Ẩn Tích Ly Hương
Gió bão trên sông Mã gầm rú như tiếng vạn quỷ khóc hờn, quất những lọn nước buốt lạnh vào da thịt. Bóng tối đặc quánh trùm lên bến đò sông Mã, nơi những rặng bần dạt dào trong làn sương mù ẩm ướt.
Trần Chí Hàn lết từng bước chân nặng nề trên dải đất sình lầy bết bát. Lòng bàn chân phải của anh – vết bỏng sâu hoại tử từ những nhát sắt nung đỏ trong ngục tối nha môn Hà Trung – mỗi lần chạm xuống đất cát ẩm ướt lại dội lên một cơn đau tột cùng, buốt nhói chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu. Trên vai trái, vết chém sượt rách cơ từ lưỡi đao của Hắc Hổ trong trận miếu hoang vẫn đang nứt ra, máu hòa cùng nước mưa rỉ qua lớp vải thô xám tro, nóng rát như lửa đốt.
Phía sau anh, kiếm khách Phong Nhất Đao lặng lẽ cõng Đại Tráng đang hôn mê sâu trên lưng. Bắp chân của gã phu khiêng xác trung hậu đã sưng phồng gấp đôi bình thường, sắc da chuyển sang màu xám đen ghê rợn dưới tác động tàn phá tàn nhẫn của nấm độc núi Ba Vì bám trên mũi ám khí. Tô Diệp ôm chặt bao tải da dê chứa di cốt Khâm sai Tô Hoài Nhượng sát lồng ngực, đôi mắt phượng hằn lên sự kiên cường giữa màn sương lạnh.
“Nhanh lên! Trần Bá đã dẫn quân tuần kiểm phong tỏa toàn bộ thủy lộ Hà Trung rồi!”
Một bóng người mập mạp, mặc áo dài lụa màu mận chín sũng nước bước ra từ bụi rậm ven sông. Đó chính là Nhạc Hoài Sơn, trưởng gánh hát Lạc Nhạn Phường. Khuôn mặt phúc hậu ngày thường của ông giờ đây ngập tràn sự lo lắng, đôi mắt híp lại nhìn đăm đăm vào bóng tối bến sông.
“Nhạc sư phụ...” Chí Hàn thào thào, giọng khàn đặc vì phổi bị tổn thương nặng do hít khói độc từ vụ hỏa hoạn nha môn. “Đại Tráng bị trúng độc nấm Ba Vì, thể xác tôi cũng đã suy kiệt. Xin hãy giúp chúng tôi rời khỏi Hà Trung.”
Nhạc Hoài Sơn thở dài một tiếng, ánh mắt dừng lại ở bao tải da dê trên tay Tô Diệp rồi nhìn sang bắp chân hoại tử của Đại Tráng. Ông khẽ gật đầu:
“Ân tình của Khâm sai đại thần đối với Lạc Nhạn Phường sâu như biển. Bản gánh không thể thấy chết mà không cứu. Nhưng Trần Bá là kẻ kỷ luật thép, hắn đang lùng sục từng chiếc thuyền chài. A Hàn, con phải chịu khổ rồi.”
Từ bóng tối phía sau Nhạc Hoài Sơn, đệ nhất đào chính Lạc Yên bước ra. Nàng khoác chiếc áo choàng lụa hồng nhạt bám đầy nước mưa, khuôn mặt kiều diễm tuyệt trần dưới ánh chớp lóe lên từ phía chân trời trông nhợt nhạt nhưng đôi mắt lá liễu lại vô cùng kiên định. Nàng ra hiệu cho Lão Quách – người gia nhân già nua, lầm lì của gánh hát – đang đẩy một chiếc xe gỗ chất đầy rương hòm đạo cụ.
