Nhà Gỗ Ấm Áp, Khúc Sáo Tĩnh Tâm
Cơn bão đêm gào rú bên ngoài vách gỗ mục nát, trút những luồng mưa lạnh buốt xuống khu vườn thảo dược ngoại môn của Thanh Vân Tông. Gió rít qua từng khe hở, mang theo hơi nước ẩm ướt và tiếng lá cây xào xạc dữ dội trong màn đêm đen kịt.
Bên trong căn nhà gỗ nhỏ dột nát, ngọn đèn dầu lạc leo lét trên bàn gỗ mục chỉ đủ thắp sáng một góc phòng nhỏ hẹp. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tranh dột nát hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của Lục Vân Phong.
Anh nằm gục trên tấm phản gỗ cũ kỹ, gương mặt phàm nhân trắng bệch không còn một giọt máu. Cơn đau từ bả vai phải truyền đến như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm sâu vào xương tủy. Đó là vết thương do móng vuốt của Giang Ly Nhi cào rách trong cơn bạo tẩu ma tính đêm qua, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ rực lẫn lộn với tà khí đen kịt.
Tệ hơn nữa, cánh tay phải của anh hoàn toàn đen kịt, lạnh ngắt và mất đi mọi tri giác. Luồng ma khí bạo tẩu từ xích sắt cấm thuật của địa lao Giang gia đã ăn mòn sâu vào kinh mạch tay phải của anh, rạn nứt dữ dội như gốm sứ sắp vỡ. Trên cổ anh, vết sẹo lôi phạt màu tím đỏ – hình phạt âm thầm của Thiên đạo vì tội dám nghịch chuyển nhân quả cứu mạng Ly Nhi – đang tỏa ra hơi nóng rát bỏng, gặm nhấm chút sinh lực phàm nhân ít ỏi còn lại.
"Ư..."
Vân Phong khẽ rên rỉ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh run rẩy dùng bàn tay trái còn cử động được đưa vào ngực áo thô sờn rách, nắm chặt lấy chiếc trâm gỗ đào mộc mạc khắc hình hoa mai của mẹ nuôi Lâm Thị. Hơi ấm dịu nhẹ, quen thuộc từ kỷ vật tinh thần duy nhất của người mẹ quá cố tỏa ra, chậm rãi chảy xuôi vào đan điền phàm nhân loãng của anh, giúp anh đè nén cơn đau thấu xương và giữ vững đạo tâm nhân ái trước áp lực vô hình của Thiên đạo hằng đêm.
Kiếp trước, anh đã quá bất lực. Anh đã đứng nhìn các thê tử của mình bị dồn vào đường cùng, bị cả thế giới chính đạo giả tạo vây sát cho đến chết. Kiếp này, dù có phải phế bỏ tấm thân phàm nhân này, anh cũng tuyệt đối không để bi kịch đó tái diễn.
Anh gượng dậy, đôi mắt sáng ngời kiên định nhìn sang bên cạnh. Giang Ly Nhi đang nằm mê man trên chiếc giường tre ọp ẹp. Gương mặt thanh tú tuyệt mỹ của thiếu nữ mười sáu tuổi co rúm lại vì đau đớn, làn da trắng bệch yếu ớt ẩn dưới mái tóc đen dài xơ xác dính bết nước mưa. Thần thức của nàng vẫn đang bị tàn phá nặng nề bởi độc tố Ma Huyết Tán do người mẹ kế độc ác hạ độc hằng ngày hằng tuần tại Giang gia.
"Ly Nhi, nàng ráng chịu đựng. Ta sẽ cứu nàng."
Vân Phong thầm nghĩ. Anh biết thể chất của nàng hiện tại quá suy kiệt sau những chuỗi ngày bị bỏ đói và tra tấn dã man trong địa lao tối tăm. Trước khi tiến hành châm cứu thanh lọc ma huyết sâu sắc bằng Thiên Kim Châm, anh bắt buộc phải bồi bổ khí huyết, nâng cao thể trạng phàm nhân của nàng lên.
