Thoát Hiểm Sông Mã
Bóng tối bên trong chiếc rương hai đáy đặc quánh, ngột ngạt và nồng nặc mùi long não trộn lẫn với hương phấn son hóa trang rẻ tiền. Trần Chí Hàn nằm nghiêng, toàn thân co quắp trong không gian hẹp hòi chưa đầy hai bàn tay. Tấm ngăn bằng gỗ thông mỏng bọc da cá sấu sát sạt trên lưng anh đang oằn đi dưới sức nặng của lớp phục trang tuồng cổ xếp đầy phía trên.
Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là sự nghẹt thở, mà là cái lạnh lẽo tột cùng của mũi thép thương vừa đâm xuyên qua nắp rương.
Mũi giáo nhọn hoắt của Trần Bá – đội trưởng vệ binh phủ Hà Trung – đang dừng lại chỉ cách vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh của Chí Hàn đúng một thốn. Ánh thép xám xịt của thứ vũ khí quân dụng rèn nguội phản chiếu một tia sáng mờ nhạt lọt qua khe nứt gỗ rách, lạnh ngắt và đầy sát khí. Chí Hàn có thể cảm nhận được luồng khí lạnh phả ra từ đầu mũi giáo sắc lẹm. Chỉ cần Trần Bá nhấn thêm một lực nhẹ bằng nửa ngón tay, mũi thép ấy sẽ đâm xuyên qua sọ anh, găm chặt chàng ngỗ tác trẻ tuổi xuống đáy rương cùng với bao tải da dê chứa di cốt của Khâm sai Tô Hoài Nhượng đang áp chặt trước ngực.
Lồng ngực Chí Hàn co thắt dữ dội. Phổi anh bỏng rát như có lửa thiêu, phế quản vốn đã tổn thương nặng nề do hít phải khói độc từ vụ phóng hỏa nha môn Hà Trung nay lại càng biểu tình đòi hỏi một hơi hít thở sâu. Dưới lòng bàn chân phải, vết bỏng sâu hoại tử do những nhát sắt nung đỏ rực trong ngục tối nha môn khi bị nước bùn sông Mã xâm nhập đã bắt đầu sưng tấy, đau nhức buốt nhói chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu. Trên vai trái, vết chém sượt rách cơ từ lưỡi đao của Hắc Hổ rỉ máu ướt đẫm lớp áo vải xám tro thô ráp.
Đau đớn và ngạt khí như hai gọng kìm khổng lồ muốn bóp nát ý chí sinh tồn của Chí Hàn. Nhưng anh không được phép động đậy. Một cái cựa mình nhỏ nhất, một tiếng thở dốc rò rỉ, hay thậm chí là một nhịp tim đập quá mạnh truyền qua thớ gỗ cũng sẽ khiến Trần Bá nhận ra sự hiện diện của một kẻ sống dưới ngăn đáy giả này.
Chí Hàn cắn chặt vạt áo đến bật máu, vận dụng đến tận cùng kỹ năng Kiểm soát cơ thể (Định tức ngự độc). Anh nhắm chặt mắt, ép bản thân rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Nhịp thở của anh thu nhỏ lại chỉ bằng một sợi tơ, lồng ngực hầu như không hề phập phồng, nhịp tim từ từ hạ xuống dưới mức bốn mươi nhịp mỗi phút. Anh biến mình thành một xác chết lạnh ngắt, vô cảm và câm lặng, hòa vào bóng tối của chiếc rương gỗ hai đáy.
Phía trên đầu anh, tiếng bước chân nặng nề của Trần Bá nện xầm xập trên sàn gỗ kho đạo cụ. Tiếng xích sắt va chạm lách cách bộc lộ sự nghi ngờ chưa dứt của gã võ quan kỷ luật thép.
“Đại nhân... có chuyện gì sao?” Giọng nói lầm lì, run rẩy của Lão Quách vang lên ngay sát nắp rương, cố tình tạo ra tiếng động gõ hòm xiểng để đánh lạc hướng.
“Tiếng vang dội âm của chiếc rương này rất mâu thuẫn.” Giọng Trần Bá lạnh lùng như băng đá dội xuống. “Phần trên thanh thoát, nhưng phần đáy lại trầm đặc bất thường. Chắc chắn bên dưới có ngăn rỗng chứa vật cấm. Rút thương ra, đâm sâu thêm ba thốn cho ta!”
