Đòn Cân Thương Hội
Bóng tối dưới lòng đất lạnh lẽo và đặc quánh như hắc ín. Tiếng cuốc xẻng đào đất từ phía xa của những thợ mỏ phàm nhân đã hoàn toàn bị dập tắt, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và tiếng thở dốc nặng nề của Liễu Tam Muội.
Lâm Dạ bước đi trong lòng đường hầm mỏ quặng Huyền Thiết sâu hoắm, bàn tay gầy gò của cậu khẽ tì vào vách đá đóng sương muối để giữ thăng bằng. Bả vai phải – nơi vết thương bỏng lạnh hoại tử rách thịt lộ xương phàm – đang truyền đến từng cơn đau buốt nhói thấu xương tủy. Những lá Tuyết Thảo khô được Tô Diệu Ân nhai nát đắp lên vết thương từ chiều nay đã bị máu phàm sẫm màu thấm đẫm, bốc lên mùi lá cây héo úa trộn lẫn với mùi máu tanh nồng. Vết sẹo hình chữ thập trước ngực cậu thỉnh thoảng lại co thắt mạnh, rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen nhạt. Triệu Vô Cực đang điên cuồng vận hành đại trận đóng băng trên đỉnh Thiên Lăng phong, và tiên lực nguyền rủa tàn dư của lão trong huyết quản Lâm Dạ đang cộng hưởng với luồng hàn khí nhân tạo ấy, liên tục tàn phá nhục thân phàm cốt của cậu.
"Lâm Dạ, ngươi... ngươi có chịu nổi không?" Liễu Tam Muội thì thầm, giọng nói run rẩy vì lạnh. Nàng quấn chặt chiếc áo choàng đen bó sát, đôi mắt xếch sắc sảo lấm lét nhìn xung quanh. "Chúng ta đã đi qua ba dặm đường hầm ngầm rồi. Phía trên đỉnh đầu chúng ta chính là nền đá móng của tổng kho Hàn Hải Thương Hội tại Hàn Hải Tiên Thành. Nhưng cấm chế ở đó... không dễ bẻ đâu."
Lâm Dạ không trả lời. Cậu khẽ nhắm mắt, vận hành bí thuật Không Nhịp Tim đến cực hạn.
Lồng ngực trống rỗng của cậu hoàn toàn im lìm, không có lấy một tiếng đập, không có một dao động sinh mệnh nào phát ra. Thể xác cậu lạnh ngắt như một xác chết đóng băng, hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối và sương muối của đường hầm ngầm. Đây là bài tẩy lớn nhất giúp cậu vượt qua mọi thần thức bói toán thiên cơ của tiên nhân. Cậu thò tay vào ngực áo vải gai thô rách rưới, chạm vào cuộn Nhật ký Thiên Cơ dính máu phàm – bằng chứng tối cao vạch trần tội ác mổ ngực cướp đạo tâm của Triệu Vô Cực. Cậu biết, đêm nay, việc hủy diệt Hàn Hải Thương Hội của Tề Thiên chính là đòn cân quyết định để cắt đứt nguồn tài chính của tiên môn, ép Triệu Vô Cực phải lộ ra sơ hở đạo tâm.
"Đi thôi. Thời gian của chúng ta không còn nhiều. Bách tính ngoài kia đang chết rét từng giờ." Giọng nói của Lâm Dạ khàn đặc, lạnh lẽo không mang theo một chút hơi ấm nào.
Hai người lần mò bò lên một khe nứt địa mạch hẹp hòi, luồn lách qua những cột đá chống đỡ khổng lồ để tiếp cận nền đá móng của tổng kho. Qua khe hở của những phiến đá xanh xám, một luồng ánh sáng vàng kim xa hoa và hơi ấm nồng nặc mùi than sưởi ập thẳng vào mặt họ.
Khác hẳn với cảnh tượng nghĩa địa băng giá tang thương của Tuyết Sơn Thôn ngoài kia, bên trong tổng kho của Hàn Hải Thương Hội là một thế giới hoàn toàn khác. Hàng vạn bao lương thực bằng da thú dày cộp xếp cao như núi, những kiện than sưởi cực phẩm tỏa ra hơi nóng đỏ hồng được chất đống ngăn nắp. Ở trung tâm kho, hàng vạn viên linh thạch hạ phẩm và trung phẩm được chứa trong những chiếc rương gỗ lim khổng lồ, phát ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ.
