Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Sát Cơ Miếu Hoang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vang ngoài cửa miếu hoang dột nát dường như bị lấn át hoàn toàn bởi tiếng rầm rập của những bước chân dồn dập nện lên bùn nhão. Giữa màn đêm đen kịt sũng nước mưa, một tia chớp rạch ngang trời, soi rõ bóng dáng cao lớn vạm vỡ của sát thủ Hắc Hổ đang chắn ngang thềm cửa. Chiếc mặt nạ sắt hình đầu hổ hung tợn của gã lấp loáng ánh sáng lạnh lẽo, đôi mắt khát máu khóa chặt vào chiếc bao tải da dê chứa di cốt của Khâm sai Tô Hoài Nhượng đặt cạnh sập đá.


“Trần Chí Hàn! Ngươi trốn kỹ thật.” Giọng nói của Hắc Hổ khàn đặc, rít qua kẽ mặt nạ sắt nghe như tiếng mài kim loại rợn người. “Tri phủ đại nhân có lời khen cho tài nghiệm thi của ngươi, nhưng đáng tiếc, xương khô không cứu được mạng người sống. Hôm nay, cả di cốt lẫn cái đầu của ngươi đều phải để lại đây!”


Chưa dứt lời, Hắc Hổ đã vặn người, thanh đại đao rèn bằng thép đen nặng trịch trong tay gã quét một đường bán nguyệt xé rách màn mưa. Sức gió từ lưỡi đao rít lên u u, bổ thẳng vào cánh cửa gỗ mục nát của miếu hoang.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ sồi sứt sẹo vốn đã mục ruỗng sau bao năm sương gió lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh dưới lực chém ngàn cân. Những mảnh gỗ bắn tung tóe vào lòng miếu, cắm phập vào nền đất ẩm sũng nước. Hắc Hổ không hề chậm trễ, gã mượn đà xông thẳng vào trong, hướng mũi đao rực sát khí về phía lò than củi xoan đào đang chực lụi tàn. Gã biết rõ, chỉ cần chém nát lò chưng cốt và bao tải di cốt, mọi bằng chứng về tội ác của Tri phủ Phùng Đình Trạc sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.


“Bảo vệ bao tải di cốt!” Chí Hàn thét lên, giọng khàn đặc vì phổi bị kích ứng bởi khói giấm nóng. Anh cố gắng nhấc chân phải lên nhưng cơn đau tàn khốc từ vết bỏng sâu hoại tử dưới lòng bàn chân dội ngược lên tận đỉnh đầu, khiến anh loạng choạng, buộc phải tựa lưng vào bệ thờ đá lạnh ngắt để giữ thăng bằng.


Đại Tráng gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Gã phu khiêng xác trung hậu không hề sợ hãi trước thanh đại đao khổng lồ của sát thủ đệ nhất Hà Trung. Gã vung chiếc đòn khiêng bằng gỗ sến đỏ bọc đồng rèn nguội – thứ vũ khí thô sơ nhưng dẻo dai vô song – lao ra chắn trước mặt Chí Hàn và Tô Diệp.


“Muốn chạm vào di cốt của đại nhân, phải bước qua xác ta trước!” Đại Tráng hét lớn, hai tay ghì chặt chiếc đòn khiêng, thủ thế vững chãi như một vách đá.


Hắc Hổ cười gằn khinh bỉ. Gã xoay nhẹ cổ tay, thanh đại đao đen kịt bổ củi thẳng từ trên xuống với tốc độ nhanh như chớp. Lực đao quá mạnh khiến Đại Tráng cảm nhận được luồng áp khí đè nặng lên đỉnh đầu. Gã vội vàng đưa đòn khiêng gỗ sến lên đỡ.


*Keng!*


Tiếng kim loại va chạm vào đồng đỏ vang lên chói tai. Lực chém của Hắc Hổ mạnh đến mức khiến đầu gối Đại Tráng khuỵu xuống, đất bùn dưới chân gã lún sâu một tấc. Chiếc đòn khiêng gỗ sến đỏ bện chặt bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhỏ dưới lưỡi đao thép đen tàn bạo. Khớp tay Đại Tráng tê dại, máu tươi rỉ ra từ kẽ móng tay do chấn động lực quá lớn.


