Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Di Vật Trong Vách Tường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa ngoài hầm ngục Hà Trung vẫn rơi đều, từng giọt lạnh lẽo luồn qua khe hở của lớp ngói vỡ, nhỏ xuống nền đá ẩm ướt tạo thành những âm thanh gõ nhịp đều đặn đến đáng sợ. Trong bóng tối lờ mờ của buồng giam biệt giam, Trần Chí Hàn nằm nghiêng trên sàn đất, hai tay bị khóa chặt vào sợi xích sắt nặng nề bám đầy rỉ sét. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn đau nhói từ những vệt roi gân bò ngâm muối sau lưng. Vết thương rách da thịt vẫn chưa khép miệng, rỉ ra thứ dịch đỏ hồng dính bết vào lớp áo vải thô màu xám tro. Anh nén một tiếng ho khan, cảm nhận vị tanh ngọt của máu tươi nghẹn lại nơi cổ họng. Phổi của anh đã yếu đi nhiều sau những trận tra tấn tàn bạo, nhưng đôi mắt anh dưới làn tóc rối bù vẫn sáng quắc, lạnh lùng quan sát từng chuyển động nhỏ bên ngoài hành lang.


Kỳ hạn mười ngày mà Huyện thừa Chu Hoài An giành được bằng cả chiếc mũ quan bát phẩm đang treo lơ lửng như một sợi chỉ mỏng manh nâng giữ sinh mệnh của anh. Chí Hàn biết rõ, hiện trường phủ Khâm sai tạm thời đã bị dọn dẹp, thi thể Khâm sai Tô Hoài Nhượng đã bị di dời và phòng lưu trữ tử thi của nha môn đang bị canh giữ nghiêm ngặt. Để vạch trần âm mưu đầu độc bằng thạch tín đỏ của Tri phủ Phùng Đình Trạc, anh không thể chỉ dựa vào đôi tay trần và những suy luận lý thuyết suông trên công đường. Anh cần những công cụ thực chứng. Anh cần di sản của cha mình.


Tiếng bước chân lẹp xẹp quen thuộc vang lên từ đầu hành lang. Cai ngục già Lão Vương xách theo một vò nước ấm và một bát cháo loãng bước tới gần phòng giam. Lão Vương đảo mắt nhìn quanh, khẽ ho một tiếng để báo hiệu không có lính tuần tra của Đinh Ba bám theo phía sau. Lão đặt bát cháo xuống sát cửa khe sắt, giả vờ mắng mỏ:


“Ăn đi tên tiện dân kia! Đừng có chết trước khi quan phủ hành hình, lại mang vận xui xẻo đến cho ngục giam này.”


Nhưng khi cúi người xuống, giọng Lão Vương lập tức hạ thấp xuống mức tối thiểu, chỉ đủ cho Chí Hàn nghe thấy: “Chí Hàn, Đinh Ba đã tăng cường nha dịch canh gác quanh phủ Khâm sai. Hắn đang đợi ngươi đến đó để dàn dựng một vụ ‘tai nạn’ trượt chân ngã chết. Ngươi đi tay không vào đó chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.”


Chí Hàn khẽ dịch chuyển thân thể, tiếng xích sắt rít lên chói tai để át đi giọng nói nhỏ nhẹ của mình: “Lão Vương, tôi cần liên lạc với A Ngưu. Chỉ có nó mới có thể giúp tôi lấy lại hòm dụng cụ gia truyền.”


Lão Vương khẽ gật đầu, tay rút chiếc gáo múc nước ra vờ lau chùi: “Thằng bé mồ côi đó vẫn đang lảng vảng ngoài tường ngục giả vờ xin ăn. Ta sẽ mở hé cửa ngách cống thải vào giờ Thân chiều nay. Ngươi hãy nhắn ngắn gọn.”


Đến giờ Thân, khi ánh sáng xám xịt của buổi chiều tà hắt qua khe cửa sổ nhỏ sát trần ngục, Chí Hàn nghe thấy tiếng còi đất nung giả giọng chim kêu quen thuộc vang lên từ phía bãi tha ma sát bờ tường ngục. Đó là tín hiệu của A Ngưu. Chí Hàn áp sát khuôn mặt hốc hác của mình vào khe sắt hẹp của ô cửa sổ sát đất, nhìn thấy một bóng dáng gầy gò, đen nhẻm đang ngồi xổm bên đống rác thải ngoài tường thành.