Chí Hàn nghe thấy tiếng ma sát ghê rợn của mũi thương sắt nương theo thớ gỗ chuẩn bị nhấn xuống. Sát cơ cận kề trong gang tấc.
Đúng vào khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc ấy, từ phía mạn thuyền ngoài cửa kho đạo cụ, một tiếng hát ả đào lảnh lót, u uẩn và vang dội đột ngột vút lên, xé rách màn mưa gió bão bùng trên sông Mã.
*“Trời nam nổi gió bão bùng...*
*Thương người quân tử dặm trường gian truân...”*
Đó là tiếng hát của Lạc Yên. Đào chính đệ nhất của gánh hát Lạc Nhạn Phường đang đứng dưới màn mưa buốt lạnh, vung chiếc quạt lụa thêu hoa mẫu đơn, dùng giọng hát thiên phú của mình để át đi mọi tiếng động trong khoang thuyền. Tiếng hát của nàng lúc trầm lúc bổng, mang theo nhịp gõ phách dồn dập của nhạc công ngoài mạn thuyền tạo nên một bầu không khí hỗn loạn đầy nghệ thuật.
Cùng lúc đó, một tiếng *xoảng* chói tai vang lên ngay sát chân Trần Bá.
“Ối chao! Sơ sẩy quá... Xin đại nhân bớt giận!” Giọng Lạc Yên vang lên đầy vẻ hốt hoảng nhưng vẫn giữ được sự lả lướt quen thuộc. Nàng cố tình làm đổ khay trà bằng gốm sứ ngự dụng ngay khi bước vào kho đạo cụ, khiến những mảnh gốm vỡ nát và nước trà nóng bắn tung tóe lên ủng da của Trần Bá.
Trần Bá giật mình, theo phản xạ lùi lại một bước, mũi thương đang găm sát trán Chí Hàn khẽ chệch sang bên hông rương. Gã võ quan nhíu mày đầy giận dữ, nhìn vạt áo lụa sũng nước mưa của Lạc Yên đang cúi khom người tạ lỗi.
“Lạc Yên cô nương, cô làm cái gì thế?” Trần Bá gầm lên, tay nắm chặt chuôi thương.
“Đại nhân bớt giận,” Nhạc Hoài Sơn – trưởng gánh hát – cũng nhanh chóng bước vào, khuôn mặt phúc hậu quấn quýt nụ cười khúm núm nhưng đầy khôn ngoan. “Lạc Yên nhà chúng tôi run tay trước uy nghiêm của đại nhân. Hơn nữa, chiếc rương này chứa toàn là phục trang diễn thêu chỉ vàng ngự ban của Giáo phường ty phủ Thiệu Hóa. Nếu mũi thương của đại nhân làm rách nát đồ cống phẩm, gánh hát chúng tôi gánh tội không nổi, mà ty tuần kiểm của đại nhân e rằng cũng gặp rắc rối với quan trên.”
Lời cảnh báo ngầm đầy khéo léo của Nhạc Hoài Sơn đánh trúng vào nỗi e ngại luật lệ hành chính của Trần Bá. Gã võ quan nhìn chằm chằm vào chiếc rương phục trang bọc da trâu đen bóng, rồi nhìn sang vệt nước trà nóng đang bốc khói trên ủng da của mình. Tiếng hát của Lạc Yên ngoài thuyền vẫn vang lên lảnh lót, khiến gã không thể tập trung thính giác để nghe tiếng dội âm dưới đáy hòm.
“Hừm!” Trần Bá hất mạnh tay, rút mũi thương ra khỏi nắp rương. “Thu quân! Nhổ neo cho thuyền gánh hát rời bến ngay lập tức. Đừng để cản trở thủy lộ tuần tra của ta.”
“Đa tạ đại nhân khoan dung!” Nhạc Hoài Sơn cúi đầu tiễn khách.
Tiếng bước chân rầm rập của toán lính tuần kiểm xa dần rồi biến mất hẳn ngoài mạn thuyền. Tiếng xích sắt nhổ neo và tiếng mái chèo khua nước sông Mã dập dềnh báo hiệu con thuyền lớn của Lạc Nhạn Phường đã rời bến an toàn, trôi xuôi theo dòng nước xiết ra khỏi phạm vi phong tỏa của nha môn Hà Trung.
