Nghĩa Trang Gặp Gỡ
Cơn mưa rào cuối hạ quất xối xả vào những tán lá đa cổ thụ, biến mặt đất nghĩa trang hoang ngoại thành Hà Trung thành một bãi sình lầy nhớp nháp. Trong căn lều tranh dột nát dựng tạm sát bìa rừng, không khí u tối lạnh lẽo bốc lên mùi ẩm mốc của đất bùn và mùi tử khí thoang thoảng từ những nấm mồ vô danh xung quanh. Dưới ánh sáng mập mờ của một ngọn đèn dầu lạc leo lét, Trần Chí Hàn đang nằm im lìm trên tấm chiếu rách bọc quanh cáng tre, cơ thể anh lạnh ngắt, không một hơi thở, nhịp tim dường như đã tắt lịm từ lâu.
“Nhanh lên! Sắp hết sáu canh giờ rồi! Nếu không đổ được hoạt huyết dịch này vào, tim hắn sẽ ngừng đập vĩnh viễn!”
Tiếng thì thầm hốt hoảng của Lâm Văn Bách vang lên giữa tiếng sấm rền vang ngoài trời. Bàn tay gầy guộc của anh họ Chí Hàn run rẩy nâng vò đất nung chứa thứ nước thuốc màu đỏ sẫm, bốc lên mùi thơm nồng của hồng hoa, đương quy và đan sâm. Cai ngục già Lão Vương, đầu tóc bết nước mưa, vội vàng dùng hai ngón tay thô ráp ghì chặt cằm Chí Hàn, lách nhẹ qua kẽ răng đang cắn chặt của anh để mở đường cho dòng nước thuốc.
“Chí Hàn, con trai của Chí Bình... con phải tỉnh lại! Trần gia không thể tuyệt diệt thế này!” Lão Vương lầm rầm khấn nguyện, đôi mắt mờ đục rưng rưng nước mắt.
Dòng hoạt huyết dịch ấm nóng, đậm đặc được đổ từ từ vào khoang miệng Chí Hàn. Thuốc vừa trôi xuống cổ họng, lập tức như một ngọn lửa thiêu đốt kích hoạt toàn bộ hệ tuần hoàn đang ngưng trệ.
*Thịch! Thịch!*
Lồng ngực gầy gò của Chí Hàn đột ngột nảy lên một nhịp mạnh mẽ. Tim anh như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt rồi đột ngột thả ra, dòng máu đen đặc ứ đọng suốt sáu canh giờ qua bắt đầu lưu thông dồn dập qua các huyết quản. Khí oxy tràn ngập phế nang khiến Chí Hàn co thắt lồng ngực, anh bật dậy, ho khan dữ dội, tống ra một ngụm máu đen ứ đọng từ sâu trong phế quản.
“Khụ! Khụ... hự...”
Cùng với luồng sinh khí trở lại, một cơn đau buốt tàn khốc từ lòng bàn chân phải đột ngột lao thẳng vào não bộ Chí Hàn như một mũi khoan nung chảy. Vết bỏng sâu cháy sém, hoại tử một mảng lớn do Trưởng ngục Trương Thiết gí sắt nung đỏ rực vào đêm qua giờ đây bắt đầu co giật, đau đớn thấu xương tủy. Chí Hàn nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, trán vã mồ hôi lạnh như tắm, đôi tay gầy guộc bấu chặt lấy thành cáng tre để không hét lên thành tiếng.
“Đừng cử động mạnh! Vết bỏng dưới chân đệ bị tổn thương sâu vào tận xương màng, nếu động đậy sẽ rách mạch máu!” Lâm Văn Bách vội vàng đè vai Chí Hàn xuống, nhanh tay dùng băng gạc sạch thấm dầu trầu quét nhẹ lên vết bỏng để làm dịu sức nóng, rồi quấn chặt lại.
Chí Hàn thở dốc, đôi mắt hẹp dài từ từ mở ra, ánh nhìn sắc sảo lạnh lùng dần lấy lại tiêu cự trong bóng tối. Anh khàn giọng hỏi, tiếng nói như tiếng tre cọ xát: “Đại Tráng... Lão Vương... đây là nghĩa trang hoang?”
“Phải, đệ đã an toàn thoát khỏi ngục tối nha môn.” Lão Vương thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lau mồ hôi trên trán. “Nhưng chúng ta không thể ở lại lâu. Đinh Ba đang điên cuồng truy quét bãi bồi sông Mã để tìm đứa trẻ ăn xin bị bỏng tay. Ta và Văn Bách phải lập tức quay lại nha môn trước giờ đổi ca để tránh Trương Thiết nghi ngờ. Đại Tráng đã giấu hòm dụng cụ mổ và cuốn mật lục của cha đệ dưới bệ thờ hoang phía sau lều rồi.”
