Nghĩa Địa Không Nhịp Tim
Gió tuyết phương Bắc chưa bao giờ ngừng gào thét trên những đỉnh núi của Hàn Hải Tiên Tông. Cái lạnh ở đây không chỉ dừng lại ở việc cắt da cắt thịt phàm nhân, mà nó còn mang theo một loại hàn độc thấu xương, sẵn sàng đông cứng kinh mạch của bất kỳ kẻ nào không có tiên lực hộ thân. Dưới chân ngọn núi chính, rìa ngoại môn hoang tàn, có một nơi gọi là Nghĩa trang củi lửa ngoại môn.
Nói là nghĩa trang, nhưng thực chất đây chỉ là một bãi đất trống hẻo lánh, bám đầy tro tàn xám xịt từ các lò luyện đan thải ra hằng ngày. Không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi lưu huỳnh hôi thối và tro bụi lạnh lẽo. Đây là nơi xử lý củi mục của tiên môn, cũng là nơi vứt xác những phu dịch phàm nhân chết vì kiệt sức hoặc bị dùng làm vật thí nghiệm thử đan dược. Giữa bãi đất hoang ấy, một thiếu niên mười bảy tuổi đang quỳ rạp trên nền tuyết lạnh, thân hình gầy gò chỉ khoác một manh áo vải gai thô rách rưới màu xám tro.
Cậu là Lâm Dạ.
Lồng ngực của Lâm Dạ trống rỗng. Nơi đáng lẽ phải có một trái tim đang đập mạnh mẽ thì giờ đây chỉ là một khoảng trống hoác, được bao phủ bởi một vết sẹo hình chữ thập ghê rợn rỉ máu nhẹ. Đó là dấu tích của cuộc thảm sát vạn năm trước tại Tuyết Sơn Thôn, khi Tông chủ Triệu Vô Cực đích thân mổ ngực cậu để cướp đi Chí Tôn Đạo Tâm thiên sinh, đem về làm lõi vận hành cho Thiên Lăng Đại Trận của tông môn. Cậu đã sống sót qua đêm đồ sát kinh hoàng đó nhờ vào một hơi tàn phàm tính, và giờ đây, cậu phải ẩn mình dưới thân phận một tạp dịch củi lửa lầm lì, chịu đựng mọi nhục nhã để chờ ngày đòi lại nợ máu.
"Bốp!"
Một tiếng roi da xé gió vang lên tanh tách, quất thẳng vào tấm lưng gầy gò của Lâm Dạ. Lực đánh mạnh đến mức xé rách manh áo vải gai thô, để lại một vệt máu đỏ tươi nổi bật trên nền tuyết xám đầy tro bụi.
"Đồ phế vật! Củi lửa ngày hôm nay tại sao lại ẩm ướt thế này? Ngươi có biết nếu lò luyện đan của nội môn bị tắt lửa, cái đầu chó của ngươi có vạn lần cũng không đủ đền không hả?"
Kẻ vừa lên tiếng là Vương Ba, gã chấp sự ngoại môn ác bá quản lý nghĩa trang củi lửa này. Gã có thân hình béo mập xộc xệch, gương mặt đầy sẹo rỗ dữ tợn, khoác trên mình bộ y phục chấp sự màu xám đậm bẩn thỉu. Trên tay gã, chiếc roi da dài dính máu khô vẫn đang run rẩy phát ra những luồng linh lực băng hệ mờ nhạt. Vương Ba là tu sĩ Luyện Khí Cảnh tầng 6, đối với những tạp dịch phàm nhân ở đây, gã chính là ông trời có quyền sinh sát trong tay.
Lâm Dạ không kêu một tiếng. Cậu cắn chặt răng, bàn tay gầy guộc bấu chặt vào nền tuyết lạnh đến mức móng tay bật máu. Cậu biết rõ, đối mặt với những kẻ tu tiên giả nhân giả nghĩa này, sự phản kháng hay cầu xin bằng lời nói chỉ làm tăng thêm thú tính bạo ngược của chúng. Cậu chỉ im lặng, cúi gập đầu xuống sát đất, dùng tấm lưng trần gánh chịu những trận đòn roi tiếp theo.
"Bốp! Bốp!"
