Nhạc nềnAfternoon_Garden

Mưu Kế Trì Hoãn, Khỉ Nhỏ Trộm Bài

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của ngày mới vừa ló rạng qua những đám mây xám xịt sau cơn bão lớn, nhưng không gian quanh khu vườn thảo dược ngoại môn của Thanh Vân Tông vẫn chìm trong bầu không khí ẩm ướt và lạnh lẽo. Những giọt nước mưa còn đọng trên lá cây linh sâm rơi xuống nền đất bùn nhão nhẹt, tạo nên những tiếng động khe khẽ, đều đặn.


Bên trong căn nhà gỗ nhỏ dột nát, Lục Vân Phong khẽ thở dài, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Cánh tay phải của anh vẫn hoàn toàn tê liệt, màu da đen kịt do ma khí ăn mòn từ xích sắt cấm thuật của địa lao Giang gia vẫn chưa tan hết. Vết cào sâu hoắm trên bả vai phải do Giang Ly Nhi gây ra trong cơn bạo tẩu đêm qua đã được băng bó sơ sài bằng vải thô, nhưng máu tươi vẫn thỉnh thoảng rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng áo thanh y sờn rách. Bả vai trái của anh cũng nhói đau âm ỉ, vết đâm từ chiếc trâm gỗ sồi của nàng tuy không sâu nhưng dưới tác động của luồng ma khí lạnh buốt, nó vẫn không ngừng hành hạ thể xác phàm nhân của anh.


Anh quay đầu nhìn về phía chiếc giường tre ọp ẹp. Giang Ly Nhi vẫn đang ngủ say, hơi thở của nàng đã dần ổn định nhờ bát canh Huyết Sâm trăm năm và khúc sáo tĩnh tâm đêm qua. Trên đỉnh đầu nàng, sợi tơ vận mệnh màu hồng nhạt hiển thị qua Thiên Nhãn Mệnh Cách vẫn duy trì ở mốc 30% – một thành quả cực kỳ quý giá sau bao nỗ lực xả thân cứu rỗi của anh. Thần thức ô nhiễm độ của nàng đã giảm xuống còn 25%, tạm thời đẩy lùi nguy cơ hắc hóa vĩnh viễn.


*Khẹc... khẹc...*


Tiếng kêu nhỏ nháy của chú khỉ xám Tiểu Hôi trên xà nhà đột ngột cắt đứt dòng suy nghĩ của Vân Phong. Chú khỉ nhỏ nhảy vọt xuống vai trái của anh, chiếc đuôi dài quấn chặt lấy cổ anh, hai ngón tay nhỏ nhắn không ngừng chỉ về phía hàng rào tre ngoài sân. Đôi mắt vàng óng của nó tràn ngập sự cảnh giác.


Cùng lúc đó, từ phía cổng ngoài, tiếng sủa trầm đục và dồn dập của chú chó săn Hắc Tử vang lên. Hắc Tử vốn là chú chó săn phàm nhân được Vân Phong cứu chữa vết thương do bẫy thú, khứu giác của nó cực kỳ nhạy bén với sát khí. Tiếng sủa của nó không phải là tiếng sủa mừng chủ, mà là tiếng báo động có kẻ địch đang áp sát.


Vân Phong nheo mắt, dồn chút linh lực loãng đan điền còn sót lại kích hoạt Thiên Nhãn. Qua khe hở của cánh cửa gỗ mục nát, anh nhìn thấy một luồng sát khí màu xám tro đang cuồn cuộn tiến về phía nhà gỗ. Đi đầu là Vương Lực – tay sai đắc lực của đại sư huynh nội môn Triệu Vô Cực. Vương Lực mặc chiến bào đen của Chấp Pháp Đường, khuôn mặt đầy sẹo rỗ hung tợn đầy vẻ đắc ý, tay lăm lăm cây roi sắt "Thiết cốt tiên" rỉ sét rỉ máu hằng ngày.


Đi ngay bên cạnh gã là Hà Minh – tên đệ tử ngoại môn cùng phòng đố kỵ. Hà Minh đang khúm núm chỉ trỏ, khuôn mặt gầy guộc của gã lộ rõ vẻ nịnh bợ bẩn thỉu. Theo sau họ là bốn tên đệ tử chấp pháp ngoại môn vạm vỡ, đằng sau nữa là Chấp sự Vương Hổ – kẻ đứng sau chống lưng nhận tiền hối lộ của Triệu gia.


"Vân Phong! Cút ra đây cho ta!" Tiếng hét của Vương Lực vang dội cả khu vườn thuốc, chấn động làm rung rinh cả những tấm tranh dột nát trên mái nhà.


