Bóng Đen Ám Sát, Lấy Thân Đỡ Đao
Cơn bão đêm qua tuy đã tan, nhưng bầu trời vùng ngoại môn Thanh Vân Tông vẫn bị che phủ bởi những dải mây xám xịt, nặng nề như chì đổ. Gió rít gào qua những khe hở của căn nhà gỗ nhỏ dột nát sau vườn thảo dược, mang theo hơi lạnh buốt thấu xương của màn mưa phùn đang giăng kín núi rừng.
Bên trong phòng ngủ chật hẹp, không gian ngập tràn mùi thơm mát dịu nhẹ của mẩu trầm hương tĩnh tâm đang cháy dở ở đầu giường. Lục Vân Phong ngồi xếp bằng trên phản gỗ cũ kỹ, hơi thở của anh vô cùng hỗn loạn. Anh khẽ cởi vạt áo thanh y sờn rách, để lộ cơ thể gầy gò đầy những vết thương chằng chịt.
Bả vai phải của anh, nơi bị Giang Ly Nhi cào rách trong cơn bạo tẩu ma tính hai đêm trước, tuy đã được băng bó bằng vải thô nhưng vẫn nhói đau âm ỉ, thỉnh thoảng rỉ ra vài giọt máu tươi đỏ rực. Đáng ngại hơn là bả vai trái, vết đâm từ chiếc trâm gỗ sồi của nàng trong lúc giằng co ở tập trước tuy không sâu, nhưng luồng ma khí lạnh buốt tích tụ bên trong vẫn không ngừng ăn mòn kinh mạch phàm nhân của anh. Tay phải của anh rủ xuống vô lực, các đầu ngón tay thâm tím đen kịt do di chứng của ma khí ăn mòn từ xích sắt cấm thuật địa lao Giang gia vẫn chưa được thanh lọc sạch sẽ.
"Khục..."
Vân Phong khẽ ho một tiếng, một ngụm máu nhạt rỉ ra nơi khóe miệng. Anh run rẩy đưa bàn tay trái còn cử động được vào ngực áo thô, lấy ra chiếc ngọc bội cổ Vô Trần. Trên bề mặt ngọc thạch màu rêu phong cổ kính, ngoài vết nứt cũ rách từ kiếp trước, giờ đây lại xuất hiện thêm một đường rạn nứt sâu hoắm, phát ra ánh sáng mờ nhạt yếu ớt. Đây là cái giá của việc anh dồn máu tim phàm nhân để kích hoạt tàn hồn Kiếm tôn Vô Trần Tử bảo mệnh trong trận chiến giải cứu Giang Ly Nhi.
"Tiểu tử, vết thương linh hồn của ngươi ngày càng nặng nề rồi."
Giọng nói trầm thấp, mang theo tiếng thở dài của Vô Trần Tử vang lên trong thần thức Vân Phong. "Ngươi chỉ là một phàm nhân Luyện Khí Tầng 1 loãng, lại liên tục can thiệp vào nhân quả của ma đầu diệt thế. Vết sẹo lôi phạt trên cổ ngươi... nó đang bắt đầu rỉ máu đỏ rực rồi kìa. Cứ tiếp tục thế này, Thiên đạo chưa cần giáng lôi kiếp, thể xác phàm nhân của ngươi đã tự sụp đổ trước."
Vân Phong nhìn xuống vết sẹo bỏng rát màu tím đỏ trên cổ mình qua hình ảnh phản chiếu của bát nước trên bàn. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ôn hòa nhưng kiên định đến đáng sợ. Anh nắm chặt chiếc trâm gỗ đào mộc mạc khắc hình hoa mai của mẹ nuôi Lâm Thị giấu trong túi gấm trước ngực. Hơi ấm dịu nhẹ từ kỷ vật tinh thần duy nhất của người mẹ quá cố tỏa ra, chậm rãi chảy xuôi vào đan điền, giúp anh đè nén cơn đau thấu xương và giữ vững đạo tâm nhân ái.
"Sư phụ, kiếp trước con đã đứng nhìn họ bị cả thế giới vây giết trong đau đớn. Kiếp này, dù có phải phế bỏ cả thân xác phàm nhân, con cũng không bao giờ để bi kịch đó tái diễn."