Một nam tử mập mạp mặc áo lụa là xa hoa màu tía thêu chỉ vàng đang thong thả ngồi trên chiếc ghế bành bọc da gấu tuyết. Tay gã đeo đầy những chiếc nhẫn ngọc trữ vật lấp lánh, gương mặt đầy thịt lộ rõ vẻ xảo quyệt và thỏa mãn khi ngón tay đang gõ lạch cạch trên một chiếc tính bàn bằng ngọc. Gã chính là Tề Thiên, trưởng thương hội Hàn Hải Thương Hội, kẻ đang độc quyền thu mua dược liệu và găm giữ than sưởi để vắt kiệt thọ nguyên của phàm nhân.
"Hội trưởng, hôm nay chúng ta đã thu hoạch được thêm ba vạn năm thọ nguyên từ lũ phàm nhân tị nạn ngoài cổng thành." Một tên chấp sự ngoại môn cúi đầu báo cáo, giọng nói đầy nịnh bợ. "Lũ kiến hôi đó ban đầu còn do dự, nhưng khi thấy người nhà bị đóng băng sống thành tượng tuyết, bọn chúng liền điên cuồng ký vào khế ước thọ nguyên để đổi lấy nửa giỏ than mục và một bát cháo loãng."
Tề Thiên nhếch môi cười khinh bỉ, đôi mắt hí híp lại đầy tham lam: "Lũ ngu xuẩn. Phàm nhân sinh ra chỉ là cỏ rác, thọ nguyên của bọn chúng không dâng hiến cho tông chủ để duy trì đại trận thì cũng chỉ lãng phí trong nghèo đói. Cứ tiếp tục găm giữ than sưởi và lương thực cho ta. Đứa nào không có khế ước thọ nguyên, tuyệt đối không được cho một mẩu than rách. Ta muốn trước ngày tế thiên đại trận kích hoạt, kho thọ nguyên dâng lên Triệu Vô Cực phải đầy ắp!"
Đứng trong bóng tối dưới nền đá móng, Lâm Dạ siết chặt chuôi thanh kiếm gãy Vô Tâm Kiếm Phôi sau lưng. Máu phàm dính oán khí từ bả vai phải của cậu khẽ rỉ ra, thấm qua lớp vải gai thô nhỏ xuống nền đá. Sự giả tạo và tàn bạo của kẻ nhân danh thương đạo chính nghĩa này khiến sát niệm hận thù trong lồng ngực trống rỗng của cậu bùng cháy như lửa đốt. Cậu khẽ liếc nhìn Liễu Tam Muội, ra hiệu bằng ánh mắt.
Liễu Tam Muội gật đầu, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ nghiêm túc. Nàng nhẹ nhàng lướt đi như một bóng ma nhờ Phi Yến Độn Pháp, áp sát vào bức tường đá đặt trận nhãn cấm cấm chế bảo vệ kho tiền khổng lồ của Tề Thiên. Nàng rút từ trong ống tay áo ra bộ kim châm bẻ khóa bằng xương yêu thú Tuyết Tích, khéo léo đâm vào các điểm nút linh lực của cấm chế màu xanh lam đang bảo vệ rương tiền.
"Xoạt!"
Một tia lôi hỏa màu tím đỏ đột ngột bùng phát từ chiếc rương ngọc bảo vệ, đánh thẳng vào tay Liễu Tam Muội.
"A!" Liễu Tam Muội khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, bộ kim châm xương thú bị đánh văng ra ngoài, lòng bàn tay nàng bị bỏng nhẹ rách da rỉ máu đỏ tươi. Nàng vội vàng thối lui vào bóng tối bên cạnh Lâm Dạ, run rẩy thì thầm: "Không ổn rồi! Cấm chế này không phải là cấm chế đóng băng thông thường, nó là cấm chế lôi hỏa hộ bảo của thương hội, liên kết trực tiếp với tính bàn bằng ngọc của Tề Thiên! Chỉ cần chạm vào, nó sẽ lập tức kích hoạt phản phệ lôi hỏa và báo động cho phủ thành chủ!"
Ngay lập tức, Tề Thiên khựng lại. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc tính bàn bằng ngọc đang lóe lên tia sáng đỏ rực trên tay mình, gương mặt mập mạp lập tức biến sắc đầy cuồng nộ: "Có kẻ đột nhập! Lính gác đâu! Bao vây kho tiền cho ta!"
Hàng chục bảo tiêu thuê ngoài mang theo đại đao và phù lục lập tức rút vũ khí, điên cuồng lao về phía góc tối nơi Lâm Dạ và Liễu Tam Muội đang ẩn nấp.
"Ngươi lùi lại." Lâm Dạ lạnh lùng đẩy Liễu Tam Muội ra sau vách đá.
Cậu không hề lùi bước trước những luồng sát khí đang ập tới. Bàn tay gầy gò của cậu thọc vào túi áo vải thô, rút ra khối Huyền Thiết Quặng nặng trịch dính máu phàm – khối quặng sắt đen cực nặng mà cậu đã đỡ đòn chí mạng của Chu Thiết dưới hầm mỏ quặng vạn năm trước. Khối quặng này hoàn toàn là kim loại phàm trần trơ lỳ, không dẫn một tia linh lực nào của giới tu tiên.
