Tuyết Hận Phương Bắc
Gió tuyết gầm rú như vạn con dã thú đói khát, điên cuồng cắn xé những vách đá dựng đứng của Thập Vạn Tuyết Sơn. Nhưng luồng lạnh lẽo này không phải là thiên tai tự nhiên. Nó mang theo một thứ tiên áp buốt giá, dày đặc và tàn nhẫn, cuộn trào từ đỉnh Thiên Lăng phong xa xôi rồi tràn xuống hạ giới. Triệu Vô Cực đã phát điên. Cái chết của Tào Dã và đội tuần tra thiết kỵ nội môn đã triệt để chọc giận vị tông chủ Hàn Hải Tiên Tông. Lão đã cưỡng ép kích hoạt Băng Phong Thiên Địa Đại Trận, phong tỏa toàn bộ vương quốc phàm nhân dưới chân núi nhằm ép Lâm Dạ phải lộ diện.
Trên con đường mòn hiểm trở phủ đầy tuyết trắng, Lâm Dạ bước đi từng bước nặng nề. Nhục thân phàm cốt của cậu đang ở trạng thái suy kiệt tột cùng. Bả vai phải – nơi từng bị kiếm khí Hàn Thần của Triệu Vô Song chém rách thịt lộ xương phàm – giờ đây đang hoại tử nghiêm trọng dưới cái lạnh nhân tạo. Những thớ thịt cháy sém bốc lên mùi máu sẫm tanh hôi, đông cứng lại thành những vệt hồng ngọc lạnh ngắt bám chặt vào manh áo vải gai thô rách rưới. Vết sẹo hình chữ thập trước ngực cậu co thắt dữ dội, rỉ ra từng giọt máu đen tanh nóng do tiên lực nguyền rủa lôi hỏa của Triệu Vô Cực bị kích thích bởi đại trận đóng băng.
"Lâm Dạ đại ca... anh phải ráng lên!" Tô Diệu Ân run rẩy đỡ lấy cánh tay trái của Lâm Dạ, đôi môi nàng tái nhợt vì lạnh, nhưng đôi mắt ngăm khỏe khoắn vẫn ngập tràn sự kiên định. Nàng vội vàng rút từ trong gùi thuốc ra một nắm Tuyết Thảo khô, nhai nát rồi đắp lên bả vai phải của cậu: "Chất độc bỏng lạnh đang ăn vào xương phàm của anh. Nếu không nhanh chóng tìm nơi ấm áp để tịnh hóa, cánh tay phải này của anh sẽ phế hoàn toàn!"
Lâm Dạ không kêu một tiếng. Cậu cắn chặt răng đến mức bật máu tươi, thọc bàn tay gầy gò vào ống tay áo rộng, rút ra một nắm Huyết Thệ Sa đỏ rực rưới thẳng vào vết mổ ngực đang rách miệng. Tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên khi cát đỏ tiếp xúc với oán khí phàm nhân, cưỡng ép cầm máu và giữ lại chút hơi tàn sinh mệnh ngắn ngủi cho lồng ngực trống rỗng không tim của cậu.
"Ta không sao," giọng nói của Lâm Dạ khàn đặc, lạnh lẽo như sương muối. "Chúng ta phải quay về Tuyết Sơn Thôn ngay lập tức. Triệu Vô Cực kích hoạt đại trận đóng băng... làng của chúng ta sẽ là nơi gánh chịu đầu tiên."
***
Khi Lâm Dạ và Tô Diệu Ân băng qua hẻm núi cuối cùng để đặt chân vào Tuyết Sơn Thôn, cảnh tượng trước mắt khiến bước chân của họ khựng lại.
Cả ngôi làng cũ của Lâm Dạ giờ đây đã biến thành một nghĩa địa băng khổng lồ, tĩnh lặng đến rợn người. Những ngôi nhà vách đất mái rạ bị bao phủ bởi một lớp băng tinh dày đặc, lấp lánh thứ ánh sáng xanh lam nhạt tàn nhẫn của tiên môn. Dưới nền tuyết trắng, hàng trăm phàm nhân – những nông dân trồng linh thảo hiền lành, những đứa trẻ ăn xin rách rưới – đã biến thành những pho tượng băng sống động đến tàn nhẫn.