Anh quay đầu nhìn về phía giường tre ọp ẹp. Giang Ly Nhi đang nằm ngủ say, gương mặt thanh tú tuyệt mỹ ẩn dưới mái tóc đen dài xơ xác của nàng đã bớt đi vẻ nhợt nhạt. Nhờ bát canh Huyết Sâm trăm năm và khúc sáo tĩnh tâm anh thổi suốt đêm qua, thần thức ô nhiễm độ của nàng đã giảm xuống còn 25%, ma tính bạo tẩu tạm thời được kiềm chế ổn định dưới mức nguy hiểm.
Trên đỉnh đầu nàng, sợi tơ vận mệnh màu hồng nhạt hiển thị qua Thiên Nhãn Mệnh Cách vẫn duy trì ở mốc 30% – một thành quả cực kỳ quý giá sau bao nỗ lực xả thân cứu rỗi của anh.
*Khẹc... khẹc...*
Tiếng kêu nhỏ nháy đầy cảnh giác của chú khỉ xám Tiểu Hôi trên xà nhà đột ngột cắt đứt dòng suy nghĩ của Vân Phong. Chú khỉ nhỏ nhảy vọt xuống vai trái của anh, chiếc đuôi dài quấn chặt lấy cổ anh, hai ngón tay nhỏ nhắn không ngừng chỉ về phía cửa sổ gỗ mục nát hướng ra phía thung lũng sương mù hoang vắng.
Cùng lúc đó, từ góc sân vườn thuốc, tiếng sủa trầm đục, dồn dập của chú chó săn Hắc Tử vang lên rồi đột ngột im bặt như bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt. Khứu giác nhạy bén của Hắc Tử vốn cực kỳ nhạy cảm với sát khí. Việc nó im lặng bất thường chỉ có một khả năng: có kẻ địch cực mạnh đã áp sát và dùng pháp thuật cấm ngôn hoặc khống chế nó.
Sát khí lạnh buốt như băng tuyết bắt đầu thâm nhập qua khe cửa gỗ mục nát, khiến nhiệt độ trong căn phòng dột nát giảm xuống đột ngột.
"Kẻ địch đến rồi. Sát khí này... không phải của Vương Lực." Vân Phong lầm bầm, trong lòng dâng lên một luồng lo âu tột độ.
Anh biết rõ tính cách nham hiểm, hẹp hòi của đại sư huynh nội môn Triệu Vô Cực. Sau khi Vương Lực thất bại thảm hại và bị phạt nặng ở tập trước do làm mất ngọc bài chấp pháp, Triệu Vô Cực chắc chắn đã nghi ngờ anh đang che giấu Giang Ly Nhi để độc chiếm huyết mạch đặc thù một mình. Gã không thể công khai ra tay trong tông môn, nên chắc chắn sẽ phái sát thủ tinh nhuệ nhất thâm nhập thung lũng để diệt khẩu.
"Là Vô Ảnh." Giọng nói của Vô Trần Tử trở nên vô cùng nghiêm nghị trong đầu anh. "Sát thủ bóng tối của Giang gia, tu vi Trúc Cơ kỳ tầng 1. Kẻ này sở hữu Vô ảnh bộ pháp, di chuyển không tiếng động và có khả năng khúc xạ ánh sáng hoàn hảo hằng ngày. Thần thức của ngươi quá yếu, không thể phát hiện ra gã bằng mắt thường đâu!"
Vân Phong khẽ cắn răng, dồn chút linh lực loãng đan điền còn sót lại kích hoạt Thiên Nhãn Mệnh Cách. Đôi mắt anh phát sáng rực rỡ ánh sáng vàng nhạt trong bóng tối.
Qua lăng kính của Thiên Nhãn, anh không nhìn thấy hình thể vật lý của sát thủ, nhưng anh nhìn thấy một luồng năng lượng màu xám tro tà ác, uốn lượn như tơ nhện bóng tối đang lặng lẽ thâm nhập qua khe cửa sổ gỗ mục nát. Luồng năng lượng đó đang áp sát chiếc giường tre nơi Giang Ly Nhi đang ngủ say không tiếng động.
