Băng Tủy Trị Thương Ngực
Bão tuyết ngoài cửa am hoang phế gầm rú như vạn con dã thú đói khát, nhưng bên trong chính điện đổ nát của Cổ Nhạc am, bầu không khí lại cô đặc đến mức nghẹt thở. Tiếng bước chân dồn dập của đội tuần tra ngoại môn dẫm lên lớp tuyết dày ngoài sân phát ra những tiếng "sột soạt" rợn người. Ánh sáng từ những viên huỳnh quang thạch trên tay áo của bọn chúng xuyên qua những kẽ nứt của bức tường đá sụp đổ, quét những vệt sáng lạnh lẽo vào trong chính điện.
Lâm Dạ quỳ rạp bên bệ thờ đổ nát, lồng ngực trống rỗng của cậu đang co thắt dữ dội. Vết sẹo hình chữ thập trước ngực rực lên ánh sáng oán khí màu xám đỏ kỳ dị, tàn dư từ bí thuật Phàm Tâm Huyết Thệ vừa mới kích hoạt thành công đang cuộn trào trong kinh mạch rách nát.
"Oán khí rò rỉ ở hướng này! Mau lục soát!"
Tiếng quát lạnh lùng của tên đội trưởng tuần tra vang lên ngay ngoài cửa am. Lâm Dạ biết, nếu để bọn chúng bước vào và nhìn thấy cây cổ cầm rách nát Vô Âm đang rỉ ra oán khí trên bệ đá, cậu và cả tàn hồn của Cổ Nhạc Sư sẽ lập tức tan thành mây khói dưới tay Chấp Pháp Đường.
Trong giây phút sinh tử, Lâm Dạ không hề hoảng loạn. Ý chí nhẫn nhịn rèn luyện qua hàng vạn kiếp nạn giúp cậu giữ được sự tỉnh táo đến đáng sợ. Cậu cắn chặt răng, bàn tay gầy gò bấu chặt vào thân đàn rỉ sét, vận hành bí thuật Không Nhịp Tim đến cực hạn.
Cơ thể cậu lập tức rơi vào trạng thái Vô Tâm Cảnh (Sơ cấp). Nhịp đập của tim hoàn toàn triệt tiêu, huyết dịch ngừng lưu thông, nhiệt độ cơ thể giảm mạnh xuống mức lạnh ngắt như một xác chết đóng băng. Đồng thời, cậu dùng hai tay ôm chặt lấy cây cổ cầm, dùng chính nhục thân phàm cốt lạnh lẽo của mình để bao bọc, cưỡng ép thu hồi toàn bộ luồng oán khí xám đỏ đang rò rỉ vào lại trong khoảng trống lồng ngực.
"Xoạt!"
Cánh cửa gỗ mục nát của am hoang bị một luồng tiên lực băng hệ thô bạo đánh sập. Ba tên đệ tử tuần tra ngoại môn khoác trường bào xám, tay cầm phi kiếm cấp thấp bước vào. Thần thức của tên dẫn đầu lập tức quét qua toàn bộ chính điện, lục soát từng ngóc ngách.
Thần thức lạnh lẽo quét qua người Lâm Dạ. Nhưng dưới trạng thái Không Nhịp Tim, nhục thân của cậu hoàn toàn trơ lì, không có bất kỳ dao động sinh mệnh hay linh lực nào. Trong mắt thần thức của kẻ tu tiên, Lâm Dạ lúc này chỉ là một đống xương thịt phàm trần lạnh ngắt, một cái xác phu dịch chết rét bị vứt bỏ bên bệ thờ đổ nát.
"Đội trưởng, không có ai cả. Chỉ có một cái xác tạp dịch chết cóng từ bao giờ." Một tên tuần tra tiến lại gần, dùng mũi kiếm đẩy nhẹ vào bả vai lạnh ngắt của Lâm Dạ, khinh bỉ nói. "Chắc là oán khí từ bãi tha ma ngoại môn theo gió tuyết thổi qua đây thôi."
Tên đội trưởng tuần tra nhíu mày nhìn quanh một lượt, rồi hừ lạnh: "Đúng là xui xẻo. Đi thôi, bão tuyết thế này mà phải ra ngoài tuần tra, thật tốn thời gian. Mau trở về uống vài hớp rượu sưởi ấm đan điền."