Thêm hai nhát roi nữa quất xuống, máu tươi rỉ ra từ tấm lưng rách nát của Lâm Dạ, hòa lẫn với tuyết lạnh đông cứng lại thành những vệt đỏ sẫm kỳ dị. Vương Ba thở dốc, gã nhìn thiếu niên lầm lì dưới chân mình với vẻ khinh bỉ tột cùng. Đột ngột, gã bước tới, dùng đôi giày da thú nặng nề dẫm mạnh lên vết sẹo chữ thập trước ngực Lâm Dạ, nghiến mạnh chân xuống.
"Để ta xem đan điền của ngươi có giấu diếm linh lực gì không. Một kẻ không có nhịp tim như ngươi, tại sao lại có thể sống dai dẳng đến thế?"
Một luồng thần thức tàn bạo mang theo tiên lực lạnh giá của Vương Ba từ lòng bàn chân dẫm xuống, xộc thẳng vào lồng ngực Lâm Dạ hòng dò tìm đan điền và kinh mạch. Cơn đau thấu xương từ vết mổ ngực rách miệng lập tức bùng phát, như có hàng vạn mũi kim băng đang đâm sâu vào tủy xương cậu. Lâm Dạ cảm thấy tầm mắt mình nhòe đi, lồng ngực trống rỗng co thắt dữ dội.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, Lâm Dạ đã âm thầm kích hoạt năng lực đặc thù của mình: Không Nhịp Tim.
Cơ thể cậu lập tức rơi vào trạng thái Vô Tâm Cảnh (Sơ cấp). Nhịp đập của tim hoàn toàn triệt tiêu, huyết dịch ngừng lưu thông, nhiệt độ cơ thể giảm mạnh xuống mức lạnh ngắt như một xác chết đóng băng giữa trời tuyết. Thần thức của Vương Ba quét qua người Lâm Dạ, chỉ cảm nhận được một mảnh hoang tàn, kinh mạch rách nát hoàn toàn không có bất kỳ dao động linh lực hay sinh mệnh nào. Đối với gã, Lâm Dạ lúc này không khác gì một phế nhân phàm trần suy kiệt đang cận kề cái chết.
"Hừ, đúng là một cái xác không hồn mang phàm cốt thể chất phế thải. Thật xui xẻo khi phải quản lý một kẻ nửa sống nửa chết như ngươi." Vương Ba nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống đầu Lâm Dạ, thu roi da lại. "Hôm nay phạt ngươi không được ăn cơm. Thu dọn đống củi này cho sạch sẽ, ngày mai nếu còn ẩm ướt, ta sẽ lột da ngươi ném xuống Vạn Cốt hố!"
Nói xong, gã chấp sự ác bá quay lưng bỏ đi, tiếng bước chân nặng nề dần khuất sau màn bão tuyết mù mịt.
Khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Lâm Dạ mới từ từ chống tay ngồi dậy. Cậu thở hắt ra một hơi, lồng ngực trống hoác bắt đầu phập phồng trở lại, mang theo những cơn đau thắt nghẹn thở. Trạng thái Không Nhịp Tim tuy giúp cậu che giấu bản thân hoàn hảo trước thần thức tiên nhân, nhưng nó cũng bào mòn thể lực phàm nhân của cậu một cách tàn nhẫn.
Lâm Dạ run rẩy đưa tay vào trong ống tay áo vải gai thô rách rưới, lấy ra một túi nhỏ chứa Huyết Thệ Sa - loại cát đỏ đặc biệt dính oán khí mà cậu âm thầm thu thập được từ phế tích Cổ Nhạc am hằng đêm. Cậu bốc một nắm cát đỏ, không ngần ngại đắp thẳng lên vết sẹo chữ thập đang rỉ máu tươi trước ngực.
"Xèo xèo..."
Cát đỏ tiếp xúc với máu tươi phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn, tỏa ra một làn khói xám mờ nhạt mang theo mùi oán hận nồng đậm. Cơn đau rát bỏng như lửa đốt ập đến, nhưng vết thương rỉ máu lập tức đông cứng lại, ngăn không cho huyết dịch quý giá tiếp tục thất thoát. Lâm Dạ dựa lưng vào một đống củi khô, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng nhìn về phía ngọn núi chính Thiên Lăng phong xa xa, nơi Triệu Vô Cực đang ngự trị trên đỉnh cao quyền lực.
"Triệu Vô Cực... nợ máu của Tuyết Sơn Thôn vạn năm trước, ta sẽ dùng từng mảnh vỡ đạo tâm của ngươi để rửa sạch." Lâm Dạ thì thầm trong gió tuyết, giọng nói lạnh lẽo không mang theo một chút nhiệt độ nào.