*Vút!*
Một tiếng xé gió cực nhỏ, mỏng manh đến mức tai phàm nhân không thể nghe thấy vang lên. Từ trong hư không tối tăm, một tia sáng lạnh buốt mang theo tà khí đen kịt rít gào phóng thẳng về phía cổ họng của Giang Ly Nhi – đó là thanh đoản kiếm bằng đá hắc diệu thạch 'Vô Ảnh Châm', phi đao tẩm độc rắn hổ mang biến dị từ Đầm lầy Huyết Nguyệt cực kỳ hiểm độc.
Triệu Vô Cực muốn bắt sống nàng hòng cướp đoạt huyết mạch, nhưng sát thủ Vô Ảnh vốn vô cảm tàn nhẫn, gã chọn cách phế bỏ hoàn toàn sức kháng cự của nàng bằng độc tố trước.
"Né ra!" Vân Phong gầm lên trong lòng.
Biết mình không thể đấu tốc độ với sát thủ Trúc Cơ, anh không hề do dự. Vân Phong vung thanh kiếm gỗ Thanh Vân cũ kỹ lên, dồn chút linh lực ít ỏi định đánh lệch hướng phi đao tầm xa.
Thế nhưng, đao khí của tu sĩ Trúc Cơ quá mạnh mẽ. Ngay khi mũi phi đao chạm vào lưỡi kiếm gỗ, một tiếng "rắc" chói tai vang lên. Thanh kiếm gỗ dùng cho đệ tử ngoại môn luyện tập lập tức bị chém đứt làm đôi như chém bùn, mảnh gỗ vụn bắn tung tóe vào mặt Vân Phong làm rách một đường nhỏ rỉ máu đỏ rực.
Đường đao tẩm độc không hề giảm tốc độ, tiếp tục lao thẳng về phía Giang Ly Nhi.
Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng một nhịp thở, Vân Phong không màng đến tính mạng phàm nhân của mình. Anh lao người ra phía trước, vung bả vai trái bị thương tổn rách nát của mình chắn ngay trước đường đi của phi đao chí mạng, biến cơ thể mình thành một tấm lá chắn sống bảo vệ thê tử.
*Phập!*
Tiếng kim loại cắm sâu vào da thịt vang lên rợn người. Thanh phi đao Vô Ảnh Châm tẩm độc rắn cắm ngập sâu vào bả vai trái của Vân Phong, xuyên qua lớp Áo choàng tơ ma pháp rách nát tả tơi.
Mặc dù chiếc áo choàng cũ đã giảm nhẹ 10% sát thương, nhưng lực đâm cuồng bạo của tu sĩ Trúc Cơ vẫn quá kinh khủng. May mắn thay, tấm gương Hộ tâm kính nứt bọc sắt rỉ sét do Vân Phong nhặt ở bãi rác tông môn và dùng dây thép buộc chặt trước ngực áo hằng ngày đã chặn lại 80% lực sát thương vật lý nặng nề, nếu không thanh phi đao đã xuyên thủng phổi và cướp đi mạng sống của anh ngay lập tức.
"Khục..."
Vân Phong nôn ra một ngụm máu tươi đỏ rực. Cơn đau đớn dữ dội từ bả vai trái truyền đi khắp kinh mạch phàm nhân, độc tố rắn hổ mang biến dị nóng rát như lửa thiêu bắt đầu lan nhanh, gieo rắc sự suy kiệt cực độ vào lục phủ ngũ tạng của anh. Cơ thể anh run rẩy dữ dội, ngã quỵ xuống cạnh mép giường tre.
Tiếng động lớn và mùi máu tanh nồng nặc lập tức đánh thức Giang Ly Nhi.
Nàng giật mình mở mắt phượng sâu thẳm lạnh lùng. Khung cảnh trước mắt khiến thần trí nàng chấn động kịch liệt: Vân Phong đang quỳ gối dưới đất, bả vai trái cắm sâu một thanh phi đao rỉ máu đen tà độc, khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu, nhưng đôi mắt anh vẫn nhìn nàng đầy lo lắng và ấm áp.
"Ngươi..." Giọng nói của Ly Nhi run rẩy tột độ.
Nhìn thấy vết máu đen rỉ ra từ vai Vân Phong, chứng kiến kẻ đeo mặt nạ sắt phế vật này một lần nữa lấy thân mình che chở chắn đao chí mạng cho mình, lòng căm ghét và cảnh giác cực đoan đối với thế giới trong tim nàng hoàn toàn sụp đổ.
