Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Huyết Ảnh Hiện Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió đêm ẩm ướt từ sông Mã thốc qua khe cửa sổ dột nát của phủ Khâm sai tạm thời, mang theo mùi đất cát nồng nặc và cái lạnh thấu xương của những ngày sau bão. Gian thư phòng rộng lớn từng là nơi làm việc của Khâm sai đại thần Tô Hoài Nhượng giờ đây hoang tàn và lạnh lẽo như một ngôi mộ lộ thiên. Bốn bức tường gỗ lim sẫm màu vốn dĩ sang trọng nay đã bị quét lên một lớp vôi nước trắng xóa, dày cộp và bốc mùi nồng hắc của kiềm vôi mới quét.


Trần Chí Hàn bước qua ngưỡng cửa thư phòng, tiếng xích sắt dưới chân kéo lê trên nền gỗ sồi phát ra những tiếng rít chói tai. Gương mặt anh nhợt nhạt, hai hốc mắt trũng sâu vì những đêm dài không ngủ trong hầm ngục ẩm ướt. Vết roi gân bò ngâm muối sau lưng gặp gió lạnh lại nứt ra, rỉ máu thấm đỏ một mảng áo xám tro sờn rách. Mỗi bước đi của anh đều nặng nề như đeo đá, lồng ngực co thắt lại theo từng cơn ho khan tanh vị máu. Thể trạng của anh đã chạm đến giới hạn suy kiệt, nhưng đôi mắt hẹp dài dưới làn tóc rối vẫn giữ một sự kiên định lạnh lùng như băng đá.


Đi ngay phía sau anh là Huyện thừa Chu Hoài An, quan phục bát phẩm đã sờn vai nhưng dáng đứng vẫn thẳng tắp, đôi kính gọng tre cũ kỹ phản chiếu ánh đuốc chập chờn. Và không thể thiếu Đinh Ba – đầu mục nha dịch nha môn Hà Trung. Hắn đứng tựa lưng vào cột đình gỗ ở hiên ngoài, dáng người cao gầy đen đúa như một bộ xương khô di động. Đinh Ba khẽ vuốt chuôi chiếc roi da trâu bọc sắt giắt bên hông, đôi mắt ti hí hằn học nhìn chằm chằm vào gáy Chí Hàn, khóe môi nở một nụ cười gằn đầy đắc ý.


“Trần Chí Hàn,” Đinh Ba lên tiếng, giọng nói khàn khàn như tiếng tre cọ xát. “Tri phủ đại nhân rộng lượng, nể tình Chu huyện thừa bảo lãnh mà cho ngươi mười ngày thực địa khảo sát. Nhưng ngươi nhìn xem, thư phòng này sạch sẽ thế này, đến một hạt bụi còn không có, ngươi muốn tìm vết máu bằng tà thuật gì đây?”


Hắn chỉ tay vào bốn bức tường trắng xóa. Đúng như lời Đinh Ba nói, hiện trường vụ thảm sát đã bị dọn dẹp một cách triệt để. Dưới sự chỉ đạo của ngỗ tác trưởng Phùng Kiến, nha dịch đã dùng nước vôi đặc quét phủ lên toàn bộ vách gỗ và sàn nhà để tiêu hủy mọi dấu vết máu bắn, lấy cớ là ‘tẩy uế trừ ôn dịch’ sau cái chết của Khâm sai.


Chí Hàn không đáp. Anh chậm rãi tiến đến góc phòng, nơi thi thể Khâm sai từng nằm gục đêm đó. Anh cúi người, dùng ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bề mặt sàn gỗ sồi. Tiếng gõ trầm đục dội lại. Anh lén rút từ trong tay áo ra một nắm bột than củi xoan đào mịn như cám – thứ bột anh đã nhờ Lão Vương chuẩn bị trước khi rời ngục. Chí Hàn rắc nhẹ bột than lên mặt bàn trà bằng gỗ trắc cạnh đó, hy vọng tìm kiếm dấu vân tay hay vết dầu mồ hôi của hung thủ còn sót lại.


Nhưng vô ích. Lớp vôi nước quét quá dày và nước vôi kiềm mạnh đã ăn mòn, xóa sạch mọi dấu vết hữu cơ trên bề mặt nhẵn. Bột than củi chỉ bám vào lớp vôi bột khô khốc, tạo thành một vệt xám xịt vô nghĩa.


Đinh Ba nhìn thấy cảnh đó liền cười rộ lên đầy khoái trá: “Ha ha! Tiện dân ngỗ tác rốt cuộc cũng chỉ biết mấy trò rải tro bói toán tầm thường. Ngươi tưởng vách gỗ phủ vôi nước này là bãi tha ma của cha ngươi sao mà đòi tìm xương tìm vết?”


Chu Hoài An khẽ nhíu mày, bước lại gần Chí Hàn, giọng ông trầm xuống đầy lo lắng: “Chí Hàn, thời gian không có nhiều. Nếu không tìm thấy chứng cứ thực thể trước khi mặt trời lặn, bản chức khó lòng giữ mạng cho ngươi trước áp lực của Tri phủ.”