Có một người mẹ đang ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, đôi mắt nàng trợn trừng nhìn về phía Thiên Lăng phong đầy oán hận trước khi bị đóng băng vĩnh viễn. Có những lão nhân quỳ sụp dưới đất, hai tay chắp lại cầu xin sự từ bi của tiên nhân, nhưng cơ thể họ giờ chỉ còn là những khối băng lạnh ngắt không còn một tia sinh khí.
"Không... không thể như thế này được..." Tô Diệu Ân quỳ sụp xuống tuyết, nước mắt nàng rơi xuống chưa kịp chạm đất đã đông cứng thành những hạt ngọc nhỏ băng giá. "Họ là phàm nhân vô tội! Họ không biết gì về ân oán của tiên môn! Tại sao Triệu Vô Cực lại tàn ác đến mức này?"
Lâm Dạ đứng lặng im giữa nghĩa địa băng giá. Cậu nhìn quanh những gương mặt quen thuộc của dân làng đã khuất, đôi mắt xám tro rỉ ra hai dòng lệ máu đỏ tươi. Lồng ngực trống rỗng của cậu không có nhịp tim, nhưng oán khí cuồng nộ từ huyết mạch phàm nhân đang dâng trào như núi lửa phun trào. Cậu nắm chặt chuôi thanh kiếm gãy Vô Tâm Kiếm Phôi sau lưng, đốt cháy toàn bộ oán niệm phục thù bằng bí thuật Phàm Tâm Huyết Thệ.
"Tiên nhân chính đạo... Nhân nghĩa đạo tâm..." Lâm Dạ thầm thì, giọng nói chứa đựng hận thù vạn năm. "Chỉ vì muốn ép một tên tạp dịch không tim lộ diện, các người sẵn sàng đóng băng sống cả vạn sinh linh hạ giới. Nợ máu này, Lâm Dạ ta thề sẽ bắt các người trả bằng cả linh hồn!"
"Ai đó?!"
Một tiếng quát khàn khàn vang lên từ phía đống đổ nát của một ngôi nhà đổ sập. Ngay sau đó, ba bóng người mặc áo vải thô dính máu, tay lăm lăm vũ khí sắt rèn thô bước ra từ bóng tối. Dẫn đầu là một nam tử trung niên cao lớn, râu quai nón rậm rạp, ngực quấn băng vải dính đầy máu khô.
"Mạnh Hùng đại ca!" Tô Diệu Ân mừng rỡ kêu lên.
Nam tử trung niên khựng lại, đôi mắt sáng như đuốc của gã lộ rõ vẻ kinh ngạc tột cùng khi nhìn thấy Lâm Dạ: "Lâm Dạ huynh? Cậu... cậu vẫn còn sống sau trận vây quét của Chấp Pháp Đường sao?!"
Người đi sau Mạnh Hùng là một lão thư sinh gầy yếu, mặc áo dài xanh sờn vai, tay luôn cầm chiếc quạt giấy rách, mắt sáng rõ vẻ mưu trí. Lão chính là Phùng Tiên Sinh, mưu sĩ của Tuyết Sơn Phản Quân. Lão nhìn bả vai hoại tử và vết sẹo ngực phát sáng của Lâm Dạ, khẽ vuốt râu trầm ngâm: "Không nhịp tim, oán khí thấu xương... Quả nhiên là phàm nhân nghịch thiên trong truyền thuyết. Mau theo chúng ta vào hầm đá ẩn nấp, lính tuần ngoại môn của Hình Hải đang lùng sục ráo riết xung quanh đấy!"
***
Dưới căn hầm đá sâu dưới lòng đất Tuyết Sơn Thôn – nơi từng là hầm trú ẩn của tổ tiên Lâm gia vạn năm trước.
Một ngọn lửa nhỏ được đốt bằng củi mục tỏa ra hơi ấm yếu ớt, chiếu sáng gương mặt khắc khổ của những người sống sót thuộc Tuyết Sơn Phản Quân. Lâm Dạ ngồi dựa lưng vào vách đá lạnh, chịu đựng cơn đau buốt khi Tô Diệu Ân dùng nước tuyết thảo tẩm Băng Tủy rửa sạch vết thương hoại tử trên vai phải của cậu.
