Đoạt Mệnh Trấn Trưởng
Gió tuyết gầm rú qua những khoảng tường vỡ nát của tổng kho Hàn Hải Thương Hội, mang theo cái lạnh thấu xương của phương Bắc thổi bạt luồng hơi nóng từ những kiện than sưởi đang cháy dở. Khói xám cuộn trào, nhuộm đen cả một vùng trời tuyết. Giữa đống đổ nát rực lửa ấy, Tề Thiên – gã trưởng thương hội từng hô mưa gọi gió – giờ đây mặt mũi lem luốc tro than, bộ y phục lụa là màu tía rách bươm, đang điên cuồng bóp cổ đứa trẻ ăn xin A Phúc.
Lồng ngực nhỏ thó của đứa trẻ phập phồng yếu ớt, đôi chân trần gầy guộc của nó giãy giụa giữa không trung, đá loạn xạ vào lớp tuyết dày dính máu.
"Trương trấn trưởng! Giết! Giết sạch lũ phàm nhân cướp lương này cho ta!" Tề Thiên gầm lên, giọng nói khàn đặc vì khói độc và sự phẫn nộ tột cùng khi sản nghiệp vạn năm tiêu tan trong một đêm. "Tên tạp dịch không tim kia, ngươi dám phá hủy thương hội của ta, ta sẽ dùng máu của toàn bộ lũ kiến hôi này để tế thần đàn!"
Phía sau gã, dưới ánh đuốc lôi hỏa rực sáng cả một góc trời, Trấn trưởng Chấp Pháp Trấn Trương Cuồng đang đứng sừng sững trên đài hành hình bằng đá xám vừa được dựng tạm. Thân hình gã béo mập như một bao thịt lớn quấn trong bộ quan phục phàm trần lộng lẫy nhưng xộc xệch, gương mặt đầy mỡ bóng loáng phản chiếu ánh lửa, để lộ vẻ hống hách tàn bạo thường ngày. Gã vuốt ve thanh đại đao rỉ sét dính đầy máu khô trên tay, cười khẩy nhìn hàng vạn phàm nhân tị nạn đang ôm chặt những bao lương thực vừa cướp được.
"Lũ tiện dân phản nghịch!" Giọng Trương Cuồng vang lên như sấm nổ, át cả tiếng gió rít. "Ăn lộc của tiên môn, sống nhờ hơi ấm của Hàn Hải Tiên Tông, vậy mà dám cấu kết với tà ma ngoại đạo cướp bóc kho lương! Nha dịch đâu! Dàn trận! Kẻ nào bước ra khỏi tổng kho một bước, chém đầu thị chúng ngay tại chỗ!"
Hàng trăm nha dịch vũ trang đao kiếm rỉ sét rầm rập tiến lên, tạo thành một bức tường sắt khóa chặt mọi lối ra vào. Những lưỡi đao sáng quắc lạnh lùng chĩa thẳng vào lồng ngực bách tính nghèo khổ. Sự sợ hãi vạn năm trước tiên quyền và chính quyền tay sai lại một lần nữa đè nặng lên vai phàm nhân. Họ run rẩy, những bao lương thực vừa cướp được suýt nữa rơi khỏi những cánh tay gầy gò vì đói khát.
Lâm Dạ đứng giữa ranh giới của ánh lửa và bóng tối, tay phải nắm chặt thanh kiếm gãy Vô Tâm Kiếm Phôi.
Bả vai phải của cậu – vết thương bỏng lạnh hoại tử rách thịt lộ xương phàm – đang truyền đến những cơn đau buốt nhói như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm. Thứ Tuyết Thảo nhai nát mà Tô Diệu Ân đắp cho cậu từ chiều đã hoàn toàn bị máu phàm sẫm màu thấm đẫm, bốc lên mùi hoại tử nhẹ dưới sức nóng của bão lửa. Vết sẹo hình chữ thập trước ngực cậu co thắt dữ dội, rỉ ra từng giọt máu đen tanh nóng dính Huyết Thệ Sa.
