Tịch Tử Đào Thoát
Tiếng sấm sét rền vang ngoài trời đêm Hà Trung như muốn xé toạc bầu không khí đặc quánh của ngục tối nha môn. Sau cuộc đối đầu nghẹt thở tại thư phòng Khâm sai, dù Huyện thừa Chu Hoài An đã dùng uy quyền hành chính để chặn đứng lưỡi đao diệt khẩu của Đinh Ba, Trần Chí Hàn vẫn bị áp giải ngược trở lại phòng giam biệt giam sâu dưới lòng đất. Tri phủ Phùng Đình Trạc đã nhận ra vết máu ẩn thuận tay trái trên vách gỗ lim kia chính là bản án tử hình dành cho hắn. Hắn không thể chờ thêm mười ngày nữa. Hắn cần Chí Hàn phải chết, chết một cách lặng lẽ và hợp pháp trước khi mật sứ Đại Lý Tự đặt chân xuống mảnh đất biên thùy này.
Phòng giam tối tăm bốc mùi ẩm mốc, phân chuột và mùi rơm rạ mục nát. Chí Hàn ngồi tựa lưng vào bức tường đá lạnh buốt, hai tay bị xích sắt khóa chặt vào vòng khoen sắt ghim sâu vào đá. Vết thương sau lưng do những trận tra tấn trước đó vẫn âm ỉ cháy, máu khô dính chặt lớp áo vải xám tro vào da thịt. Mỗi nhịp thở của anh đều nặng nề, lồng ngực đau nhói do phế quản bị tổn thương bởi hơi giấm nóng từ cuộc hiển lộ vết máu ban chiều. Nhưng ánh mắt anh vẫn tỉnh táo đến đáng sợ trong bóng tối. Anh đang lắng nghe.
Từ phía đầu hành lang ngục tối, tiếng bước chân khập khiễng của cai ngục già Lão Vương vang lên, đi kèm với tiếng lạch cạch của chùm chìa khóa sắt. Lão Vương xách theo một vò nước ấm và một chiếc khay gỗ đựng bát cháo hoa loãng bốc khói nghi ngút. Khi đi ngang qua vọng gác của lính nha môn, lão cố tình ho lớn một tiếng, giọng khàn khàn quát mắng:
“Ăn đi, tên tử tù kia! Đừng có chết đói trước giờ hành hình mà mang vận xui xẻo đến cho ngục giam này!”
Nhưng ngay khi cánh cửa sắt của phòng biệt giam khép hờ sau lưng, vẻ mặt cộc cằn của Lão Vương lập tức biến mất, thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Lão đặt vò nước xuống, quỳ sụp bên cạnh Chí Hàn, thì thầm sát sạt vào tai anh, giọng run rẩy:
“Chí Hàn... hỏng rồi. Ta vừa nghe lén được tên Trưởng ngục Trương Thiết nói chuyện với Đinh Ba. Tri phủ đã hạ lệnh mật. Đêm nay, Trương Thiết sẽ mang một bát cháo trộn thạch tín đỏ liều cao vào ép ngươi ăn. Chúng muốn ngụy tạo rằng ngươi sợ tội nên đã tự sát trong ngục.”
Khóe môi Chí Hàn khẽ giật nhẹ, nhưng nét mặt anh không hề biến sắc. Anh đã lường trước được bước đi này của Phùng Đình Trạc. Một khi chứng cứ vật lý về kẻ thuận tay trái bị phanh phui, Tri phủ chỉ còn một con đường duy nhất là tiêu diệt nhân chứng và ngỗ tác phá án.
“Biểu ca Lâm Văn Bách của ngươi...” Lão Vương run rẩy thò tay vào trong cạp quần, lén rút ra một vật nhỏ bọc trong giấy dầu chống nước, nhét nhanh vào lòng bàn tay lạnh ngắt của Chí Hàn. “Cậu ta đã đoán trước được việc này. Đây là Địch Tử Đan – thuốc chết giả do chính tay biểu ca ngươi bào chế theo công thức bí truyền trong Nghiệm Thi Mật Lục của cha ngươi để lại. Ngươi phải lén nuốt nó ngay lập tức trước khi Trương Thiết đến.”
