Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Oan Khiên Ngục Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh của đá tảng ẩm ướt thấm qua lớp áo vải thô màu xám tro rách nát, bò dọc theo xương sống của Trần Chí Hàn như một con rắn độc. Anh mở mắt. Bóng tối trong ngục tối nha môn Hà Trung đặc quánh, chỉ có một tia sáng tù mù lọt qua khe cửa sắt rỉ sét trên cao, rọi xuống những hạt bụi lơ lửng bốc mùi ẩm mốc, amoniac và tử khí tích tụ lâu ngày.


Chí Hàn cử động cánh tay. Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách, nặng nề và chói tai. Cơn đau thấu xương từ bả vai truyền đến khiến anh phải nghiến chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ. Ba roi gân bò ngâm nước muối của Đinh Ba đêm qua đã xé rách da thịt sau lưng anh, để lại những vệt máu khô bết vào lớp áo xám. Lồng ngực anh thắt lại, mỗi nhịp thở nông đều mang theo vị rỉ sắt của máu đông trong phế quản.


"Tỉnh rồi sao, đồ tiện dân ngỗ tác?"


Một giọng nói khàn khàn, lả lướt nhưng tràn đầy sát khí vang lên từ phía hành lang tối. Tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đất ẩm, đi kèm với tiếng xích sắt lôi kéo rầm rầm. Cánh cửa sắt nặng nề rít lên một tiếng chói tai khi bị đẩy mở.


Đầu mục nha dịch Đinh Ba bước vào, thân hình cao gầy đen đúa như một bộ xương khô di động dưới ánh đuốc bập bùng. Gương mặt rỗ chằng chịt của hắn giật giật, đôi mắt ti hí lấp lánh tia nhìn khát máu. Theo sau hắn là hai tên nha dịch lực lưỡng, tay lăm lăm gậy gỗ bọc đồng. Chúng thô bạo túm lấy xích sắt trên cổ Chí Hàn, lôi xộc anh đứng dậy. Vết thương sau lưng nứt ra, máu tươi lại rỉ qua lớp vải thô, nhưng ánh mắt Chí Hàn vẫn lạnh lùng, không một chút gợn sóng. Anh nhìn thẳng vào Đinh Ba, đôi môi mỏng mím chặt.


"Tri phủ đại nhân có lời truyền. Mang nghi phạm mưu sát Khâm sai lên công đường đối chất!" Đinh Ba cười gằn, chiếc roi da trâu bọc sắt giắt bên hông hắn khẽ đung đưa theo nhịp bước.


Chí Hàn bị kéo lê qua những hành lang ngục tối ẩm ướt, nơi những tiếng rên rỉ của tù nhân vang lên như âm hồn dưới địa phủ. Khi bước chân vào gian phòng đối chất phụ của nha môn, ánh sáng chói chang từ những bó đuốc lớn làm anh khẽ nheo mắt.


Phía sau chiếc bàn án thư bằng gỗ mun chạm khắc tinh xảo, Tri phủ Phùng Đình Trạc ngồi bệ vệ. Dáng người hắn mập mạp, khuôn mặt đầy thịt chảy xệ che khuất cả cổ, đôi mắt ti hí gian xảo luôn nheo lại như đang tính toán điều gì. Bên cạnh hắn là Phùng Kiến – Ngỗ tác trưởng chính thức của nha môn Hà Trung. Phùng Kiến mặc y phục vải thô nhuộm xanh sẫm sạch sẽ, ngón tay đeo đầy nhẫn bạc, gương mặt bộc lộ vẻ ngạo nghễ, đố kỵ khi nhìn thấy Chí Hàn.


Nhưng điều thu hút nhãn lực của Chí Hàn ngay lập tức không phải là đám quan lại tham tàn kia, mà là chiếc sập gỗ đặt giữa phòng. Trên sập gỗ, một thi thể được phủ tấm vải liệm trắng tinh khôi, nhưng những vệt máu sẫm màu đã thấm loang lổ qua lớp vải. Đó là Khâm sai đại thần Tô Hoài Nhượng.


"Trần Chí Hàn!" Tri phủ Phùng Đình Trạc đập mạnh kinh堂 mộc xuống bàn án, tiếng động chát chúa vang dội khắp gian phòng sập sệ. "Ngươi là ngỗ tác tiện dân ở bãi tha ma, tối đêm mưa bão hai ngày trước, tại sao lại xuất hiện trong thư phòng phủ Khâm sai? Lính tuần kiểm đã bắt quả tang ngươi tay cầm bộ dao mổ thép phương Tây bám đầy máu, đứng bên cạnh thi thể Khâm sai đại thần. Ngươi còn chối tội sao?"


