Nhạc nềnTaohua

Sát Chiêu Vô Thanh Vô Tức

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết đêm đông gầm rú như vạn con dã thú đói khát, điên cuồng quất vào những tấm vách gỗ mục nát của nghĩa trang củi lửa ngoại môn Hàn Hải Tiên Tông. Đêm nay, bão tuyết phương Bắc rơi dày hơn thường lệ, từng bông tuyết nặng trĩu lẫn lộn với tro tàn đen kịt từ các lò luyện đan nội môn thải ra hằng ngày, phủ lên mặt đất một lớp màn xám xịt, u ám. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh, mùi than củi cháy dở và cả mùi tử khí âm u bốc lên từ Vạn Cốt hố cách đó không xa. Đây là nơi tận cùng của sự bóc lột, nơi hàng vạn phu dịch phàm nhân và tạp dịch đệ tử bỏ mạng mỗi năm vì kiệt sức, xác thân họ bị vứt bỏ không một tấm bia mộ, chỉ còn lại tro bụi hòa vào đất đá lạnh giá.


Trong căn lều rách nát rách nách nằm ở góc hẻo lánh nhất của nghĩa trang, Lâm Dạ đang ngồi tĩnh lặng trên đống rơm ẩm ướt. Manh áo vải gai thô xám xịt của cậu dính đầy vết máu khô sẫm màu. Dưới lớp áo đó, vết sẹo hình chữ thập ghê rợn trước ngực đang co thắt từng cơn dữ dội. Những mũi khâu chắp vá bằng chỉ thường dính nhựa thảo dược của y sư câm A Mộc từ hôm qua giờ đây đang căng ra, rỉ ra những giọt máu đen tanh hôi. Tiên lực nguyền rủa lôi hỏa của Triệu Vô Cực như những con giòi xương tàn ác, liên tục gặm nhấm huyết thịt phàm nhân quanh lồng ngực trống rỗng của cậu, bốc lên làn khói mờ nhạt mang mùi hoại tử ghê rợn.


Cơn đau thấu xương ập đến từng đợt như muốn xé rách nhục thân phàm cốt rách nát của Lâm Dạ. Cậu cắn chặt răng đến mức bật máu tươi, bàn tay gầy gò gân guốc bấu chặt lấy chiếc Vòng ngọc sứt mẻ của người mẹ quá cố đeo trên cổ tay trái. Một luồng hơi ấm phàm nhân dịu nhẹ, thanh tịnh từ chiếc vòng ngọc lan tỏa vào tâm thần, giúp cậu tạm thời đè nén cơn đau tột cùng và giữ vững lý trí không bị sát niệm hận thù nuốt chửng. Cậu nhắm chặt mắt, âm thầm tính toán thời gian. Nhục thân hoại tử này chỉ có thể duy trì mạng sống tối đa trong vòng chưa đầy hai ngày nữa. Nếu không đột nhập Linh Dược Các để cướp đoạt Băng Tủy Cực Phẩm tịnh hóa tiên lực nguyền rủa, cậu chắc chắn sẽ vỡ vụn thành tro bụi.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ mục nát của túp lều đột ngột bị một luồng tiên lực băng hệ thô bạo đánh sập, vỡ vụn thành trăm mảnh bắn tung tóe. Gió tuyết lạnh buốt cùng ánh sáng cam rực từ những ngọn đuốc lôi hỏa lập tức ập vào, xua tan bóng tối ảm đạm trong lều.


"Lâm Dạ! Đồ phế vật tạp dịch, cút ra đây cho ta!"


Một tiếng quát thô bạo, đầy phẫn nộ vang lên. Kẻ bước vào đầu tiên chính là Vương Ba, gã chấp sự ngoại môn ác bá trưởng quản nghĩa trang củi lửa. Gã có thân hình béo mập xộc xệch, gương mặt đầy sẹo rỗ dữ tợn đỏ ửng lên vì hơi rượu và sát khí. Trên tay gã, chiếc roi da dài dính máu phàm nhân vẫn đang run rẩy phát ra những luồng linh lực băng hệ mờ nhạt. Vương Ba là tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng 6, đối với những tạp dịch phàm nhân ở đây, gã chính là ông trời có quyền sinh sát trong tay.