“A Hàn, mau chui vào đây.” Lạc Yên trầm giọng, chỉ tay vào chiếc rương chứa phục trang gánh hát bọc da trâu đen bóng đặt ở giữa xe. “Đây là chiếc rương hai đáy do Ngô Tấn chế tạo đặc biệt bằng gỗ thông mỏng bọc da cá sấu ngâm dầu trẩu. Nó có thể chống nước và ngăn mùi tử khí thoát ra ngoài. Con và di cốt của Khâm sai phải nằm dưới ngăn đáy giả.”
Chí Hàn nhìn chiếc rương gỗ chật hẹp, hít một hơi lạnh buốt. Với thể trạng hiện tại, việc phải co quắp cơ thể trong một không gian kín mít, ngột ngạt suốt nửa canh giờ không khác nào một cực hình tra tấn. Nhưng anh biết, đây là con đường sống duy nhất để đưa di cốt Khâm sai thoát khỏi vòng vây của Trần Bá.
“Tô tiểu thư, hãy đi cùng Nhạc sư phụ lên khoang thuyền ngụy trang.” Chí Hàn dặn dò Tô Diệp, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. “Hãy chăm sóc bắp chân của Đại Tráng bằng bồ kết xông khói tạm thời để kìm hãm độc tính. Tôi sẽ không sao.”
Tô Diệp mím chặt môi, khẽ gật đầu, đôi mắt phượng nhìn Chí Hàn đầy u uẩn trước khi quay người bước theo Nhạc Hoài Sơn hướng về phía mạn thuyền lớn đang neo đậu ngầm trong rặng bần.
Lão Quách mở nắp chiếc rương phục trang gánh hát. Mùi long não, phấn son hóa trang trộn lẫn mùi vải lụa ẩm mốc xộc thẳng vào mũi Chí Hàn. Lão Quách lật lớp vải lụa thêu hoa mẫu đơn lộng lẫy ở đáy rương, lộ ra một ngăn đáy giả bằng gỗ mỏng chỉ rộng chưa đầy hai bàn tay.
Chí Hàn nghiến răng chịu đựng cơn đau xé thịt từ vết thương vai trái và lòng bàn chân, từ từ thu mình nằm nghiêng vào ngăn đáy giả chật hẹp. Lão Quách cẩn thận đặt bao tải da dê chứa xương sườn số 5 và xương ống chân Khâm sai sát vào ngực Chí Hàn. Cái lạnh lẽo từ những khúc di cốt đã chưng cất sạch muội than áp sát vào lồng ngực gầy gò của anh, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về thù hận gia tộc và lời thề “Ngỗ tác vô ngôn, dĩ thi ngôn chí”.
*Cạch.*
Tấm ngăn bằng gỗ thông mỏng bọc da cá sấu đóng sập lại ngay trên đầu Chí Hàn. Bóng tối tuyệt đối ập xuống, đặc quánh và nghẹt thở. Phía trên tấm ngăn, Lão Quách nhanh chóng xếp lại những bộ y phục diễn sặc sỡ, những chiếc mũ cánh chuồn, quạt lụa và hộp phấn son hóa trang hai đáy để ngụy trang hoàn hảo.
Nằm im lìm trong quan tài gỗ thu nhỏ này, Chí Hàn nhắm chặt mắt, bắt đầu vận dụng kỹ thuật Kiểm soát cơ thể (Định tức ngự độc). Anh điều hòa nhịp thở cực kỳ nông và chậm rãi, hạ nhịp tim xuống dưới mức bốn mươi nhịp mỗi phút để giảm thiểu tối đa lượng oxy tiêu thụ và ngăn chặn tiếng thở dốc rò rỉ ra ngoài. Mỗi hơi thở của anh nhẹ như một sợi tơ, nương theo mùi thơm dịu của sáp ong rừng ngâm dầu trẩu quét trên thành gỗ để xoa dịu phế quản đang bỏng rát.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng bước chân nặng nề nện xầm xập trên mạn thuyền gỗ vang lên từ phía trên, truyền qua thớ gỗ rương dội thẳng vào màng nhĩ Chí Hàn.