Chí Hàn khàn giọng trả lời, giọng nói yếu ớt nhưng từng chữ đều rõ ràng, đanh thép: "Thảo dân đến thư phòng Khâm sai theo mật thư triệu kiến của ngài ấy để giao nộp di vật của cha thảo dân. Khi thảo dân bước vào, Khâm sai đã tắt thở từ lâu. Bộ dao mổ của thảo dân bị rơi ra khi thảo dân cố gắng kiểm tra vết thương để tìm nguyên nhân cái chết. Thảo dân không giết người."


"Câm mồm!" Đinh Ba bước tới, quất mạnh một roi gân bò vào đùi Chí Hàn. Tiếng da thịt rách ra nghe chát chúa. Chí Hàn khụy gối xuống đất, nhưng đầu vẫn ngẩng cao, ánh mắt sắc bén như dao cạo nhìn thẳng vào Tri phủ.


"Tri phủ đại nhân, cần gì phải tốn lời với tên tiện dân này?" Phùng Kiến bước ra, tay vuốt chiếc bàn tính bằng ngọc dùng để bấm giờ phong thủy, giọng điệu đầy khinh bỉ. "Thần đã nghiệm thi thể Khâm sai đại thần rất kỹ lưỡng. Nạn nhân chết do một vết cắt sâu ở động mạch cổ họng, vết thương rộng hai thốn, sâu nửa thốn, thớ thịt bị cắt ngọt lịm. Loại vết cắt chuẩn xác này chỉ có thể được thực hiện bởi bộ dao mổ bằng thép tinh luyện phương Tây của Trần gia – thứ tà thuật mổ xác mà cha con tên Chí Hàn luôn lén lút truyền bá. Hơn nữa, giờ chết trùng khớp với giờ hắc đạo, oan khí tụ ở cổ, chính là lúc tên Chí Hàn đột nhập."


Phùng Kiến trình lên tờ nghiệm thi viết bằng mực tàu đỏ chót, đắc ý nhìn Chí Hàn như nhìn một kẻ đã chết.


Chí Hàn khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng và đầy khinh miệt hiện lên trên gương mặt hốc hác của anh. Sự khinh miệt đó dành cho kẻ đồng môn phản bội, kẻ đã vứt bỏ y đức để quỳ gối trước vương quyền.


"Phùng Kiến," Chí Hàn lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ khiến cả gian phòng bỗng chốc im bặt. "Ngươi học nghiệm thi bói toán âm dương ngũ hành của ngự y cung đình, nhưng lại quên mất những kiến thức thực chứng cơ bản nhất của một ngỗ tác. Ngươi nhìn vào vết cắt ở cổ họng Khâm sai và khẳng định đó là nguyên nhân tử vong. Vậy thảo dân xin hỏi Tri phủ đại nhân, xin hỏi Phùng ngỗ tác, tại sao một vết cắt đứt động mạch cảnh lớn như vậy lại chỉ chảy ra chưa đầy nửa bát máu nhỏ bám trên áo liệm?"


Phùng Kiến biến sắc, lắp bắp: "Đó... đó là vì oan khí tụ lại, máu bị tắc nghẽn do giờ hắc đạo..."


"Nực cười!" Chí Hàn ngắt lời, ánh mắt anh tập trung cao độ, vận dụng kỹ năng Ngũ quan thính thi để quan sát tử thi từ khoảng cách năm trượng. "Xác chết không biết nói dối, chỉ có lòng người mới ngập tràn sự dối trá. Tri phủ đại nhân, xin ngài hãy nhìn vào thi thể Khâm sai đang đặt trên sập kia. Mặc dù tấm vải liệm đã che khuất, nhưng thảo dân vẫn nhìn thấy khớp hàm của ngài ấy đã co cứng hoàn toàn, miệng há nhẹ không thể khép lại. Khớp gối và khớp cổ tay dưới lớp vải cũng đã cứng đờ như gỗ mục."


Chí Hàn nén cơn ho khan, tiếp tục dùng lý luận sắc bén bẻ gãy tờ nghiệm thi giả mạo: "Theo phương pháp Ngũ quan thính thi gia truyền của Trần gia, sự co cứng tử thi (rigor mortis) bắt đầu từ khớp hàm sau hai canh giờ, lan xuống chi dưới sau sáu canh giờ và đạt đến mức cực hạn sau mười hai canh giờ trong thời tiết mùa hè nóng ẩm của Hà Trung. Khi lính tuần kiểm bắt giữ thảo dân vào giờ Tý đêm mưa bão, khớp hàm của Khâm sai đã cứng đờ hoàn toàn. Điều này chứng tỏ Khâm sai đã tử vong trước đó ít nhất bốn đến sáu canh giờ – tức là vào khoảng giờ Thân hoặc giờ Dậu chiều hôm đó!"