Chí Hàn siết chặt viên thuốc nhỏ trong lòng bàn tay. Anh biết rất rõ về Địch Tử Đan. Đây là loại độc dược tự vệ cực kỳ nguy hiểm được bào chế từ nhựa cây độc bản địa kết hợp với một lượng cực nhỏ độc thảo núi Ba Vì. Khi nuốt vào, thuốc sẽ lập tức làm giảm nhịp tim, hạ huyết áp và ngưng trệ hơi thở xuống mức tối thiểu trong vòng sáu canh giờ (ba mươi sáu mươi nhịp thở của một người bình thường), đưa cơ thể vào trạng thái chết lâm sàng hoàn hảo.
Nhưng cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc. Nếu trong vòng sáu canh giờ không được uống thuốc giải hoạt huyết từ Lão Vương, các tế bào não và tim của Chí Hàn sẽ chết thật sự do thiếu dưỡng khí. Thể chất của anh vốn đã suy kiệt nặng nề sau những trận tra tấn, việc sử dụng Địch Tử Đan chẳng khác nào một canh bạc sinh tử đặt cược cả mạng sống vào tay tử thần.
“Trương Thiết là kẻ vô cùng xảo quyệt và tàn bạo,” Lão Vương lo lắng nói, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. “Hắn sẽ không dễ dàng tin ngươi đã chết chỉ bằng cách sờ mạch. Hắn chắc chắn sẽ dùng cực hình để thử phản ứng đau.”
“Tôi biết,” Chí Hàn khẽ gật đầu, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định. “Lão Vương, hãy báo cho Đại Tráng chuẩn bị sẵn xe ngựa và cáng khiêng xác ngoài bãi tha ma hoang vu. Đúng giờ Tý, khi chúng đưa xác tôi ra ngoài nghĩa trang dịch bệnh, ông phải có mặt cùng thuốc giải hoạt huyết.”
“Được... Ta thề bằng mạng sống của mình!” Lão Vương nghẹn ngào, vội vàng đứng dậy xách khay gỗ bước ra ngoài trước khi lính tuần tra nghi ngờ.
Chí Hàn mở lớp giấy dầu bọc viên thuốc. Viên Địch Tử Đan màu đen xám, tỏa ra một mùi hắc nhẹ của thảo mộc hoang dã. Không một chút do dự, anh đưa viên thuốc vào miệng, giấu kỹ dưới gốc lưỡi, chờ đợi thời khắc quyết định.
Khoảng một canh giờ sau, tiếng bước chân nặng nề nện xuống thềm đá ẩm ướt vang lên từ phía hành lang. Cánh cửa sắt phòng giam bị đạp mở thô bạo.
Trưởng ngục tốt Trương Thiết bước vào. Thân hình hắn lùn mập, vạm vỡ gồ ghề như một tảng đá thịt, khuôn mặt đỏ rực bốc lên mùi rượu đế mạnh. Hắn mặc chiếc tạp dề da bò bám đầy vết máu khô xám xịt của ngục tối – biểu tượng của kẻ chuyên hành hạ thể xác tù nhân. Tay hắn lăm lăm một bát cháo hoa lớn, khói bốc nghi ngút nhưng tỏa ra một mùi vị mằn mặn, tanh nhẹ cực kỳ bất thường. Đó là mùi của thạch arsenic (thạch tín đỏ) thô chưa tinh luyện kỹ.
“Trần ngỗ tác,” Trương Thiết cười gằn, đôi mắt hí ti hí híp lại đầy sát khí. “Tri phủ đại nhân thương hại ngươi sắp phải lên đoạn đầu đài, nên đặc biệt ban cho ngươi bát cháo gà bồi bổ này. Ăn đi, ăn sạch sẽ cho ta!”
Hắn đặt mạnh bát cháo xuống đất, dùng chân đá nhẹ vào xích sắt của Chí Hàn.
Chí Hàn ngước mắt nhìn Trương Thiết, ánh mắt lạnh lùng không một chút sợ hãi: “Trương trưởng ngục, trong bát cháo này có thạch tín đỏ. Các người muốn diệt khẩu tôi để bưng bít vết máu ẩn của Tri phủ.”
Trương Thiết giật mình, nhưng ngay lập tức vẻ mặt hắn trở nên tàn tợn. Hắn rút chiếc roi gân bò ngâm nước muối rèn đầu đồng nhỏ giắt bên hông, quất mạnh một phát xuống nền đá sát chân Chí Hàn, tiếng nổ chát chúa vang dội phòng giam ngột ngạt:
“Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Tiện dân ngỗ tác như ngươi biết quá nhiều rồi. Đêm nay, ngươi không tự nuốt bát cháo này thì ta sẽ bẻ gãy hàm răng ngươi, đổ thẳng vào cổ họng!”