Vân Phong quay lại nhìn Ly Nhi, thấy nàng khẽ động đậy mi mắt, có dấu hiệu bị tiếng ồn đánh thức. Anh lập tức bước đến, nhẹ nhàng đắp lại tấm chăn mỏng cho nàng, rồi lén đốt một mẩu trầm hương tĩnh tâm nhỏ đặt ở đầu giường để giữ cho nàng chìm sâu vào giấc ngủ. Sau đó, anh điềm tĩnh bước ra ngoài, khép chặt cánh cửa gỗ mục nát lại sau lưng.


Bước ra sân, Vân Phong cố tình buông thõng cánh tay phải đen kịt vô lực, cơ thể khẽ run rẩy, cúi đầu khúm núm lộ ra vẻ hèn nhát tột độ của một đệ tử ngoại môn phế vật Luyện Khí Tầng 1 trước mặt Vương Lực.


"Vương Lực sư huynh... Chấp sự Vương Hổ... Không biết các ngài dẫn người đến vườn thuốc của tiểu đệ vào sáng sớm thế này là có việc gì chỉ dạy?" Vân Phong run rẩy hỏi, giọng nói đầy vẻ sợ hãi.


"Hừ! Bớt giả ngu đi, Vân Phong!" Hà Minh bước lên một bước, chỉ thẳng vào mặt Vân Phong, giọng điệu đắc ý tột cùng. "Đêm qua ta tận mắt nhìn thấy ngươi cõng một nữ tử mang ma khí đen kịt lẻn vào phòng ngủ! Ngươi dám câu kết với ma đạo, giấu giếm yêu nữ dị đoan trong tông môn! Vương Lực sư huynh, yêu nữ chắc chắn đang ở trong căn nhà gỗ kia!"


Vương Lực cười lạnh một tiếng, vung cây roi sắt Thiết cốt tiên xuống đất, tạo ra một tiếng nổ "chát" chói tai trên nền đất bùn. "Lục Vân Phong, Chấp Pháp Đường nhận được mật báo ngươi câu kết ma đạo. Khôn hồn thì tránh ra để chúng ta vào lục soát! Nếu tìm thấy yêu nữ, hôm nay ta sẽ lột da ngươi trước!"


Vân Phong khẽ cắn răng, bả vai trái đau nhức dữ dội, nhưng thần thái của anh vẫn vô cùng điềm tĩnh. Anh bước lên một bước, đứng chặn ngay trước cánh cửa gỗ mục nát, không hề có ý định nhường đường.


"Vương Lực sư huynh, lời của Hà Minh hoàn toàn là vu khống đố kỵ." Vân Phong chậm rãi nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng vô cùng rõ ràng. "Đêm qua tiểu đệ chỉ leo núi hái thuốc, bị dầm mưa cảm lạnh nên phải nhờ Lão Trương gác cổng đẩy xe cút kít chở phân bón giúp đỡ vận chuyển thảo dược về phòng hằng đêm. Làm gì có yêu nữ nào ở đây?"


"Ngươi nói láo!" Hà Minh gào lên, lấy từ trong ngực áo ra chiếc gương đồng nhỏ. "Chiếc gương đồng này của ta đã lưu giữ lại hình ảnh ma khí đen kịt tỏa ra từ phòng của ngươi đêm qua! Vương Lực sư huynh, đừng nghe gã ngụy biện, cứ xông vào lục soát là rõ ngay!"


Vương Lực nổi giận, bước lên định dùng lực đẩy Vân Phong ra. Thế nhưng, Vân Phong vẫn đứng vững, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt Vương Lực, giọng nói đột ngột trở nên nghiêm nghị, mang theo một sự uy nghiêm kỳ lạ.


"Vương Lực sư huynh, ngài là người của Chấp Pháp Đường, chắc chắn phải thông thuộc luật lệ tông môn hơn tiểu đệ." Vân Phong lớn tiếng nói, trích dẫn chuẩn xác từng chữ một. "Theo Điều 42 khoản 3 Chấp Pháp Giáo Quy của Thanh Vân Tông: 'Mọi khu vực linh điền, dược phòng và nơi ở của đệ tử ngoại môn phụ trách trồng thuốc đều thuộc quyền quản lý hành chính trực tiếp của Dược Các. Đệ tử Chấp Pháp Đường tuyệt đối không được phép tự ý xông vào lục soát khi chưa có sự đồng ý của Trưởng lão Dược các, hoặc chưa có Ngọc Bài Chấp Pháp đóng dấu linh khí Chấp Pháp Đường thực thi nhiệm vụ khẩn cấp.'"