Chí Hàn khẽ gật đầu, nén cơn đau thấu xương ở chân: “Ơn cứu mạng của hai người, Chí Hàn khắc cốt ghi tâm. Mau đi đi, đừng để lộ sơ hở.”
Sau khi Lão Vương, Lâm Văn Bách và Đại Tráng vội vã rời đi trong màn mưa tầm tã, căn lều tranh chỉ còn lại một mình Chí Hàn. Anh gượng ngồi dậy, mỗi lần dịch chuyển chân phải là một lần cơn đau buốt từ vết bỏng sắt nung dội ngược lên đại não. Thể chất anh suy kiệt tột độ, phổi yếu ớt liên tục phát ra những tiếng ho khan nghẹn ngào. Chí Hàn lết người về phía góc lều, lấy vò rượu cất nếp còn sót lại hớp một ngụm lớn để lấy lại hơi ấm, rồi lặng lẽ băng bó lại vết thương.
Đột nhiên, một luồng gió lạnh buốt từ cửa lều hắt vào làm ngọn đèn dầu lạc chao đảo rồi tắt phụt. Bóng tối dày đặc ụp xuống.
Chí Hàn cảnh giác đóng chặt các giác quan, thính giác cực hạn của anh nghe thấy tiếng bùn nhão bị giẫm nhẹ ngoài cửa lều – bước đi cực nhẹ, nương theo tiếng mưa rơi rào rạt nhưng không thể qua mặt được tai một ngỗ tác quen lắng nghe tiếng động tử thi. Anh chưa kịp di chuyển chân phải tê liệt thì một luồng gió lạnh lướt qua, một lưỡi đoản kiếm bằng thép lạnh ngắt đã kề sát vào động mạch cảnh trên cổ anh.
“Đừng động đậy! Nếu ngươi dám phát ra một tiếng động, ta sẽ cắt đứt cổ họng ngươi ngay lập tức!”
Giọng nói của một thiếu nữ vang lên bên tai Chí Hàn, thanh nhã nhưng tràn đầy sát khí lạnh lùng và sự căm hận tột độ. Trong bóng tối, Chí Hàn ngửi thấy mùi trầm hương thoang thoảng hòa lẫn với mùi vải tang trắng ẩm ướt. Anh khẽ nheo mắt, dùng nhãn lực thích nghi bóng tối để nhận diện bóng người đối diện.
Đó là Tô Diệp – tiểu thư phủ Khâm sai, vợ hứa hôn của anh. Cô mặc bộ tang phục trắng tinh khôi, mái tóc dài buộc gọn sau lưng, đôi mắt phượng u uẩn hằn lên những tia máu đỏ vì đau thương và giận dữ. Bàn tay cô cầm đoản kiếm run rẩy nhẹ nhưng lưỡi kiếm vẫn tì chặt vào da cổ Chí Hàn, rạch ra một đường mảnh làm rỉ ra một giọt máu tươi hồng.
“Trần Chí Hàn! Ngươi là kẻ phản bội!” Tô Diệp nghiến răng, giọng nghẹn ngào trong nước mắt. “Cha ta – Khâm sai đại thần Tô Hoài Nhượng – luôn tin tưởng nâng đỡ Trần gia các người. Vậy mà đêm đó, chính mắt vệ binh nhìn thấy ngươi xuất hiện bên thi thể cha ta với bộ dao mổ trên tay! Ngươi đã cấu kết với Tri phủ Phùng Đình Trạc để sát hại cha ta nhằm bịt đầu mối vụ án kho lương, đúng không?”
Chí Hàn cảm nhận được lưỡi kiếm đang lún sâu vào da thịt, nhưng thần thái anh vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. Anh không hề né tránh, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào mắt Tô Diệp, khàn giọng nói:
“Tô tiểu thư, nếu tôi thực sự muốn giết Khâm sai để bịt đầu mối, tại sao tôi lại ngốc nghếch đến mức dùng bộ dao mổ thép phương Tây có khắc gia huy Trần gia của cha tôi để lại? Tại sao tôi không bỏ trốn mà lại đứng im ở hiện trường để nha dịch Đinh Ba bắt quả tang?”