Cậu không có nhịp tim. Lồng ngực trống rỗng hoàn toàn im lặng, khiến cậu giống như một tảng đá vô tri chìm vào màn đêm tuyết. Nhưng sâu trong khoảng trống hoác ấy, oán niệm hận thù của vạn dân Tuyết Sơn Thôn bị diệt tộc đang bùng cháy dữ dội.
Cậu nhìn chằm chằm vào Trương Cuồng. Kẻ phản bội đồng bào phàm nhân này, vì muốn lấy lòng tiên nhân trên núi Thiên Lăng phong, đã thẳng tay chém đầu hàng trăm bách tính vô tội. Mỗi mạng người nằm xuống dưới lưỡi đao của gã chỉ để đổi lấy một viên đan dược rác rưởi hay một lời hứa hẹn hờ hững từ Vân Kính trưởng lão.
"Lâm Dạ đại ca..." Liễu Tam Muội từ trong bóng tối bên cạnh khẽ kéo vạt áo vải gai thô của cậu. Bàn tay phải của nàng quấn băng vải dính máu do vết bỏng lôi hỏa từ cấm chế của Tề Thiên để lại, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì lạnh và lo lắng. "Nha dịch đông quá. Trương Cuồng mang theo toàn bộ binh lực của Chấp Pháp Trấn. Chúng ta bị bao vây rồi."
"Ngươi đưa bách tính di tản bằng đường cống ngầm cũ dưới tổng kho." Giọng nói của Lâm Dạ khàn đặc, lạnh lẽo như băng đá vạn năm. "Kẻ phản bội này... để ta xử lý."
Cậu bước ra khỏi bóng tối.
Lúc này, trên đài hành hình, Trương Cuồng đã mất kiên nhẫn. Gã giật phắt đứa trẻ ăn xin A Phúc từ tay Tề Thiên, ấn đầu nó xuống thớt gỗ đá xám. Thanh đại đao rỉ sét vung lên cao, phát ra những tiếng rít ghê rợn.
"Để xem tên không tim kia có dám ló mặt ra không!" Trương Cuồng gầm lên đầy hống hách. "Giết một đứa, bọn chúng sẽ biết thế nào là uy nghiêm của tiên môn!"
Lưỡi đao bổ xuống. Gió tuyết như ngưng đọng trong khoảnh khắc sinh tử.
"Xoạt!"
Một luồng tàn ảnh màu máu đỏ rực đột ngột xé rách màn đêm tuyết. Lâm Dạ kích hoạt Huyết Ảnh Bộ, tiêu hao một ngụm máu đầu tim quý giá. Cơn đau từ lồng ngực trống rỗng bộc phát dữ dội như muốn xé toạc nhục thân phàm cốt của cậu, nhưng tốc độ của cậu đã vượt qua giới hạn của mắt thường.
"Keng!!!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ rực giữa trời bão tuyết. Thanh đại đao của Trương Cuồng bị chặn đứng ngay sát cổ đứa trẻ A Phúc.
Lâm Dạ xuất hiện trực diện trên đài hành hình. Thanh kiếm gãy Vô Tâm Kiếm Phôi rỉ sét trong tay phải cậu đang run rẩy kịch liệt, nhưng nó đang humming lên một luồng nhiệt lượng đỏ rực như nham thạch nóng chảy. Đó là oán khí từ khối Huyền Thiết Quặng dính máu phàm trần dưới nền tổng kho rò rỉ sang, biến lưỡi kiếm gãy thành một khối sắt nung đỏ đầy sát khí bất khuất.
Trương Cuồng bị chấn động mạnh, hai cánh tay béo mập tê dại, gã lảo đảo lùi lại ba bước, đôi mắt híp trợn tròn kinh hoàng: "Ngươi... tên tạp dịch không tim kia! Ngươi từ đâu chui ra?!"
"Nha dịch đâu! Bao vây hắn!" Tề Thiên đứng bên cạnh hét lên điên cuồng, mặt cắt không còn một giọt máu.
