Chưng Cốt Đêm Mưa
Gió mưa gào thét bên ngoài ngôi miếu hoang phế ven bờ sông Mã. Những hạt mưa nặng trịch, lạnh buốt như kim châm tạt qua những kẽ hở của vách đất nứt nẻ, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm đông Hà Trung. Tiếng sóng sông Mã vỗ vào bờ đá rầm rập, hòa cùng tiếng sấm rền vang trời, tạo nên một bản nhạc tang tóc bao trùm lấy không gian u tối.
Trong góc miếu đổ nát, dưới bệ thờ thành hoàng đã bám đầy rêu phong và mạng nhện, Trần Chí Hàn nằm nghiêng trên ổ rơm mục. Cơn ho rũ rượi đột ngột kéo đến làm toàn thân anh co giật. Chí Hàn gập người, ngón tay gầy guộc bấu chặt vào ngực áo xám tro, cố kìm nén tiếng ho khan đang chực trào ra khỏi lồng ngực. Dịch phổi tràn sủi bọt khí khiến mỗi nhịp thở của anh rít lên khò khè, đau đớn như có hàng vạn mũi kim đâm vào phế quản. Anh há miệng thở dốc, tống ra một ngụm đờm lẫn máu tươi xuống nền đất ẩm.
“Chí Hàn, anh uống ngụm nước ấm này đi.”
Tô Diệp quỳ bên cạnh, vội vàng đỡ lấy bả vai trái đang bỏng đỏ rỉ máu của anh. Gương mặt thanh tú của nàng tiểu thư phủ Khâm sai nay bám đầy tàn tro và nước mưa, đôi mắt phượng hằn lên sự lo lắng tột độ. Nàng cẩn thận đưa bát nước ấm được hứng từ một kẽ nứt sạch trên mái miếu ghé sát môi anh.
Chí Hàn uống một ngụm nhỏ, dòng nước ấm tạm thời làm dịu đi cơn bỏng rát trong cổ họng, nhưng không thể xoa dịu được cơn đau tàn khốc dội lên từ lòng bàn chân phải. Vết bỏng sâu hoại tử do sắt nung nung đỏ tàn phá trong ngục tối nha môn nay bị nước bùn sông Mã xâm nhập, sưng phồng lên, bốc mùi hôi tanh nhẹ. Cánh tay trái và bả vai trái bị mảng ngói rực lửa đè trúng trong đám cháy phòng lưu trữ tử thi cũng đang rỉ dịch vàng, đau nhức đến thấu xương tủy. Thể chất của chàng ngỗ tác hai mươi hai tuổi đã chạm đến giới hạn suy kiệt hoàn toàn.
“Tôi không sao...” Chí Hàn thào thào, giọng khàn đặc như tiếng tre cọ xát. Anh gượng mắt nhìn về phía chiếc bao tải da dê bám đầy muội than hỏa hoạn đặt bên cạnh sập đá đổ nát. “Di cốt của Khâm sai đại nhân... có bị ướt không?”
“Không ướt, tôi đã dùng áo tơi bọc kỹ rồi.” Đại Tráng bước lại gần, mặt mũi gã phu khiêng xác trung thành bám đầy muội than đen kịt, giáp da sũng nước. Gã đặt một vò đất nung chứa than củi xoan đào xuống nền đất, khẽ thở dài: “Nhưng Chí Hàn à, ngoài trời mưa bão thế này, miếu lại dột nát khắp nơi, liệu lò than có giữ được nhiệt để chưng cốt không? Đinh Ba và nha dịch chắc chắn đang lùng sục khắp các ngả sông.”
“Phải chưng cốt ngay đêm nay.” Ánh mắt hẹp dài của Chí Hàn đột ngột lóe lên tia nhìn sắc sảo, kiên định lạ thường. “Ngọn lửa của Đinh Ba đã thiêu rụi hoàn toàn phần mềm của Khâm sai. Nếu chúng ta trì hoãn, màng xương khô sẽ bị phân hủy bởi độ ẩm của mưa bão, vết rạn xương sườn số năm – chứng cứ vật lý duy nhất chứng minh cuộc xô xát bạo lực trước khi chết – sẽ vĩnh viễn biến mất. Xác chết đã bị câm lặng bằng lửa, chúng ta phải dùng xương cốt để cất tiếng nói.”