*Gào!*
Sự phẫn nộ tột cùng trước cảnh Vân Phong bị trọng thương kích hoạt huyết mạch ma tính tiềm ẩn trong máu Giang Ly Nhi bùng phát dữ dội. Đôi mắt phượng tuyệt mỹ của nàng hóa đỏ rực như máu phát sáng kỳ ảo trong đêm tối, móng vuốt đen nhọn dài ra tỏa ma khí đen kịt rít gào. Nàng muốn lao ra xé nát kẻ ám sát bóng tối ẩn hình.
"Ly Nhi... tĩnh tâm..."
Vân Phong gượng dậy, dùng bàn tay phải đen kịt vô lực cố gắng nắm lấy bàn tay đang mọc vuốt đen của nàng. Anh lén dùng ngón tay búng nhẹ vào đuôi kim đồng Thiên Kim Châm cắm trên huyệt Hợp Cốc của nàng để đả thông kinh mạch bế tắc hằng đêm, giọng nói run rẩy nhưng ngập tràn hơi ấm bao dung.
"Đừng bộc phát ma tính... Triệu Vô Cực đang chờ ngươi hóa ma để danh chính ngôn thuận tiêu diệt ngươi... Có ta ở đây... không ai làm hại được ngươi..."
Nhìn vào ánh mắt sáng ngập tràn tình yêu thương vô điều kiện của Vân Phong, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay run rẩy của anh, ma tính cuồng bạo trong người Giang Ly Nhi bỗng nhiên dịu lại như tuyết gặp ánh mặt trời. Nàng khóc nấc nghẹn ngào, ôm chặt lấy lồng ngực rỉ máu của anh.
Trên đỉnh đầu nàng, hào quang của Mệnh Cách Tịnh Hóa Độ hiển thị qua Thiên Nhãn bỗng nhiên rực sáng lấp lánh, tăng vọt từ mốc 30% lên thẳng mốc 40% hoàn hảo. Lòng tin tưởng tuyệt đối của nàng dành cho Vân Phong đã được thiết lập vững chắc sau đợt cứu mạng xả thân này.
Bên ngoài nhà gỗ, chú khỉ xám Tiểu Hôi gào khóc báo động vang dội rít gào khắp thung lũng, phối hợp với tiếng sủa dữ dội của Hắc Tử ngoài sân vườn thuốc. Từ sâu trong thung lũng sương mù hoang vắng, tiếng gầm rú uy hiếp của khỉ chúa khổng lồ vang lên dồn dập, báo hiệu bầy yêu thú hoang dã đang kéo đến bảo vệ lãnh thổ.
Sát thủ Vô Ảnh ẩn hình trong bóng tối khẽ cau mày dưới lớp mặt nạ vải đen. Gã nhận thấy mục tiêu đã mất đi cơ hội ám sát bất ngờ, yêu nữ ma đạo có dấu hiệu bộc phát ma lực Trúc Cơ kỳ tạm thời, lại thêm bầy yêu thú hoang dã đang áp sát gây tiếng động lớn dễ thu hút sự chú ý của Chấp Pháp Đường nội môn.
Quyết định nhanh chóng, Vô Ảnh vận Vô ảnh bộ pháp di chuyển không tiếng động, lùi lại một bước rồi hoàn toàn hòa tan vào bóng tối màn mưa xối xả ngoài thung lũng sương mù hoang vắng hằng đêm.
Kẻ thù tạm thời rút lui, nhưng áp lực vẫn chưa hề giảm bớt.
"Vân Phong... Vân Phong! Ngươi không được chết!"
Giang Ly Nhi ôm chặt lấy Vân Phong đang lịm dần đi trong vòng tay nàng, nước mắt nóng hổi rỉ ra từ đôi mắt phượng đỏ rực rớt xuống trán anh. Chất độc rắn hổ mang biến dị từ phi đao Vô Ảnh Châm đang lan nhanh vào kinh mạch phàm nhân của anh, khiến hơi thở của anh ngày càng mỏng manh như sợi chỉ mỏng manh hằng đêm hằng giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!