Gian phòng nha môn bỗng xôn xao. Mấy tên nha dịch đứng canh khẽ liếc nhìn nhau, bắt đầu dao động trước lập luận logic chặt chẽ của chàng ngỗ tác trẻ.


Chí Hàn chỉ tay về phía vết cắt ở cổ thi thể: "Nếu Khâm sai tử vong vào giờ Thân, khi tim đã ngừng đập hoàn toàn, hệ tuần hoàn máu ngừng chảy, thì vết cắt ở cổ họng thực hiện vào giờ Tý chỉ là một vết thương khô sau cái chết (post-mortem wound). Máu không còn áp lực từ tim để phun vọt ra ngoài, nên chỉ rỉ ra một lượng nhỏ do trọng lực. Kẻ sát nhân thực sự đã giết Khâm sai từ chiều bằng một phương thức khác, rồi dùng bộ dao mổ thép phương Tây trộm được của thảo dân để tạo vết thương giả vào đêm mưa bão hòng đổ tội cho thảo dân!"


"Câm miệng! Tên tiện dân dám dùng tà thuyết hoang đường để mị dân!" Phùng Kiến đỏ mặt tía tai, vội vàng quỳ xuống trước bệ án. "Tri phủ đại nhân, tên phản tặc này đang cố tình trì hoãn thời gian, dùng lời lẽ quái dị để báng bổ vong linh Khâm sai. Xin đại nhân lập tức dùng cực hình ép hắn ký huyết thư nhận tội!"


Tri phủ Phùng Đình Trạc đập mạnh kinh堂 mộc, khuôn mặt đầy thịt co giật dữ dội vì giận dữ và lo sợ. Hắn không ngờ một tên ngỗ tác hèn mọn bị giam cầm, chịu tra tấn dã man lại có thể đưa ra những lập luận sắc bén, vạch trần sơ hở trong kế hoạch gài bẫy hoàn hảo của mình. Hắn biết rõ nếu để vụ việc này kéo dài đến tai mật sứ Đại Lý Tự đang trên đường xuống Hà Trung, đầu hắn sẽ rơi trước.


"Đinh Ba!" Phùng Đình Trạc gầm lên. "Dùng kẹp ngón tay sắt và roi gân bò ngâm muối nung nóng! Đập nát mười đầu ngón tay của nó, xem nó có chịu ký vào bản tự thú này không!"


Đinh Ba cười gằn khát máu, vẫy tay ra hiệu cho hai tên nha dịch lực lưỡng ép Chí Hàn xuống chiếc ghế tra tấn bằng sắt rỉ. Một tên nha dịch thô bạo lôi bộ kẹp ngón tay bằng sắt đen xì, bốc mùi máu rỉ sét nồng nặc ra trước mặt Chí Hàn.


"Chậm đã!"


Một giọng nói trầm ổn, uy nghiêm nhưng đầy cẩn trọng vang lên từ góc tối của công đường.


Huyện thừa huyện Hà Trung – Chu Hoài An bước ra từ sau bức rèm che. Ông mặc quan phục bát phẩm sờn vai, dáng người hơi khom, đeo kính gọng tre cũ kỹ nhưng đôi mắt sau tròng kính lấp lánh ánh sáng của một người am hiểu luật pháp sâu sắc. Chu Hoài An khẽ vuốt chòm râu dê, chắp tay hành lễ với Tri phủ Phùng Đình Trạc.


"Tri phủ đại nhân, hạ quan có lời muốn tâu." Chu Hoài An từ tốn nói, giọng điệu không nhanh không chậm nhưng mang theo sức nặng của đại luật triều đình. "Khâm sai Tô Hoài Nhượng là đại thần nhị phẩm do đích thân Hoàng thượng phái xuống biên cương thanh tra kho lương. Theo bộ Hình Thư triều đình, vụ án mạng liên quan đến Khâm sai đại thần là trọng án quốc gia, bắt buộc phải có chữ ký đồng thuận của cả Tri phủ và Huyện thừa địa phương trước khi đệ trình lên Bộ Hình kinh kỳ phê duyệt bản án tử hình."


Phùng Đình Trạc nheo mắt, giọng lạnh lùng: "Chu huyện thừa, ngươi muốn can thiệp vào việc xét xử của bản phủ sao? Chứng cứ đã rõ ràng, tên Chí Hàn bị bắt quả tang tại hiện trường, ngỗ tác trưởng Phùng Kiến cũng đã có tờ nghiệm thi xác nhận hung khí."