Bọn chúng quay lưng bỏ đi, tiếng bước chân xa dần rồi chìm hẳn vào tiếng gió rít gào của Thập Vạn Tuyết Sơn.
Khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Lâm Dạ mới từ từ thả lỏng cơ thể. Cậu buông cây cổ cầm ra, lồng ngực trống hoác phập phồng trở lại, mang theo một cơn ho dữ dội. Cậu gục xuống bên bệ thờ, ngụm máu đen tanh hôi phun ra nhuộm đỏ một khoảng tuyết trắng dưới chân.
Cơn đau thấu xương từ lồng ngực ập đến như muốn xé rách nhục thân phàm cốt của cậu. Lâm Dạ run rẩy đưa tay chạm vào vết sẹo chữ thập trước ngực. Nơi đó không chỉ rỉ máu đen, mà da thịt xung quanh đã bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, bốc lên một làn khói mờ nhạt mang theo mùi hoại tử thối rữa ghê rợn.
Bí mật vết sẹo chữ thập cuối cùng đã lộ ra chân tướng tàn khốc. Vết thương không thể khép miệng tự nhiên này mang theo tiên lực nguyền rủa tàn dư từ bàn tay mổ ngực của Triệu Vô Cực năm xưa. Lôi hỏa tiên lực của lão như những con giòi xương, hằng ngày hằng giờ gặm nhấm huyết thịt phàm nhân của cậu. Giờ đây, sau khi cưỡng ép kích hoạt Phàm Tâm Huyết Thệ, nhục thân phàm cốt của cậu đã đến giới hạn sụp đổ.
"Băng Tủy Cực Phẩm..." Lâm Dạ thì thầm, giọng nói khàn đặc vì đau đớn. Cậu nhớ lại lời cảnh báo của tàn hồn Cổ Nhạc Sư trước khi biến mất. Cậu chỉ có đúng ba ngày để tìm được Băng Tủy Cực Phẩm dưới đáy mỏ băng ngoại môn để tịnh hóa tiên lực nguyền rủa, nếu không, nhục thân phàm trần này sẽ hoàn toàn hoại tử, tan vỡ thành tro bụi.
Cậu không thể chết lúc này. Mối thù diệt tộc Tuyết Sơn Thôn chưa trả, năm mảnh vỡ đạo tâm chí tôn chưa thu hồi, cậu tuyệt đối không thể ngã xuống ở nghĩa trang củi lửa này.
Lâm Dạ dùng chút sức tàn cuối cùng, giấu kỹ cây cổ cầm rách nát Vô Âm dưới hầm đá bí mật dưới bệ thờ đổ nát. Sau đó, cậu dùng tuyết lạnh xoa đều lên vết thương để tạm thời đóng băng cảm giác đau đớn, lết từng bước chân nặng nề trở về Nghĩa trang củi lửa ngoại môn trong bóng tối.
Sáng hôm sau, nghĩa trang củi lửa ngoại môn vẫn chìm trong bầu không khí lạnh lẽo và hôi thối của tro tàn luyện đan. Lâm Dạ lầm lũi ôm những khúc củi mục đóng băng ném vào lò đun củi của Ngoại môn tạp dịch đường. Mỗi lần vung rìu chẻ củi, vết sẹo chữ thập trước ngực cậu lại co thắt dữ dội, máu đen âm thầm rỉ ra thấm đẫm manh áo vải gai thô rách rưới.
"Lâm Dạ... huynh không sao chứ?"
Một tiếng thì thầm nhút nhát vang lên từ phía sau đống củi khô. Lâm Dạ không quay đầu lại, nhưng cậu biết đó là Diệp Hồng Trần - một thiếu niên tạp dịch mười sáu tuổi nhỏ thó, nhút nhát nhưng sở hữu đôi tai to bất thường. Diệp Hồng Trần mang linh căn tạp dịch phế thải, nhưng lại có khả năng đặc dị gọi là thính phong thuật, có thể nghe lén được những âm thanh cực nhỏ từ khoảng cách xa.