Chí Hàn khẽ thở dài. Anh biết mình không thể chống cự bằng võ lực trước sức mạnh của Trương Thiết và ba tên nha dịch đứng canh ngoài cửa. Anh liếc nhìn bát cháo, rồi chậm rãi đưa tay cầm lấy muỗng gỗ. Trước ánh mắt giám sát gắt gao của Trương Thiết, Chí Hàn lén dùng đầu lưỡi đẩy viên Địch Tử Đan nuốt xuống cổ họng, đồng thời múc một muỗng cháo đưa lên miệng.
Anh giả vờ nuốt một ngụm nhỏ, nhưng thực chất đã dùng kỹ năng Kiểm soát cơ thể (Định tức ngự độc) giữ ngụm cháo độc ở khoang miệng trước, rồi lập tức phun mạnh bát cháo ra sàn đá, người đổ gục xuống sàn ngục co giật liên tục.
Địch Tử Đan khi đi vào dạ dày lập tức phát huy độc tính tàn khốc.
Một luồng hơi lạnh buốt như băng giá từ đan điền bùng phát, chạy dọc theo các đường kinh mạch lan tỏa ra khắp toàn thân. Chí Hàn cảm thấy tim mình đột ngột thắt lại, đau đớn như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Nhịp tim đang đập dồn dập bỗng chốc chậm lại rõ rệt: bốn mươi nhịp, ba mươi nhịp, rồi mười nhịp mỗi phút. Phổi của anh ngừng co bóp, hơi thở tắt lịm.
Toàn bộ các khớp cơ bắp trên cơ thể Chí Hàn co cứng lại, các đầu ngón tay ngón chân lạnh ngắt, chuyển dần sang màu xanh xám nhợt nhạt do thiếu máu nuôi dưỡng. Đồng tử mắt dãn nở hoàn toàn, ánh mắt trở nên đờ đẫn, vô hồn nhìn trân trân lên trần ngục tối tăm.
Chí Hàn cảm thấy linh hồn mình như đang bị kéo tuột xuống một vực sâu không đáy, lạnh lẽo và tĩnh mịch tuyệt đối. Trong bóng tối của ý thức đang lịm dần, anh phải vận dụng toàn bộ định lực tinh thần của kỹ năng Định tức ngự độc để giữ cho một tia thần thức cuối cùng ở não bộ không bị dập tắt vĩnh viễn, duy trì nhịp sinh tồn siêu vi mô của các cơ quan nội tạng.
Trương Thiết nhìn thấy Chí Hàn đổ gục, co giật rồi nằm im lìm trên vũng cháo đổ nát, khóe môi hắn nở một nụ cười đắc ý. Hắn bước sấn tới, thô bạo dùng mũi giày da trâu nặng nề đá mạnh vào sườn Chí Hàn:
“Hừ, tên tiện dân! Mới ăn một ngụm đã không chịu nổi rồi sao?”
Thi thể Chí Hàn nảy lên theo cú đá, đầu ngoẹo sang một bên, hoàn toàn mềm nhũn và không có bất kỳ phản xạ kháng cự nào. Trương Thiết cúi xuống, thò ngón tay thô ráp vào mũi Chí Hàn để kiểm tra hơi thở.
Không có một luồng khí ấm nào thoát ra.
Hắn tiếp tục đặt tay lên động mạch cảnh ở cổ Chí Hàn để bắt mạch. Mạch đập hoàn toàn phẳng lặng, lạnh ngắt như đá tảng. Đồng tử dãn to, không hề co lại trước ánh đuốc bập bùng chiếu sát mặt.
Lão Vương đứng ở góc cửa phòng giam lập tức lao vào, quỳ sụp bên xác Chí Hàn, khóc lóc thảm thiết, giọng khàn đặc đầy vẻ kinh hoàng giả tạo:
“Trời đất ơi! Hắn chết rồi! Trưởng ngục đại nhân, ngài nhìn vết bầm xanh xám đang lan nhanh trên cổ và môi hắn xem... Đây... đây chính là triệu chứng của dịch bệnh hoại tử dạ dày đang bùng phát ở các làng nghèo ngoại thành Hà Trung! Hắn đã bị nhiễm dịch bệnh từ trước khi vào ngục rồi!”