Đêm xuống, bão tuyết phương Bắc càng thêm dữ dội, che khuất hoàn toàn tầm nhìn vạn vật. Đây là khoảng thời gian nghĩa trang củi lửa ngoại môn chìm vào bóng tối tĩnh lặng tuyệt đối. Lâm Dạ gượng dậy khỏi đống củi khô, nhục thân phàm trần rách nát của cậu lúc này đang run rẩy vì lạnh và đói, nhưng ánh mắt cậu lại sáng rực một ý chí bất khuất.
Cậu cần phải đi đến Cổ Nhạc am.
Cổ Nhạc am là một ngôi chùa nhỏ sụp đổ nằm ở rìa Thập Vạn Tuyết Sơn, sát cạnh nghĩa trang củi lửa ngoại môn. Nơi đó quanh năm bị sương mù băng giá bao phủ, được coi là cấm địa ngoại môn vì chứa đựng những cấm chế âm luật cổ xưa của Cổ Nhạc Phái - môn phái đã bị Triệu Vô Cực tàn sát diệt môn vạn năm trước hòng cướp đoạt bí thuật âm luật nghịch thiên.
Lâm Dạ vận dụng kỹ năng Không Nhịp Tim và trạng thái Vô Tâm Cảnh (Sơ cấp), triệt tiêu hoàn toàn hơi thở và dao động nhiệt độ nhục thân. Cậu di chuyển âm thầm trong bóng đêm như một bóng ma không trọng lượng, lướt qua các trạm gác tuần tra ngoại môn của Hàn Hải Tiên Tông mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Thần thức quét qua quét lại của các đệ tử đi tuần hoàn toàn bỏ qua cậu, bởi trong mắt bọn họ, hướng di chuyển của Lâm Dạ chỉ là những luồng gió tuyết thổi qua vô hại.
Sau nửa canh giờ di chuyển gian khổ qua những vách đá dựng đứng đóng băng trơn trượt, Lâm Dạ đã đứng trước phế tích của Cổ Nhạc am. Ngôi chùa nhỏ giờ chỉ còn là những bức tường đá đổ nát bám đầy rêu tuyết lạnh lẽo, mái ngói sụp đổ hoàn toàn lộ ra bầu trời đêm xám xịt.
Lâm Dạ bước vào bên trong chính điện đổ nát, tiến về phía bệ thờ thần tượng đã bị chém vỡ làm đôi. Dưới đống đổ nát của bệ thờ, cậu âm thầm dùng tay bới tuyết lạnh, lôi ra một cây cổ cầm rách nát bám đầy tro bụi vạn năm.
Đây là cây cổ cầm rách nát "Vô Âm" - di vật duy nhất còn sót lại của Cổ Nhạc Phái.
Thân đàn làm bằng gỗ ngô đồng cổ thụ đã bị mục nát một góc, bảy dây đàn bằng sắt rỉ sét xộc xệch bám đầy bụi đất. Nhưng Lâm Dạ biết, bên trong cây đàn rách nát này đang ẩn chứa tàn hồn của Cổ Nhạc Sư - vị tổ sư khai sơn của nhạc phái năm xưa.
Lâm Dạ đặt cây đàn lên một phiến đá phẳng, hít một hơi thật sâu. Cậu đưa bàn tay phải rách nát vuốt nhẹ lên những dây đàn sắt rỉ sét. Để câu thông với tàn hồn cổ nhân, cậu cần phải nhỏ máu phàm chứa oán niệm cực hạn của mình lên dây đàn.
Lâm Dạ dùng móng tay bấm mạnh vào đầu ngón tay trỏ phải, ép ra một giọt máu đầu tim đỏ sẫm rỉ ra. Giọt máu mang theo toàn bộ hận thù diệt tộc của cuộc thảm sát Tuyết Sơn Thôn và oán khí của lồng ngực trống không rớt xuống, thấm sâu vào thân gỗ mục nát của cổ cầm.
"U u u..."
Ngay khi giọt máu phàm nhân thấm vào, bảy dây đàn sắt rỉ bỗng nhiên run rẩy phát ra những tiếng u u u u u trầm buồn thấu tận tâm can. Một luồng oán khí màu xám tro từ thân đàn bùng phát, ngưng tụ thành tàn hồn mờ ảo của một nho sĩ trung niên mặc y phục cổ đại giữa khoảng không đổ nát của am hoang.