"Máu của huynh... mùi máu của huynh rất lạ. Nó mang theo mùi thối rữa của tiên lực lôi hỏa." Diệp Hồng Trần rụt rè tiến lại gần, đôi tai to khẽ động đậy. "Hôm qua tôi nghe lén được các chấp sự ở Linh Dược Các nói chuyện, bọn họ vừa chuyển một lô Băng Tủy Cực Phẩm từ mỏ quặng về kho dược liệu ngoại môn để chuẩn bị tiến cống cho nội môn."
Lâm Dạ dừng rìu, ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng nhìn thiếu niên trước mặt: "Tin tức có chính xác không?"
"Chính xác vạn phần!" Diệp Hồng Trần gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy lo lắng. "Nhưng kho dược liệu ngoại môn canh gác cực kỳ nghiêm ngặt, xung quanh đều có cấm chế linh lực. Huynh mang phàm cốt thể chất rách nát thế này, đột nhập vào đó chỉ có con đường chết."
"Ta không có lựa chọn nào khác." Lâm Dạ khàn giọng nói, bàn tay gầy gò nắm chặt chuôi rìu sắt rỉ. "Nếu không có Băng Tủy Cực Phẩm, ta sẽ chết trong vòng hai ngày nữa."
Đột ngột, đôi tai của Diệp Hồng Trần khẽ giật mạnh. Sắc mặt cậu ta lập tức trở nên trắng bệch, vội vàng giật lấy một bó củi khô ôm vào lòng, giả vờ cúi đầu quét dọn dẹp.
"Có tiếng bước chân... là Tào Man! Hắn đang đi về phía này!" Diệp Hồng Trần truyền âm gấp gáp vào tai Lâm Dạ bằng Thính Phong Quyết.
Lâm Dạ lập tức thu hồi sát khí, cúi đầu tiếp tục chẻ củi.
Từ lối vào nghĩa trang, một bóng người gầy gò, gương mặt nhọn hoắt như chuột, răng hô, chân đi giày da thú đắt tiền bước tới. Đó là Tào Man - kẻ xảo quyệt nổi danh ngoại môn, chuyên đi rình mò sai phạm của tạp dịch để báo cáo lên Chấp sự Vương Ba hòng kiếm điểm cống hiến để đổi lấy linh thạch hạ phẩm.
Tào Man chắp tay sau lưng, đôi mắt hí ti hí đảo liên tục xung quanh bãi củi, cuối cùng dừng lại trên người Lâm Dạ với vẻ dò xét khinh bỉ:
"Lâm Dạ, hôm nay Vương Ba chấp sự có lệnh, nghĩa trang củi lửa phải tăng thêm ba mươi xe củi khô cho Linh Dược Các. Nếu thiếu một khúc, Chấp sự sẽ dùng roi da lột da ngươi." Tào Man khịt khịt mũi, gương mặt nhọn hoắt khẽ nhăn lại. "Mùi gì thế này? Tại sao chỗ của ngươi lại có mùi hôi thối như xác chết phân hủy thế kia?"
Lâm Dạ không ngẩng đầu, giọng nói lầm lì vô cảm vang lên:
"Tro tàn từ lò luyện đan thải ra hằng ngày tích tụ dưới tuyết, bốc mùi hôi thối là chuyện bình thường. Nếu ngươi không chịu được, có thể rời đi."
"Hừ, đồ phế vật tạp dịch rách rưới mà cũng dám nói giọng đó với ta sao?" Tào Man khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt sát chân Lâm Dạ. "Ta khuyên ngươi nên biết điều một chút. Vương Ba chấp sự dạo này đang rất nghi ngờ hành tung của ngươi hằng đêm đấy. Đừng để ta bắt được sơ hở của ngươi."
Nói xong, Tào Man quay lưng bỏ đi, nhưng ánh mắt của gã trước khi đi vẫn lén lút liếc nhìn vết máu sẫm màu ẩn hiện sau manh áo vải gai thô của Lâm Dạ.
Lâm Dạ nhìn theo bóng lưng Tào Man, trong lòng dâng lên một luồng sát niệm lạnh lùng. Tào Man là kẻ nhát gan nhưng cực kỳ xảo quyệt, gã đã bắt đầu nghi ngờ vết thương của cậu. Nếu để gã tiếp tục rình rập, bí mật không tim và kế hoạch đột nhập kho dược liệu của cậu chắc chắn sẽ bị bại lộ trước Vương Ba.