“A Ngưu,” Chí Hàn khẽ gọi, giọng anh trầm thấp nhưng rõ ràng xuyên qua khe đá. “Nghe kỹ đây. Hãy đến Trần gia phế tích ở rìa thị trấn Hà Trung. Tìm gặp Lão Gia, gia nhân cũ của cha ta. Nói với ông ấy: ‘Ngỗ tác vô ngôn, dĩ thi ngôn chí’. Ông ấy sẽ chỉ cho ngươi ngăn bí mật đất nứt nẻ trong vách tường bếp cũ. Lấy hộp gỗ mun chứa bộ dao mổ thép phương Tây và cuốn Nghiệm Thi Mật Lục mang về đây cho ta trước đêm nay. Phải đi ngầm đường mương nước, tránh xa tai mắt của nha dịch.”


Cậu bé A Ngưu, lúc này mới mười hai tuổi nhưng đôi mắt đã sớm mang vẻ tinh ranh và gan dạ của đứa trẻ lớn lên từ bãi tha ma, khẽ gật đầu nhẹ đến mức người ngoài khó lòng nhận biết. Nó nhét chiếc còi đất vào cạp váy rách, giả vờ đứng dậy phủi bụi rồi lủi nhanh vào bóng tối của những rặng tre già ven sông Mã.


***


Trần gia phế tích nằm cô độc ở vùng rìa phía Tây huyện Hà Trung. Mười năm trước, nơi đây từng là một ngôi nhà ngói ba gian khang trang của gia tộc ngỗ tác Trần gia lừng lẫy ba đời phục vụ Đại Lý Tự. Nhưng sau khi cựu ngỗ tác hoàng gia Trần Chí Bình bị triều đình bức tử dã man, gia sản bị tịch thu, ngôi nhà bị đập phá và bỏ hoang cho cỏ dại mọc um tùm. Người dân làng xung quanh sợ hãi điềm gở xú uế của nghề mổ xác và oan hồn của Trần gia nên tuyệt đối không ai dám bén mảng tới gần, biến nơi đây thành một cấm địa hoang tàn đầy cỏ gai.


Trong bóng chiều chạng vạng dột nát, sương mù từ sông Mã bốc lên bao phủ lấy những bức tường đất nứt nẻ đổ sập của phế tích. A Ngưu luồn lách qua những bụi tầm xuân gai góc, bước chân nhẹ nhàng không phát ra một tiếng động nhỏ. Nó tiến sâu vào gian bếp cũ đổ nát, nơi mái tranh đã sụp đổ hoàn toàn, chỉ còn lại chiếc kiềng ba chân rỉ sét bám đầy muội than cổ xưa.


Một bóng người gầy còm, lưng gù sát đất bất ngờ bước ra từ sau bức tường đất đổ nát. Gương mặt nhăn nheo xám xịt của Lão Gia hiện lên dưới ánh hoàng hôn mờ ảo, đôi mắt mờ đục nhưng sắc lạnh dán chặt vào bóng dáng nhỏ bé của A Ngưu. Tay lão cầm một chiếc tẩu thuốc bằng tre cũ kỹ, giọng nói khàn khàn như tiếng gỗ mục cọ xát:


“Thằng ranh con, ai cho phép ngươi đến đây quấy rầy giấc ngủ của Trần gia?”


A Ngưu không hề run sợ, nó đứng thẳng người, chắp tay hành lễ đúng như những gì Chí Hàn đã dạy, rồi dõng dạc đọc câu khẩu quyết:


“Lão Gia, hạ nhân là đệ tử của Chí Hàn ca ca. Ca ca gửi lời nhắn đến ngài: ‘Ngỗ tác vô ngôn, dĩ thi ngôn chí’.”