Chí Hàn mượn lực vai của Tô Diệp, nhẫn nại lết thân hình gầy gò của mình ngồi dậy. Mỗi chuyển động nhỏ đều làm vết thương ở chân và bả vai rách ra, máu đỏ rỉ qua lớp gạc mỏng, nhưng cơ mặt anh không hề biến dạng. Sự chịu đựng của anh vượt qua giới hạn của người thường, đó là định lực tinh thần của một kẻ coi sự thật khách quan hơn cả mạng sống bản thân.
“Đại Tráng, nhóm lò than củi xoan đào giữa miếu. Tìm chỗ nào khuất gió, dùng ngói vỡ che chắn xung quanh để tránh nước mưa hắt vào.” Chí Hàn ra lệnh, giọng nói trầm ổn đầy uy quyền của một ngỗ tác thực chứng.
Đại Tráng gật đầu, nhanh nhẹn quỳ xuống dùng đá đánh lửa châm vào đống rơm khô lót dưới than củi xoan đào. Than xoan đào già khi cháy tỏa ra nhiệt lượng cực cao và ổn định, khói tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ, át đi mùi tử khí ẩm mốc của miếu hoang. Gã dùng những mảnh ngói vỡ xếp thành một vòng tròn quanh lò than, tạo thành một lá chắn thô sơ ngăn gió mưa thổi tắt ngọn lửa đỏ rực đang nhen nhóm.
Trong lúc Đại Tráng nhóm lò, Chí Hàn cẩn thận mở miệng bao tải da dê. Anh dùng đôi tay gầy guộc, các ngón tay bám đầy muội than nhưng cực kỳ ổn định, lấy ra khúc xương sườn số năm dài nửa thước và xương ống chân của Khâm sai Tô Hoài Nhượng. Khúc xương sườn bám đầy muội than đen kịt của vụ phóng hỏa nha môn, màng xương bên ngoài bị sạm đen, mắt thường hoàn toàn không thể nhìn thấy bất kỳ dấu vết thương tích nào.
“Tô tiểu thư, giúp tôi hứng nước sông Mã sạch trong vò đất kia.” Chí Hàn chỉ vào chiếc vò nhỏ đặt góc miếu.
Tô Diệp nhanh chóng mang vò nước lại. Chí Hàn nhúng một dải vải lụa sạch vào nước sông, nhẹ nhàng lau chùi lớp muội than bám trên bề mặt xương sườn. Đôi tay anh chuyển động nhịp nhàng, nâng niu khúc di cốt của nhạc phụ tương lai như nâng niu một bảo vật vô giá.
“Đại Tráng, đưa vò Rượu nếp cất ba sủi và Giấm nồng cất nguyên chất đây.” Chí Hàn thào thào.
Đây là những hóa chất nghiệm thi thô sơ nhưng hiệu quả nhất mà anh có được lúc này. Rượu nếp cất ba sủi có nồng độ cồn cực cao qua ba lần chưng cất, được ủ thủ công từ y quán Tế Thế Đường, dùng làm dung môi sát trùng và hòa tan máu đông. Giấm nồng cất nguyên chất từ gạo nếp cái hoa vàng chứa lượng axit axetic tự nhiên đậm đặc, là nguyên liệu bắt buộc cho phương pháp 'Chưng cốt nghiệm thương'.
Chí Hàn đặt khúc xương sườn số năm lên một tấm vải thô sạch gập làm bốn. Anh cẩn thận rưới đều Rượu nếp cất ba sủi lên bề mặt xương. Mùi rượu nồng nặc bốc lên, quyện vào khói than xoan đào tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nóng ấm giữa ngôi miếu lạnh lẽo. Tiếp đó, anh tưới một lượng lớn Giấm nồng cất nguyên chất lên lớp vải thô, quấn chặt dải vải quanh khúc xương sườn như bó giò.