Đêm xuống, bão tuyết lại gào thét bao phủ toàn bộ nghĩa trang củi lửa ngoại môn.
Tào Man nấp trên một cành thông lớn phủ đầy tuyết trắng sát cạnh túp lều rách của Lâm Dạ. Gã quấn chặt chiếc áo khoác da cừu, đôi mắt hí sắc sảo quét liên tục qua khe cửa lều rách nát hòng tìm kiếm bất kỳ dấu vết bất thường nào. Gã tin chắc rằng Lâm Dạ đang che giấu một bí mật động trời, và nếu gã dâng bí mật này cho Vương Ba, gã chắc chắn sẽ được ban thưởng một viên Trúc Cơ Đan cấp thấp để phi thăng tiên môn.
Trong lều, Lâm Dạ đang ngồi tĩnh tọa trên đống rơm rách. Vết thương trước ngực cậu lúc này đã hoại tử nghiêm trọng, sương độc màu đen từ tiên lực nguyền rủa của Triệu Vô Cực bắt đầu lan rộng ra xung quanh, ăn mòn vào tận xương phàm cốt rách nát. Cơn đau thấu xương ập đến khiến toàn thân cậu run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh hòa lẫn với máu đen tuôn ra xối xả.
Lâm Dạ run rẩy đưa bàn tay phải lên cổ tay trái, nắm chặt lấy chiếc Vòng ngọc sứt mẻ của người mẹ quá cố để lại. Một luồng hơi ấm phàm nhân dịu nhẹ, thanh tịnh từ chiếc vòng ngọc lan tỏa vào tâm thần, giúp cậu tạm thời đè nén cơn đau tột cùng và giữ vững lý trí không bị sát niệm hận thù nuốt chửng.
"Lâm Dạ! Tào Man đang nấp trên cành cây tuyết phía Tây Bắc lều của huynh, cách khoảng mười lăm trượng. Hắn đang quét mắt rình mò túp lều rách!"
Tiếng truyền âm gấp gáp của Diệp Hồng Trần vang lên trong tai Lâm Dạ qua Thính Phong Quyết. Diệp Hồng Trần đang nấp dưới một đống củi khô lớn cách đó không xa, dùng thính phong thuật nghe tiếng tuyết lún dưới giày của Tào Man để định vị chính xác vị trí của gã.
Lâm Dạ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm lấp lóe sát ý lạnh lùng như băng tuyết phương Bắc. Cậu nhận thấy Tào Man là kẻ nhát gan nhưng xảo quyệt; giết gã ngay bây giờ tại nghĩa trang sẽ rút dây động rừng, khiến Vương Ba lập tức phát động lệnh vây quét toàn diện. Cách tốt nhất là dùng Tức Sát Pháp để di chuyển áp sát, khống chế hoặc đánh lạc hướng suy nghĩ của gã.
Lâm Dạ vận hành bí thuật Không Nhịp Tim, triệt tiêu hoàn toàn nhịp đập của tim và dao động nhiệt độ cơ thể. Đồng thời, cậu thi triển Tức Sát Pháp, thu liễm toàn bộ hơi thở và sát khí phàm nhân vào bóng tối.
Cơ thể cậu lạnh ngắt như một xác chết đóng băng, hoàn toàn vô hình trước mọi thần thức bói toán của tu sĩ Luyện Khí Cảnh. Lâm Dạ nhẹ nhàng lướt ra khỏi cửa sau của túp lều rách, di chuyển không một tiếng động giữa bão tuyết gào rú, áp sát ra sau lưng cây thông nơi Tào Man đang nấp.
Lâm Dạ lướt đi trên tuyết như một bóng ma không trọng lượng. Cậu nhẹ nhàng leo lên thân cây thông cổ thụ từ phía góc khuất, tiếp cận Tào Man từ phía sau cự ly gần vô thanh vô tức. Trên tay phải của cậu, một cây Băng Tủy Châm sắc bén - ám khí không mang linh lực do Trần Thiết Hải rèn đúc - đang lấp lóe ánh sáng lạnh lẽo.
Cự ly chỉ còn lại ba thước. Tào Man vẫn đang chăm chú nhìn vào cửa lều rách nát, hoàn toàn không biết tử thần không nhịp tim đang đứng ngay sau lưng mình.