Nghe thấy câu nói ấy, bàn tay cầm tẩu thuốc của Lão Gia khẽ run lên. Đôi mắt mờ đục của lão chợt bừng lên một tia sáng kỳ lạ, chứa đựng cả sự đau đớn lẫn niềm hy vọng đã bị chôn vùi suốt mười năm qua. Lão bước tới gõ nhẹ tẩu thuốc vào vai A Ngưu, khẽ thở dài:


“Nó vẫn còn sống... Nó vẫn kiên định với lời thề của cha nó. Đi theo ta.”


Lão Gia dẫn A Ngưu tiến sát vào góc tường đất nứt nẻ phía sau bệ bếp lò cổ. Lão chỉ vào một vết nứt sâu hình chữ Chi chạy dọc từ chân tường lên sát xà gỗ mục. Bức tường đất này được đắp bằng đất sét trộn mật mía và rơm rạ nện chặt, qua mười năm mưa gió đã khô cứng như đá.


“Trần ngỗ tác năm xưa đã đoán trước được tai họa triều đình,” Lão Gia khẽ nói, tay gỡ một mảnh tre nhọn giắt sau lưng áo trao cho A Ngưu. “Ông ấy đã giấu di vật vào sâu trong vách tường này, bên ngoài đắp bằng đất sét thô ngụy trang. Hãy dùng mảnh tre này cào bới lớp đất sét mềm ở giữa khe nứt sâu ba thốn.”


A Ngưu tiếp nhận mảnh tre nhọn, quỳ xuống nền đất ẩm. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nó bắt đầu cào bới tỉ mỉ từng mảng đất sét khô cứng trong khe nứt. Móng tay của nó bị đất đá đâm vào chảy máu đỏ tươi, nhưng nó không hề kêu một tiếng đau đớn, ánh mắt kiên định tập trung cao độ. Lớp đất sét thô bên ngoài dần rơi rụng, lộ ra một khoảng trống tối tăm bên trong vách tường.


A Ngưu thọc sâu cánh tay nhỏ vào khoảng trống, ngón tay chạm phải một bề mặt gỗ mịn màng và mát lạnh. Nó khéo léo dùng lực kéo mạnh ra ngoài.


Đó là một chiếc hòm gỗ mun nhỏ, dài khoảng một thước, bọc da trâu chống nước đã ngả màu đen bóng. Trên nắp hòm có chạm khắc chìm gia huy hình chiếc cân công lý của Trần gia nhưng đã bị mài mờ một phần để tránh bị phát hiện. A Ngưu run rẩy mở nắp hòm gỗ.


Nằm im lìm bên trong lớp vải lụa đỏ sờn cũ là bộ công cụ gia truyền của Trần gia. Sáu con dao mổ bằng thép tinh luyện phương Tây với kích cỡ và hình dáng khác nhau, lưỡi dao mỏng dính, sắc bén phản chiếu ánh sáng xám lạnh lùng của buổi hoàng hôn. Bên cạnh bộ dao mổ là một hộp mun nhỏ chứa hai mươi tư cây kim bạc dài thử độc chuyên dụng và đặc biệt là cuốn bản thảo chép tay dày cộp bọc da dê – Cuốn 'Nghiệm Thi Mật Lục' của Trần Chí Bình gửi lại.


“Lấy được rồi! Lão Gia, chúng ta phải đi ngay!” A Ngưu reo lên khe khẽ, ôm chặt chiếc hòm gỗ vào lồng ngực gầy gò.


Nhưng niềm vui của họ chưa kịp kéo dài thì một luồng ánh sáng đỏ rực bất ngờ bùng lên từ phía cổng ngoài của phế tích. Tiếng bước chân rầm rập của hàng chục nha dịch nha môn Hà Trung vang dội khắp không gian tĩnh mịch. Tiếng quát tháo tàn bạo của Đinh Ba truyền đến tai hai người:


“Bao vây toàn bộ phế tích Trần gia! Tri phủ đại nhân có lệnh: tên nghịch tặc Chí Hàn chắc chắn sẽ sai đồng bọn quay lại đây lấy di vật tà thuật mổ xác. Bắt sống kẻ đột nhập, nếu chống cự thì chém chết tại chỗ!”


***


Lão Gia biến sắc, lão lập tức giật lấy chiếc hòm gỗ từ tay A Ngưu, nhanh chóng bọc thêm một lớp da trâu chống nước bên ngoài rồi nhét chặt vào chiếc giỏ mây nhỏ của thằng bé, phủ một lớp cỏ tranh khô lên trên để ngụy trang.