“Tuần kiểm ty chấp hành công vụ! Toàn bộ người trên thuyền đứng im tại chỗ!”
Giọng nói cương nghị, lạnh lùng như thép nguội của Đội trưởng vệ binh Trần Bá vang lên dõng dạc giữa tiếng mưa gió bão bùng. Tiếng xích sắt va chạm lách cách và tiếng vỏ kiếm chạm vào mạn thuyền tạo nên một bầu không khí áp bức nghẹt thở.
Chí Hàn nằm im trong bóng tối, cơ thể căng cứng. Anh nghe thấy tiếng bước chân của Trần Bá dừng lại ngay trên khoang chứa đạo cụ, nơi chiếc xe gỗ chở rương phục trang đang đỗ.
“Nhạc chưởng quỹ, gánh hát Lạc Nhạn Phường của ông đêm hôm bão bùng thế này lại muốn nhổ neo đi đâu?” Trần Bá trầm giọng hỏi, tiếng ủng da của hắn di chuyển chậm rãi trên sàn gỗ.
“Báo cáo Đội trưởng đại nhân,” giọng nói trải đời, khôn ngoan của Nhạc Hoài Sơn vang lên khúm núm. “Lạc Nhạn Phường chúng tôi nhận được lệnh bài biểu diễn khẩn cấp của Giáo phường ty phủ Thiệu Hóa vào sáng mai. Thời gian ngặt nghèo, nếu chậm trễ sẽ bị khép tội chậm trễ quan sai, mong đại nhân lượng thứ cho đi.”
“Hừm, lệnh bài Giáo phường ty?” Trần Bá cười lạnh một tiếng. “Tri phủ đại nhân đã phát lệnh phong tỏa toàn bộ thủy lộ Hà Trung để truy bắt tên đào phạm Trần Chí Hàn mưu sát Khâm sai. Bất kỳ thuyền bè nào rời bến đêm nay đều phải bị lục soát tận gốc. Lão Quách, mở toàn bộ rương hòm đạo cụ ra!”
Chí Hàn nghe tiếng tim mình đập khẽ trong lồng ngực. Anh siết chặt bao tải di cốt Khâm sai, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm lớp áo vải xám tro.
Tiếng lách cách của khóa đồng vang lên dồn dập. Lão Quách cố tình lóng ngóng để kéo dài thời gian, khàn giọng nói:
“Đại nhân, đây toàn là phục trang diễn ngự dụng của đào chính Lạc Yên, có phủ sáp bảo quản rất dễ hư hại...”
“Tránh ra!” Một tên lính tuần thô bạo gạt Lão Quách sang một bên.
Chí Hàn nghe tiếng nắp các chiếc rương gỗ bên cạnh bị lật mở thô bạo. Tiếng phục trang bị lục lọi xột xoạt vang lên ngay phía trên đầu anh.
“Đại nhân, chiếc rương này bốc mùi sáp ong rừng nồng nặc quá, có vẻ rất khả nghi.” Tiếng một tên lính tuần báo cáo vang lên ngay sát chiếc rương Chí Hàn đang nằm.
Trần Bá bước lại gần. Tiếng bước chân nặng nề của hắn dừng lại ngay trước chiếc rương phục trang hai đáy. Chí Hàn nghe thấy tiếng chuôi kiếm của Trần Bá gõ mạnh vào thành gỗ bên ngoài.
*Cộc! Cộc!*
Âm thanh trầm đục dội lại qua lớp da cá sấu dày bọc dầu trẩu. Trần Bá là một võ quan lão luyện trận mạc, hắn lập tức nhíu mày khi nhận ra tiếng vang dội âm có sự mâu thuẫn nhẹ – tiếng gõ ở phần trên rương thanh thoát, nhưng phần đáy lại có độ trầm đặc bất thường báo hiệu một khoảng trống rỗng bị che lấp.
