Kỳ Hạn Mười Ngày
Cơn bão đêm qua vẫn chưa chịu buông tha phủ Hà Trung. Tiếng mưa quất xối xả lên những mái ngói rêu phong của phủ nha, thỉnh thoảng lại có một luồng gió lạnh luồn qua khe cửa gỗ sập sệ, thổi bùng lên làn khói xám từ những bó đuốc dầu thông đang cháy dở. Khói bốc lên nghi ngút, quyện với mùi ẩm mốc của tường đất và mùi rỉ sắt lạnh lẽo từ xích xiềng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Trần Chí Hàn bị ép quỳ giữa nền đá lạnh buốt của gian phòng đối chất phụ. Lớp áo vải thô màu xám tro sau lưng anh đã bết chặt vào da thịt bởi những vệt máu tù đọng từ ba roi gân bò ngâm muối của Đinh Ba đêm trước. Mỗi lần anh hít thở, lồng ngực lại nhói lên một cơn đau buốt, kéo theo tiếng ho khan khe khẽ làm rỉ ra chút máu tươi nơi khóe môi. Thế nhưng, đôi mắt anh vẫn lạnh lùng và kiên định như hai mảnh băng đá, không hề có một chút dao động trước uy quyền của kẻ ngồi trên cao.
Trên chiếc ghế bành bằng gỗ mun chạm khắc hình rồng uốn lượn, Tri phủ Phùng Đình Trạc đang ngồi bệ vệ. Khuôn mặt đầy thịt của hắn đỏ gay vì giận dữ, đôi mắt ti hí gian xảo hằn lên những tia máu đỏ. Hắn cầm cây bút lông ngự dụng, nhúng đẫm mực đỏ mực tàu, chuẩn bị đặt bút ký vào bản lệnh hành quyết đã soạn sẵn.
"Trần Chí Hàn! Bản phủ đã nương tay cho ngươi biện hộ mười nhịp thở đêm qua, nhưng chứng cứ rành rành, thủ phạm mưu sát Khâm sai không thể là ai khác ngoài một ngỗ tác tiện dân có tư thù như ngươi." Phùng Đình Trạc đập mạnh kinh đường mộc xuống bàn án, giọng nói gầm lên như sấm động. "Ngươi không ký huyết thư nhận tội thì bản phủ cũng sẽ dùng quyền hạn tối cao của phủ nha Hà Trung để thi hành án chém đầu ngay lập tức!"
"Đại nhân xin bớt giận. Vụ án này chưa thể khép lại vội vã như thế."
Một giọng nói trầm ổn, thong thả cắt ngang lời tuyên án của Tri phủ. Huyện thừa Chu Hoài An bước lên một bước từ sau bức rèm che. Dáng người ông hơi khom dưới chiếc áo quan phục bát phẩm sờn vai, đôi mắt thâm trầm sau gọng kính tre cũ kỹ khẽ nheo lại. Ông nâng trên hai tay một cuốn sách bọc da dê đã ngả màu vàng úa – bản sao bộ luật "Hình Thư" triều đình có ghi chú chi tiết các án lệ lách luật ngầm.
Phùng Đình Trạc nheo mắt, giọng lạnh lùng đầy đe dọa: "Chu huyện thừa, ngươi lại muốn dùng cái mũ quan bát phẩm của mình để cản trở bản phủ hành pháp sao? Khâm sai đại thần bị sát hại, lòng dân Hà Trung đang hoang mang, nếu không hành quyết tên nghịch tặc này để tế cờ, ngươi có gánh nổi trách nhiệm trước triều đình không?"
Chu Hoài An không hề run sợ. Ông từ tốn mở cuốn Hình Thư, chỉ vào một dòng chữ viết bằng mực tàu đen nhánh đã khô: "Theo Đại Triều Hình Thư, chương Giám sát, khoản thứ mười sáu về việc bảo vệ mệnh quan triều đình: 'Bất kỳ án mạng nào liên quan đến quan chức từ tam phẩm trở lên, hồ sơ kết án bắt buộc phải có chữ ký đồng thuận và con dấu của cả Tri phủ lẫn Huyện thừa giám sát pháp lý địa phương. Nếu thiếu một trong hai, bản án bị coi là vô hiệu, kẻ thi hành sẽ bị khép vào tội lạm quyền trảm quyết'."
Chu Hoài An ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tri phủ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt: "Tri phủ đại nhân, hạ quan là Huyện thừa Hà Trung, người giữ con dấu giám sát tư pháp. Nếu hạ quan chưa ký tên vào tờ cáo trạng này, đại nhân tự ý chém đầu Trần Chí Hàn, chính là phạm vào đại luật triều đình. Đại Lý Tự mật sứ đang trên đường xuống đây, ngài nghĩ họ sẽ bỏ qua cho một vết nhơ lớn như vậy sao?"
"Ngươi...!" Phùng Đình Trạc giận đến run người, cây bút lông trong tay hắn suýt chút nữa bị bóp gãy. Hắn không ngờ Chu Hoài An lại dám lôi luật pháp tối cao ra để ép hắn ngay trước mặt đám nha dịch.