Đứng ngay sau Vương Ba là Tào Man, kẻ xảo quyệt ngoại môn mang gương mặt nhọn hoắt như chuột và đôi mắt hí lấm lét. Trên tay Tào Man đang nâng niu chiếc lọ thủy tinh nhỏ dính máu phàm trần và tàn dư Băng Tủy - vật chứng mà gã đã nhặt được tại đống củi hôm qua để dâng lên báo cáo lập công.


"Chấp sự, chính là gã!" Tào Man chỉ ngón tay gầy guộc vào Lâm Dạ, cười nịnh bợ xảo trá. "Lọ thuốc dính máu phàm này được tìm thấy ngay sát lều của gã. Gã bị huynh quật roi rách lưng hằng ngày nhưng vết thương chưa bao giờ thối rữa, lại còn âm thầm sử dụng trộm dược liệu băng tủy của tông môn. Lồng ngực gã chắc chắn có bí mật cực lớn!"


Vương Ba bước tới một bước, luồng linh áp của Luyện Khí Cảnh tầng 6 từ cơ thể béo mập của gã bộc phát, càn quét khắp căn lều nhỏ. Áp lực vô hình đè nặng lên vai Lâm Dạ, khiến xương cốt phàm trần của cậu phát ra những tiếng răng rắc trầm đục. Dưới lớp áo vải gai, chiếc Hộ Tâm Giáp bằng sắt mỏng do Trần Thiết Hải rèn giấu bên trong khẽ rên rỉ dưới sức ép của linh áp tiên nhân.


"Lâm Dạ, ngươi giỏi lắm." Vương Ba cười gằn, đôi mắt ti hí lộ rõ vẻ tham lam tàn ác. Gã vung roi da quất mạnh xuống nền đất sát chân Lâm Dạ, tạo ra một tiếng nổ băng tinh chói tai. "Một kẻ bị mổ ngực cướp đạo tâm chí tôn từ nhỏ, đáng lẽ phải chết từ vạn năm trước, vậy mà lại có thể sống sót làm tạp dịch ở đây suốt bao năm qua. Nói! Ngươi dùng bí thuật tà môn gì để duy trì mạng sống không tim? Gã y sư câm A Mộc đã lén lút đưa cho ngươi dược liệu gì?"


Lâm Dạ cúi đầu, hai tay run rẩy bấu chặt vào đống rơm rách dưới chân, giả vờ như một phàm nhân hèn mọn đang run sợ trước uy nghiêm của tiên nhân. Cậu không hề ngẩng mặt lên, nhưng trong bóng tối của mái tóc xõa, đôi mắt sâu thẳm của cậu lại lạnh lùng và tĩnh lặng như nước mùa đông. Cậu đang quan sát. Vương Ba đứng cách cậu năm thước, tay cầm roi da đầy cảnh giác. Tào Man và hai tên đệ tử tay sai đứng canh gác ngay sát cổng lều.


Lâm Dạ biết, nếu cậu không ra tay đêm nay, Vương Ba sẽ mổ ngực cậu một lần nữa để tìm kiếm bí mật sống sót không tim, và mạng lưới tạp dịch ngoại môn do cậu âm thầm xây dựng sẽ bị nhổ tận gốc. Cậu cần một khoảng trống thời gian, một giây phút đánh lạc hướng để tiếp cận tử huyệt của gã.


Đúng lúc bầu không khí trong lều đang căng thẳng đến cực hạn, từ phía sân tuyết bên ngoài đột ngột vang lên một tiếng động lớn.


"Rầm! Choảng!"