Lâm Dạ nâng bàn tay phải lên, nhắm thẳng vào huyệt Đại Chùy sau gáy Tào Man định đâm xuống hòng khống chế thần trí gã.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc quyết định ấy, lôi hỏa tiên lực tàn dư của Triệu Vô Cực trong lồng ngực Lâm Dạ đột ngột bùng phát dữ dội. Vết sẹo chữ thập hoại tử co thắt cực hạn, một cơn đau xé rách linh hồn ập đến khiến toàn thân Lâm Dạ chấn động mạnh.
"Hự..."
Lâm Dạ nén một tiếng rên rỉ trong cổ họng, nhưng cơn đau quá đột ngột khiến bàn tay phải của cậu run rẩy kịch liệt, làm rơi mất cây Băng Tủy Châm xuống tuyết. Lưỡi kim châm sượt qua một cành thông khô, phát ra một tiếng "rắc" nhỏ giữa tiếng bão tuyết.
"Ai đó?!"
Tào Man giật nảy mình, gã nghi ngờ quay ngoắt đầu lại, tay phải lập tức rút ra một thanh đoản kiếm cấp thấp phát ra linh quang xanh mờ nhạt.
Lâm Dạ lập tức đông cứng cơ thể, triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động sinh mệnh bằng Không Nhịp Tim. Cậu đứng im như một tảng đá đóng băng bám đầy tuyết trắng ngay sát cạnh thân cây. Trong màn bão tuyết mù mịt, nhục thân lạnh ngắt không hơi ấm của cậu hoàn toàn hòa nhập vào cảnh sắc thiên nhiên hoang tàn xung quanh.
Tào Man quét mắt nhìn quanh một lượt, đôi mắt hí sắc sảo dò xét từng cành cây nhưng chỉ thấy gió tuyết thổi qua gào rú. Thần thức Luyện Khí tầng 4 của gã quét qua người Lâm Dạ nhưng hoàn toàn trơ lì, không phát hiện ra bất kỳ hơi ấm hay nhịp đập sinh mệnh nào của con người.
"Kỳ lạ... chỉ là gió tuyết thổi gãy cành cây sao?" Tào Man lẩm bẩm, lau mồ hôi lạnh trên trán. Nhưng sự nghi ngờ trong lòng gã đã dâng cao, gã quyết định trèo xuống cây để tìm kiếm xung quanh.
Lâm Dạ biết mình không thể tiếp tục ra tay lúc này do vết thương ngực đang phản phệ dữ dội. Cậu âm thầm lùi lại, thả mình rơi tự do xuống đống tuyết dày dưới gốc cây không tiếng động, rồi nhanh chóng lẩn trốn vào bóng tối hướng về phía lò sưởi của nghĩa trang.
Vết mổ ngực của Lâm Dạ lúc này đã rách rộng thêm một phân do vận động mạnh, máu đen tanh hôi tuôn ra xối xả nhuộm đen cả một khoảng tuyết trắng dưới chân cậu. Cơn đau hoại tử khiến cậu khuỵu gối xuống tuyết lạnh, tầm mắt nhòe đi vì kiệt sức.
Từ trong bóng tối của nhà bếp ngoại môn, một bóng người già nua, tóc muối tiêu xơ xác bước ra. Đó là y sư câm A Mộc. Ông nhìn thấy vết thương rách nát rỉ máu đen của Lâm Dạ, gương mặt già nua lầm lì lập tức biến sắc. Ông nhanh chóng ra hiệu cho Lâm Dạ nấp dưới hầm lò sưởi (hầm lò đun củi) của nghĩa trang.
Hầm lò sưởi là nơi chứa đầy tro tàn cực nồng của các loại dược liệu luyện đan thải ra hằng ngày. Lâm Dạ vừa chui vào hầm, A Mộc liền bốc từng nắm tro tàn nồng nặc mùi lưu huỳnh và than củi phủ kín lên người cậu, dùng mùi tro cực nồng này để trung hòa hoàn toàn mùi máu tanh hôi rỉ ra từ lồng ngực trống rỗng.