Lời vừa dứt, bốn tên đệ tử chấp pháp phía sau Vương Lực lập tức khựng lại, nhìn nhau đầy e ngại. Họ đều biết Chấp pháp trưởng lão Liễu trưởng lão là người nổi tiếng cương trực, chấp pháp công minh tuyệt đối ghét bỏ tệ nạn lạm quyền. Nếu họ tự ý lục soát khu vực của Dược Các mà không có thủ tục hợp pháp, một khi bị Trưởng lão Tào Ngộ hoặc Liễu trưởng lão biết được, nhẹ thì bị phế bỏ tu vi, nặng thì bị trục xuất khỏi tông môn.


Sắc mặt Vương Lực lập tức đỏ bừng vì tức giận. Gã hống hách quen thói, không ngờ một tên phế vật ngoại môn như Vân Phong lại dám dùng giáo quy tông môn để chặn họng mình ngay trước công chúng.


"Ngươi dám dùng giáo quy áp chế ta?" Vương Lực gầm lên, tay nắm chặt cây roi sắt Thiết cốt tiên rít gió. "Chấp sự Vương Hổ đứng đây chính là người quản lý ngoại môn! Lời của chấp sự chính là luật pháp! Cút ra, nếu không ta sẽ đánh gãy chân ngươi!"


Chấp sự Vương Hổ đứng phía sau khẽ híp đôi mắt hí gian xảo lại, ho nhẹ một tiếng đầy uy nghiêm. "Vân Phong, bản chấp sự có quyền điều động nhân sự ngoại môn. Việc Chấp Pháp Đường lục soát phòng ngươi là để bảo vệ an toàn cho tông môn, ngươi không được phép dùng kẽ hở luật lệ để cản trở công vụ."


"Chấp sự Vương Hổ bớt giận." Vân Phong cúi đầu bái lạy, nhưng lời nói vẫn sắc bén như dao cạo. "Tiểu đệ luôn tôn kính chấp sự. Nhưng Điều 42 giáo quy do chính Tông chủ đời thứ nhất thiết lập, quyền lực của Dược các độc lập với ngoại môn. Nếu các ngài cố tình dùng roi sắt cưỡng chế xông vào khi không có Ngọc Bài Chấp Pháp hợp pháp thực thi nhiệm vụ, tiểu đệ buộc phải dùng bùa truyền tin báo cáo trực tiếp sự việc lên Trưởng lão Tào Ngộ. Lúc đó, e rằng danh tiếng của chấp sự và Chấp Pháp Đường ngoại môn sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ trước mặt Chấp pháp đường nội môn."


"Ngươi...!" Vương Lực tức đến mức phổi muốn nổ tung. Gã giơ cây roi sắt lên cao, sát khí Trúc Cơ tầng 7 bộc phát dữ dội, định vung roi đánh nát đầu Vân Phong.


Đúng lúc này, từ bên ngoài hàng rào tre, tiếng bánh xe gỗ rít lên kèn kẹt bốc mùi hôi thối nồng nặc dâng lên dồn dập. Lão Trương gác cổng đang đẩy chiếc xe cút kít chở đầy phân bón hữu cơ rác thải nông nghiệp đi ngang qua sân.


"Ồ, sáng sớm thế này mà Chấp Pháp Đường đã bận rộn thế cơ à?" Lão Trương gằn giọng nói lớn, cố tình đẩy chiếc xe cút kít bốc mùi hôi thối nồng nặc chắn ngay giữa lối đi của nhóm đệ tử chấp pháp, tạo ra một chướng ngại vật vật lý vô cùng khó chịu. Mùi hôi thối bốc lên khiến hai tên đệ tử chấp pháp phía sau Vương Lực phải bịt mũi ho khan dữ dội.


Nhân lúc mọi sự chú ý của đám đông đều đổ dồn vào chiếc xe phân bón của Lão Trương và cuộc tranh luận gay gắt của Vân Phong, chú khỉ nhỏ Tiểu Hôi trên vai Vân Phong khẽ nháy mắt vàng óng rực rỡ. Nó di chuyển nhanh như chớp, hóa thành một cái bóng xám tro mờ nhạt luồn lách qua các bụi cây linh sâm sương mù, leo vọt lên xà nhà ngoài hiên rồi treo ngược người ngay phía sau lưng Vương Lực.


Bàn tay nhỏ nhắn, linh hoạt của Tiểu Hôi thò vào chiếc túi gấm trữ vật đeo ở thắt lưng của Vương Lực. Với khứu giác nhạy bén cực hạn của yêu thú cấp 1, nó nhanh chóng định vị được chiếc Ngọc Bài Chấp Pháp bằng đá hắc diệu thạch tỏa ra linh khí lạnh buốt của Chấp Pháp Đường. Tiểu Hôi nhẹ nhàng nín thở, dùng hai ngón tay kẹp chặt chiếc ngọc bài rút ra ngoài không một tiếng động.