Chí Hàn đứng thẳng dậy, hơi thở hụt hơi khiến anh phải bấu chặt vào cạnh bàn để giữ thăng bằng. Anh quay sang Chu Hoài An, giọng nói khàn đặc nhưng rõ ràng từng chữ: “Huyện thừa đại nhân, tôi cần ba vò giấm nồng cất nguyên chất của y quán Tế Thế Đường và một đấu muối hạt khai thác từ đầm lầy muối phía Nam Hà Trung. Ngoài ra, cần một lò than củi đang đỏ lửa và một chiếc đèn dầu lạc loại thấu kính hội tụ.”


Đinh Ba lập tức bước sấn vào, tay đặt lên chuôi roi da trâu, quát lớn: “Láo xược! Ngươi đang là tử tù, tư cách gì đòi hỏi quan phủ cung cấp những thứ xa xỉ đó? Chu huyện thừa, ngài đừng để tên tiện dân này dắt mũi kéo dài thời gian!”


Chu Hoài An không thèm nhìn Đinh Ba, ông rút từ trong tay áo ra chiếc ấn huyện thừa bằng đồng, dõng dạc ra lệnh cho hai lính tuần gác đứng ngoài cửa: “Theo luật Hình Thư triều đình, chương ‘Nghiệm thi thực chứng’, nghi phạm có quyền yêu cầu các dung môi hóa chất thô sơ để chứng minh ngoại phạm nếu được sự đồng thuận của quan giám sát. Bản chức hiện là quan giám sát hiện trường hợp pháp. Mau đi lấy những thứ Trần ngỗ tác yêu cầu!”


Sức ép hành chính của Chu Hoài An khiến hai tên lính tuần gác không dám chậm trễ, lập tức chạy đi chuẩn bị. Đinh Ba nghiến răng ken két, ánh mắt hắn tóe lửa nhìn Chu Hoài An, nhưng luật lệ rành rành, hắn chưa thể ra tay bạo lực ngay trước mặt Huyện thừa.


Nửa canh giờ sau, những thứ Chí Hàn yêu cầu được mang đến đầy đủ. Ba vò giấm nồng cất nguyên chất – thứ giấm gạo nếp cái hoa vàng được chưng cất hai lần có nồng độ axit cực cao bốc mùi chua loét nồng nặc, cùng một đấu muối đầm lầy xám xịt bám đầy khoáng chất sắt.


Chí Hàn bắt tay vào việc. Anh bảo Nhị Tráng đổ giấm nồng và muối hạt vào một chiếc nồi đất lớn, đặt lên lò than củi đang đỏ rực giữa thư phòng. Chỉ một lát sau, hỗn hợp giấm muối sôi sùng sục, bốc lên làn hơi nước nóng hổi mang theo mùi axit axetic chua nồng nặc, cay xè mắt.


Làn hơi giấm nóng bao trùm không gian kín của thư phòng. Phổi của Chí Hàn vốn đã yếu do chấn thương ngục tù, nay hít phải hơi axit nồng nặc liền co thắt dữ dội. Anh gập người ho rũ rượi, từng tiếng ho khan xé rách lồng ngực, một dòng máu tươi đỏ rực rỉ ra từ khóe môi, nhỏ giọt xuống nền vôi trắng xóa.


“Chí Hàn!” Chu Hoài An lo ngại định bước tới đỡ, nhưng Chí Hàn xua tay ngăn lại. Anh dùng vạt áo lau nhanh vết máu, đôi mắt sáng lên một cách kỳ lạ. Anh biết, thời cơ đã đến.


Chí Hàn cầm chiếc chổi tre nhỏ đã quấn vải thô tẩm đẫm dung dịch giấm muối đang sôi sùng sục, quét đều lên bức tường gỗ lim đã bị quét vôi trắng xóa ở góc phòng. Nước giấm nóng gặp vôi bột lập tức sủi bọt xèo xèo, axit axetic mạnh mẽ trung hòa lớp canxi hydroxit kiềm của vôi nước, làm lớp vôi mềm nhũn và bong tróc ra từng mảng.


Nhưng đó chưa phải là tất cả. Chí Hàn cầm chiếc đèn dầu lạc có thấu kính hội tụ đồng thau do Ngô Tấn mài, hướng chùm ánh sáng mạnh mẽ, tập trung vào vùng vách gỗ vừa quét giấm nóng. Hơi ấm từ ngọn lửa đèn sấy khô nhanh chóng lớp thớ gỗ lim ẩm ướt.


Một hiện tượng kỳ vĩ và rùng rợn bắt đầu xảy ra trước mắt những người có mặt.


Dưới tác động của axit nóng và muối electrolyte, huyết sắc tố (hemoglobin) chứa sắt vốn đã thấm sâu vào từng thớ thịt gỗ lim từ đêm thảm sát – thứ vết tích mà nước vôi thông thường chỉ có thể che phủ bề mặt chứ không thể phân hủy – bắt đầu phản ứng hóa học. Sắt trong máu đông kết tủa lại dưới dạng phức chất màu đỏ nâu sẫm, tách biệt hoàn toàn khỏi lớp vôi bột đang rã ra.