Lúc này, ngỗ tác trưởng Phùng Kiến bước lên, mặt lộ vẻ khinh miệt, cố cứu vãn tình thế cho Tri phủ: "Chu đại nhân, ngài chỉ biết bám vào sách vở hủ nho. Tờ nghiệm thi của hạ quan đã chỉ rõ Khâm sai chết do vết chém đứt động mạch cổ vào giờ hắc đạo. Vết thương sắc lẹm đó trùng khớp hoàn toàn với dao mổ thép phương Tây của Trần gia. Đây là bằng chứng thép, luật pháp nào bẻ gãy được?"
Chí Hàn từ trong cũi sắt khẽ ngẩng đầu, tiếng xích sắt trên cổ anh rít lên chói tai. Anh nhìn Phùng Kiến bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngu muội dưới đáy giếng: "Phùng Kiến, ngươi dùng bói toán âm dương để che đậy sự cẩu thả của mình, nhưng xương cốt và máu thịt của người chết không biết nói dối. Ngươi khẳng định Khâm sai bị chém chết ở tư thế nằm nghiêng bên phải trên sàn thư phòng đúng không?"
Phùng Kiến vênh váo: "Đúng thế! Tuần binh phát hiện thi thể nằm nghiêng bên phải, máu chảy loang lổ dưới sàn gỗ. Bản ngỗ tác nghiệm thi cũng ghi chép như vậy!"
"Vậy thì ngươi đã phạm một sai lầm chết người mà ngay cả một sơ học tiện dân cũng không mắc phải." Giọng Chí Hàn đanh thép, vang vọng khắp công đường. "Hãy lột tấm vải liệm ra, nhìn vào vùng lưng và mông của Khâm sai!"
Chu Hoài An lập tức ra hiệu cho hai phu khiêng xác Đại Tráng và Nhị Tráng lật nhẹ thi thể Khâm sai lên. Phùng Kiến định ngăn cản nhưng bị ánh mắt nghiêm nghị của Chu Hoài An chặn đứng.
Khi tấm vải liệm trắng được kéo lên, để lộ phần lưng của tử thi, một cảnh tượng kỳ lạ đập vào mắt mọi người. Khắp vùng lưng và mông của Khâm sai Tô Hoài Nhượng xuất hiện những vệt hoen tử thi (lividity) màu đỏ tím sẫm, loang lổ và tụ lại thành từng mảng lớn ở vùng thấp nhất của lưng.
Chí Hàn lạnh lùng giải thích: "Hoen tử thi là hiện tượng máu ngừng tuần hoàn, dưới tác động của trọng lực sẽ tự động lắng xuống những vùng thấp nhất của cơ thể sau khi chết từ hai đến bốn canh giờ. Nếu Khâm sai chết ở tư thế nằm nghiêng bên phải như lời ngươi nói, máu phải lắng xuống mạn sườn phải, và hoen tử thi phải xuất hiện ở sườn phải chứ không thể ở lưng!"
Anh ho khan một tiếng, máu tươi thấm đỏ vạt áo xám, nhưng lời lẽ vẫn sắc bén như dao cạo: "Vết hoen tử thi nằm hoàn toàn ở lưng chứng tỏ sau khi chết, Khâm sai đã nằm ngửa phẳng lặng trên một mặt phẳng cứng suốt ít nhất bốn canh giờ để hoen tử thi định hình hoàn toàn. Sau đó, kẻ sát nhân mới di chuyển thi thể, đặt nằm nghiêng bên phải trong thư phòng và dùng dao mổ chém giả vết thương ở cổ họng hòng ngụy tạo hiện trường tự sát giả mạo! Phùng Kiến, tờ nghiệm thi của ngươi hoàn toàn là giả dối!"
Sắc mặt Phùng Kiến lập tức cắt không còn một giọt máu. Hắn lùi lại một bước, chiếc bàn tính bằng ngọc trên tay run lên bần bật, va vào nhau kêu lách cách. Đám nha dịch xung quanh bắt đầu xầm xì bàn tán, những ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía Tri phủ và Ngỗ tác trưởng.
Chu Hoài An cười thầm trong lòng, lập tức bồi thêm một đòn quyết định: "Tri phủ đại nhân, chứng cứ thực thể mâu thuẫn rành rành. Bản án này có quá nhiều uẩn khúc. Nếu ngài không cho phép điều tra lại hiện trường và nghiệm thi kỹ lưỡng, hạ quan kiên quyết không ký tên vào tờ cáo trạng. Hạ quan xin dùng chiếc mũ quan bát phẩm này để đánh cược mười ngày kỳ hạn điều tra lại hiện trường!"