*Khẹc!*


Tiểu Hôi kêu khẽ một tiếng báo hiệu thành công, rồi nhảy vọt từ mái nhà xuống chiếc xe cút kít chở phân bón hữu cơ của Lão Trương ngoài sân. Nó thả chiếc ngọc bài chấp pháp trộm được sâu vào đống phân bón hôi thối rác thải nông nghiệp để phi tang hoàn toàn dấu vết linh khí.


Lão Trương gác cổng khẽ mỉm cười nhạt nhòa, đẩy chiếc xe cút kít đi tiếp hướng ra phía cổng ngoài, mang theo chiếc ngọc bài bị chôn giấu vĩnh viễn dưới đống phân bón.


Vân Phong nhìn thấy toàn bộ quá trình qua Thiên Nhãn phát sáng nhạt, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Kế hoạch trì hoãn của anh đã hoàn thành xuất sắc bước đầu.


"Vương Lực sư huynh!" Vân Phong lớn tiếng cắt ngang cơn giận dữ của Vương Lực. "Nếu ngài thực sự có Ngọc Bài Chấp Pháp hợp pháp đóng dấu linh khí của Chấp Pháp Đường để thực thi nhiệm vụ lục soát khẩn cấp, tiểu đệ lập tức nhường đường và quỳ gối chịu tội câu kết ma đạo! Ngược lại, nếu ngài không thể trưng ra ngọc bài đóng dấu, hành vi tự ý lục soát hôm nay chính là vi phạm nghiêm trọng Điều 42 giáo quy tông môn!"


"Hừ! Tên phế vật ngoại môn hèn mọn kia! Ngươi nghĩ ta không mang theo ngọc bài chấp pháp sao?" Vương Lực cười lạnh đầy tự đắc nham hiểm. Gã thò tay xuống thắt lưng định rút chiếc ngọc bài hắc diệu thạch ra để đập tan sự kháng cự của Vân Phong và lập uy thế ngầm trước mặt chấp sự.


Thế nhưng, khi bàn tay gã chạm vào thắt lưng, nụ cười trên khuôn mặt đầy sẹo rỗ lập tức cứng đờ.


Túi gấm trữ vật bên hông gã trống rỗng.


Chiếc Ngọc Bài Chấp Pháp quan trọng – vật bất ly thân của đệ tử chấp pháp biểu tượng cho quyền lực thực thi nhiệm vụ – đã biến mất không một dấu vết.


Sắc mặt Vương Lực trong nháy mắt chuyển từ đỏ sang trắng bệch yếu ớt. Gã cuống cuồng lục lọi khắp người, vỗ bành bành vào các túi áo, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Việc làm mất ngọc bài chấp pháp là một tội danh cực kỳ nghiêm trọng trong Chấp Pháp Đường, có thể bị phạt giam cầm sám hối ba năm và phế bỏ một phần tu vi.


"Vương Lực sư huynh, có chuyện gì vậy?" Chấp sự Vương Hổ đứng phía sau khẽ nhíu mày nghiêm nghị hỏi.


"Ta... ngọc bài của ta..." Vương Lực run rẩy nói không nên lời, ánh mắt đầy vẻ hoảng loạn nhìn quanh nền đất bùn lầy lội dưới chân hằng đêm hằng giờ.


Nhìn thấy biểu cảm hoảng sợ tột độ của Vương Lực, Vân Phong lập tức nắm lấy thời cơ, vạch trần thế yếu của gã trước mặt mọi người.


"Vương Lực sư huynh, ngài không thể trưng ra Ngọc Bài Chấp Pháp đóng dấu linh khí sao?" Vân Phong lớn tiếng hỏi, giọng nói đầy vẻ thất vọng và công minh tuyệt đối. "Hóa ra hôm nay ngài dẫn người đến lục soát vườn thuốc ngoại môn của tiểu đệ hoàn toàn là hành vi tự ý lạm dụng quyền lực, vu khống đồng môn vô cớ để trả thù riêng! Ngài coi luật pháp của Chấp Pháp Đường và uy nghiêm của Liễu trưởng lão là trò hề sao?"


"Ngươi nói bậy!" Hà Minh hoảng sợ gào thét chỉ điểm. "Vương Lực sư huynh chắc chắn mang theo ngọc bài! Gã phế vật này đang giở trò! Có người trốn bên trong căn nhà gỗ kia! Ta nghe thấy tiếng động rầm rầm đêm qua!"