"Hạ quan không dám," Chu Hoài An khẽ cười nhạt, chỉ tay vào tờ nghiệm thi của Phùng Kiến. "Nhưng lời biện hộ vừa rồi của Trần Chí Hàn về hiện tượng co cứng tử thi hoàn toàn có cơ sở y lý thực tế. Nếu chúng ta vội vàng dùng cực hình ép cung sát hại nghi phạm khi chưa làm rõ sự bất nhất giữa vết thương và giờ chết thực tế, một khi Đại Lý Tự phái người xuống phúc thẩm và phát hiện ra kẽ hở này, bản phủ và hạ quan đều khó tránh khỏi tội bưng bít thông tin, che giấu chân tướng."


Chu Hoài An bước tới trước bàn án, trưng ra cuốn bộ luật Hình Thư cũ kỹ có ghi chú chi tiết các án lệ lách luật ngầm của triều trước: "Hơn nữa, theo luật Hình Thư chương 4, điều 12, nếu nghi phạm đưa ra được luận điểm y lý thực chứng mâu thuẫn với tờ nghiệm thi ban đầu, Huyện thừa có quyền yêu cầu trì hoãn thi hành án mười ngày để thực hiện cuộc điều tra lại hiện trường và nghiệm thi chéo. Hạ quan xin dùng chiếc mũ quan bát phẩm này để bảo lãnh cho kỳ hạn mười ngày điều tra lại hiện trường của Trần Chí Hàn!"


Phùng Đình Trạc giận đến run người. Hắn nắm chặt hai bàn tay mập mạp dưới tay áo gấm lộng lẫy. Hắn biết Chu Hoài An đang dùng luật pháp để ép hắn vào góc kẹt. Nếu hắn kiên quyết dùng cực hình ép cung ngay trước mặt Huyện thừa và đông đảo nha dịch, hành vi lạm quyền bưng bít sẽ bị Chu Hoài An dâng sớ mật tâu thẳng lên Ngự sử đài.


"Tốt! Rất tốt!" Phùng Đình Trạc cười lạnh, ánh mắt tàn nhẫn quét qua Chí Hàn và Chu Hoài An. "Chu huyện thừa đã dùng mạng sống chính trị để bảo lãnh, bản phủ sẽ cho các ngươi mười ngày! Nhưng Trần Chí Hàn vẫn là trọng phạm mưu sát, phải bị giam giữ nghiêm ngặt trong ngục tối nha môn. Nếu sau mười ngày, các ngươi không đưa ra được bằng chứng vật chất không thể chối cãi chứng minh vô tội, bản phủ sẽ chém đầu tên tiện dân này và tước tước vị tống giam ngươi vì tội bao che cho phản tặc!"


Tri phủ đập mạnh kinh堂 mộc lần cuối, đứng dậy hất tay áo bước thẳng vào hậu đường trong sự tức giận tột độ. Phùng Kiến vội vàng thu dọn hòm xiểng, liếc nhìn Chí Hàn với ánh mắt đầy thù hận rồi lủi thủi bước theo sau.


"Đưa nó trở lại ngục tối! Giám sát chặt chẽ, không cho bất kỳ ai tiếp cận!" Đinh Ba gầm lên với đám nha dịch. Hắn bước sát lại gần Chí Hàn, cúi đầu xuống ghé sát tai anh, thì thầm bằng giọng nói bốc mùi rượu nồng nặc: "Mười ngày? Tên ngỗ tác hèn mọn, để xem ngươi có sống sót nổi qua ba ngày tiếp theo trong hầm ngục của ta hay không."


Chí Hàn bị hai tên nha dịch thô bạo kéo lê ngược trở lại hành lang ngục tối ẩm ướt. Tiếng cửa sắt nặng nề rít lên rồi đóng sập lại, ném anh trở lại vào bóng tối đặc quánh của Ngục tối nha môn Hà Trung.


Anh đổ gục xuống nền đá lạnh buốt, vết thương sau lưng rách toác chảy máu đầm đìa, hơi thở khò khè đau nhói. Nhưng trong bóng tối u tối đó, đôi mắt của Trần Chí Hàn vẫn sáng ngời như hai đốm lửa sưởi ấm đêm đông. Anh khẽ chạm tay vào bài vị gỗ của cha bọc trong lớp vải thô giắt bên hông, thầm nhắc lại lời thề gia bảo: "Ngỗ tác vô ngôn, dĩ thi ngôn chí... Cha, con sẽ dùng tiếng nói của tử thi để lột trần sự dối trá của vương quyền thối nát này."


Bên ngoài ngục tối, tiếng sấm sét lại đùng đoàng dội lên từ phía bờ sông Mã, báo hiệu một cơn bão lớn hơn sắp sửa càn quét qua phủ Hà Trung biên cương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!