Tiếng đòn gánh bằng gỗ lim ngâm nước muối gãy đôi phát ra tiếng động khô khốc, kéo theo hai thùng nước khổng lồ nặng hàng ngàn cân đổ sập xuống nền tuyết đóng băng, nước bắn tung tóe khắp nơi.


"A! Chấp sự bớt giận! Tiểu nhân trượt chân! Tiểu nhân đáng chết!"


Tiếng hét ngốc nghếch, hoảng sợ của Chu Đại Tráng - gã tạp dịch gánh nước to béo chân chất vang lên dồn dập ngoài sân. Chu Đại Tráng đã cố tình giả vờ trượt chân ngã gánh nước ngay sát lối vào căn lều để tạo tiếng động đánh lạc hướng theo ám hiệu ngầm của Lâm Dạ.


Tiếng động lớn và luồng nước bắn tung tóe bất ngờ khiến hai tên đệ tử tay sai và cả Tào Man giật mình, theo bản năng quay đầu nhìn ra phía sân tuyết bên ngoài. Ngay cả Vương Ba cũng khẽ nhíu mày, ánh mắt liếc xéo về phía cửa lều đầy bực dọc.


Chỉ một nháy mắt ngắn ngủi đó là quá đủ cho một sát thủ không nhịp tim.


Lâm Dạ lập tức kích hoạt bí thuật Không Nhịp Tim đến cực hạn, triệt tiêu hoàn toàn nhịp đập của tim và dao động sinh mệnh của nhục thân. Cơ thể cậu rơi vào trạng thái Vô Tâm Cảnh (Sơ cấp), lạnh ngắt như xác chết đóng băng và hoàn toàn biến mất khỏi mọi thần thức bói toán hay cảm ứng linh lực của Vương Ba. Đồng thời, cậu thi triển Tức Sát Pháp, thu liễm toàn bộ hơi thở và sát khí phàm nhân vào bóng tối.


Lâm Dạ lướt đi như một bóng ma không trọng lượng. Cậu vung con dao phay băm thịt phàm trần rỉ sét giấu dưới đống rơm, chém thẳng một nhát chí mạng vào cổ họng Vương Ba.


"Keng!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Lưỡi dao phay phàm trần chém trúng hộ thể linh khí mỏng của Vương Ba, vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn bắn ngược trở lại. Sức phản chấn cực mạnh từ tiên lực hộ thân của tu sĩ Luyện Khí tầng 6 hất văng Lâm Dạ lùi lại hai bước.


Cơn chấn động mạnh khiến vết mổ ngực khâu bằng chỉ thường của Lâm Dạ lập tức rách toạc ra. Máu đỏ tươi lẫn máu đen tanh hôi phun ra xối xả nhuộm đẫm manh áo vải gai thô, thấm qua kẽ nứt của chiếc Hộ Tâm Giáp rớt xuống nền tuyết trắng. Cơn đau thấu xương từ lồng ngực trống rỗng ập đến như muốn xé rách toàn bộ kinh mạch rách nát của cậu.


"Hừ! Đồ tạp dịch phế vật, dám dùng đao phàm trần ám sát tu sĩ?" Vương Ba giật nảy mình, nhanh chóng quay đầu lại, đôi mắt ti hí rực lên lôi hỏa sát khí. Gã vung chiếc roi da dính máu quất mạnh ra, tạo ra một luồng gió tuyết sắc bén chém thẳng vào lồng ngực Lâm Dạ.


Trong giây phút sinh tử, Lâm Dạ không hề lùi bước. Cậu dồn toàn bộ ý chí phàm nhân bất khuất vào tay phải, thi triển kỹ năng Hàn Băng Thấu Xương. Hàn khí cực hạn đóng băng vạn năm từ những ngày rèn luyện tại Băng Phong Động ngưng tụ lại trên hai đầu ngón tay phải trỏ và giữa, chuyển sang màu xanh lam đậm lạnh buốt không khí xung quanh.