“Ngươi xảo quyệt biện hộ!” Lưỡi kiếm của Tô Diệp siết chặt hơn. “Tri phủ đã công bố tờ nghiệm thi của Phùng Kiến, khẳng định cha ta chết do vết chém chí mạng ở ngực bằng chính con dao mổ của ngươi!”
“Tờ nghiệm thi đó là sự dối trá trắng trợn!” Chí Hàn trầm giọng, thanh âm đanh thép vang lên át cả tiếng mưa bão ngoài lều. “Tô tiểu thư, cô là con gái của Khâm sai, chắc chắn cô đã được nhìn thấy di thể của cha mình trước khi bị nha môn niêm phong. Tôi hỏi cô, vết chém trên ngực ông ấy có máu tụ ở mép vết thương hay không? Thớ thịt xung quanh vết cắt có bị sưng tấy đỏ sẫm hay không?”
Tô Diệp khựng lại, đôi mắt phượng dao động dữ dội: “Ngươi... ngươi hỏi vậy là có ý gì?”
Chí Hàn nén cơn ho khan đang dâng lên trong lồng ngực, phân tích bằng y lý thực chứng lạnh lùng: “Một người khi còn sống, nếu bị chém, máu trong huyết quản có áp lực sẽ phun ra ngoài và tụ lại ở mép vết thương, thớ cơ sẽ co rút sưng đỏ do phản ứng sinh tồn. Nhưng nếu một người đã chết, tim ngừng đập hoàn toàn, huyết quản không còn áp lực, lúc đó mới dùng dao chém vào thì vết cắt sẽ nhợt nhạt, phẳng lặng, không hề có hiện tượng tụ máu đỏ sẫm dưới màng da. Vết chém trên ngực Khâm sai hoàn toàn nhợt nhạt, chứng tỏ ông ấy bị chém sau khi chết! Đó chỉ là vết thương giả mạo hiện trường để đổ tội cho bộ dao mổ của tôi!”
Tô Diệp bàng hoàng, lưỡi đoản kiếm khẽ run rẩy lùi lại nửa thốn: “Không... không thể nào... Nếu không phải chết do vết chém, thì cha ta tử vong bằng cách nào?”
Chí Hàn khẽ thở dốc, chỉ vào lồng ngực mình: “Đêm xảy ra án mạng, khi tôi tiếp cận di thể Khâm sai trước khi bị bắt, tôi đã dùng kỹ năng thính thi lắng nghe lồng ngực ông ấy. Tôi nghe thấy tiếng dịch phổi tràn sủi bọt khí rất nhẹ bên trong phế quản. Môi Khâm sai bị bỏng rộp nhẹ, niêm mạc khoang miệng có dấu hiệu hoại tử xám xịt do bị ăn mòn. Đó là triệu chứng lâm sàng điển hình của việc trúng độc thạch arsenic đỏ – tức thạch tín đỏ hoàng cung! Khâm sai bị đầu độc chết trước, sau đó kẻ sát nhân mới cắt cổ họng và chém vào ngực ông ấy để ngụy tạo một vụ mưu sát bằng đoản binh!”
“Đầu độc... thạch tín đỏ?” Tô Diệp thốt lên, gương mặt thanh tú cắt không còn giọt máu. Cô lùi lại hai bước, đoản kiếm hạ xuống, cả cơ thể như đổ sụp trước sự thật kinh hoàng vừa nghe. “Nhưng thạch tín đỏ tinh luyện cấp cao là thứ cấm dược ngự dụng, chỉ có Thái y viện triều đình mới được phép lưu giữ... Làm sao một Tri phủ địa phương như Phùng Đình Trạc có được?”
“Chính vì vậy kẻ đứng sau vụ án này không chỉ có Tri phủ Hà Trung, mà là một thế lực vương quyền tối cao ở kinh kỳ muốn diệt khẩu Khâm sai trước khi ông ấy dâng sớ tấu trình vụ án tham ô kho lương.” Chí Hàn gượng đứng dậy, chân phải đau nhói khiến anh lảo đảo suýt ngã, nhưng anh vẫn kiên cường đứng thẳng bằng chân trái. “Tô tiểu thư, nếu cô không tin tôi, hãy đưa ra chén trà di vật của Khâm sai mà cô đã lén giấu mang đi từ đêm thảm sát.”
Tô Diệp ngước lên nhìn Chí Hàn, ánh mắt đầy sự kinh ngạc: “Làm sao ngươi biết ta giữ chén trà đó?”
“Khứu giác của tôi ngửi thấy mùi trầm hương hoàng cung trộn lẫn mùi trà mạn còn vương trên vạt áo tang của cô.” Chí Hàn bình thản đáp. “Chén trà đó là vật chứng duy nhất chưa bị Tri phủ tiêu hủy.”