Hàng chục nha dịch tinh nhuệ lập tức gầm rú lao lên đài hành hình. Bọn chúng vung xích sắt nặng trịch, quấn chặt lấy hai chân và cánh tay trái của Lâm Dạ. Những sợi xích sắt phàm trần lạnh ngắt khóa chặt nhục thân cậu, kéo căng ra bốn hướng hòng ghìm chặt cậu xuống mặt đá.
Lâm Dạ khẽ hừ lạnh một tiếng. Cậu không hề vận hành một tia linh lực nào – bởi đan điền cậu hoàn toàn trống rỗng, nhưng huyết khí phàm nhân trong người cậu đang cuộn trào như thác lũ nhờ Phàm Nhân Luyện Thể Thuật. Cậu tỳ chặt chân xuống nền đá đài hành hình, các thớ cơ bắp gân guốc nổi rõ dưới lớp áo vải gai thô rách rưới.
"Rắc! Rắc!"
Với sức mạnh cơ bắp thô mộc đạt đến cực hạn rèn luyện qua hàng vạn lần chẻ củi gánh nước tại nghĩa trang, Lâm Dạ gầm lên một tiếng câm lặng trong lòng, dùng sức vặn mạnh nhục thân. Những sợi xích sắt phàm trần dày cộp bỗng chốc bị cậu giật đứt phăng thành từng đoạn vụn, bắn tung tóe vào mặt đám nha dịch xung quanh.
Cậu vung Vô Tâm Kiếm Phôi quét ngang một đường tròn hoàn mỹ.
"Xoẹt!"
Lưỡi kiếm gãy rực đỏ oán khí chém gãy đôi toàn bộ đao kiếm phàm trần của đám nha dịch đi đầu. Sức nặng và nhiệt độ của thanh kiếm sắt rỉ nóng chảy khiến bọn chúng kinh hoàng dạt ra xa, không một kẻ nào dám tiến lên thêm một bước.
Lâm Dạ quay đầu, dùng tay trái bế xốc đứa trẻ A Phúc lên, ném nhẹ nó về phía dưới đài nơi phản quân đang chờ sẵn. Nhưng ngay trong khoảnh khắc sơ hở khi che chắn cho đứa trẻ, một tên nha dịch từ góc khuất đã lén lút vung đao chém mạnh vào lưng cậu.
"Phập!"
Một vết chém dài xuất hiện sau lưng Lâm Dạ. Máu phàm màu đỏ sẫm tuôn ra, nhuộm đỏ cả lớp áo vải gai thô rách rưới. Cơn đau rát bỏng ập đến, nhưng gương mặt Lâm Dạ vẫn lạnh lùng không một chút biến sắc. Cậu quay người, ánh mắt xám tro không nhịp tim khóa chặt lấy tên nha dịch vừa ra tay. Ánh nhìn lạnh lẽo như tử thần ấy khiến gã nha dịch rụng rời tay chân, vứt đao quỳ sụp xuống tuyết xin tha mạng.
Lâm Dạ đưa sáo xương rỉ máu lên miệng, định thổi khúc nhạc oán khí để giải tán đám nha dịch còn lại. Nhưng tiếng la hét hỗn loạn, tiếng khóc lóc gào thét của hàng vạn phàm nhân tị nạn dưới đài kết hợp với tiếng gió tuyết rú rít đã làm nhiễu loạn hoàn toàn tần số âm thanh phàm trần. Âm luật sáo xương bị bóp méo, không thể cộng hưởng để tạo ra uy lực khống chế tinh thần như thường lệ. Cậu đành buông sáo xuống, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.
Cậu bước từng bước nặng nề về phía Trương Cuồng.
"Trương Cuồng." Giọng nói của Lâm Dạ vang lên giữa trời tuyết, mỗi từ phát ra đều mang theo oán hận của hàng vạn sinh linh bị gã hại chết. "Ngươi sinh ra là phàm nhân, mang dòng máu phàm nhân, nhưng lại cam tâm làm chó săn cho tiên môn, dẫm đạp lên xương máu của chính đồng bào mình để cầu vinh. Đêm nay, nợ máu của Tuyết Sơn Thôn, ta bắt ngươi phải trả trước!"