Lâm Dạ cúi người né tránh đường roi da xé gió trong gang tấc. Thân hình gầy gò của cậu như một bóng ma màu xám lướt nhanh dưới gầm roi, áp sát cự ly gần vào khoảng không dưới nách của Vương Ba.


Từ trong ống tay áo rộng rách rưới, Lâm Dạ phóng ra cây Băng Tủy Châm sắc bén - ám khí chế tác từ Băng Tủy cực phẩm kết hợp với kịch độc U Minh Độc Đan chiết xuất từ độc trùng của Độc Cô Tử. Cậu dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp phàm cốt vào hai ngón tay đóng băng, đâm thẳng cây châm độc vào huyệt Đại Chùy nằm ở sau gáy, ngay dưới đốt sống cổ của Vương Ba bằng kỹ thuật Băng Tủy Phong Huyết.


"Phập!"


Mũi châm Băng Tủy cực sắc bén mang theo kịch độc vô hình đâm sâu vào huyệt đạo của Vương Ba.


"A... ngươi!"


Vương Ba gầm lên một tiếng đầy đau đớn dữ dội. Gã điên cuồng vận hành toàn bộ linh lực Luyện Khí Cảnh tầng 6 trong đan điền hòng bộc phát ra ngoài để đẩy cây kim châm độc ra khỏi gáy. Luồng tiên lực băng hệ bạo liệt từ cơ thể gã bùng phát, tạo ra một cơn chấn động linh lực khổng lồ đánh thẳng vào lồng ngực Lâm Dạ.


"Rắc! Rắc!"


Tiếng xương sườn phàm trần rạn nứt vang lên rợn người. Nhục thân Lâm Dạ bị chấn động mạnh, kinh mạch rách nát nặng nề, lồng ngực rỉ máu đỏ tươi nhuộm đẫm tuyết lạnh dưới chân. Nhưng cậu không hề buông tay. Chiếc Hộ Tâm Giáp bằng sắt mỏng do Trần Thiết Hải rèn mặc giấu bên trong áo đã chống đỡ được 80% phản lực chấn động của tiên lực, giữ chặt cho ngón tay Lâm Dạ không bị bật ra, găm sâu cây châm độc vào tận cùng đốt sống cổ của đối thủ.


Chỉ trong một nhịp thở, kịch độc U Minh Độc Đan bôi trên mũi châm lập tức phát huy tác dụng tàn khốc của Huyền Băng Chế Độc Thuật. Chất độc không màu không mùi ngấm nhanh vào huyết dịch, đông cứng toàn bộ kinh mạch vận hành linh lực và phong tỏa hoàn toàn đan điền của Vương Ba trong nháy mắt.


Luồng hào quang linh lực hộ thể quanh người Vương Ba lập tức tắt ngúm, biến mất hoàn toàn. Cơ thể béo mập của gã cứng đờ lại như một tượng đá đóng băng giữa trời tuyết, đôi mắt ti hí trợn trừng lên lộ rõ vẻ kinh hoàng, tuyệt vọng tột độ khi nhận ra mình đã hoàn toàn mất đi pháp lực tiên nhân.


Gã há miệng định hét lớn để gọi hai tên tay sai bên ngoài vào cứu mạng.


Nhưng Lâm Dạ đã nhanh hơn một bước. Bàn tay gầy gò gân guốc không có nhịp tim của cậu lao ra như vuốt ưng, bóp chặt lấy cổ họng béo mập của Vương Ba. Cậu dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp phàm cốt bất hoại rèn luyện qua vạn kiếp đau thương vào năm đầu ngón tay, siết chặt với một lực lượng ngàn cân.


"Rắc!"


Một tiếng xương gãy khô khốc vang lên giữa tiếng bão tuyết gào rú. Lâm Dạ bẻ gãy hoàn toàn thanh quản của Vương Ba, cắt đứt mọi cơ hội phát ra tiếng hét cầu cứu của gã.