*Cạch.*
Tấm ngăn bằng gỗ thông mỏng bọc da cá sấu được nhấc lên. Ánh sáng đèn dầu lạc yếu ớt rọi vào ngăn đáy tối tăm.
Trần Chí Hàn gasps một hơi dài, lồng ngực phập phồng dữ dội để hít lấy dưỡng khí. Anh bật người dậy, ho khan kịch liệt, tống ra một ngụm máu nhầy đen sẫm do phế quản bị kích ứng nặng nề bởi khói long não và hơi ẩm ngột ngạt. Bàn tay gầy gò của anh vẫn ôm chặt bao tải da dê chứa di cốt Khâm sai Tô Hoài Nhượng sát vào ngực.
“Chí Hàn! Huynh không sao chứ?” Tô Diệp lao lại gần, vội vàng đỡ lấy bả vai trái đang rách nứt vết thương cũ rỉ máu đỏ tươi của anh. Khuôn mặt thanh tú bám đầy tàn tro của nàng tiểu thư phủ Khâm sai ngập tràn sự lo lắng tột độ.
“Tôi... không sao...” Chí Hàn thào thào, giọng khàn đặc, mồ hôi lạnh chảy dài trên khuôn mặt hốc hác xanh xao. Anh mượn lực vai của Tô Diệp để lết người ra khỏi chiếc rương gỗ hai đáy chật hẹp. Lòng bàn chân phải bị bỏng sâu hoại tử chạm xuống sàn thuyền lạnh buốt dội lên một cơn đau tàn khốc khiến anh nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.
Lão Quách lầm lì đứng bên cạnh, nhanh tay thu dọn lại lớp phục trang tuồng cổ xếp vào hòm để xóa sạch dấu vết ngăn đáy giả. Nhạc Hoài Sơn bước vào khoang thuyền, vẻ mặt phúc hậu ngày thường giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nghiêm nghị đầy lo âu.
“A Hàn, con thuyền này tạm thời an toàn trên sông Mã, nhưng Đại Tráng thì sắp không qua khỏi rồi.” Nhạc Hoài Sơn trầm giọng, chỉ tay về phía góc khoang thuyền trong.
Chí Hàn biến sắc, không màng đến cơn đau tàn phá dưới lòng bàn chân, anh dùng tay lết người hướng về phía góc khoang trong của thuyền lớn.
Tại đó, Đại Tráng đang nằm im lìm trên một tấm chiếu rách sũng nước. Thân hình vạm vỡ của gã phu khiêng xác trung hậu giờ đây đang run rẩy bần bật trong cơn sốt dữ dội. Bắp chân phải của gã – nơi bị trúng ám khí hình tam giác của sát thủ Hắc Hổ trong trận miếu hoang – đã sưng phồng to gấp đôi bình thường, sắc da chuyển sang màu xám đen ghê rợn. Những vệt máu đen kịt như mạng nhện bò lan từ vết thương lên tận khớp gối, rỉ ra một thứ dịch nhầy màu vàng nhạt bốc mùi hôi tanh nồng nặc.
Chí Hàn quỳ xuống bên cạnh bắp chân của Đại Tráng. Anh nhắm mắt, áp sát mũi vào vết thương hoại tử, vận dụng kỹ năng Ngửi mùi tìm độc (Độc chất học cổ đại).
Mùi hắc nồng nhẹ của nấm độc đá vôi trộn lẫn mùi tỏi thối rữa xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của Chí Hàn. Đầu óc anh lập tức hiện lên những ghi chép trong cuốn 'Nghiệm Thi Mật Lục' của cha để lại.
“Đây là nấm độc núi Ba Vì...” Chí Hàn trầm giọng, ánh mắt sắc sảo đầy kinh hoàng. “Loại nấm độc hữu cơ cực mạnh mọc sâu trong các kẽ đá vôi ẩm ướt của rừng Ba Vì. Độc tố của nó xâm nhập vào máu qua vết xước, gây đông máu cục bộ và hoại tử mô xung quanh vết thương chỉ trong vài canh giờ. Nếu độc tố chạy đến tim, Đại Tráng sẽ chết lập tức.”
