Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Lửa Thiêu Nha Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sình lầy bị giẫm đạp nặng nề ngoài lều tranh rách nát mỗi lúc một gần. Mùi sắt rỉ từ giáp da ẩm ướt quyện với sát khí lạnh lẽo của Hắc Hổ áp sát như một bóng ma bóp nghẹt không gian nghĩa trang hoang ngoại thành Hà Trung.


Chí Hàn ngồi tựa vào bệ thờ hoang dột nát, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu. Cơn đau buốt tàn khốc từ vết bỏng sắt nung ở lòng bàn chân phải hoại tử liên tục dội ngược lên đại não như những nhát búa nung đỏ. Chân phải của anh hoàn toàn mất khả năng chịu lực, chỉ cần khẽ nhúc nhích, màng xương bị tổn thương sâu lại co giật kịch liệt. Bên cạnh anh, Tô Diệp ghì chặt đốc đoản kiếm, đôi mắt phượng ngập tràn u uẩn nhưng kiên định, sẵn sàng liều mạng che chắn cho chàng ngỗ tác gầy yếu.


“Chúng ta không thể đối đầu trực diện,” Chí Hàn thì thầm, giọng khàn đặc nương theo tiếng sấm rền ngoài trời để che giấu âm thanh. “Hắc Hổ là sát thủ đệ nhất biên thùy, đao pháp của hắn tàn bạo, lại thêm quân số đông đảo. Chân phải của tôi đã phế, nếu động binh, cả hai sẽ phơi xác tại đây.”


“Vậy phải làm sao?” Tô Diệp nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo tang trắng. “Hắn chỉ cách cửa lều chưa đầy mười trượng.”


Chí Hàn nhắm mắt, đóng chặt các giác quan để tập trung thính giác cực hạn. Anh lắng nghe nhịp chân nện trên đất bùn nhão, nghe cả hướng gió rít qua khe liếp rách. “Hắn đang đi vòng phía tả để khép góc. Góc hữu có một rãnh thoát nước thải nghĩa trang cũ dẫn thẳng ra bãi bồi sông Mã. Lão Mười thường dùng lối đó để vận chuyển quan tài vô danh. Đi!”


Nói rồi, Chí Hàn cắn chặt vạt áo để không phát ra tiếng rên rỉ, mượn lực vai của Tô Diệp để lết người xuống sàn đất ẩm ướt. Tô Diệp khéo léo đỡ lấy thân hình gầy gò của anh, cả hai bò rạp người nương theo bóng tối sâu thẳm của bệ thờ hoang, luồn qua khe hở vách đất nứt nẻ rồi thả mình xuống rãnh thoát nước ngập bùn lạnh buốt.


Ngay khi thân ảnh họ vừa biến mất vào bóng tối của rãnh đất, một tiếng rầm lớn vang lên. Cánh cửa lều tranh rách nát bị lưỡi đại đao của Hắc Hổ chém làm đôi, đổ sụp xuống. Sát thủ mang mặt nạ sắt hình đầu hổ bước vào, lưỡi đao đen rỉ máu quét một vòng trong không trung, nhưng chỉ tìm thấy ngọn đèn dầu lạc vừa tắt phụt và chiếc cáng tre còn vương vết máu loãng.


Nằm im lìm dưới rãnh nước thải ngập bùn, Chí Hàn dùng lòng bàn tay trái bấm sâu vào da thịt chân để nén cơn đau thắt từ vết bỏng đang bị nước bẩn xâm nhập. Anh ra hiệu cho Tô Diệp nằm im. Trên đỉnh đầu họ, tiếng xích sắt và tiếng gầm gừ của Hắc Hổ vang lên đầy tức tối, trước khi toán sát thủ tản ra tìm kiếm hướng bến sông.


Chỉ đến khi tiếng bước chân xa dần, một bàn tay hộ pháp, thô ráp mới thò xuống rãnh bùn, túm lấy vai Chí Hàn kéo mạnh lên. Đó là Đại Tráng, gã phu khiêng xác trung thành của nghĩa trang hoang. Gương mặt gồ ghề của gã bám đầy muội than, ánh mắt lộ rõ vẻ hốt hoảng tột độ.


“Chí Hàn! Tô tiểu thư! May quá hai người còn sống!” Đại Tráng thở dốc, giọng run rẩy ghé sát tai Chí Hàn. “Không xong rồi! Đinh Ba vừa dẫn theo một toán nha dịch mang theo hàng chục vò dầu trẩu và rơm rạ đột kích vào nha môn phủ Hà Trung!”


Chí Hàn cố nén cơn ho khan, dịch phổi tràn sủi bọt khí trong lồng ngực làm ngực anh phập phồng đau đớn. “Hắn muốn phóng hỏa?”