Thế nhưng, đúng lúc Hà Minh định xông lên đẩy cửa gỗ mục nát, chú chó săn Hắc Tử bỗng nhiên nhảy vọt lên gầm rú dữ dội. Tiếng sủa vang dội rít gào của Hắc Tử kết hợp với tiếng khẹc khẹc cảnh cáo của chú khỉ Tiểu Hôi lấn át hoàn toàn tiếng gào thét của Hà Minh, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn náo nhiệt.


Vân Phong bước lên chặn trước mặt Hà Minh, đôi mắt phượng phát sáng lạnh lùng uy hiếp tinh thần của gã đệ tử đố kỵ. "Hà Minh, ngươi tự ý dẫn người ngoài vào phá hoại vườn linh dược của tông môn, lại vu khống đồng môn không có bằng chứng pháp lý hợp pháp. Nếu hôm nay các ngài không có ngọc bài thực thi nhiệm vụ mà vẫn cố tình đập phá phòng ngủ của ta, ngày mai ta sẽ quỳ trước cửa phòng Chấp pháp đường của Liễu trưởng lão để đòi công lý cho đệ tử ngoại môn trồng thuốc!"


Nhìn thấy sự kiên định cứng rắn của Vân Phong và nguy cơ rủi ro chính trị quá lớn từ việc mất ngọc bài chấp pháp, Chấp sự Vương Hổ đứng phía sau khẽ thở dài, sắc mặt vô cùng âm trầm lạnh lùng. Lão biết hôm nay kế hoạch lục soát của Vương Lực đã hoàn toàn bại lộ và thất bại rách nát do sự ngu ngốc của gã.


"Vương Lực, câm miệng lại cho ta!" Vương Hổ quát lớn, dập tắt hoàn toàn sự hống hách của gã tay sai chấp pháp. "Hôm nay ngươi làm mất ngọc bài chấp pháp thực thi nhiệm vụ, không có quyền lục soát lâm thời khu vực linh điền của Dược Các. Lập tức dẫn người rút quân về Chấp Pháp Đường sám hối chịu phạt!"


"Chấp sự... nhưng yêu nữ..." Vương Lực uất ức đỏ mặt tía tai nhìn căn nhà gỗ nhỏ, nhưng không dám cãi lệnh của chấp sự đứng sau chống lưng hằng tháng.


"Cút về!" Vương Hổ gầm lên đầy tức tối.


Vương Lực cắn chặt răng đến mức rỉ máu mồm, ánh mắt hằn học đầy sát khí hung tàn nhìn thẳng vào khuôn mặt điềm tĩnh của Vân Phong. Gã vung roi sắt Thiết cốt tiên một nhát chém xuống nền đất bùn nhão nhào bắn tung tóe cát bụi.


"Lục Vân Phong, ngươi giỏi lắm!" Vương Lực thề độc, giọng nói trầm đục đầy hận thù rít qua kẽ răng. "Hôm nay coi như mạng ngươi lớn nhờ kẽ hở giáo quy! Nhưng ngươi đừng đắc ý sớm. Ta sẽ quay lại Chấp Pháp Đường báo cáo sự việc trực tiếp cho Đại sư huynh chân truyền Triệu Vô Cực! Chờ đến khi đại sư huynh đích thân ra tay can thiệp, cái mạng phế vật này của ngươi cùng yêu nữ ẩn giấu bên trong phòng ngủ sẽ không còn sinh lộ trốn chạy đâu!"


Nói xong, Vương Lực hậm hực quay người dẫn đầu nhóm đệ tử chấp pháp rách nát tháo chạy vội vã khỏi vườn thuốc ngoại môn dưới màn sương mù ẩm ướt sáng sớm. Hà Minh ghen ghét đố kỵ nhìn Vân Phong một cái đầy căm hận rồi cũng phải khúm núm chạy theo sau gót chân Vương Lực.


Mối quan hệ giữa Vân Phong và lực lượng Chấp Pháp Đường ngoại môn sau hôm nay đã hoàn toàn đổ vỡ, không thể cứu vãn được nữa. Thế nhưng, anh đã bảo vệ an toàn nơi ẩn náu của Giang Ly Nhi thành công vượt qua đợt sóng gió vây quét đầu tiên.


Vân Phong đứng im lặng giữa sân vườn thuốc hoang vắng dột nát hằng đêm hằng ngày, nhìn theo bóng dáng nhóm truy binh khuất dần dưới chân núi Thanh Vân Sơn sừng sững rực sáng linh khí lạnh lùng vô cảm hằng ngày hằng giờ hằng tuần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!