Anh run rẩy mở chiếc túi trữ vật rách đeo ở thắt lưng bằng tay trái. Miệng túi tỏa ra một luồng linh khí đỏ rực nhạt màu, để lộ rễ sâm dồi dào dược lực – đó chính là nhánh Huyết Sâm trăm năm quý giá mà anh đã liều mạng nhờ sự chỉ điểm của thợ săn Diệp Phàm tìm kiếm được tại thung lũng sương mù hoang vắng trước đó.
Việc chuẩn bị dược liệu bằng một tay là một thử thách cực hạn đối với một người phàm không có tu vi cao thâm. Vân Phong phải dùng răng cắn chặt để giữ thớt gỗ, dùng tay trái run rẩy cầm con dao nhỏ thái từng lát mỏng Huyết Sâm trăm năm. Mỗi nhát cắt đều khiến mồ hôi lạnh của anh rơi xuống thớt gỗ, bả vai phải rách da thịt lại nhói lên đau đớn.
Sau khi thái xong sâm, anh loạng choạng nhóm lửa lò than củi nhỏ ở góc phòng. Anh sử dụng kỹ thuật Khống hỏa phàm nhân thuật – tri thức rèn luyện từ lò rèn của A Ngưu dưới trấn – tỉ mỉ điều chỉnh lượng gió thổi bằng ống bọc đất sét để ngọn lửa cháy đều màu đỏ hồng ấm áp, không tạo ra khói đen làm ô nhiễm dược tính của sâm quý.
Tiếng nước sôi sùng sục vang lên hòa cùng mùi thơm ngọt ngào, ấm áp của Huyết Sâm trăm năm tỏa ra khắp gian phòng dột nát, xua đi phần nào luồng khí lạnh buốt thấu xương của đêm mưa bão bùng. Vân Phong túc trực bên lò lửa, tay trái không ngừng khuấy nhẹ chén canh sâm, đôi mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía giường tre đầy lo lắng.
Khoảng nửa canh giờ sau, chén canh bổ huyết đã hoàn thành, tỏa ra làn khói trắng ấm áp. Vân Phong cẩn thận rót canh ra một chiếc bát gốm sứt mẻ, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi bưng đến bên giường tre.
Đúng lúc anh vừa đặt bát canh xuống cạnh giường, Giang Ly Nhi đột ngột mở bừng mắt.
Đôi mắt phượng đen sâu thẳm của nàng trong nháy mắt hóa đỏ rực như máu phát sáng kỳ ảo trong bóng tối. Ma tính bạo tẩu sơ cấp bùng phát do sự cảnh giác cực đoan và nỗi sợ hãi tột độ của một linh hồn bị tổn thương lâu năm. Nàng hoảng loạn nhìn quanh căn phòng lạ lẫm, nhìn thấy bóng người đeo Thiết Diện Mặt Nạ đang áp sát bên cạnh.
"Cút đi! Đồ giả tạo!"
Ly Nhi gầm lên một tiếng khàn đục đầy căm hận. Nàng vung tay trái, móng vuốt đen nhọn hoắt từ ngón tay dài ra tỏa ma khí đen kịt rít gào, hướng thẳng vào cổ họng Vân Phong mà đâm tới. Trong tay nàng còn nắm chặt chiếc trâm cài tóc bằng gỗ sồi sứt mẻ – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố – vung lên định tự vệ sinh tử.
Lục Vân Phong không hề né tránh. Anh biết rõ, bất kỳ hành vi phòng thủ bằng linh lực hay phản kháng bạo lực nào lúc này cũng sẽ kích thích ma tính hắc hóa trong người nàng bùng phát dữ dội hơn, thiêu rụi hoàn toàn lý trí phàm nhân của nàng. Anh đứng im, đôi mắt ấm áp nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực đầy thù hận của nàng, mỉm cười dịu dàng.