“Phải!” Đại Tráng nghiến răng, bàn tay siết chặt chiếc đòn khiêng bằng gỗ sến đỏ bọc đồng. “Tri phủ Phùng Đình Trạc lo sợ mật sứ Đại Lý Tự sắp xuống Hà Trung thanh tra vụ án Khâm sai, liền ra lệnh cho Đinh Ba thực hiện vụ phóng hỏa nha môn Hà Trung nhằm thiêu rụi phòng lưu trữ tử thi. Chúng muốn thiêu xác Khâm sai Tô Hoài Nhượng thành tro bụi để xóa sạch mọi bằng chứng đầu độc thạch arsenic đỏ!”


Nghe đến đây, Tô Diệp gần như ngã quỵ, đoản kiếm trong tay suýt rơi xuống bùn. “Thi thể của cha ta... Chúng dám thiêu xác đại thần triều đình để bưng bít tội ác?”


Đôi mắt hẹp dài của Chí Hàn đột ngột co rút lại, lóe lên tia nhìn lạnh lùng như băng tuyết biên cương. “Xác chết không biết nói dối, chỉ có lòng người mới dối trá. Tri phủ biết rõ nếu mật sứ Đại Lý Tự đến, chỉ cần một ngỗ tác chính thống mổ xẻ tạng phủ Khâm sai, dấu vết thạch thính hoàng cung sẽ lập tức phơi bày. Hắn muốn dùng lửa để b bịt miệng người chết vĩnh viễn.”


Anh quay sang nhìn Đại Tráng, giọng nói đanh thép, dứt khoát không một chút do dự: “Đại Tráng, vác tôi lên xe bò chở xác. Chúng ta phải đột nhập nha môn cướp thi thể Khâm sai ngay trong đêm nay!”


“Nhưng nha môn canh gác trùng trùng, lửa đã bắt đầu bén rồi!” Đại Tráng ái ngại nhìn lòng bàn chân phải cháy sém của Chí Hàn.


“Không có thi thể, bản án oan mưu sát của tôi sẽ không bao giờ được rửa sạch, và linh hồn Khâm sai sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong sự dối trá của vương quyền.” Chí Hàn dùng đôi tay gầy guộc nắm chặt lấy vai Đại Tráng. “Đi! Đây là cơ hội duy nhất!”


Nửa canh giờ sau, dưới màn mưa bão sấm chớp rập rình, chiếc xe bò chở xác rách nát của nghĩa trang hoang lặng lẽ tiếp cận cửa ngách phía sau nha môn phủ Hà Trung. Nơi đây vốn là lối đi dành riêng cho phu khiêng xác và ngỗ tác, canh gác lỏng lẻo hơn cửa chính. Tuy nhiên, lúc này khói đen dày đặc đã bắt đầu cuồn cuộn bốc lên từ phía đông nha môn – nơi đặt phòng lưu trữ tử thi.


Mùi dầu trẩu cháy nồng nặc quyện với mùi khói gỗ ẩm mốc bốc lên nghẹt thở. Chí Hàn ngồi trên xe bò, quấn chặt gạc sạch tẩm rượu nếp cất ba sủi quanh mũi và miệng để lọc bớt độc khí. Anh giắt hộp gỗ chứa bộ dao mổ thép tinh luyện phương Tây bên hông, ánh mắt kiên định nhìn vào biển lửa đang nhen nhóm.


“Đinh Ba đã khóa chặt cửa ngoài phòng lưu trữ tử thi để đảm bảo thi thể bị thiêu rụi hoàn toàn bên trong,” Đại Tráng quan sát từ xa rồi thì thầm báo cáo. “Có hai tên nha dịch canh gác lối hành lang rực lửa.”


“Tô Diệp, cô và Đại Tráng giải quyết lính gác. Tôi sẽ bò vào trong.” Chí Hàn ra lệnh.


“Chân của anh...” Tô Diệp lo lắng.


“Tôi dùng tay bò vẫn nhanh hơn lưỡi lửa.” Chí Hàn cười lạnh, đôi mắt không một chút sợ hãi.


Tô Diệp mím môi, thân hình mảnh mai như cánh hạc lướt nhanh vào bóng tối hành lang. Chỉ nghe hai tiếng “bộp bộp” khô khốc, hai tên nha dịch canh gác chưa kịp kêu cứu đã bị đốc kiếm của cô đánh ngất, ngã gục xuống sàn gỗ. Đại Tráng lao lên, vung chiếc đòn khiêng bằng gỗ sến đỏ nặng nề nện mạnh ba nhát liên tiếp vào chiếc khóa đồng ba lớp khóa chặt cửa phòng lưu trữ tử thi.