Phùng Đình Trạc nắm chặt hai tay, lồng ngực phập phồng giận dữ. Hắn biết nếu mình kiên quyết từ chối lúc này, Chu Hoài An sẽ lập tức tâu mật sớ lên Đại Lý Tự, và khi đó âm mưu tham ô kho lương Hà Trung của hắn sẽ bị phanh phui hoàn toàn. Hắn liếc nhìn Đinh Ba, ánh mắt lóe lên một tia tàn nhẫn cực hạn.
"Được! Bản phủ cho các ngươi mười ngày!" Phùng Đình Trạc đập kinh đường mộc xuống bàn án, giọng run lên vì giận dữ. "Nhưng tên Chí Hàn vẫn là nghi phạm trọng tội, phải bị xích sắt khóa chặt dưới sự giám sát nghiêm ngặt của nha môn. Chu huyện thừa, nếu sau mười ngày ngươi không tìm ra hung thủ thực sự, bản phủ sẽ chém đầu tên tiện dân này và tống giam ngươi vì tội bao che!"
"Hạ quan tuân lệnh." Chu Hoài An chắp tay hành lễ, thần thái vẫn ung dung tự tại.
Trong lúc hai phu khiêng xác Đại Tráng và Nhị Tráng chuẩn bị di dời thi thể Khâm sai trở lại phòng lưu trữ tạm thời, Chí Hàn bị áp giải đi ngang qua chiếc sập gỗ. Nhân lúc đám nha dịch đang bận rộn dọn dẹp công đường và Đinh Ba đang mải tranh cãi với Tri phủ, Chí Hàn khéo léo nghiêng người, giả vờ bước hụt chân do xích sắt quá nặng.
Cơ thể gầy gò của anh áp sát vào lồng ngực tử thi Khâm sai trong vòng một nhịp thở. Chí Hàn vận dụng kỹ năng Ngũ quan thính thi đến cực hạn. Anh áp tai sát vào vùng ngực trái của tử thi, đồng thời dùng cùi chỏ tay trái bị xích khóa khẽ nhấn nhẹ vào vùng thượng vị của nạn nhân.
*Róc rách... ực...*
Một âm thanh trầm đục, sủi bọt khí cực nhỏ vang lên từ sâu trong phế quản và màng phổi của tử thi, dội thẳng vào tai Chí Hàn.
Ánh mắt Chí Hàn co rút lại. Tiếng dịch tràn sủi bọt khí trong phổi! Đây không phải là hiện tượng của một người chết do mất máu từ vết cắt ở cổ họng. Nếu chết do mất máu, phổi phải khô ráo và xẹp xuống. Tiếng nước sủi bọt này chứng tỏ phổi nạn nhân bị ứ đọng dịch nhầy đặc nghẹt do phù phổi cấp tính (acute pulmonary edema) – một triệu chứng lâm sàng điển hình của việc co thắt phế quản dữ dội trước khi chết.
Đó là dấu hiệu không thể chối cãi của việc trúng độc *Thạch tín đỏ* (red arsenic) liều cao cực độc! Chất độc này khi hòa vào trà nóng sẽ không màu không mùi, nhưng khi đi vào cơ thể sẽ tàn phá niêm mạc dạ dày và gây suy hô hấp cấp, khiến nạn nhân ngạt thở chết trong đau đớn trước khi tim ngừng đập hoàn toàn.
"Trần Chí Hàn! Ngươi làm cái gì thế? Tránh xa thi thể ra!" Đinh Ba phát hiện bộc phát giận dữ, bước tới quất mạnh một roi gân bò vào bả vai Chí Hàn, kéo xộc anh ngã nhào ra nền đá.
Cơn đau thấu xương từ bả vai nứt ra khiến Chí Hàn ho sặc sụa, máu tươi chảy dài xuống cằm. Thế nhưng, dưới mái tóc bù xù bám đầy bụi bẩn, khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo. Anh đã tìm ra chân tướng đầu tiên: Khâm sai Tô Hoài Nhượng bị đầu độc bằng thạch tín đỏ trước khi bị cắt cổ họng ngụy tạo hiện trường.
Chu Hoài An vội vàng bước tới can thiệp: "Đinh đầu mục, kỳ hạn mười ngày đã bắt đầu, Trần Chí Hàn hiện là trợ thủ điều tra của ta, ngươi không được phép tự ý dùng hình nữa."
Đinh Ba cười gằn, thu roi da trâu bọc sắt lại, ánh mắt nhìn Chí Hàn đầy sát khí: "Huyện thừa đại nhân yên tâm, hạ quan sẽ 'chăm sóc' hắn thật kỹ lưỡng tại hiện trường phủ Khâm sai."
Hắn quay sang phía Tri phủ Phùng Đình Trạc đang bước vào hậu đường, nhận lấy một cái gật đầu lạnh lùng đầy ẩn ý. Đinh Ba khẽ vuốt chuôi đao, tự nhủ trong lòng: *Mười ngày sao? Trần Chí Hàn, ngươi sẽ không sống sót nổi qua đêm đầu tiên tại phủ Khâm sai đâu. Bản phủ đã giăng sẵn một cái bẫy chết người chờ đón ngươi rồi.*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!