Chỉ vài nhịp thở sau, Tào Man đã lần theo dấu vết gió tuyết đi tới gần khu vực lò sưởi. Gã khịt khịt mũi, đôi mắt hí sắc sảo quét liên tục qua đống củi khô xung quanh:
"Mùi lưu huỳnh nồng quá... nhưng rõ ràng vừa rồi có mùi máu tanh hôi phàm nhân ở quanh đây."
Tào Man dùng đoản kiếm gạt từng đống củi khô để tìm kiếm. Khi gã đi ngang qua đống củi sát hầm lò sưởi, ánh mắt gã đột ngột dừng lại trên một đống rơm rách nát.
Nơi đó, có một lọ dược liệu nhỏ bằng thủy tinh trống rỗng, bên trên vẫn còn dính vài vệt máu phàm nhân màu đỏ sẫm chưa kịp đông cứng. Đây chính là lọ thuốc mỡ Băng Tủy mà y sư câm A Mộc đã dùng để đắp vết thương cho Lâm Dạ đêm hôm trước, bị gió tuyết thổi bay ra từ túp lều rách.
Tào Man cúi người nhặt lọ thủy tinh lên, đưa lên mũi ngửi thử. Gương mặt nhọn hoắt như chuột của gã lập tức bộc lộ một nụ cười tàn ác, đầy mưu mô xảo quyệt:
"Ha ha! Máu phàm nhân... lại có cả tàn dư dược tính của Băng Tủy ngoại môn. Lâm Dạ, đồ phế vật tạp dịch, lần này để ta xem ngươi làm sao chối cãi trước Vương Ba chấp sự!"
Tào Man nắm chặt lọ thủy tinh dính máu, quay người chạy như điên ra phía cổng nghĩa trang củi lửa để báo cáo lập công với Chấp sự Vương Ba.
Dưới hầm lò sưởi đầy tro tàn lạnh lẽo, Lâm Dạ nằm im lặng, đôi mắt sâu thẳm chứng kiến toàn bộ cảnh tượng qua khe hở của nắp lò. Cậu biết, lọ thuốc dính máu phàm đã lọt vào tay đối thủ. Trận chiến sinh tử không thể tránh khỏi đã bị đẩy lên đỉnh điểm nguy cơ sớm hơn dự tính.
"Ư..."
Lâm Dạ khẽ rên rỉ, lồng ngực trống rỗng của cậu lại co thắt kịch liệt. Máu đen tuôn ra xối xả làm ướt sũng lớp tro tàn phủ trên ngực. Tiên lực nguyền rủa lôi hỏa của Triệu Vô Cực đang điên cuồng tàn phá, vết sẹo chữ thập đã hoại tử đen kịt, da thịt rách nát lộ ra cả xương phu sườn phàm trần.
Y sư câm A Mộc nhanh chóng kéo Lâm Dạ ra khỏi hầm lò sưởi, đặt cậu nằm lên một phiến đá phẳng trong bóng tối nhà bếp. Gương mặt ông đầy vẻ nghiêm trọng và thương cảm. Ông biết, nếu không khâu lại vết thương ngực rách nát ngay lập tức, Lâm Dạ sẽ chết vì mất máu trước khi kịp lấy được Băng Tủy Cực Phẩm.
Nhưng A Mộc là một phàm nhân y sư nghèo khổ ẩn dật, ông không có linh dược hay thuốc tê (anesthetic) của tiên môn để giảm đau.
A Mộc run rẩy lấy ra từ trong hộp châm bạc rỉ sét một cây kim khâu bằng xương thú thô sơ và một cuộn chỉ thường dính nhựa thảo dược. Ông nhìn Lâm Dạ, ra hiệu bằng tay hỏi cậu có chịu đựng được cơn đau xé da xé thịt này không.
Lâm Dạ không nói một lời. Cậu đưa bàn tay rách nát lên, nắm chặt lấy chiếc Vòng ngọc sứt mẻ của người mẹ quá cố trên cổ tay trái. Cậu cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt A Mộc, gật đầu dứt khoát.
A Mộc hít một hơi sâu, luồn sợi chỉ thường qua lỗ kim xương. Ông bắt đầu đâm mũi kim đầu tiên xuyên qua lớp da thịt hoại tử đen kịt xung quanh vết sẹo chữ thập của Lâm Dạ.