“A Ngưu, nghe ta nói,” Lão Gia túm chặt vai thằng bé, giọng lão gấp gáp nhưng vô cùng quyết đoán. “Nha dịch đã phong tỏa lối đi bộ chính. Chỉ còn một con đường ngách duy nhất là đường mương thoát nước ngầm dẫn thẳng ra sông Mã phía sau bếp lò này. Lối đi đó rất hẹp, chỉ có đứa trẻ nhỏ như ngươi mới chui qua được. Ta sẽ đứng đây thu hút sự chú ý của chúng.”


“Nhưng còn ngài thì sao, Lão Gia?” Đôi mắt A Ngưu đỏ hoe, nó bấu chặt lấy vạt áo sồng nâu rách nát của ông lão.


“Ta đã sống quá lâu rồi, mạng già này mười năm trước đáng lẽ đã đi theo Trần ngỗ tác.” Lão Gia nở một nụ cười nhạt, đôi bàn tay gân guốc đẩy mạnh A Ngưu vào khe hở ngách cống tối tăm dưới chân bếp lò. “Hãy mang di vật về cho Chí Hàn. Chỉ có nó mới có thể rửa sạch oan khuất cho Trần gia và Khâm sai đại thần!”


Bên ngoài, tiếng lửa bắt đầu cháy lách tách dữ dội. Đinh Ba đứng trước phế tích, khuôn mặt rỗ chằng chịt của hắn lộ rõ vẻ tàn nhẫn dưới ánh đuốc bập bùng. Hắn vung roi da trâu bọc sắt ra hiệu cho nha dịch:


“Tưới dầu trẩu lên toàn bộ các cột gỗ và vách đất khô! Phóng hỏa thiêu rụi phế tích này thành tro bụi cho ta! Bản phủ không cần giữ lại bất kỳ di vật xú uế nào của Trần gia cả!”


Nha dịch điên cuồng tưới những vò dầu trẩu thô bốc mùi hắc nồng lên các vách tường đất và xà gỗ mục nát của ngôi nhà cũ. Những mồi lửa đuốc được ném vào, ngọn lửa bùng lên dữ dội chỉ trong vài nhịp thở, liếm sạch lớp cỏ tranh khô trên mái nhà và bao trùm toàn bộ gian bếp cũ trong biển lửa đỏ rực.


Lão Gia hét lớn một tiếng đầy phẫn nộ, lão dùng hết sức lực tàn sinh của mình, vác một khúc gỗ cháy rực lao thẳng ra cửa ngách gỗ mục nát để cản đường nha dịch. Lão dùng thân mình gầy gò chắn ngang lối đi, chặn đứng ba tên nha dịch đang định xông vào lục soát hầm ngầm.


“Bọn cẩu quan tham nhũng! Sự thật không thể bị thiêu rụi!” Lão Gia gầm lên giữa làn khói độc đen kịt bốc lên từ dầu trẩu cháy.


Đinh Ba cười gằn, hắn bước tới vung mạnh roi da trâu bọc sắt quật thẳng vào ngực Lão Gia, lực quất mạnh đến mức nghe tiếng xương sườn gãy rắc rắc. Lão Gia đổ gục xuống bên bậu cửa rực lửa, nhưng hai tay lão vẫn bấu chặt lấy cánh cửa gỗ mục nát, dùng chút hơi thở cuối cùng để khóa chặt lối đi vào gian bếp lò.


***


Trong lúc đó, dưới đường mương thoát nước ngầm tối tăm và ngột ngạt dưới lòng đất bếp lò, A Ngưu đang bò rạp bằng cả hai tay và hai đầu gối. Khói độc bốc mùi dầu trẩu cháy nồng nặc luồn qua khe cống đá dội xuống, khiến phổi nó đau rát như bị kim châm, nước mắt nước mũi trào ra liên tục. Nó phải ngậm chặt vạt áo rách ẩm ướt để lọc khí thở, hai tay ôm chặt chiếc giỏ mây chứa hòm dụng cụ trước ngực.