Không khí lạnh buốt tràn vào phổi Vương Ba nhưng không thể phát ra âm thanh nào ngoài những tiếng "ọc ọc" nghẹn ngào của máu tươi trào ra từ miệng gã. Vương Ba giãy giụa điên cuồng, đôi tay béo mập cào cấu rách nát manh áo vải gai của Lâm Dạ, để lại những vệt máu đỏ tươi trên ngực cậu. Nhưng bàn tay không nhịp tim của Lâm Dạ vẫn vững chãi như gọng kìm sắt lạnh, siết chặt cổ họng gã cho đến khi đôi mắt ti hí của gã hoàn toàn mất đi ánh sáng, xám xịt lại và đổ sụp xuống nền tuyết lạnh giá.


Vương Ba, gã chấp sự ngoại môn ác bá Luyện Khí tầng 6, đã chết hoàn toàn vô thanh vô tức dưới tay một phàm nhân không tim.


Lâm Dạ buông tay, cơ thể béo mập của Vương Ba đổ sập xuống đống rơm rách trong lều như một bao cát nặng nề. Lâm Dạ gục xuống bên cạnh, lồng ngực trống hoác phập phồng dữ dội, từng ngụm máu tươi lẫn máu đen tanh hôi phun ra nhuộm đỏ cả nền tuyết xám đầy tro bụi. Cơn đau hoại tử từ vết thương ngực rách toạc ập đến khiến toàn thân cậu co giật kịch liệt, da dẻ tái nhợt không một chút sắc khí.


Cậu run rẩy đưa tay đè chặt lấy lồng ngực rách nát, cố gắng vận hành Phàm Tâm Huyết Thệ để cầm máu và ổn định nhục thân rách nát. Cậu biết, mình đã tiêu diệt được Vương Ba, nhưng đây mới chỉ là bước khởi đầu của cuộc đòi nợ máu đầy tàn khốc.


Lâm Dạ gượng dậy, dùng chút sức tàn cuối cùng để dọn dẹp hiện trường. Cậu kéo cái xác béo mập của Vương Ba dìm sâu vào đống củi khô mục nát bên lò sưởi khổng lồ của nghĩa trang - chiếc lò chuyên dùng để thiêu rác thải và xác chết phu dịch. Cậu ném cái xác vào lò đun củi, kích hoạt ngọn lửa lôi hỏa rực cháy để thiêu rụi hoàn toàn nhục thân của gã ác bá thành tro bụi không để lại dấu vết.


Khi ngọn lửa gầm rú thiêu rụi cái xác, Lâm Dạ đứng lặng trong bóng tối của nhà bếp ngoại môn, tay cầm chuôi rìu bổ củi rỉ sét, hướng mắt nhìn qua khe cửa lều rách nát ra phía sân tuyết bên ngoài.


Đột ngột, tầm mắt cậu khóa chặt vào một khe cửa gỗ mục nát đối diện.


Qua khe hở hẹp hòi bám đầy mạng nhện và tuyết bẩn, Lâm Dạ bắt gặp một đôi mắt hí sắc sảo đang trợn trừng lên vì kinh hoàng tột độ. Đó là gương mặt nhọn hoắt như chuột của Tào Man.


Tào Man đứng bất động trong bóng tối hành lang bên ngoài, toàn thân run rẩy kịch liệt, đôi môi răng hô mím chặt không dám phát ra một tiếng động nhỏ. Gã đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ đầu đến cuối qua khe cửa — cảnh tượng một tên tạp dịch phế thải không tim, dùng tay không tàn nhẫn bóp chết một vị tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng 6 đầy quyền năng vô thanh vô tức.


Nỗi sợ hãi tột cùng, nguyên thủy của phàm nhân trước ác quỷ bao trùm lấy tâm thần Tào Man. Gã hoảng loạn quay đầu, dẫm đạp lên tuyết lạnh chạy trốn thục mạng vào màn bão tuyết gầm rú đêm tối, mang theo bí mật động trời về phàm nhân giết tu sĩ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!