"Phập!"
Cơn đau tột cùng ập đến như một luồng điện giật tàn phá toàn bộ thần trí Lâm Dạ. Cảm giác mũi kim thô bạo đâm xuyên qua da thịt rách nát, kéo theo sợi chỉ thường thô ráp luồn qua các thớ cơ thịt đang hoại tử không có bất kỳ loại thuốc tê nào hỗ trợ là một sự tra tấn tàn khốc vượt quá giới hạn chịu đựng của con người.
Toàn thân Lâm Dạ co giật kịch liệt, các thớ cơ trên gương mặt cậu vặn vẹo biến dạng vì đau đớn. Bàn tay cậu siết chặt chiếc vòng ngọc sứt mẻ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, khớp xương kêu lên răng rắc. Nhưng Lâm Dạ vẫn im lặng đến đáng sợ, cậu không hề phát ra một tiếng rên rỉ hay la hét nào hòng tránh làm động động đến lính tuần đêm bên ngoài.
Cậu dùng phàm tâm huyết thệ để duy trì mạng sống, dùng chính nỗi u uất hận thù diệt tộc Tuyết Sơn Thôn vạn năm trước làm mỏ neo giữ vững thần trí giữa cơn bão táp đau đớn.
"Phập! Phập!"
A Mộc lầm lỳ đưa kim khâu liên tục, từng mũi khâu thô bạo cố gắng kéo sát hai mép da thịt hoại tử của vết sẹo chữ thập lại với nhau. Máu đen lẫn máu đỏ tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả bàn tay thô ráp dính đầy nhựa thuốc của vị y sư câm.
Mỗi mũi khâu kéo qua là một lần Lâm Dạ cảm giác như linh hồn mình bị xé rách làm đôi. Nhưng ánh mắt cậu vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt nước hồ băng mùa đông. Trong tâm trí cậu lúc này, hình ảnh Triệu Vô Cực mổ ngực cướp đạo tâm và gương mặt tàn ác của Vương Ba dẫm đạp lên ngực cậu liên tục hiện về, biến cơn đau thể xác thành ngọn lửa hận thù rực cháy trong khoảng trống lồng ngực.
Sợi chỉ thường cuối cùng được rút chặt và thắt nút. Vết sẹo chữ thập ghê rợn trước ngực Lâm Dạ đã được khâu lại chắp vá bằng những đường chỉ thô bạo dính đầy máu và tro tàn. Vết thương tạm thời ngừng rỉ máu xối xả, nhưng da thịt xung quanh vẫn đen kịt, báo hiệu thời gian sống sót của nhục thân phàm cốt này chỉ còn lại chưa đầy hai ngày nếu thiếu Băng Tủy Cực Phẩm.
Lâm Dạ gượng dậy, mặc lại manh áo vải gai thô rách rưới dính đầy máu khô và tro tàn củi lửa. Cậu nhìn vị y sư câm A Mộc, khẽ gật đầu tỏ lòng biết ơn chân thành.
Bên ngoài túp lều rách, tiếng gió tuyết bỗng nhiên ngừng gào thét trong giây lát, để lại một khoảng lặng im đáng sợ. Nhưng ngay sau đó, tiếng bước chân dồn dập của hàng chục người cùng những tiếng quát tháo thô bạo dẫm lên tuyết lạnh vang lên từ phía cổng nghĩa trang củi lửa.
"Bao vây toàn bộ nghĩa trang củi lửa ngoại môn cho ta! Lục soát từng túp lều cỏ, bắt bằng được tên tạp dịch phản nghịch Lâm Dạ!"
Tiếng gầm rú đầy phẫn nộ của Chấp sự Vương Ba vang vọng khắp nghĩa trang đêm tối. Gã ác bá đã nhận được lọ thuốc dính máu phàm từ tay Tào Man và dẫn theo toàn bộ đệ tử tuần tra thiết giáp xuống lục soát nghĩa trang ngay trong đêm quyết định.
Lâm Dạ đứng trong bóng tối nhà bếp, bàn tay gầy gò nắm chặt chuôi rìu bổ củi rỉ sét, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra cổng chính nơi những ngọn đuốc lôi hỏa đang rực sáng cả một góc trời tuyết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!