Đó chính là Cổ Nhạc Sư.
"Vạn năm trôi qua... không ngờ kẻ đánh thức ta lại là một phàm nhân không có nhịp tim, mang lồng ngực trống rỗng." Tàn hồn Cổ Nhạc Sư chậm rãi mở mắt, ánh mắt nho nhã nhưng mang nỗi sầu vạn cổ nhìn chằm chằm vào Lâm Dạ. "Thiếu niên, ngươi mang hận thù cực hạn đến đây để tìm kiếm điều gì?"
Lâm Dạ quỳ xuống trước tàn hồn cổ nhân, giọng nói kiên định vang lên giữa gió tuyết:
"Vãn bối Lâm Dạ, Tuyết Sơn Thôn tàn dư. Con muốn cầu xin tiền bối truyền dạy bí thuật Phàm Tâm Huyết Thệ để nuôi dưỡng mạng sống không tim này, đòi lại Chí Tôn Đạo Tâm bị cướp đoạt, phạt thiên lật đổ ngũ đại tông môn giả nhân giả nghĩa!"
Cổ Nhạc Sư nghe vậy bỗng cười cười lạnh lẽo, tiếng cười mang theo âm luật chấn động làm tuyết lở xung quanh đền hoang rúng động.
"Phạt thiên? Lật đổ ngũ đại tông môn? Ngươi có biết Triệu Vô Cực mạnh thế nào không? Lão sở hữu tu vi Kim Đan đỉnh phong cưỡng ép nhờ chính mảnh vỡ đạo tâm của ngươi. Còn ta, vì phát hiện ra nguyên nhân tàn hồn Cổ Nhạc Sư bị giam giữ - mối liên hệ bòn rút thọ nguyên phàm nhân giữa đại trận hộ tông và hệ thống thiên quy Thái Huyền bẩn thỉu - mà bị lão diệt môn, giam giữ tàn hồn vạn năm trong cây đàn rách này."
Nho sĩ trung niên bước tới sát Lâm Dạ, ảo ảnh bàn tay vuốt nhẹ lên vết sẹo chữ thập trước ngực cậu.
"Muốn tu luyện Phàm Tâm Huyết Thệ, ngươi phải dùng máu phàm nuôi dưỡng kinh mạch rách nát, biến khoảng trống lồng ngực thành lò luyện linh khí thay thế đạo tâm. Cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc: mỗi lần kích hoạt huyết thệ, thọ nguyên phàm nhân của ngươi sẽ bị rút ngắn nghiêm trọng. Ngươi hiện tại chỉ còn sống được tối đa năm năm. Ngươi có dám chấp nhận cái chết cận kề để đổi lấy sức mạnh nghịch thiên không?"
"Con dám!" Lâm Dạ không hề do dự, ánh mắt sâu thẳm tỏa ra sát ý lạnh lùng. "Thà chết trên đường phục thù, còn hơn sống nhục nhã làm củi đốt cho đại trận của chúng!"
"Tốt! Ý chí phàm nhân bất khuất của ngươi rất xứng đáng thừa kế bí pháp này." Cổ Nhạc Sư gật đầu uy nghiêm. "Nhỏ máu đầu tim lên bảy dây đàn sắt rỉ, chịu đựng cơn đau xé rách linh hồn để nhận truyền thừa!"
Lâm Dạ tiến lên một bước, áp sát lồng ngực trống rỗng của mình vào thân đàn cổ cầm rách nát. Cậu dùng hai tay nắm chặt lấy bảy dây đàn sắt rỉ sét sắc bén, mặc cho chúng cứa sâu vào da thịt lòng bàn tay đến tận xương phàm. Cậu dồn oán niệm diệt tộc cực hạn vào huyết quản, ép buộc dòng máu phàm từ vết sẹo chữ thập phun mạnh ra rưới đều lên thân đàn gỗ ngô đồng.
"Phù..."
Một luồng lửa oán khí màu đỏ rực như nham thạch nóng chảy từ thân cổ cầm bùng phát ngược trở lại, xộc thẳng vào vết sẹo chữ thập trước ngực Lâm Dạ.
Cơn đau thể xác tột cùng ập đến khiến Lâm Dạ trợn trừng mắt, toàn thân run rẩy dữ dội. Cậu cảm giác như có hàng vạn thanh kiếm rỉ sét đang đâm xuyên qua kinh mạch rách nát, cưỡng ép bẻ gãy và đúc lại từng đoạn xương tủy phàm cốt của mình. Máu phàm nhân trong người cậu bắt đầu chảy ngược dòng, bốc cháy ngùn ngụt để tạo thành một lò luyện linh khí nguyên thủy ngay tại khoảng trống lồng ngực không tim.