*Phập!*
Móng vuốt đen nhọn hoắt dừng lại cách cổ họng anh chỉ một phân, nhưng chiếc trâm gỗ sồi sứt mẻ trong tay nàng đã đâm sạt qua bả vai trái của anh, cào rách một đường da thịt rỉ máu đỏ rực dữ dội. Vân Phong chỉ khẽ nhíu mày, không hề có một tia sát ý hay oán hận nào tỏa ra từ người anh.
Anh nhẹ nhàng đưa tay trái bưng bát canh Huyết Sâm trăm năm còn nóng hổi, đặt nhẹ vào đôi bàn tay gầy gò, lạnh ngắt như băng đá của nàng.
"Ly Nhi, uống đi. Canh còn ấm lắm. Nó sẽ giúp nàng bớt đau xương tủy."
Giọng nói của anh thô ráp qua chiếc mặt nạ sắt, nhưng lại mang theo một sự dịu dàng, bao dung vô bờ bến như dòng nước ấm áp mùa xuân.
Giang Ly Nhi khựng lại. Đôi bàn tay lạnh giá của nàng cảm nhận được hơi ấm thực tế tỏa ra từ chiếc bát gốm sứt mẻ sưởi ấm đôi tay run rẩy. Nàng ngơ ngác nhìn bát canh sâm đỏ hồng tỏa hương thơm ngọt, rồi lại nhìn vết máu tươi đang rỉ ra trên vai trái của Vân Phong do chính tay nàng vừa đâm trúng.
Sự nghi kỵ cực đoan và lòng phòng thủ dựng đứng suốt mười sáu năm qua của nàng bỗng nhiên bị lung lay dữ dội trước hành động xả thân phi bạo lực của người đàn ông này.
"Tại sao... ngươi lại cứu ta?" Ly Nhi run rẩy hỏi, giọng nói đầy nghẹn ngào xen lẫn căm hờn. "Các người ai cũng như nhau... Cha ta, mẹ kế ta, cả cái tông môn chính đạo của các người... tất cả đều là lũ ngụy quân tử giả tạo! Các người chỉ muốn cướp đoạt huyết mạch đặc thù của ta, muốn hiến tế ta để lấy khí vận tu tiên! Thế gian này... không có ai thật lòng với ta cả!"
Nàng khóc. Những giọt nước mắt u uất, đau đớn lăn dài trên gương mặt thanh tú, rớt xuống bát canh sâm ấm áp. Ma khí đỏ rực trong mắt nàng dần nhạt đi, lộ ra vẻ bất lực, yếu ớt của một thiếu nữ bị cả gia đình ruồng bỏ.
Vân Phong im lặng mỉm cười. Anh không giải thích bằng những lời đạo lý sáo rỗng của tông môn. Anh chỉ nhẹ nhàng đưa bàn tay trái ấm áp lên, dịu dàng xoa đầu nàng, vuốt ve mái tóc đen xơ xác dính nước mưa.
"Thế gian này có thể giả dối, nhưng ta thì không. Ly Nhi, uống đi. Ta không cần huyết mạch của nàng, ta chỉ muốn nàng sống tốt, muốn bảo vệ nàng trọn đời."
Cử chỉ xoa đầu dịu dàng và hơi ấm phàm nhân từ bàn tay anh như một luồng điện ấm áp truyền thẳng vào trái tim đang đóng băng của Giang Ly Nhi. Nàng chấn động sâu sắc. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai xoa đầu nàng dịu dàng như thế, chưa từng có ai dùng tấm thân phàm nhân đỡ đao đỡ vuốt cho nàng mà không mưu cầu bất cứ lợi ích gì.
Nàng run rẩy bưng bát canh sâm lên, uống từng ngụm nhỏ. Dược lực dồi dào của Huyết Sâm trăm năm nhanh chóng luân chuyển khắp cơ thể suy kiệt của nàng, bồi bổ lượng máu lớn thiếu hụt, làm dịu đi cơn nóng giận dữ dội của ma huyết bạo tẩu hằng đêm.