Trương Thiết nghe thấy hai chữ “dịch bệnh hoại tử” liền giật mình kinh hãi, vội vàng rút tay lại, lùi nhanh ra xa ba bước. Hắn biết rất rõ loại ôn dịch hoại tử dạ dày đang tàn phá biên cương tàn bạo thế nào – người bệnh chỉ trong vòng vài ngày sẽ bị loét nát dạ dày mà chết, dịch lây lan cực nhanh qua tiếp xúc thân thể.
Nhưng Trương Thiết vốn là kẻ đa nghi tột độ. Hắn liếc nhìn Lão Vương, rồi nhìn xác Chí Hàn nằm im lìm, nghiến răng gầm gừ:
“Dịch bệnh sao? Hừ, tên ngỗ tác này xảo quyệt vô cùng. Ta đã thấy nhiều tên tù nhân dùng thuật bế khí giả chết để vượt ngục. Muốn lừa ta không dễ thế đâu!”
Nói rồi, Trương Thiết quay sang tên nha dịch đứng ngoài cửa, ra lệnh bằng giọng lạnh lùng đầy tàn nhẫn: “Mang thanh sắt nung đỏ ở lò sưởi ngoài hành lang vào đây cho ta!”
Lão Vương nghe thấy thế, tim như ngừng đập, mặt cắt không còn giọt máu. Lão cố gắng ngăn cản: “Trưởng ngục đại nhân! Xác chết dịch bệnh chứa đầy tà khí, nếu dùng lửa nung nóng sẽ làm khí dịch bốc lên bay khắp ngục, tất cả chúng ta đều sẽ bị nhiễm bệnh chết hoại tử mất!”
“Câm miệng, lão già nhát gan!” Trương Thiết quát lớn, gạt phăng Lão Vương ngã nhào ra đất. “Ta tự có chừng mực!”
Tên nha dịch vội vàng chạy ra ngoài và quay trở lại ngay lập tức, tay cầm một thanh sắt rèn nguội dài hai thước, đầu thanh sắt đã được nung trong lò than đỏ rực, tỏa ra ánh sáng đỏ cam nóng bỏng và hơi nóng hầm hập làm méo mó cả không khí xung quanh phòng giam chật hẹp.
Trương Thiết cầm lấy thanh sắt nung đỏ. Vì sợ dịch bệnh lây nhiễm, hắn không dám chạm vào vùng ngực hay mặt của Chí Hàn. Hắn tiến lại gần phía chân Chí Hàn, dùng mũi giày lật ngửa bàn chân phải của anh lên.
“Để ta xem ngươi chịu đựng được đến mức nào!” Trương Thiết cười gằn, khuôn mặt thịt chảy xệ co rúm lại đầy phấn khích bệnh hoạn.
Hắn thẳng tay gí mạnh đầu thanh sắt nung đỏ rực vào lòng bàn chân phải của Chí Hàn.
*Xèo xèo...*
Tiếng da thịt tiếp xúc với sắt nóng cháy khét lẹt vang lên ghê rợn, khói trắng bốc lên nghi ngút mang theo mùi khét lẹt của thịt cháy tỏa khắp phòng giam ẩm ướt.
Đó là một thử thách tàn khốc tột độ đối với Trần Chí Hàn.
Trong trạng thái suspended animation của Địch Tử Đan, các dây thần kinh cảm giác của Chí Hàn đã bị tê liệt tạm thời, làm giảm nhạy cảm đau đớn đi rất nhiều. Tuy nhiên, sức nóng khủng khiếp của thanh sắt nung đỏ vẫn truyền một luồng xung động đau đớn dữ dội, xé rách màng bọc bảo vệ của ý thức, lao thẳng vào não bộ anh như một mũi khoan nung chảy.
Cơn đau đớn tột cùng kích hoạt phản xạ sinh tồn tự nhiên của cơ thể sống, thúc đẩy tim anh phải đập mạnh trở lại và cơ chân phải co rút để né tránh nguồn nhiệt.