“Để tôi dùng kim bạc thử độc!” Tô Diệp vội vàng rút ra một cây kim bạc từ hộp dụng cụ của Chí Hàn.
“Không được!” Chí Hàn chặn tay cô lại. “Độc tố hữu cơ của nấm rừng không chứa lưu huỳnh tinh khiết, kim bạc thông thường sẽ không tạo ra phản ứng hóa học đổi màu đen. Nếu chỉ dùng kim bạc châm cứu để chặn dòng máu độc, chúng ta sẽ lãng phí thời gian vô ích.”
“Vậy phải làm sao? Nhìn bắp chân gã đã đen kịt thế này rồi...” Tô Diệp lo lắng đến phát khóc.
Chí Hàn hít một hơi sâu để ổn định nhịp thở đang run rẩy của mình. Anh đưa tay vào hông, rút ra Bộ dao mổ bằng thép tinh luyện phương Tây do cha để lại. Lưỡi dao thép mỏng dính, sắc bén phản chiếu ánh nến rập rình.
“Tôi phải dùng dao mổ bóc tách toàn bộ phần mô thịt đã bị hoại tử đen sẫm để làm giảm áp lực độc tố, ngăn không cho chất độc tiếp tục lan truyền theo đường tĩnh mạch về tim. Đây là cách duy nhất để kéo dài mạng sống của gã.” Giọng Chí Hàn lạnh lùng, kiên định như một vị phán quan tư pháp thực chứng.
Nhạc Hoài Sơn kinh ngạc nhìn con dao mổ thép kỳ lạ trên tay Chí Hàn:
“Mổ xẻ cơ thể người sống sao? A Hàn, đây là việc cực kỳ nguy hiểm, nếu sơ sẩy một đường dao làm đứt động mạch lớn, gã sẽ mất máu chết ngay tại chỗ!”
“Tôi đã mổ xẻ hơn trăm xác chết vô danh tại bãi tha ma ngoại thành suốt năm năm qua. Tôi hiểu rõ từng thớ cơ, từng đường đi của mạch máu dưới da bắp chân hơn bất kỳ y sĩ nào trên đời này.” Chí Hàn nhìn Nhạc Hoài Sơn với ánh mắt kiên định không một chút gợn sóng. “Xin hãy giữ chặt đùi của Đại Tráng. Lão Quách, đốt bồ kết xông khói sát khuẩn xung quanh khoang thuyền để khử mùi tử khí hoại tử.”
Nhạc Hoài Sơn nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh đầy tự tin của Chí Hàn, khẽ thở dài rồi bước lại gần ghì chặt lấy đùi của Đại Tráng. Tô Diệp dùng tay giữ chặt hai bả vai của gã phu khiêng xác.
Chí Hàn cầm con dao mổ thép phương Tây bằng ngón trỏ và ngón cái theo tư thế cầm bút lông, nương theo thớ cơ rạch một đường Nhất đao phân bì dứt khoát từ dưới khớp gối xuống sát cổ chân Đại Tráng.
*Xoẹt.*
Đường dao cắt ngọt lịm qua lớp da hoại tử màu xám đen mà không hề làm dập nát vết cắt. Một thứ dịch nhầy màu đen kịt pha lẫn máu đông đặc tuôn xối xả ra ngoài sàn thuyền gỗ. Đại Tráng dù đang hôn mê sâu vẫn co giật mạnh toàn thân do cơn đau thấu xương tủy dội ngược lên thần kinh. Nhạc Hoài Sơn và Tô Diệp phải gồng hết sức bình sinh để giữ chặt cơ thể vạm vỡ đang giãy giụa của gã.
Chí Hàn cực kỳ bình tĩnh. Đôi tay gầy gò của anh ổn định đến đáng sợ, không hề run rẩy dù chỉ một li. Anh dùng kính lúp thạch anh tự mài để quan sát vi mạch vết cắt dưới ánh nến yếu ớt, khéo léo bóc tách các mảng mô thịt hoại tử màu đen sẫm bám quanh thớ cơ tươi màu đỏ nhạt, tránh hoàn toàn các mạch máu lớn chạy dọc xương ống chân.
“Khụ! Khụ...” Chí Hàn bất ngờ ho khan dữ dội, phổi anh co thắt do hít phải mùi hôi thối nồng nặc của dịch hoại tử bốc lên trong khoang thuyền chật hẹp. Một vệt máu tươi rỉ ra từ khóe môi anh, nhỏ xuống nền đất.