Thông qua Thiên Nhãn Mệnh Cách phát sáng vàng nhạt yếu ớt, Vân Phong nhìn thấy một sợi tơ vận mệnh màu hồng nhạt ấm áp bắt đầu nảy nở trên đỉnh đầu Giang Ly Nhi. Chỉ số Mệnh Cách Tịnh Hóa Độ của nàng từ mốc 15% ban đầu đang chậm rãi tăng lên, hiển thị con số 20% lấp lánh linh khí ấm áp.
Uống xong bát canh sâm, thể chất của Ly Nhi được phục hồi phần nào, nhưng độc tố Ma Huyết Tán tích lũy lâu ngày trong thần thức của nàng vẫn chưa được thanh lọc hoàn toàn. Cơn buồn ngủ ập đến, nàng nhắm mắt lại, chìm sâu vào giấc ngủ mệt mỏi hằng đêm.
Nhưng giấc ngủ của nàng không hề bình yên.
Chỉ một canh giờ sau, ngoài trời mưa bão càng lúc càng dữ dội hơn, sấm sét nổ vang đùng đoàng rạch rách bầu trời đêm. Tiếng sấm lớn kích thích độc tố Ma Huyết Tán tàn dư trong thần thức của Ly Nhi bộc phát dữ dội hằng đêm.
Nàng bắt đầu co giật mạnh mẽ trên giường tre, gương mặt co rúm lại vì đau đớn tột cùng. Ma khí đen kịt rít gào rò rỉ ra ngoài từ các lỗ chân lông, làm lạnh buốt toàn bộ không khí căn phòng gỗ nhỏ. Thần thức ô nhiễm độ hiển thị qua Thiên Nhãn của Vân Phong đang tăng vọt từ 40% lên sát mốc nguy hiểm 60%.
"Á... Đừng giết ta... Đau quá... Cha ơi... tại sao lại đối xử với con như thế..."
Ly Nhi gào thét đau đớn trong cơn ác mộng hắc hóa tàn bạo, móng vuốt cào xé dã man vào vách giường tre ọp ẹp làm gãy vụn các thanh tre rỉ máu đỏ rực.
"Chết tiệt! Độc tố Ma Huyết Tán đang kích thích tâm ma của nàng bùng phát!" Vô Trần Tử lo lắng cảnh báo trong thần thức Vân Phong. "Nếu không dập tắt kịp thời, nàng sẽ bị ma tính thiêu rụi thần thức và hắc hóa vĩnh viễn không thể cứu sống!"
Lục Vân Phong cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt từ bả vai phải bị liệt rách da thịt rỉ máu đen tà độc hoại tử. Anh biết mình không thể dùng linh lực Luyện Khí Tầng 1 loãng để cưỡng ép trấn áp ma tính lúc này. Anh bắt buộc phải dùng phương pháp phàm nhân trị liệu tinh thần.
Anh loạng choạng bước đến góc phòng, lấy ra hộp trầm hương phàm trần mộc mạc do tự tay anh thu gom gỗ thơm từ rừng núi Thanh Vân Sơn hằng ngày hằng giờ. Anh dùng tay trái nhóm lửa đốt bột trầm hương.
Kỹ thuật phụ tu: Trầm hương tĩnh tâm pháp!
Một làn khói trắng mỏng manh, tỏa mùi thơm mát dịu nhẹ nhanh chóng lan tỏa bao quanh giường ngủ của Giang Ly Nhi rực sáng ấm áp. Mùi trầm hương mộc mạc len lỏi vào khứu giác của nàng, làm giãn nở các kinh mạch bị co thắt và làm dịu nhẹ hệ thần kinh bị tổn thương do tra tấn dã man hằng đêm, kéo giảm thần thức ô nhiễm độ xuống 10%.
Tuy nhiên, cơn ác mộng hắc hóa vẫn đang kéo ghì linh hồn Ly Nhi vào hố sâu hận thù diệt tộc. Nàng vẫn rên rỉ, cơ thể run rẩy dữ dội dưới lớp blanket mỏng.