*Rắc! Rắc! Bộp!*


Sức mạnh vô địch của gã phu khiêng xác làm chiếc khóa đồng vỡ nát dưới sức nóng khủng khiếp của ngọn lửa đang liếm dần lên cánh cửa gỗ lim. Cánh cửa mở tung, một luồng hơi nóng hầm hập kèm theo khói độc cuồn cuộn tràn ra ngoài, đẩy lùi cả ba người.


“Lửa cháy lớn quá! Trần nhà sắp sập rồi!” Đại Tráng hét lên giữa tiếng nổ lách tách của tre gỗ bị thiêu rụi.


Chí Hàn không nói một lời, áp chặt chiếc khăn thấm rượu cất lên mũi, hạ thấp trọng tâm thân thể, dùng hai tay và chân trái lành lặn bò rạp sát nền đất ẩm ướt lao thẳng vào bên trong phòng lưu trữ tử thi rực lửa.


Bên trong phòng, khói độc mịt mù làm nhãn lực vi mô của anh hoàn toàn bị hạn chế. Nhiệt độ cao nung nóng không khí đến mức da thịt Chí Hàn bỏng rát, lớp áo vải xám tro bắt đầu bốc khói nhẹ. Trên chiếc sập đá ở giữa phòng, thi thể của Khâm sai Tô Hoài Nhượng bọc trong lớp vải liệm trắng đã bị ngọn lửa bén tới phần chân, bắt đầu bốc lên mùi khét lẹt của da thịt cháy sém.


“Khâm sai đại nhân...” Chí Hàn bò đến sát sập đá, gượng người dậy. Chân phải chạm đất làm anh khuỵu xuống, đau đớn thấu xương tủy khiến anh suýt ngất xịu. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, dùng tay trái bám chặt thành sập đá để giữ thăng bằng.


Đại Tráng lao vào sau, cố gắng vác toàn bộ thi thể Khâm sai lên vai để rút lui. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng “rắc” kinh hoàng vang lên trên đỉnh đầu. Thanh xà nhà bằng gỗ lim rực lửa đột ngột gãy đôi, đổ sập xuống chắn ngang lối ra duy nhất, tàn lửa bắn tóe tung bao vây lấy chiếc sập đá.


“Chí Hàn! Đường ra bị chặn rồi! Sức nóng thế này chúng ta không thể vác thi thể vượt qua xà nhà rực lửa được!” Đại Tráng gầm lên, dùng đòn khiêng gỗ sến cố sức gạt thanh xà nhưng ngọn lửa dữ dội bốc lên làm gã phải lùi lại, mặt mũi ám đầy muội than đen kịt.


Chí Hàn nhìn thanh xà rực lửa, rồi nhìn thi thể Khâm sai đang bị lửa liếm dần phần đùi. Anh hiểu rõ giới hạn vật lý của tình thế: nếu cố vác cả thi thể nặng nề này vượt qua biển lửa, tất cả sẽ cùng làm mồi cho hà thần lửa. Nhưng nếu bỏ lại thi thể, vụ án oan sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.


*Không! Phải lấy được di cốt!*


Trong đầu Chí Hàn chợt lóe lên ký ức về cuốn Nghiệm Thi Mật Lục của cha: *“Khi di thể bị hủy hoại bởi nhân tai hỏa hoạn, ngỗ tác phải dùng dao mổ bóc tách nhanh phần xương sườn số năm và xương ống chân – nơi tích tụ độc chất thạch thính và dấu vết bạo lực xô xát rõ ràng nhất. Xương cốt khô không sợ lửa thiêu.”*


“Đại Tráng! Giữ chặt vai thi thể cho tôi!” Chí Hàn hét lớn, giọng khàn đặc vì khói độc.


Anh rút nhanh con dao mổ thép tinh luyện phương Tây dài sáu thốn từ hộp gỗ mun giắt bên hông. Lưỡi dao bằng thép Thụy Sĩ sáng loáng phản chiếu ánh lửa đỏ rực, sắc bén vô song. Chí Hàn hít một hơi thật sâu nương theo chiếc khăn tẩm rượu, đóng chặt mọi cảm giác đau đớn ở chân phải, dồn toàn bộ định lực tinh thần vào đôi bàn tay gầy guộc.


Anh áp sát lưỡi dao mổ vào vùng ngực trái của Khâm sai Tô Hoài Nhượng.