“Chết đi, tên tiện dân!” Hắc Hổ gầm lên, gã rút đao về nửa vòng rồi xoay ngang, chuẩn bị thực hiện một nhát chém chéo ngang cổ họng Đại Tráng.


Đúng lúc lưỡi đao đen kịt chuẩn bị đoạt mạng gã phu khiêng xác, từ trên xà nhà mục nát của miếu hoang, một bóng đen gầy guộc lướt xuống nhanh như báo săn mồi trong đêm tối.


*Vút!*


Một thanh hắc kiếm không vỏ, lưỡi mỏng như cánh ve nhưng tỏa ra luồng hàn khí thấu xương, vạch một đường thẳng tắp trong hư không, chặn đứng lưỡi đại đao của Hắc Hổ ngay khi nó chỉ còn cách cổ Đại Tráng nửa tấc.


*Keng! oành!*


Lực va chạm cực lớn giữa hai luồng nội lực khiến tàn tro từ lò than củi xoan đào bay lên mù mịt. Hắc Hổ bị đẩy lùi lại ba bước, đôi ủng da nặng nề của gã miết sâu vào nền đất ẩm để giữ thăng bằng. Gã ngước mắt nhìn bóng đen vừa xuất hiện, đôi mắt ti hí co rút lại dưới lớp mặt nạ sắt.


“Phong Nhất Đao!” Hắc Hổ gằn giọng. “Ngươi là kiếm khách lãng du giang hồ, tại sao lại dính vào vũng nước đục của triều đình? Trần Chí Bình đã chết mười năm trước, món nợ mạng của ngươi với lão ta chưa trả hết sao?”


Phong Nhất Đao đứng chắn trước mặt Chí Hàn, chiếc nón lá rách che khuất nửa khuôn mặt lạnh lùng. Áo khoác vải thô xám tro của anh bay phần phật trong gió bão hắt vào từ cửa miếu. Tay phải anh nắm chặt chuôi hắc kiếm, lưỡi kiếm không một vết xước vẫn rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu o o sắc lạnh.


“Ân nghĩa của Trần gia, Phong mười đời cũng không trả hết.” Giọng nói của Phong Nhất Đao lạnh lùng, không một chút gợn sóng cảm xúc. “Hôm nay có ta ở đây, đao của ngươi không chạm được vào một sợi tóc của con trai lão.”


“Thế thì ta tiễn ngươi đi gặp lão ta luôn!” Hắc Hổ điên cuồng hét lên. Gã vung đại đao, chuyển thế tấn công từ bổ củi sang đao pháp thực chiến biên thùy tàn nhẫn. Những nhát chém của gã vừa nặng nề vừa biến hóa, khí đao xé gió rít lên liên tục, chém nát những cột gỗ mục xung quanh.


Phong Nhất Đao không hề lùi bước. Anh sử dụng kiếm pháp nhanh nhẹn, nương theo lực đao mạnh mẽ của đối phương để gạt ngang, bẻ gãy hướng tấn công của Hắc Hổ. Hắc kiếm mỏng manh liên tục va chạm vào lưỡi đại đao nặng nề, tạo ra những tia lửa xanh lam lấp lóe trong bóng tối của miếu hoang. Cuộc cận chiến sinh tử giữa đệ nhất sát thủ và đệ nhất kiếm khách lãng du khiến không gian miếu hoang rung chuyển dữ dội, ngói lợp mái miếu liên tục rơi rụng xuống sàn đất.


Trong khi Phong Nhất Đao kiềm chế Hắc Hổ, hai tên sát thủ tay sai của Hắc Hổ bang mang theo đoản đao sắc lẹm đã âm thầm vòng qua vách miếu đổ nát, áp sát Tô Diệp và bao tải di cốt Khâm sai.


“Tô tiểu thư, cẩn thận phía sau!” Chí Hàn hét lên cảnh báo.