Anh cắn chặt môi, dùng Định tức ngự độc điều hòa nhịp thở nông để nén cơn ho, tiếp tục thực hiện những đường dao cắt lọc chuẩn xác như một người thợ chạm khắc ngọc bích lành nghề.
Sau nửa nén hương nghẹt thở, Chí Hàn đã loại bỏ hoàn toàn các mô thịt đen sẫm hoại tử xung quanh vết thương. Anh dùng ngón trỏ điểm mạnh liên tiếp vào hai huyệt đạo trung gian quanh bắp chân Đại Tráng để thực hiện kỹ thuật Điểm huyệt chỉ huyết. Dòng máu đen ngừng chảy hẳn, vết mổ rạch hở lộ ra thớ cơ tươi màu đỏ nhạt bắt đầu rỉ ra dòng máu đỏ tươi sạch sẽ.
Chí Hàn thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán:
“Áp lực độc tố tạm thời đã được giải tỏa. Tôi đã lọc bỏ mô chết để ngăn chất độc chạy vào tim. Nhưng đây chỉ là giải pháp tình thế để kéo dài thời gian.”
“Vậy làm sao để giải độc hoàn toàn cho gã?” Tô Diệp lo lắng hỏi, tay vẫn run rẩy bấu chặt vai Đại Tráng.
“Độc tố nấm Ba Vì cực kỳ tàn bạo, chỉ có loại thảo dược đối kháng mọc quanh khu vực nấm sinh sống mới có thể trung hòa hoàn toàn độc tính hữu cơ này. Chúng ta phải tìm được Mán Bà Bà – bà lão hái thuốc sống ẩn dật trên núi Ba Vì để lấy thuốc giải.” Chí Hàn trầm giọng nói, ánh mắt nhìn ra ngoài màn mưa sương mù dày đặc đang bao phủ lấy dãy núi Ba Vì phía xa.
Đúng lúc đó, Đại Tráng đột ngột trợn ngược mắt, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau kêu kèn kẹt, toàn thân gã lên cơn co giật dữ dội. Chất độc nấm Ba Vì còn sót lại sâu trong tủy xương đã bắt đầu phát tán đợt hai, bắp chân gã bắt đầu sưng phồng lên gấp đôi bình thường, sắc đen kịt nhanh chóng lan rộng qua khớp gối hướng thẳng lên đùi.
“Độc tính tiến triển nhanh quá!” Chí Hàn biến sắc, vội vàng dùng kim bạc đâm sâu vào các huyệt đạo quanh khớp gối để khóa mạch máu nhưng vô hiệu. Sức nóng từ cơn sốt của Đại Tráng đã lan ra toàn thân, hơi thở gã đứt quãng nguy kịch.
Cửa khoang thuyền đột ngột bị đẩy mở. Nhạc Hoài Sơn bước vào với khuôn mặt xám xịt đầy hoảng hốt:
“Chí Hàn! Gió bão ngoài cửa sông đang mạnh lên dữ dội, sóng lớn sắp đánh sập mạn thuyền của chúng ta, buộc phải cập bến bí mật ven chân núi Ba Vì ngay lập tức. Nhưng ta vừa nhận được tin báo từ phu trạm dịch: con đường độc đạo lên núi Ba Vì đang bị toán lính đào ngũ làm loạn của Lý Hắc phong tỏa hoàn toàn. Chúng đang lùng sục ráo riết để săn bắt bất kỳ ai lên núi theo lệnh của Tri phủ Phùng Đình Trạc nhằm bịt đầu mối vụ án Khâm sai!”
Không khí trong khoang thuyền lập tức rơi vào trạng thái đông cứng, lạnh ngắt và nghẹt thở.
Chí Hàn nhìn bắp chân đang sưng đen kịt của Đại Tráng, rồi nhìn bao tải di cốt Khâm sai đặt sát góc hòm phục trang. Sát cơ của kẻ thù đã lùi bước ở bến sông, nhưng một tuyệt lộ sinh tử mới, nghẹt thở và đầy trả giá, lại vừa mới bắt đầu dội nặng lên vai chàng ngỗ tác trẻ tuổi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!