Trương Cuồng nhìn thấy đám nha dịch tinh nhuệ bị Lâm Dạ quét sạch chỉ bằng một nhát kiếm phàm, lòng kiêu ngạo hống hách thường ngày lập tức vỡ vụn, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng. Gã lùi dần về phía mép đài hành hình, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên gương mặt đầy mỡ.
"Ngươi... ngươi là tên tạp dịch phế thải! Ngươi không có linh lực, làm sao có thể mạnh như vậy?!" Trương Cuồng run rẩy gào lên, gã thò tay vào ngực áo, rút ra một chiếc còi xương nhỏ màu trắng nhạt phát ra dao động linh lực mờ nhạt. "Tiên nhân trên núi sẽ không tha cho ngươi! Ta sẽ gọi Chấp Pháp Vệ nội môn xuống nghiền nát ngươi!"
Gã đưa chiếc còi xương lên miệng định thổi.
Lâm Dạ nhếch môi cười lạnh. Cậu biết rất rõ, Trương Cuồng chỉ là một phàm nhân mang chút võ công giang hồ thô thiển; việc gã liên lạc được với tiên môn hoàn toàn phụ thuộc vào chiếc còi xương mang cấm chế linh lực kia. Nếu để gã thổi còi, Chấp Pháp Vệ từ trên núi Thiên Lăng phong sẽ ập xuống trong vòng nửa canh giờ, lúc đó bách tính tị nạn sẽ không còn đường sống.
Cậu không cho gã cơ hội đó.
Cánh tay phải của Lâm Dạ khẽ rung lên, một viên Băng Tủy Châm nhỏ màu xanh lam tinh khiết dính kịch độc tuyết thảo đột ngột xuất hiện giữa hai ngón tay trỏ và giữa. Cậu vận hành bí thuật Băng Tủy Phong Huyết, phóng châm cực nhanh cự ly gần.
"Vút!"
Viên kim châm nhỏ mang theo hàn khí buốt giá đâm chính xác vào tử huyệt phong huyết ngay giữa cổ họng của Trương Cuồng.
Hàn khí tuyệt đối từ Băng Tủy Cực Phẩm lập tức lan tỏa, đông cứng hoàn toàn hệ thống huyết quản và thanh quản của gã trong nháy mắt. Gương mặt béo mập của Trương Cuồng trợn trừng, đôi mắt lồi ra đầy kinh hoàng. Gã cố gắng lấy hơi để thổi chiếc còi xương, nhưng cổ họng gã đã cứng đờ như đá đóng băng, không thể phát ra bất kỳ một âm thanh nào, dù chỉ là một tiếng rên rỉ yếu ớt.
Chiếc còi xương rơi khỏi bàn tay run rẩy của gã, lăn lóc trên nền đá xám dính tuyết.
Lâm Dạ tiến sát tới trước mặt Trương Cuồng. Sát khí phàm trần từ nhục thân không tim của cậu bao phủ lấy gã, lạnh lẽo đến mức khiến mỡ trên mặt gã như đông cứng lại. Cậu vung cao thanh kiếm gãy Vô Tâm Kiếm Phôi rực đỏ oán khí, dồn toàn bộ ý chí phục thù bất khuất của phàm nhân vào một nhát chém quyết định.
"Vô Tâm... Nhất Trảm!"
Một đường kiếm khí màu xám tro lạnh lùng xé rách màn đêm tuyết, chém đôi không khí.
"Xoẹt!"
Đầu của Trấn trưởng Trương Cuồng lìa khỏi cổ, lăn lông lốc dưới nền đá đài hành hình, đôi mắt vẫn trợn trừng chứa đầy nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết. Thân hình béo mập khổng lồ của gã đổ sụp xuống như một bao tải thịt thối, máu phàm nhân màu đỏ tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng dính tro than.