Tô Diệp cắn chặt môi, đôi mắt phượng hằn lên sự kiên cường. Nàng không hề lùi bước, vung chiếc đoản kiếm gia truyền đâm thẳng vào ngực tên sát thủ đang lao tới. Tuy nhiên, do khoảng cách thể chất chênh lệch quá lớn và cơ thể đang suy kiệt vì dầm mưa bão lạnh buốt, nhát đâm của nàng bị tên sát thủ dễ dàng nghiêng người né tránh. Hắn vung tay trái, dùng sống đao đập mạnh vào cổ tay Tô Diệp, khiến chiếc đoản kiếm văng ra ngoài, cắm phập vào vách đất.


“A!” Tô Diệp kêu lên một tiếng đau đớn, nàng bị tên sát thủ dùng chân đá mạnh vào vai, ngã nhào về phía sập đá đổ nát.


Tên sát thủ thứ hai cười gằn, gã vung đoản đao chém thẳng vào bao tải da dê chứa di cốt Khâm sai hòng tiêu hủy chứng cứ.


Không thể khoanh tay đứng nhìn di cốt của nhạc phụ tương lai bị hủy hoại, Chí Hàn nén cơn đau tàn khốc ở chân phải. Anh dùng tay trái tì mạnh vào bệ thờ đá, mượn lực đẩy thân hình gầy gò của mình lao ra phía trước. Trong tay anh không có đao kiếm, chỉ có chiếc hòm gỗ dắt kim bạc gia truyền bọc da mun dày dặn.


*Bộp!*


Chí Hàn dùng chiếc hòm gỗ chắn ngang đường đao của tên sát thủ. Lưỡi đoản đao chém mạnh vào lớp gỗ mun cứng như sắt, rạch một đường sâu hoắm nhưng bị chặn đứng lại. Lực chấn động từ nhát chém dội ngược vào bả vai trái đang bị bỏng đỏ rỉ dịch vàng của Chí Hàn, khiến vết thương nứt toác ra, máu tươi thấm đẫm lớp áo vải xám tro. Một cơn đau thấu tận tâm can khiến Chí Hàn khuỵu gối, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, sắc sảo quan sát đối thủ.


Anh nhận thấy tên sát thủ sau nhát chém hụt đang vội vã rút đao về, bả vai phải vung quá cao, để lộ hoàn toàn vùng nách và khớp vai trống trải không có phòng ngự. Đây là sơ hở chí mạng của những kẻ dùng đoản binh nhưng thiếu cẩn trọng.


Chí Hàn nhớ lại những lời truyền thụ về cơ học cơ thể của Tiêu Đại Sư và y lý giải phẫu học chép trong cuốn 'Nghiệm Thi Mật Lục' của cha. Thần kinh vận động của cánh tay con người đều đi qua đám rối thần kinh cánh tay nằm sâu dưới hốc nách và huyệt Kiên Tỉnh trên vai.


Nương theo thế né đòn tự vệ, Chí Hàn nghiêng người tránh nhát chém thứ hai của tên sát thủ trong gang tấc. Anh áp sát thân mình vào hông đối thủ, ngón tay trỏ và ngón giữa tay phải chụm lại như mũi kim bạc, dồn toàn bộ lực tàn lực của cơ thể điểm mạnh vào huyệt Kiên Tỉnh nằm ở vùng lõm giữa vai và cổ của tên sát thủ.


*Phập!*


Nhát điểm huyệt mang tính cơ học chính xác đến từng li. Ngón tay Chí Hàn cắm sâu vào thớ cơ vai của tên sát thủ, tác động trực tiếp vào dây thần kinh vận động.


Tên sát thủ lập tức trợn tròn mắt, toàn bộ cánh tay phải cầm đoản đao của hắn hoàn toàn mất đi tri giác, tê liệt hoàn toàn và buông thõng xuống như một khúc gỗ mục. Thanh đoản đao rơi leng keng xuống đất bùn.


“Tay của ta... Thần chú gì thế này?” Tên sát thủ hoảng sợ thét lên, gã lùi lại liên tục, dùng tay trái ôm lấy cánh tay phải đang hoàn toàn bất động.