“Axit axetic trong giấm nóng khi gặp nhiệt độ cao sẽ phản ứng với lượng sắt trong hồng cầu bị phân hủy đọng dưới màng xương nứt,” Chí Hàn khẽ giải thích cho Tô Diệp, đôi mắt anh chăm chú quan sát từng nếp vải quấn. “Nếu Khâm sai đại nhân bị đánh bằng vật tù trước khi chết, máu tươi sẽ tụ lại dưới màng xương, tạo thành vết rạn đỏ sẫm ẩn sâu bên trong mà mắt thường không thấy. Giấm nóng sẽ hiển lộ vết bầm đó ra ngoài.”
“Tôi hiểu rồi.” Tô Diệp gật đầu, hai tay nàng siết chặt, đôi mắt dán chặt vào khúc xương quấn vải.
Chí Hàn dùng chiếc kẹp tre mỏng, cẩn thận gắp khúc xương quấn vải đặt lên một vỉ sắt rèn thô sơ, rồi đặt vỉ sắt lên trên miệng lò than củi xoan đào đang đỏ rực.
*Xèo! Xèo!*
Hơi giấm nóng lập tức bốc lên nồng nặc khi tiếp xúc với nhiệt lượng từ than hồng. Mùi chua nồng, hăng hắc của giấm quyện với mùi cồn mạnh của rượu cất ba sủi xộc thẳng vào mũi và mắt Chí Hàn. Đôi mắt hẹp dài của anh lập tức sưng đỏ, nước mắt giàn giụa do kích ứng mạnh từ hơi axit nóng. Anh phải nín thở, vận dụng kỹ năng Kiểm soát cơ thể (Định tức ngự độc) để giữ nhịp thở cực nông và chậm rãi, tránh hít trực tiếp hơi giấm độc vào lá phổi đang bị tổn thương.
Đúng lúc quy trình chưng cốt bắt đầu bước vào giai đoạn quyết định, một cơn gió bão dữ dội ập tới. Tiếng sấm nổ vang trời ngay trên đỉnh miếu, một luồng gió mạnh thổi tốc qua vách đất nứt nẻ, hắt theo một lượng nước mưa lớn thẳng vào giữa miếu hoang.
*Xèo... xèo...*
Nước mưa rơi trúng rìa lò than, khói xám bốc lên nghi ngút, nhiệt độ lò nung lập tức giảm mạnh. Ngọn lửa than đỏ rực bắt đầu lụi dần dưới những hạt nước mưa lạnh buốt dột từ mái miếu xuống.
“Không xong rồi! Nước dột ngay trên đỉnh lò than!” Đại Tráng hốt hoảng hét lên. Gã vội vàng dùng đòn khiêng gỗ sến cố sức chặn một tấm ngói vỡ lên mái miếu để bịt lỗ dột, nhưng sàn đất trơn trượt của miếu hoang làm gã trượt chân, suýt ngã nhào vào đống tro than nóng bỏng.
“Đại Tráng, cẩn thận!” Tô Diệp kêu lên.
Nhiệt độ chưng cốt bị giảm đột ngột sẽ làm hỏng phản ứng hóa học của giấm nóng, màng xương sẽ co rút lại và dấu vết bầm sẽ bị loãng hóa vĩnh viễn. Chí Hàn cắn chặt răng, cố gượng dậy dùng tay trái che chắn cho vỉ xương sườn, nhưng hơi nóng dội ngược làm vết bỏng trên tay anh đau rát kịch liệt.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tô Diệp không hề do dự. Nàng lập tức cởi phăng chiếc áo tơi lá bọc ngoài của mình, quỳ sụp xuống bên cạnh lò than, dùng thân hình mảnh mai và chiếc áo tơi lá che chắn hoàn toàn cho lò than củi khỏi làn nước mưa dột từ trên cao. Nước mưa lạnh buốt dội thẳng xuống bả vai và mái tóc nàng, thấm đẫm vạt áo tang trắng sũng nước, nhưng Tô Diệp vẫn quỳ im như một pho tượng đá, hai tay giữ chặt bốn góc áo tơi lá bảo vệ ngọn lửa đỏ rực bên dưới.
“Tô tiểu thư...” Đại Tráng nhìn nàng đầy kính phục.
“Đừng lo cho tôi! Chí Hàn, mau giữ nhiệt lò than!” Tô Diệp hét lớn giữa tiếng gió rít.