Sử dụng kỹ thuật giải phẫu “Phẫu thi tầm căn” kết hợp chiêu thức “Nhất đao phân bì” gia truyền, Chí Hàn vung dao cắt một đường ngọt lịm nương theo thớ cơ liên sườn từ xương ức kéo dài ra mạn sườn phải. Đường dao chuẩn xác đến từng li, lướt qua lớp da thịt đã bắt đầu khô héo vì nhiệt độ mà không làm dập nát hay rách phạm vào các mạch máu lớn bên dưới.


*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


Ba đường dao liên tiếp bóc tách sạch sẽ lớp cơ ngực và mô mỡ, lộ ra khung xương sườn trắng ngà của Khâm sai dưới ánh lửa rực cháy. Chí Hàn dùng thính cốt đoản âm gõ nhẹ nghe tiếng giãn nở màng xương sườn số 5, xác định chính xác vị trí vết rạn nứt ẩn giấu do cuộc xô xát thuận tay trái của Tri phủ gây ra trước khi chết.


Anh dùng lưỡi dao mổ mỏng lách sâu vào khe khớp sụn sườn, cắt đứt các dây chằng liên kết, rồi dùng sức mạnh ngón tay bẻ gãy gập phần xương sườn số 5 ra ngoài.


*Rắc!*


Khúc xương sườn số 5 dài nửa thước, mang theo vết rạn nứt đỏ sẫm chứng cứ xô xát, được Chí Hàn thu hồi thành công, bọc nhanh vào chiếc bao tải da dê chống nước đeo bên hông. Anh tiếp tục lướt dao xuống vùng cẳng chân, cắt nhanh thớ cơ bọc quanh xương ống chân trái để lọc lấy phần xương ống dài – nơi thạch arsenic đỏ tích tụ đậm đặc nhất trong tủy xương.


Sức nóng khủng khiếp từ trần nhà dội xuống làm vai trái Chí Hàn bỏng rát, khói độc bồ kết pha dầu trẩu do Đinh Ba đốt bắt đầu tấn công phế quản khiến anh ho ra một ngụm máu tươi ngay trên thi thể Khâm sai. Nhưng đôi tay cầm dao mổ của anh vẫn ổn định đến đáng sợ, lướt đi nhanh nhẹn như một nhạc công đang gảy đàn tranh.


“Chí Hàn! Trần nhà sắp sập hoàn toàn rồi! Mau ra đi!” Tô Diệp ngoài hành lang hét lên trong tuyệt vọng khi thấy ngọn lửa đã bao trùm toàn bộ mái ngói phòng lưu trữ.


Nhát dao cuối cùng hoàn thành, Chí Hàn thu hồi thành công xương sườn số 5 và xương ống chân Khâm sai vào bao tải da dê, thắt chặt miệng bao. Đúng lúc anh vừa giắt con dao mổ vào hông, một mảng trần nhà rực lửa đổ ập xuống ngay sát sập đá. Một mảnh ngói rực lửa văng trúng bả vai trái và cánh tay trái của Chí Hàn, thiêu cháy lớp áo vải xám tro, để lại một vết bỏng sâu đỏ rực.


“Hự...” Chí Hàn nghiến răng ngã quỵ xuống sập đá.


Đại Tráng không màng nguy hiểm, lao qua đống đổ nát, một tay vác Chí Hàn lên vai, tay kia cầm đòn khiêng gỗ sến đập tan vách gỗ lim đang rực lửa bên hông phòng lưu trữ, tạo ra một lối thoát máu sát bờ sông. Tô Diệp lao theo hỗ trợ, cả ba người lăn tròn ra bãi cỏ sũng nước mưa ngoài nha môn ngay khi toàn bộ phòng lưu trữ tử thi đổ sụp xuống trong một tiếng nổ kinh hoàng của lửa và khói đen.


Nằm trên bãi cỏ sũng nước mưa, Chí Hàn thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn, cánh tay trái bị bỏng rát rỉ máu tươi quyện với muội than đen kịt. Nhưng bàn tay phải của anh vẫn ghì chặt lấy chiếc bao tải da dê chứa di cốt Khâm sai trước ngực.


Phía sau họ, nha môn phủ Hà Trung chìm trong biển lửa rực trời, chiếu sáng cả một vùng biên cương u tối. Ngọn lửa tàn bạo của Đinh Ba đã thiêu rụi hoàn toàn thi thể Khâm sai Tô Hoài Nhượng, xóa sạch mọi bằng chứng mô mềm vĩnh viễn.


Chí Hàn gượng nhìn bao tải di cốt đẫm muội than, khẽ nở một nụ cười lạnh lùng đầy quyết tâm. Xác thịt có thể hóa thành tro bụi, nhưng xương cốt khô sẽ cất tiếng nói vạch trần sự dối trá của vương quyền dưới ánh sáng của y lý thực chứng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!