Lâm Dạ muốn hét lên đau đớn, nhưng cổ họng cậu nghẹn đắng, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Cậu chỉ có thể dùng ý chí kiên định cực hạn để giữ vững nhân tính, ngăn không cho hận thù nuốt chửng linh hồn mình vào sát lộ ma hóa. Chiếc Vòng ngọc sứt mẻ - mỏ neo nhân tính duy nhất của người mẹ quá cố để lại đeo trên cổ tay cậu lúc này bỗng tỏa ra một luồng hơi ấm phàm nhân dịu nhẹ, giữ cho thần trí cậu không bị sụp đổ hoàn toàn trong cơn đau tự hủy nhục thân.
Sau một nén nhang tra tấn linh hồn, luồng lửa oán khí xám đỏ hoàn toàn thu liễm vào lồng ngực Lâm Dạ.
Cậu ngã gục xuống nền đá lạnh ngắt của đền hoang, thở dốc từng hơi nặng nề. Vết sẹo chữ thập trước ngực cậu lúc này không còn rỉ máu đỏ tươi nữa, mà bắt đầu khép miệng lại, phát ra một thứ ánh sáng đỏ rực rỡ mờ nhạt như nham thạch nóng chảy ẩn hiện dưới da thịt tái nhợt.
Bí thuật Phàm Tâm Huyết Thệ đã kích hoạt thành công.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, Lâm Dạ cảm nhận được một sự thật tàn khốc: thọ nguyên phàm nhân của cậu đã bị tiêu hao mất nửa năm tuổi thọ ngay lập tức. Giờ đây, thời gian sống sót của cậu chỉ còn lại đúng bốn năm rưỡi.
"Thiếu niên, ngươi đã có được công pháp nền móng nghịch thiên." Tàn hồn Cổ Nhạc Sư mờ nhạt đi trông thấy sau khi truyền thừa, giọng nói vang lên đầy mệt mỏi. "Nhưng hãy cẩn thận, vết mổ ngực trống rỗng của ngươi mang tiên lực tàn dư của Triệu Vô Cực, nó đang bắt đầu thối rữa từ bên trong do phản phệ lôi hỏa. Ngươi phải tìm được Băng Tủy Cực Phẩm để điều trị gấp trong vòng ba ngày, nếu không nhục thân phàm cốt của ngươi sẽ rã nát hoàn toàn thành tro bụi."
Nói xong, tàn hồn Cổ Nhạc Sư tan biến vào thân đàn cổ cầm rách nát, để lại không gian am hoang chìm vào tĩnh lặng.
Lâm Dạ gượng dậy, ôm lấy cây cổ cầm rách nát giấu vào sau lưng. Nhưng đúng lúc cậu chuẩn bị rời đi, vết sẹo chữ thập trước ngực cậu bỗng nhiên phát ra một luồng oán khí màu đỏ rực mạnh mẽ bất thường do sự dung hợp chưa ổn định của huyết thệ.
"Vù vù vù..."
Luồng oán khí xám đỏ rò rỉ ra ngoài, xé rách màn sương mù bảo vệ của am hoang, tỏa thẳng lên bầu trời đêm tuyết lạnh.
"Xoạt! Xoạt!"
Tiếng tuyết lún dữ dội vang lên từ khoảng cách trăm trượng phía ngoài am hoang. Tiếng bước chân dồn dập dẫm lên tuyết lạnh cùng những luồng dao động linh lực băng hệ sắc bén đang nhanh chóng tiến sát về phía ngôi đền hoang phế.
"Có biến động oán khí lạ phát ra từ khu vực Cổ Nhạc am đổ nát! Mau check xem có kẻ trốn chạy nào lẩn trốn ở đây không!"
Giọng nói lạnh lùng của đội tuần tra ngoại môn Hàn Hải Tiên Tông vang vọng giữa đêm tuyết gào thét.
Lâm Dạ nén cơn đau thắt lồng ngực, đôi mắt sắc bén lạnh lẽo nhìn thẳng ra cổng chính am hoang, tay phải đã âm thầm nắm chặt lấy chuôi gỗ của cổ cầm rách nát dưới áo vải gai thô rách rưới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!