Chí Hàn nhìn vạt áo sũng nước mưa của Tô Diệp, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp, nhưng lập tức bị lý trí lạnh lùng của một ngỗ tác đè bẹp. Anh cúi xuống sát vỉ sắt, khói giấm nóng xộc thẳng vào mặt làm mắt anh cay xè không thể mở ra nổi.
Trong bóng tối của đôi mắt nhắm nghiền, Chí Hàn sử dụng kỹ năng Xúc giác cảm nhận (Thính cốt đoản âm) do sư phụ mù Trương Bản truyền dạy. Anh dùng đầu ngón tay trỏ gầy guộc gõ nhẹ dọc theo thớ vải thô quấn quanh xương sườn số năm đang nóng hổi trên lò than.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Âm thanh phản xạ lại từ cấu trúc xương khô dội ngược vào đầu ngón tay và tai anh. Đối với người thường, đó chỉ là tiếng gỗ mục gõ vào nhau, nhưng đối với thính giác cực hạn của Chí Hàn, đó là tiếng nói của cấu trúc vật lý. Ở đoạn đầu khúc xương, âm thanh vang lên thanh mảnh, giòn giã của thớ xương nguyên vẹn giãn nở dưới nhiệt độ. Nhưng khi ngón tay anh lướt đến đoạn giữa xương sườn số năm, âm thanh đột ngột chuyển sang trầm đục, nghẹn đặc.
*Cộc... bộp...*
“Có vết nứt ẩn bên trong thớ xương sườn số năm.” Chí Hàn khẽ thốt lên, đôi mắt anh đột ngột mở ra, lấp lánh tia nhìn sắc sảo bất chấp nước mắt đang chảy dài vì hơi giấm nóng. “Nhiệt độ đã đủ. Đại Tráng, tưới thêm nửa chén rượu nếp cất ba sủi lên lớp vải để tăng tốc độ phản ứng hóa học!”
Đại Tráng nhanh tay tưới rượu cất ba sủi nồng độ cao lên lớp vải thô đang bốc khói. Rượu gặp nhiệt độ cao bùng lên một ngọn lửa xanh lam nhạt quanh khúc xương sườn, làm tăng nhiệt độ tức thì, đẩy axit axetic thấm sâu qua màng xương khô mười ngày qua.
*Xèo... xèo...*
Hơi giấm bốc lên mù mịt rồi nhạt dần. Chí Hàn dùng kẹp tre cẩn thận gắp khúc xương sườn số năm ra khỏi vỉ sắt, đặt lên tấm vải thô sạch dưới bệ thờ hoang. Anh dùng tay trái lột bỏ từ từ từng lớp vải thô quấn chặt bên ngoài.
Lớp vải thô cuối cùng được gỡ bỏ.
Dưới ánh sáng đỏ rực bập bùng của lò than củi xoan đào, bề mặt khúc xương sườn số năm của Khâm sai Tô Hoài Nhượng hiện ra rõ ràng trước mắt ba người.
Một vệt rạn nứt dài khoảng hai thốn chạy dọc theo thân xương sườn hiện lên rõ nét với màu đỏ sẫm như máu đông, nổi bật trên nền xương trắng ngà đã bị chưng cất sạch muội than. Vết rạn nứt có hình dáng gãy gập nhẹ, màng xương xung quanh bị tụ máu sẫm màu, chứng minh đây là vết thương thực thể được hình thành khi nạn nhân còn sống, do một lực đánh cực mạnh bằng vật tù gây ra.
“Cha ta... thực sự đã bị đánh trước khi chết?” Tô Diệp quỳ sụp xuống bên khúc xương sườn, nước mắt lã chã rơi xuống nền đất ẩm. “Bọn chúng nói cha ta tự sát... Chúng nói vết chém trên ngực là do cha ta tự cắt...”