Tô Diệp do dự một lát, rồi từ trong ống tay áo rộng bản, cô chậm rãi rút ra một chiếc chén sứ nhỏ màu xanh ngọc bích bị sứt một góc, bên dưới đáy chén vẫn còn bám dính một lớp cặn trà khô màu xám đen.
Chí Hàn lết chân về phía góc lều, lấy ra hộp gỗ mun dắt kim bạc giấu sau bệ thờ hoang. Anh mở hộp, rút ra cây “Kim bạc thử độc chuyên dụng” dài tám thốn có khắc vạch tỷ lệ chính xác.
“Hãy nhìn kỹ,” Chí Hàn trầm giọng nói.
Anh lách nhẹ đầu kim bạc cạo sâu vào lớp cặn trà khô dưới đáy chén sứ. Dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu lạc vừa được Chí Hàn châm lại, một phản ứng hóa học tàn khốc diễn ra ngay trước mắt hai người.
*Xèo...*
Không có tiếng động thực tế, nhưng phần đầu kim bạc vừa tiếp xúc với cặn trà khô lập tức hóa thành màu đen sẫm, loang nhanh lên thân kim như một vệt mực loang trong nước. Vệt đen không phẳng mà lấp lánh những hạt sunfua nhỏ li ti bám chặt vào bề mặt bạc tinh khiết – dấu vết phản ứng đặc trưng của lưu huỳnh, loại tạp chất không thể tẩy sạch hoàn toàn trong thạch tín đỏ thô do ngự y viện triều đình pha chế.
Tô Diệp nhìn chằm chằm vào cây kim bạc hóa đen tức thì đến vạch khắc thứ ba, đôi môi cô run rẩy, nước mắt rơi lã chã xuống chén sứ ngọc bích. Sự hoài nghi cuối cùng trong lòng cô hoàn toàn bị đập tan trước chứng cứ pháp y thực chứng rõ ràng như ban ngày.
“Cha... thực sự bị đầu độc... Kẻ thù của chúng ta... nằm ở kinh kỳ...” Cô quỳ sụp xuống nền lều đất ẩm ướt, ôm chặt lấy chén trà di vật của cha, khóc nghẹn ngào.
Chí Hàn cất kim bạc vào hộp, nhìn thiếu nữ đang đau đớn trước mặt, giọng anh dịu lại nhưng kiên định: “Tô tiểu thư, ngỗ tác vô ngôn, dĩ thi ngôn chí. Xác chết không biết nói dối, chỉ có lòng người mới dối trá. Tôi thề trước bài vị của cha tôi, sẽ dùng kiến thức pháp y thực chứng này để vạch trần kẻ chủ mưu tối cao giết hại Khâm sai, minh oan cho cha tôi và cha cô. Cô có sẵn lòng đứng cùng chiến tuyến với một tiện dân ngỗ tác như tôi không?”
Tô Diệp ngước khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn Chí Hàn. Dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu lạc, dáng người gầy gò, hốc hác của chàng ngỗ tác trẻ tuổi với lòng bàn chân phải bị bỏng sâu cháy đen đang đứng thẳng tắp như một thanh kiếm lệnh chính trực, tỏa ra một định lực tinh thần áp đảo mọi vương quyền phong kiến.
Cô lau nước mắt, cắm mạnh thanh đoản kiếm xuống đất cát, kiên định đáp: “Tô Diệp nguyện cùng anh đi đến tận cùng vương triều này, dùng máu của kẻ thù để tế linh hồn cha ta!”
Liên minh sinh tử đầu tiên giữa ngỗ tác hèn mọn và tiểu thư Khâm sai chính thức được thiết lập giữa nghĩa trang hoang lạnh lẽo.
Đột nhiên, từ ngoài bìa rừng trúc nghĩa trang hoang vu, tiếng gầm rú của gió mưa bị xé toạc bởi tiếng hú dài của loài sói hoang hoang dã. Thính giác nhạy bén của Chí Hàn lập tức nhận ra tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của nhiều người đang rầm rập tiến về phía lều tranh, đi kèm với mùi sắt rỉ và mùi giáp da ẩm ướt bốc lên nồng nặc.
“Có kẻ đang đến... bước chân rất nặng, đao pháp tàn bạo...” Chí Hàn biến sắc, khẽ đẩy Tô Diệp lùi lại sau bệ thờ hoang. “Hắc Hổ – sát thủ chuyên nghiệp của Tri phủ đã mò đến bãi tha ma này rồi!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!