"Bốp!"
Mạnh Hùng phẫn nộ đập mạnh thanh đại đao rèn thô nặng năm mươi cân xuống bàn đá, khiến tro bụi rơi lả tả: "Triệu Vô Cực chó má! Lão ta ra lệnh đóng băng toàn bộ phàm trấn phía Bắc để cô lập chúng ta. Hàng trăm phàm nhân tại Tuyết Sơn Thôn đã chết rét trước khi chúng ta kịp di tản họ dưới hầm ngầm. Chúng ta không thể ngồi chờ chết được nữa! Lâm Dạ huynh, tôi muốn dẫn toàn bộ phản quân tấn công trực diện vào phủ thành chủ ngoại môn đêm nay để cướp kho than sưởi và lương thực cứu dân!"
"Không được!" Phùng Tiên Sinh lập tức phẩy quạt ngăn cản, gương mặt lão thư sinh hằn rõ vẻ trầm trọng. "Mạnh Hùng, cậu quá nóng nảy rồi. Quân đội phàm nhân của chúng ta chỉ có vũ khí sắt rèn thô, làm sao chống lại được hộ thể linh khí và pháp thuật đóng băng của lính tuần tiên môn? Chỉ cần một tên chấp sự ngoại môn vung tay, cả trăm võ sư phàm trần sẽ biến thành tượng đá trong nháy mắt. Tấn công trực diện phủ thành chủ không khác gì tự sát!"
"Vậy chúng ta phải trơ mắt nhìn bách tính chết rét sao?!" Mạnh Hùng gào lên, đôi mắt đỏ ngầu phẫn uất.
"Tấn công trực diện bằng vũ lực là hạ sách," Lâm Dạ bất ngờ lên tiếng, giọng nói lạnh lùng cắt ngang cuộc tranh cãi của hai người. Cậu từ từ mở mắt, đôi mắt xám tro tĩnh lặng đến đáng sợ nhìn thẳng vào Mạnh Hùng. "Tiên môn thống trị vạn năm nhờ vào việc bòn rút tài nguyên và thọ nguyên của phàm nhân. Muốn đánh bại bọn chúng, chúng ta phải đánh vào huyết mạch kinh tế của chúng."
Lâm Dạ thọc tay vào ngực áo vải gai thô, rút ra một cuộn giấy da thú dày cộp dính đầy máu khô – đó chính là những Khế Ước Nô Lệ mà cậu đã cướp được từ Vạn Linh Đường ngoại môn trước đó. Cậu ném cuộn giấy lên bàn đá trước sự kinh ngạc của Mạnh Hùng và Phùng Tiên Sinh.
"Đây là cái gì?" Mạnh Hùng nhíu mày hỏi.
"Khế ước linh hồn của mười vạn thợ mỏ tại Băng Nguyên mỏ quặng," Lâm Dạ trầm giọng. "Chỉ cần chúng ta đốt bỏ những khế ước này bằng lửa phàm trần tẩm máu huyết thệ, dấu ấn nô lệ trên linh hồn họ sẽ biến mất. Mười vạn thợ mỏ phàm nhân đang bị bóc lột đến kiệt quệ dưới đáy hầm sâu sẽ lập tức đứng lên làm nội ứng cho chúng ta."
Phùng Tiên Sinh biến sắc, lão thư sinh run rẩy cầm cuộn da thú lên, mắt sáng rực: "Cậu... cậu thật sự đã đánh sập Vạn Linh Đường và cướp được thứ này sao?! Đây chính là tử huyệt kiểm soát lao dịch của Hàn Hải Tiên Tông! Nếu mười vạn thợ mỏ bạo động, nguồn cung cấp linh thạch thô và Băng Tủy cho đại trận hộ tông sẽ bị cắt đứt hoàn toàn!"
"Chưa đủ," Lâm Dạ lạnh lùng lắc đầu. Cậu tiến lại gần bàn đá, áp lòng bàn tay phải đang rỉ máu xuống nền đất đóng băng, vận hành bí thuật Linh Thức Bản Đồ.