Chí Hàn không hề dừng lại. Vết chém sượt qua bả vai trái đang chảy máu xối xả, làm đầu óc anh bắt đầu choáng váng do mất máu và suy kiệt thể lực. Anh nhanh chóng dùng ngón trỏ tay phải điểm mạnh liên tiếp vào hai huyệt đạo trung gian quanh vết thương vai trái để cầm máu tức thì (Điểm huyệt chỉ huyết). Dòng máu đang tuôn chảy lập tức co thắt lại, ngừng chảy hẳn, giúp anh bảo toàn được chút sinh lực cuối cùng.


Trong lúc đó, Phong Nhất Đao đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong trước Hắc Hổ. Thế đao bổ củi nặng nề của Hắc Hổ bị thế kiếm chém xéo nương lực của Phong Nhất Đao bẻ gãy hoàn toàn. Hắc kiếm mỏng manh nhưng sắc bén vô song của Phong Nhất Đao vạch một đường hiểm hóc qua cổ tay Hắc Hổ, khiến gã sát thủ đau đớn gầm lên, suýt rơi thanh đại đao đen kịt.


Biết không thể chiến thắng được kiếm pháp quỷ dị của Phong Nhất Đao và sự kiên cường của nhóm Chí Hàn, Hắc Hổ nghiến răng ra lệnh: “Rút lui!”


Nhưng ngay trước khi xoay người nhảy ra khỏi cửa miếu hoang vào màn mưa đêm bão, đôi mắt khát máu của Hắc Hổ lóe lên một tia sáng tàn độc đầy âm hiểm. Gã vung tay trái, từ trong tay áo phóng ra một mũi ám khí nhỏ màu đen xé gió lao thẳng về phía Tô Diệp đang ngồi bệt dưới đất.


“Tô tiểu thư!” Đại Tráng hét lớn.


Không hề do dự, gã phu khiêng xác trung hậu lao thân mình vạm vỡ ra chắn trước mặt Tô Diệp.


*Phập!*


Mũi ám khí hình tam giác màu đen cắm ngập vào bắp chân phải của Đại Tráng. Gã rên lên một tiếng nhỏ, loạng choạng quỳ sụp xuống đất bùn sũng nước mưa.


Hắc Hổ cười gằn một tiếng man dại rồi biến mất vào màn mưa đêm bão bùng cùng hai tên tay sai đang hoảng sợ. Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên rồi lụi dần trong tiếng sấm rền vang ngoài bến sông.


“Đại Tráng!” Chí Hàn lết thân hình đau đớn lại gần gã phu khiêng xác.


Anh quỳ xuống bên bắp chân Đại Tráng, cẩn thận dùng chiếc kẹp tre rút mũi ám khí ra. Ngay khi mũi ám khí vừa được rút ra, Chí Hàn ngửi thấy một mùi hắc nồng nhẹ, rất đặc trưng bốc lên từ vết thương – mùi hương hăng hắc của nấm độc núi Ba Vì.


“Nấm độc núi Ba Vi...” Sắc mặt Chí Hàn lập tức biến đổi, trở nên nhợt nhạt hơn cả trước. “Chất độc của loại nấm này xâm nhập vào máu qua vết xước, gây đông máu cục bộ và hoại tử mô xung quanh vết thương cực nhanh. Nếu không tìm được bồ kết và thảo dược đối kháng để giải độc trong vòng mười hai canh giờ, bắp chân của Đại Tráng sẽ bị hoại tử hoàn toàn, độc tố chạy vào tim gây suy tim tử vong.”


Nhìn bắp chân của Đại Tráng đang bắt đầu sưng phồng lên và chuyển sang màu xám đen dưới ánh lửa lò than lụi tàn, Chí Hàn siết chặt nắm tay. Sát cơ của kẻ thù đã lùi bước, nhưng một thử thách sinh tử mới, nghẹt thở và đầy trả giá, lại vừa mới bắt đầu dội nặng lên vai chàng ngỗ tác trẻ tuổi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!