Những vệt màu đỏ nâu sẫm, sắc nét như những cánh hoa bỉ ngạn chết chóc, từ từ hiện hình xuyên qua lớp vôi trắng xóa. Chúng loang lổ, bắn tóe khắp một mảng vách gỗ lim cao quá đầu người. Đó chính là huyết ảnh của Khâm sai Tô Hoài Nhượng!


“Cái... cái gì thế này?” Đinh Ba run rẩy thốt lên, bước lùi lại một bước, đôi mắt ti hí trợn trừng kinh hãi. Hắn không thể tin vào mắt mình. Hiện trường vụ án mạng mà hắn và Phùng Kiến đã đích thân lau dọn ba lần bằng nước vôi đặc, nay lại hiện lên sống động và chân thực như một bức tranh máu.


Chu Hoài An bàng hoàng nhìn những vết máu ẩn hiện hình, ông lẩm nhẩm: “Xác chết không nói dối... Trần gia y lý thực chứng quả danh bất hư truyền!”


Chí Hàn không để lãng phí một khoảnh khắc nào. Anh rút từ hông ra chiếc thước đo đồng có khắc vạch tỷ lệ chính xác của chú Tư rèn. Anh áp sát thước đo vào những vệt máu bắn tóe trên vách gỗ, nhãn lực tập trung cao độ.


“Đại nhân hãy nhìn kỹ,” Chí Hàn chỉ vào hình dáng của các vệt máu. “Các vết máu bắn ở đây không tròn trịa, mà có hình giọt nước mắt (tear-drop shape) kéo dài. Đầu tròn hướng lên trên bên trái, đuôi giọt nước nhọn hoắt hướng về phía dưới bên phải.”


Anh dịch chuyển thước đo, đo đạc góc độ của đuôi giọt máu: “Góc bắn của vệt máu dao động từ ba mươi lăm đến bốn mươi lăm độ. Theo quy luật Phân tích vết máu bắn, máu bị vung ra từ một lực chém cực mạnh có hướng từ trái sang phải.”


“Từ trái sang phải thì sao?” Đinh Ba cố lấy lại vẻ hung hãn, quát hỏi.


Chí Hàn quay ngoắt lại nhìn thẳng vào mắt Đinh Ba, ánh mắt anh sắc lẹm như lưỡi dao mổ thép phương Tây: “Nếu hung thủ đứng đối diện với Khâm sai Tô Hoài Nhượng, để tạo ra vết chém có hướng từ trái sang phải của nạn nhân, hung thủ buộc phải vung đao bằng tay trái!”


Chu Hoài An giật mình: “Kẻ thuận tay trái?”


“Đúng vậy!” Chí Hàn dõng dạc nói, giọng anh vang dội khắp thư phòng. “Khâm sai Tô Hoài Nhượng cao năm thước bảy thốn. Vết máu bắn bắt đầu từ độ cao năm thước bốn thốn trên vách gỗ. Điều này chứng tỏ hung thủ phải cao hơn nạn nhân ít nhất nửa đầu, đứng đối diện và thực hiện nhát chém chí mạng bằng tay trái. Mà trong khắp nha môn Hà Trung này, kẻ cao lớn hơn Khâm sai và nổi tiếng thuận tay trái khi sử dụng binh khí... chỉ có một người.”


Cái tên “Tri phủ Phùng Đình Trạc” dù không được nói ra, nhưng đã lơ lửng giữa không trung thư phòng như một bản án tử hình treo lơ lửng. Ai cũng biết Tri phủ Hà Trung là kẻ có thân hình hộ pháp, cao gần sáu thước và luôn cầm bút, vung đao bằng tay trái.


Sắc mặt Đinh Ba từ xám ngoét chuyển sang đỏ gay vì giận dữ và hoảng sợ. Hắn nhận ra, nếu để bản hồ sơ Tẩy Oan với những chứng cứ vật lý đanh thép này lọt vào tay mật sứ Đại Lý Tự, không chỉ Tri phủ sụp đổ mà cả cái đầu của hắn cũng sẽ không giữ nổi trên cổ.


Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sập tối, sương mù sông Mã đã bao phủ kín lối đi. Trong phòng lúc này chỉ có Chu Hoài An yếu ớt và tên ngỗ tác tiện dân Trần Chí Hàn đang suy kiệt.


Sát cơ bùng lên trong mắt đầu mục nha dịch. Đinh Ba từ từ hạ bàn tay phải xuống chuôi chiếc roi da trâu bọc sắt giắt bên hông. Hắn khẽ nhấc hai ngón tay trái lên phía sau lưng – một ám hiệu chết chóc cho ba tên nha dịch thân tín đang lăm lăm gậy gỗ bọc đồng đứng canh ngoài hiên chuẩn bị xông vào diệt khẩu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!