*Không được động đậy! Nếu cơ thể phản ứng dù chỉ một chút co giật nhỏ, tất cả sẽ tan thành mây khói, mạng sống của mình, của tỷ tỷ, danh dự của cha... đều sẽ bị chôn vùi trong hầm ngục này!*
Ý chí kiên định như thép nguội của Chí Hàn bùng phát. Anh vận dụng kỹ năng Định tức ngự độc đến mức cực hạn, dùng ý niệm áp chế hoàn toàn phản xạ thần kinh thực vật của cơ thể. Anh khóa chặt các khớp cơ chân phải, ép buộc các thớ cơ phải cứng đờ như gỗ mục, không cho phép một sợi cơ nào được phép rung động dưới sức nóng tàn phá của sắt nung.
Năm nhịp thở trôi qua dài dằng dặc như năm năm.
Lòng bàn chân phải của Chí Hàn đã bị sắt nung đốt cháy sém một mảng lớn đen sẫm, máu tươi bị nhiệt độ cao làm đông cứng lại ngay tại vết bỏng, bốc mùi khét lẹt. Nhưng thi thể anh vẫn nằm im lìm bất động hoàn toàn, không có lấy một sự co giật cơ đùi, không một tiếng rên rỉ, gương mặt xám ngoét vẫn phẳng lặng vô hồn như một pho tượng đất sét.
Trương Thiết nhìn chăm chằm vào vết bỏng cháy khét trên bàn chân Chí Hàn, rồi liếc nhìn gương mặt không một chút biến sắc của anh. Cuối cùng, hắn thở hắt ra một hơi, quăng thanh sắt nung xuống nền đá ẩm ướt phát ra tiếng cạnh chói tai.
“Mẹ kiếp! Chết thật rồi.” Trương Thiết dùng tay che mũi, lùi nhanh ra cửa phòng giam, nhổ một bãi nước bọt đầy ghê tởm xuống đất. “Bị sắt nung đốt cháy thịt mà không có lấy một phản xạ co cơ, đến thần tiên cũng không thể giả vờ được thế này. Tên tiện dân này chết vì dịch hoại tử thật rồi.”
Hắn quay sang Lão Vương, ra lệnh bằng giọng đầy lo sợ nhiễm bệnh: “Lão già! Mau gọi bọn phu khiêng xác Đại Tráng vào đây mang cái xác dịch bệnh này quấn chiếu tống khứ ra bãi tha ma hoang vu ngoại thành chôn sâu lập tức! Đừng để mầm bệnh lây lan ra khắp nha môn, Tri phủ đại nhân mà biết chúng ta chậm trễ sẽ chém đầu cả lũ!”
“Dạ! Dạ! Tôi đi gọi ngay!” Lão Vương vội vàng lồm cồm bò dậy, lau nước mắt trên mặt, chạy nhanh ra ngoài hành lang.
Chỉ một lát sau, Đại Tráng – thanh niên phu khiêng xác vạm vỡ, trung thành của bãi tha ma – vác theo một chiếc cáng tre cũ kỹ và một tấm chiếu rách bước vào phòng giam. Nhìn thấy vết bỏng cháy đen dưới chân Chí Hàn, mắt Đại Tráng đỏ hoe, nhưng hắn khéo léo kiềm chế cảm xúc, phối hợp với Lão Vương nhanh chóng quấn xác Chí Hàn vào tấm chiếu rách, buộc chặt bằng dây thừng thô.
“Nhanh lên! Mang đi ngay!” Trương Thiết đứng từ xa quát thúc giục.
Đại Tráng vác cáng khiêng xác Chí Hàn trên vai, bước đi những bước vững chãi xuyên qua những hành lang ngục tối ẩm ướt, vượt qua cánh cổng sắt nặng nề của nha môn Hà Trung bước ra ngoài trời đêm.
Cơn bão sấm chớp rít gào, những hạt mưa lạnh buốt quất mạnh vào tấm chiếu rách bọc thân thể Chí Hàn. Nhưng trong sâu thẳm bóng tối của suspended animation, Trần Chí Hàn vẫn đang nằm im lìm, nhịp tim yếu ớt của anh chỉ còn đập thoi thóp nương tựa vào thời gian sáu canh giờ đang trôi đi dồn dập. Anh đã thoát ra khỏi ngục tối nha môn dưới thân phận một xác chết dịch bệnh vô danh, nhưng thử thách sinh tử tiếp theo – chạy đua với thời gian để uống thuốc giải hoạt huyết – mới chỉ bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!