Lâm Dạ lạnh lùng nhặt chiếc đầu của Trương Cuồng lên, dùng xích sắt quấn chặt tóc gã rồi ném thẳng lên treo lơ lửng ngay trước cổng chính của Chấp Pháp Trấn.
"Kẻ phản bội đồng bào phàm nhân làm tay sai cho tiên môn, kết cục đều như thế này!" Giọng nói của Lâm Dạ vang vọng khắp Chấp Pháp Trấn, truyền vào tai hàng vạn phàm nhân và nha dịch đang có mặt.
Nhìn thấy cái đầu của tên trấn trưởng tàn bạo treo lơ lửng trên cổng trấn, hàng vạn bách tính phàm nhân tị nạn bỗng chốc lặng đi trong giây lát, rồi đồng loạt bùng phát tiếng reo hò phẫn nộ vang trời đất. Lòng tự tôn và ý chí phản kháng vạn năm bị đè nén trong lòng họ như một ngọn núi lửa phun trào. Đám nha dịch nha binh nhìn thấy thủ lĩnh bị trảm sát dễ dàng, lập tức vứt bỏ đao kiếm, tháo chạy tán loạn vào bóng đêm bão tuyết.
Sâu dưới địa mạch của Chấp Pháp Trấn, một luồng dao động cổ xưa, uy nghiêm vô cùng bỗng nhiên khẽ rung động nhẹ. Nhân Hoàng Ấn – bảo vật trấn giữ long mạch nhân khí hạ giới ẩn giấu vạn năm dưới lòng đất – dường như cảm nhận được ý chí phản kháng bất khuất và nỗi phẫn nộ kêu oan của vạn dân phàm nhân, bắt đầu phát ra những tiếng ngân u u trầm mặc dưới lòng đất sâu.
Lâm Dạ khẽ khựng lại, cậu cảm nhận được một luồng nhân đạo chi khí mờ nhạt từ địa mạch truyền vào lòng bàn chân phàm cốt của mình, xoa dịu đi một phần cơn đau hoại tử ở bả vai phải. Cậu thọc tay vào ngực áo, giữ chặt lấy cuộn Nhật ký Thiên Cơ, ánh mắt nhìn về phía đỉnh núi Thiên Lăng phong đang bị mây mù bao phủ.
Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp lan tỏa, một luồng dị biến tàn khốc đột ngột ập đến từ phía rìa thị trấn.
Một luồng sương mù màu xanh lục đậm, tanh hôi mùi xác thối rữa từ phía thung lũng phía Bắc tràn vào Chấp Pháp Trấn với tốc độ cực nhanh. Đi kèm với làn sương độc là tiếng vo ve ghê rợn của hàng triệu con độc trùng nhỏ màu xanh rờn.
"A! Cứu tôi với!"
Một người dân tị nạn ở rìa trấn dính phải sương độc lập tức ngã quỵ xuống đất. Da dẻ gã nhanh chóng chuyển sang màu xanh xám thối rữa, cổ họng ho ra những ngụm máu xanh lục đặc quánh đầy những con giòi trùng nhỏ đang ngọ nguậy. Trên mặt gã nổi lên hàng loạt mụn mủ độc to bằng ngón tay, vỡ ra rỉ dịch mủ tanh hôi.
Chỉ trong vài nhịp thở, hàng trăm phàm nhân tị nạn xung quanh đồng loạt ngã xuống, gào thét đau đớn dữ dội khi cơ thể bị cổ độc thực cốt tàn phá da thịt từ bên trong.
Lâm Dạ biến sắc. Cậu nhận ra ngay thứ độc trùng tàn ác này — đó chính là cổ độc của Tứ trưởng lão độc dược Mộc Hoa. Triệu Vô Cực đã kinh hãi trước cái chết của Trương Cuồng và sự bùng phát của phản quân phàm nhân, nên đã ra lệnh cho Mộc Hoa sử dụng đại dịch độc trùng để tàn sát toàn bộ bách tính Chấp Pháp Trấn nhằm dập tắt ngọn lửa phản kháng tận gốc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!