"Vù vù!"
Tề Thiên điên cuồng bấm mạnh vào tính bàn bằng ngọc, kích hoạt toàn bộ cấm chế lôi hỏa bảo vệ kho tiền. Hàng vạn tia sét màu tím đỏ rực rỡ như những con rắn độc từ trần nhà lao xuống, cuộn trào luồng sức mạnh hủy diệt nhắm thẳng vào Lâm Dạ hòng thiêu rụi nhục thân cậu thành tro bụi.
Lâm Dạ không hề né tránh. Cậu tiến lên một bước, vung tay cắm mạnh khối Huyền Thiết Quặng dính máu phàm vào ngay vết nứt của đường vân cấm chế lôi hỏa trên nền đá.
"Ầm!"
Một cảnh tượng kỳ dị diễn ra khiến Tề Thiên và đám bảo tiêu trợn tròn mắt kinh hoàng. Luồng lôi hỏa bạo liệt cấp Trúc Cơ đáng lẽ phải thiêu rụi Lâm Dạ, nhưng khi chạm vào khối Huyền Thiết Quặng phàm trần trơ lỳ dính máu phàm, toàn bộ tia sét tím đỏ bỗng nhiên bị hút chặt vào khối quặng đen kịt. Máu phàm nhân chứa oán niệm cực hạn của Lâm Dạ đóng vai trò như một chất dẫn tự nhiên, cưỡng ép hấp thụ và dẫn toàn bộ luồng năng lượng lôi hỏa bạo liệt kia truyền thẳng xuống lòng đất sâu thông qua hệ thống đường hầm mỏ quặng phía dưới.
Khối Huyền Thiết Quặng rực đỏ lên như nham thạch nóng chảy, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn, nhưng lồng ngực trống rỗng và nhục thân phàm cốt của Lâm Dạ hoàn toàn vô sự. Cấm chế lôi hỏa bảo vệ kho tiền bị mất đi nguồn năng lượng dẫn truyền, lập tức nứt vỡ ra những đường rạn nứt lớn.
"Cái gì?! Không thể nào!" Tề Thiên gào lên đầy kinh hoàng, gã điên cuồng đập mạnh vào tính bàn bằng ngọc. "Ngươi không có linh lực?! Ngươi dùng phàm sắt để phá cấm chế tiên môn của ta?!"
Nhận thấy cấm chế lôi hỏa đã bị vô hiệu hóa tạm thời, Tề Thiên điên cuồng vung tay, một thanh phi kiếm bản mệnh bằng đồng thau phát ra ánh sáng vàng chói lọi từ trong nhẫn trữ vật bay ra, chém thẳng vào cổ Lâm Dạ cự ly gần.
Lâm Dạ khẽ nhích người, vận hành bí thuật Không Nhịp Tim đến cực hạn.
Phi kiếm của Tề Thiên vốn được điều khiển bằng thần thức dò tìm nhịp tim và dao động sinh mệnh của mục tiêu. Khi Lâm Dạ triệt tiêu hoàn toàn nhịp tim, thanh phi kiếm bỗng nhiên mất phương hướng giữa không trung, chém sượt qua bả vai phải của cậu, chỉ để lại một vệt xước mỏng rỉ máu đen nhạt trên da thịt hoại tử.
Cùng lúc đó, Lâm Dạ thọc tay vào ngực áo, rút ra một lá bùa phòng ngự cấp thấp dính máu mà cậu đã thu gom được từ xác của lính tuần đêm trước đó. Cậu dùng ngón tay dính máu phàm chứa oán niệm của mình, quẹt ngược một đường dọc theo đường vân cấm chế của lá bùa, cưỡng ép đảo ngược hướng dòng chảy linh khí của nó theo phương pháp Trận Pháp Nghịch Chuyển.
Lá bùa phòng ngự lập tức biến thành một viên mìn nổ tự động rực sáng ánh đỏ bạo liệt – Linh Lực Tự Bạo Phù.
Lâm Dạ bứt tốc lướt tới, vung tay ném mạnh lá bùa phòng ngự đảo ngược găm thẳng vào đống linh thạch thô chưa mài giũa đang xếp chồng chất bên cạnh rương tiền của Tề Thiên.
"Nổ cho ta!" Lâm Dạ lạnh lùng ra lệnh.