“Không chỉ có vậy.” Chí Hàn dùng đầu ngón tay miết nhẹ dọc theo vết rạn xương sườn số năm, ánh mắt anh lạnh lùng, phân tích sắc bén: “Tô tiểu thư, cô nhìn góc độ gãy gập của vết rạn này đi. Vết rạn nứt có hướng lực chéo từ phải sang trái, màng xương phía dưới bị ép mạnh hơn phía trên. Điều này chứng minh lực đập được vung từ một kẻ đứng đối diện, cao hơn Khâm sai đại nhân nửa đầu, và hung thủ trực tiếp ra đòn là một kẻ thuận tay trái.”
“Kẻ thuận tay trái?” Đại Tráng bàng hoàng.
“Phải.” Chí Hàn cười lạnh, giọng nói đanh thép vang lên giữa ngôi miếu đổ nát: “Tri phủ Phùng Đình Trạc chính là kẻ thuận tay trái duy nhất có mặt tại phủ Khâm sai đêm xảy ra vụ thảm sát. Vết rạn xương sườn số năm này chính là bằng chứng vật lý không thể chối cãi chứng minh cuộc xô xát bạo lực trực tiếp giữa Khâm sai đại nhân và Tri phủ trước khi chất độc thạch arsenic đỏ phát tác hoàn toàn.”
Anh cẩn thận đặt khúc xương sườn số năm mang vết rạn đỏ sẫm vào bao tải da dê, thắt chặt miệng bao tải. Chứng cứ tối thượng đã được hiển lộ thành công từ đống xương khô tưởng chừng bị câm lặng bởi ngọn lửa tàn bạo của nha dịch.
Đúng lúc niềm hy vọng lật án vừa mới nhen nhóm trong lòng ba người, một tiếng động lạ đột ngột vang lên từ phía ngoài miếu hoang.
*Sột... soạt... bộp...*
Đó là tiếng bước chân nặng nề, dồn dập giẫm lên bùn nhão ẩm ướt, đang tiến lại gần ngôi miếu từ phía bãi bồi sông Mã. Tiếng sấm rền vang trời cũng không thể che giấu được sát khí lạnh lẽo đang ập đến mỗi lúc một gần.
Chí Hàn biến sắc, anh nhắm mắt tập trung thính giác cực hạn. Nhịp bước chân rập rình, nặng nề nện xuống đất bùn dứt khoát, đi kèm với tiếng kim loại va chạm khẽ khàng vào giáp da.
“Có kẻ đang đến... bước chân rất nặng, đao pháp tàn bạo...” Chí Hàn thào thào, anh khẽ đẩy Tô Diệp lùi lại phía sau bệ thờ hoang dột nát. “Sát thủ Hắc Hổ... Hắn đã lần theo dấu vết tìm đến bến sông này rồi!”
“Làm sao hắn tìm được nơi này? Chúng ta đã rút lui tuyệt đối bí mật cơ mà!” Đại Tráng nghiến răng, tay nắm chặt chiếc đòn khiêng bằng gỗ sến đỏ bọc đồng.
Chí Hàn nhìn xuống đôi ủng da cũ kỹ bám đầy bùn sét của Đại Tráng dưới ánh lửa lò than lụi tàn. Một vệt bùn đất sét màu xám trắng lấp lánh hạt muối nhỏ bám chặt trên thớ da ủng – đó là đất sét đặc thù lấy từ Đầm lầy muối Hà Trung hoang vu độc hại mà Đại Tráng vô tình giẫm phải khi di dời thi thể Khâm sai qua bãi bồi.
“Đất sét đầm lầy muối...” Chí Hàn lầm rầm khốn khổ. “Hắc Hổ là kẻ truy vết thực địa đệ nhất biên thùy, hắn đã lần theo vệt muối rỉ ra từ giày của Đại Tráng dưới mưa bão để tìm đến miếu hoang.”
Bên ngoài miếu hoang dột nát, tiếng bước chân đột ngột dừng lại sát thềm cửa ngập nước mưa. Ánh đuốc sáng rực bùng lên, soi rõ bóng dáng cao lớn vạm vỡ, đeo mặt nạ sắt hình đầu hổ hung tợn đang đứng chắn ngang lối thoát duy nhất của ngôi miếu. Lưỡi đại đao rèn bằng thép đen rỉ máu quét một vòng trong không trung, rít lên một tiếng chói tai xé toạc màn mưa đêm lạnh buốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!