dễ dàng tin tưởng hoàn toàn. Gã quét ánh mắt ti hí sắc lạnh khắp lượt nghĩa trang, dừng lại ngay tại căn lều cỏ rách nát của Lâm Dạ.


"Hừ, một tên chấp sự Luyện Khí tầng 6 mà lại dám cả gan phản bội tông môn? Để ta xem trong nghĩa trang này còn có kẻ nào làm nội ứng cho gã không!"


Nói đoạn, Chu Thiết dồn linh lực vào đan điền, giải phóng một luồng thần thức cực mạnh bao phủ toàn bộ khu vực nghĩa trang củi lửa, đặc biệt khóa chặt vào căn lều gỗ của Lâm Dạ. Luồng thần thức mang theo thuộc tính lôi hỏa nóng rát như những cây kim sắt nung đỏ, đâm xuyên qua vách gỗ mục nát, quét sạch mọi ngóc ngách trong phòng.


Trong lúc đó, Lâm Dạ đã nhanh chóng nằm xuống dưới đáy hố tro củi sâu dưới nền bếp lò, dùng đống tro tàn ẩm ướt phủ kín toàn bộ nhục thân rách nát của mình. Cậu vận hành bí thuật Không Nhịp Tim và Thần Thức Ẩn Nấp đến cực hạn.


Cơ thể cậu hoàn toàn lạnh ngắt, huyết dịch ngừng chảy, nhịp tim triệt tiêu về mức không. Cậu biến mình thành một tảng đá vô sinh mệnh, một phế nhân không có một chút dao động tiên lực nào dưới đáy hố tro. Luồng thần thức lôi hỏa của Chu Thiết quét qua nhục thân cậu liên tục ba lần, nhưng chỉ cảm nhận được một đống tro củi lạnh lẽo và một phế cốt phàm nhân không có tim, không có linh căn.


Chu Thiết thu hồi thần thức, nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống nền tuyết. "Một lũ phế vật tạp dịch không có nổi một tia linh khí. Thu quân! Lập tức đuổi theo hướng chân núi phía Bắc bắt giữ Vương Ba cho ta!"


Đội quân thiết giáp nhanh chóng rút đi, để lại một góc nghĩa trang củi lửa vẫn còn đang cháy âm ỉ dưới bão tuyết. Lâm Dạ bò ra khỏi hố tro củi, toàn thân bám đầy bụi than đen nhẻm. Vết thương trước ngực cậu lại rách rộng thêm một phân do áp lực nín thở quá lâu, máu phàm rỉ ra nhuộm đen cả lớp tro bụi bám trên da thịt.


Cậu biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Chu Thiết sẽ sớm phát hiện ra lời khai giả của A Quy khi không tìm thấy dấu vết của Vương Ba dưới chân núi. Lâm Dạ nhanh chóng thu dọn hành lý đơn sơ, mang theo thanh kiếm gãy rỉ sét và cây cổ cầm rách nát giấu dưới hầm ngầm, âm thầm đi qua đường cống thải bẩn thỉu của nghĩa trang để thoát ra ngoài biên giới ngoại môn.


Cậu di chuyển trong bóng tối của đêm bão tuyết, hướng thẳng về phía Hàn Hải Tiên Thành nằm dưới chân núi. Mục tiêu của cậu là Chợ đen Linh Bảo - khu chợ ngầm nằm sâu dưới lòng đất thành phố, nơi duy nhất cậu có thể tìm kiếm sự giúp đỡ kỹ thuật để đột nhập vào Linh Dược Các nội môn.


Sau hai canh giờ băng qua những con đường tuyết trơn trượt hiểm trở, Lâm Dạ đã tiếp cận được lối vào bí mật của Chợ đen Linh Bảo ẩn giấu dưới một giếng nước bỏ hoang ở ngoại ô tiên thành. Cậu nộp mười viên linh thạch hạ phẩm cướp được từ xác Vương Ba cho tên gác cổng mặt quỷ, rồi bước chân vào không gian ngầm ẩm ướt, nồng nặc mùi khói thuốc và tiếng ồn ào náo loạn của các tán tu giao dịch hàng cấm.


Trong một gian mật thất nhỏ hẹp bốc lên mùi rác thải và rượu nhạt nằm ở góc khuất nhất của chợ đen, Lâm Dạ gặp gỡ Liễu Tam Muội - nữ tặc chợ đen nổi tiếng với biệt tài mở khóa vạn năng và bẻ khóa trận pháp cấm chế cấp thấp. Nàng là một nữ tử có vóc dáng nhỏ nhắn, mặc bộ đồ bó sát màu đen che kín mặt chỉ lộ ra đôi mắt xếch sắc sảo, linh hoạt.


Lâm Dạ đặt ba viên linh thạch hạ phẩm còn lại lên bàn gỗ mục, giọng nói khàn khàn lạnh lùng: "Ta cần ngươi giúp ta bẻ khóa cấm chế cửa sau của Linh Dược Các nội môn vào đêm mai."


Liễu Tam Muội liếc nhìn ba viên linh thạch hạ phẩm, rồi nhìn lên gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc và vết thương rỉ máu trước ngực Lâm Dạ. Nàng khẽ cười một tiếng đầy châm biếm: "Ba viên linh thạch hạ phẩm mà muốn thuê ta đột nhập Linh Dược Các của tiên môn? Ngươi đang đùa với tính mạng của ta sao, tên tạp dịch không tim?"


Lâm Dạ không hề biến sắc. Cậu chậm rãi rút từ trong ống tay áo ra một mảnh giấy nháp công pháp rách nát dính máu khô - thứ mà cậu đã nhờ đứa trẻ nhặt rác Tiểu Đậu Tử tìm kiếm từ đống rác thải của các trưởng lão nội môn.


"Đây là sơ đồ bố phòng trận nhãn phụ ngoại môn dính máu của cựu trưởng lão Từ Chấn Đông. Ta biết ngươi đang tìm kiếm nó để đánh cắp kho Băng Tủy của Tam trưởng lão. Cộng thêm cái này, đủ chưa?"


Ánh mắt Liễu Tam Muội lập tức ngưng tụ khi nhìn thấy mảnh giấy nháp công pháp dính máu. Nàng nhanh chóng giật lấy mảnh giấy, kiểm tra kỹ lưỡng các đường vân trận pháp vẽ trên đó dưới ánh đèn dầu tù mù. Đôi mắt xếch của nàng rực lên vẻ tham lam và kinh ngạc tột độ.


"Được... giao dịch thành công! Đêm mai ta sẽ giúp ngươi bẻ khóa cửa sau Linh Dược Các." Liễu Tam Muội cất mảnh giấy vào ngực áo, rồi nhìn Lâm Dạ với một ánh mắt đầy phức tạp. "Nhưng trước khi đi, ta có một tin tức miễn phí muốn tặng cho ngươi. Coi như là khuyến mãi cho một khách hàng thú vị."


Lâm Dạ nhíu mày: "Tin tức gì?"


Liễu Tam Muội ghé sát tai cậu, giọng nói hạ thấp xuống mức tối thiểu, mang theo một luồng khí lạnh rùng mình: "Vân Kính trưởng lão nội môn đang âm thầm ra lệnh cho Hình Đường truy quét toàn bộ tàn dư của Lâm gia năm xưa dựa trên một danh sách phản bội mật... Và kẻ đứng đầu danh sách chỉ điểm đó, chính là Lâm Hoài An - huynh trưởng họ của ngươi, kẻ đã bán đứng gia tộc để đổi lấy một viên Trúc Cơ Đan."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!