"Oành!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát dữ dội bên trong tổng kho. Lá bùa phòng ngự bị đảo ngược linh lực đã kích hoạt phản ứng nổ dây chuyền của hàng vạn viên linh thạch thô xung quanh. Luồng năng lượng linh lực bạo phát khổng lồ màu đỏ rực như một cơn bão lửa quét qua chiến trường, thổi bay hoàn toàn màng bảo vệ cấm chế còn sót lại của kho tiền, đồng thời đập tan nát chiếc tính bàn bằng ngọc trên tay Tề Thiên thành những mảnh vụn cám.
Sức ép của vụ nổ cực mạnh hất văng Tề Thiên và đám bảo tiêu ngã nhào ra đất, giáp sắt sém đen, máu tươi từ miệng phun ra xối xả. Bức tường đá kiên cố của tổng kho bị đánh sập một mảng lớn, để lộ ra khoảng sân rộng lớn của Hàn Hải Tiên Thành bên ngoài giữa trời bão tuyết gào rú.
"Lâm Dạ! Thành công rồi!" Liễu Tam Muội từ trong bóng tối lao ra, nhanh nhẹn dùng kim châm bẻ khóa mở toang toàn bộ các rương chứa than sưởi cực phẩm và lương thực dự trữ.
Lâm Dạ đứng thẳng người giữa đống đổ nát rực lửa, bả vai phải rỉ máu đen xối xả do phản lực vụ nổ chấn động. Cậu không hề nhìn vào đống linh thạch hay vàng bạc quý giá. Cậu vung tay chém mạnh một nhát Vô Tâm Nhất Trảm từ thanh kiếm gãy sau lưng, chém đứt sợi xích sắt khóa cổng tổng kho, gầm lên hướng về phía bóng tối bên ngoài:
"Bách tính Tuyết Sơn Thôn! Thợ mỏ Băng Nguyên! Than sưởi và lương thực ở đây! Mau vào lấy đi!"
Từ trong bóng tối của bão tuyết gào rú, hàng vạn phàm nhân tị nạn – những người đang run rẩy chờ chết rét ngoài cổng thành, những thợ mỏ phu dịch vừa được giải phóng khế ước linh hồn – nghe thấy tiếng gọi của Lâm Dạ liền điên cuồng tràn vào như nước lũ. Dưới sự dẫn dắt ngầm của Mạnh Hùng và phản quân phàm nhân, họ nhanh chóng khuân vác than sưởi và lương thực chia nhau để giữ mạng sống qua đêm đông tàn khốc.
Cùng lúc đó, Lâm Dạ vung tay ném hàng vạn tờ giấy sổ sách trốn thuế và cấu kết tà tu của Tề Thiên (mà cậu đã thu thập được từ hòm thư bí mật của kho tiền) tung bay khắp không trung Hàn Hải Tiên Thành. Những tờ sổ sách dính máu phàm trần bay lượn trong bão tuyết, rơi vào tay các tán tu chợ đen và bách tính, vạch trần hoàn toàn bộ mặt thật bóc lột giả nhân nghĩa của Hàn Hải Thương Hội trước toàn thành chúng sinh.
"A! Sản nghiệp vạn năm của ta! Linh thạch của ta!" Tề Thiên bò dậy từ đống đổ nát, nhìn thấy kho tiền bị cướp phá, sổ sách bí mật bị phát tán, gã điên cuồng gào thét như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Đôi mắt hí rách ra rỉ máu đỏ tươi, gương mặt mập mạp vặn vẹo đầy tàn ác.
Gã đột ngột lao tới, chộp lấy một đứa trẻ ăn xin phàm nhân rách rưới đang run rẩy nhặt mẩu than dưới đất. Gã dùng bàn tay mập mạp dồn linh lực bóp chặt lấy cổ họng đứa trẻ, nhấc bổng nó lên giữa không trung, gào lên điên cuồng hướng về phía Lâm Dạ:
"Tên tạp dịch không tim kia! Ngươi dám hủy hoại thương hội của ta! Ta sẽ bóp chết toàn bộ lũ kiến hôi này trước mặt ngươi!"
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập dẫm lên tuyết đóng băng vang lên dồn dập từ phía cổng chính tổng kho. Trấn trưởng Chấp Pháp Trấn Trương Cuồng – tên quan viên phàm trần béo mập làm tay sai cho tiên môn – dẫn theo hàng trăm nha dịch vũ trang đao kiếm rỉ sét rầm rập tiến vào bao vây toàn bộ khu vực.
Tề Thiên trợn mắt gào lớn với Trương Cuồng: "Trương trấn trưởng! Mau ra lệnh cho quân lính phàm trần truy sát tên tạp dịch này cho ta! Đứa nào dám cướp lương thực, chém đầu thị chúng ngay lập tức! Dùng tính mạng của bọn chúng làm con tin để ép gã phải quỳ xuống nộp mạng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!