Trong tâm trí Lâm Dạ, địa mạch ba chiều của toàn bộ khu vực mỏ quặng và thành trấn ngoại môn hiện lên chi tiết như lòng bàn tay. Cậu chỉ ngón tay dính máu vẽ một đường vân ngoằn ngoèo lên mặt bàn đá bụi bặm:
"Trận pháp đóng băng của Triệu Vô Cực tuy mạnh, nhưng nó chỉ có thể phong tỏa mặt đất và các lối đi hành lang lộ thiên. Dưới lòng đất sâu hàng trăm mét, hệ thống đường hầm khai thác quặng Huyền Thiết của Trương Cửu nằm hoàn toàn ngoài phạm vi ảnh hưởng của trận pháp đóng băng. Đây là lối đi ngầm an toàn tuyệt đối, dẫn thẳng vào lòng đất phía dưới tổng kho của Hàn Hải Thương Hội tại Hàn Hải Tiên Thành."
Phùng Tiên Sinh đập quạt giấy vào lòng bàn tay, thốt lên đầy thán phục: "Mượn đường hầm mỏ để luồn lách qua cấm chế đóng băng của tiên môn! Kế hoạch này quá mức tinh vi! Chúng ta có thể dùng lực lượng thợ mỏ giải phóng để đào ngầm, đột nhập thẳng vào kho lương thực và than sưởi của thương hội mà không kích hoạt bất kỳ chuông báo động nào của phủ thành chủ!"
Lão thư sinh lập tức quay sang Mạnh Hùng, mắt rực lên ý chí chiến đấu: "Mạnh Hùng, ta sẽ soạn thảo hàng vạn tờ hịch văn vạch trần tội ác đóng băng phàm nhân của Triệu Vô Cực để rải khắp các phàm trấn. Chúng ta sẽ dùng hịch văn để kích động bách tính phối hợp bạo động từ bên ngoài, thu hút toàn bộ lực lượng Chấp Pháp Đường ngoại môn ra cổng thành, tạo khoảng trống cho Lâm Dạ huynh dẫn quân ngầm đột nhập kho lương!"
Kế hoạch liên minh tác chiến ngầm giữa phàm nhân nghịch thiên và Tuyết Sơn Phản Quân đã được thiết lập hoàn hảo dưới căn hầm đá cổ xưa. Sự bế tắc ban đầu trước sức mạnh đóng băng của tiên môn đã bị mưu trí của Lâm Dạ và Phùng Tiên Sinh hóa giải hoàn toàn.
Thế nhưng, gương mặt hào sảng của Mạnh Hùng đột nhiên tối sầm lại. Gã thở dài đầy u uất, nhìn Lâm Dạ bằng ánh mắt đầy căm hận và lo lắng:
"Lập kế hoạch ngầm thì tốt... nhưng Lâm Dạ huynh, có một sự thật tàn bạo mà cậu chưa biết. Hàn Hải Thương Hội dưới sự điều hành của thương nhân Tề Thiên đã cấu kết với phủ thành chủ ngoại môn. Bọn chúng đã găm giữ toàn bộ than sưởi và lương thực dự trữ trong tổng kho từ ba ngày trước. Bọn chúng tuyên bố... phàm nhân muốn có một giỏ than sưởi để giữ mạng qua đêm đông này, bắt buộc phải hiến tế ba năm thọ nguyên cho tiên môn thông qua khế ước thọ nguyên! Bọn chúng đang dùng chính cái chết rét của đồng bào để ép bách tính dâng hiến thọ nguyên làm nhiên liệu cho đại trận hộ tông của Triệu Vô Cực!"
Lồng ngực Lâm Dạ đột ngột co thắt mạnh mẽ, vết thương ngực rách miệng rỉ máu đen xối xả nhuộm đỏ cả lớp áo vải gai thô. Ý chí căm phẫn tột cùng bùng phát trong đôi mắt xám tro của cậu, lạnh lùng và tàn nhẫn hơn cả cơn bão tuyết ngoài kia.
"Tề Thiên... Hàn Hải Thương Hội..." Lâm Dạ nắm chặt thanh kiếm gãy rỉ máu, giọng nói vang lên như tiếng sấm nổ câm lặng dưới lòng đất: "Các người muốn bòn rút xương tủy phàm nhân đến giọt cuối cùng sao? Đêm nay, ta sẽ khiến kho tiền vạn năm của các người trở thành mồ chôn cho chính các người!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!