“Rương này có ngăn giả.” Trần Bá lạnh lùng phán quyết. “Rút trường thương ra, đâm thử vào các khe hở đáy rương cho ta!”
Lời ra lệnh của Trần Bá như một nhát búa nện thẳng vào tâm trí Chí Hàn.
Trong bóng tối tuyệt đối của ngăn đáy giả, Chí Hàn cảm nhận được sát cơ lạnh buốt đang bao trùm lấy đỉnh đầu. Anh không thể cử động, không thể chạy trốn, chân phải phế bỏng và vai trái rách nứt khiến anh hoàn toàn bất lực trong chiếc hòm gỗ chật hẹp này.
*Xoẹt! Phập!*
Tiếng mũi thương sắt bén ngọt lịm đâm xuyên qua lớp vải lụa phục trang phía trên tấm ngăn giả. Mũi thương đâm mạnh xuống, va chạm vào tấm gỗ thông mỏng bọc da cá sấu ngâm dầu trẩu tạo nên tiếng *rắc* nhỏ đầy ghê rợn.
Lớp da cá sấu dày ngâm dầu dẻo dai vô song của Ngô Tấn chế tạo đã phát huy tác dụng, cản bớt lực đâm cực mạnh của mũi thương, khiến nó không thể đâm xuyên hoàn toàn qua ngăn đáy giả trong nhịp đầu tiên. Nhưng Trần Bá không dừng lại. Hắn giật thương về, xoay mũi thép nương theo khe hở rãnh gỗ để đâm nhát thứ hai mạnh hơn.
*Phập!*
Mũi thương sắt rèn lạnh ngắt đâm xuyên qua tấm ngăn gỗ thông mỏng bọc da cá sấu rách nát, xuyên thẳng xuống không gian tối tăm của ngăn đáy giả.
Mũi thép nhọn hoắt rạch rách lớp áo vải xám tro của Chí Hàn, dừng lại chỉ cách vầng trán đang vã mồ hôi lạnh của anh đúng một thốn. Chí Hàn có thể cảm nhận rõ rệt cái lạnh thấu xương tủy của thép nguội biên cương đang phả vào da thịt trán mình. Chỉ cần Trần Bá nhấn thêm một lực nhẹ bằng nửa ngón tay, mũi thương sẽ đâm xuyên qua sọ anh.
Lồng ngực Chí Hàn co thắt dữ dội, phổi anh bỏng rát đòi hỏi một hơi hít thở dồn dập giải tỏa cơn ngạt khí tột độ. Nhưng anh biết, chỉ cần một tiếng hít hà nhỏ nhất hay một nhịp rung động của thớ cơ, Trần Bá sẽ lập tức nhận ra có người sống ẩn nấp bên dưới.
Chí Hàn cắn chặt môi đến bật máu, dùng Định tức ngự độc khóa chặt mọi phản xạ tự nhiên của cơ thể, nằm im lìm như một xác chết lạnh ngắt bên cạnh đống xương khô của Khâm sai.
Ngay giữa khoảnh khắc nghẹt thở tột đỉnh ấy, từ phía mạn thuyền ngoài cửa kho đạo cụ, một tiếng hát ả đào lảnh lót, u uẩn và vang dội đột ngột vút lên, xé rách màn mưa gió bão bùng trên sông Mã.
Đó là giọng hát của Lạc Yên. Nàng đứng dưới mưa bão, vung chiếc quạt lụa thêu hoa mẫu đơn, cất tiếng hát đầy mê đắm lòng người để át đi tiếng rạn nứt của thớ gỗ rương phục trang và tiếng thở dốc nghẹt thở của Chí Hàn phía sau hậu trường.
Trần Bá khựng tay thương lại, đôi mắt sắc sảo nhìn ra phía cửa kho đạo cụ băn khoăn...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!