Bất ngờ, một tiếng rầm lớn vang lên từ phía trên. Sức nóng khủng khiếp của ngọn lửa đã làm sụp đổ hoàn toàn chiếc xà ngang bằng gỗ lim rực lửa của gian bếp lò. Khối gỗ nặng hàng trăm cân kèm theo than hồng rực đỏ rơi xuống, đập vỡ lớp gạch mỏng phía trên trần mương thoát nước.


Một tảng than củi rực lửa bám đầy dầu trẩu nóng chảy rơi thẳng xuống, đè nghiến lên bả vai và mu bàn tay phải của A Ngưu đang chống dưới nền bùn.


“Á...!”


A Ngưu hét lên một tiếng đau đớn tột cùng vang vọng khắp đường cống ngầm hẹp. Da thịt ở lòng bàn tay và mu bàn tay phải của nó tiếp xúc trực tiếp với dầu trẩu nóng rực rỡ, lập tức bị phồng rộp, cháy xém đen sì bốc mùi khét lẹt. Cơn đau thấu xương tủy dội thẳng lên não khiến nó suýt chút nữa ngất xỉu giữa vũng bùn lầy.


Nhưng hình ảnh khuôn mặt hốc hác, ánh mắt kiên định của Chí Hàn trong ngục tối hiện lên trong tâm trí nó. Nó không thể gục ngã ở đây. Nó không thể phụ lòng hy sinh của Lão Gia.


Bằng một ý chí sinh tồn phi thường của đứa trẻ bãi tha ma, A Ngưu dùng tay trái bấu chặt vào rễ tre nhô ra bên sườn mương, dùng hết sức lực còn lại kéo mạnh cơ thể gầy gò của mình trượt ra khỏi tảng than rực lửa. Nó ôm chặt chiếc giỏ mây bằng cánh tay trái lành lặn, trườn nhanh qua đoạn cống ngầm sạt lở đang rực nóng.


*Ùm!*


A Ngưu lao thẳng ra ngoài cửa ngách cống thải, rơi xuống mương nước bùn lạnh ngắt sát bờ sông Mã. Dòng nước bùn lạnh lẽo tràn vào vết bỏng sâu ở tay phải làm nó run rẩy dữ dội vì sốc nhiệt, nhưng nước bùn cũng kịp thời dập tắt ngọn lửa dầu trẩu đang cháy âm ỉ trên da thịt nó. Nó nằm im lìm dưới rặng bèo tây rậm rạp ven sông, thở dốc nén cơn đau đớn tột cùng, hai mắt nhìn trừng trừng về phía phế tích Trần gia đang đổ sập hoàn toàn trong ngọn lửa đỏ rực phía sau.


Trên bờ đê, Đinh Ba đứng trước phế tích đã bị san phẳng hoàn toàn thành tro đen. Hắn cúi người xuống bãi bùn sát mương nước thoát ra sông, ánh mắt sắc lạnh dừng lại ở một dấu chân nhỏ dính bùn sét trộn lẫn tàn tro đen.


“Đầu mục, chúng ta tìm thấy xác của lão già gác cổng bên bậu cửa, nhưng không thấy di vật nào cả,” một tên nha dịch chạy tới báo cáo, tay run rẩy.


Đinh Ba khẽ vuốt chuôi đao, khóe môi giật giật lộ rõ vẻ khát máu tàn bạo:


“Có kẻ đã trốn thoát bằng đường cống ngầm. Nhìn dấu chân này, hung thủ chỉ là một đứa trẻ nhỏ tuổi. Trần Chí Hàn... ngươi giỏi lắm, dám dùng cả trẻ con bãi tha ma để qua mặt ta.”


Hắn quay sang ra lệnh cho toán nha dịch đang đứng chờ lệnh:


“Phát lệnh truy quét gắt gao toàn bộ các băng nhóm trẻ ăn xin, phu quét dọn nghĩa trang hoang và bến đò sông Mã! Kẻ nào chứa chấp hoặc có vết bỏng sâu ở bàn tay phải lập tức bắt giữ tra khảo dã man cho ta! Ta muốn xem tên ngỗ tác tiện dân kia sẽ làm được gì khi không có đồng bọn hỗ trợ!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!