Vân Phong biết trầm hương chỉ là bước đệm sơ khởi. Anh cần một chất dẫn thanh âm để đả thông hoàn toàn thần thức bị ô nhiễm.
Anh run rẩy đưa tay trái vào túi trữ vật rách, lấy ra chiếc Sáo trúc thanh âm – cây sáo tự tay anh gọt giũa tỉ mỉ từ tre già ngàn năm trên đỉnh núi tuyết Thanh Vân Sơn hằng đêm hoang vắng hằng giờ.
Vì cánh tay phải bị liệt hoàn toàn bất động, Vân Phong không thể cầm sáo bằng hai tay như bình thường. Anh buộc phải dùng tay trái đỡ lấy thân sáo trúc, tựa đầu sáo vào bờ vai phải bị liệt đau đớn rỉ máu đỏ rực để giữ thăng bằng, dùng các ngón tay trái dẻo dai bấm vào các lỗ sáo thô sơ.
Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ thể lực hơi thở phàm nhân và tình yêu thương chân thành vô bờ bến vào ống sáo trúc.
*Vi vu... vi vu...*
Khúc nhạc phàm nhân thanh khiết, ôn hòa bắt đầu vang lên giữa đêm mưa bão bùng hoang vắng hằng đêm hằng giờ. Tiếng sáo trúc mỏng manh nhưng dẻo dai, len lỏi qua tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tranh dột nát, cắt đứt hoàn toàn dòng suy nghĩ tiêu cực tà ác hằng đêm trong đầu Ly Nhi.
Âm nhạc phàm nhân kết hợp với Trầm hương tĩnh tâm pháp tạo ra một không gian tịnh hóa thư giãn tuyệt đối cho thê tử ngủ ngon giấc. Tiếng sáo như một dòng suối mát lành chảy xuôi vào thần thức đang rực lửa hận thù của Giang Ly Nhi, xoa dịu đi những vết thương lòng sâu sắc do sự phản bội tàn bạo của gia tộc gieo rắc hằng ngày hằng giờ hằng tuần.
Qua tầm nhìn Thiên Nhãn phát sáng vàng nhạt, Vân Phong nhìn thấy các vệt đen kịt bám đầy linh hồn Giang Ly Nhi đang nhanh chóng co rụt lại, tan biến vào làn khói trắng trầm hương mộc mạc sạch sẽ. Thần thức ô nhiễm độ của nàng giảm mạnh mẽ từ mốc 60% xuống dưới mức an toàn 25%.
Cơ thể co giật của Giang Ly Nhi từ từ giãn ra. Nàng không còn gào thét hay cào xé giường tre nữa. Nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, xoay người nép sát vào góc giường hướng về phía Vân Phong đang đứng thổi sáo hằng đêm hằng giờ.
Gương mặt thanh tú tuyệt mỹ của nàng xuất hiện một nụ cười nhạt nhòa ấm áp bình yên hiếm hoi từ nhỏ đến lớn.
Hào quang tịnh hóa độ lấp lánh trên đỉnh đầu Giang Ly Nhi rực sáng tăng vọt lên mốc 30% hoàn hảo. Lòng tin tưởng tuyệt đối của nàng dành cho vị phu quân phàm nhân bắt đầu nảy nở sâu sắc từ cõi chết trở về hằng đêm.
*Phù...*
Vân Phong dừng thổi sáo, tay trái buông lỏng làm cây sáo trúc rơi xuống phản gỗ vang lên tiếng cộc nhẹ. Anh thở dốc dồn dập, lồng ngực phồng xẹp dữ dội, mồ hôi lạnh dính bết bết tóc mai. Việc dùng một tay đỡ sáo và thổi liên tục suốt hai canh giờ đêm bão đã vắt kiệt toàn bộ thể lực phàm nhân ít ỏi của anh, bả vai phải rách da thịt rỉ máu tươi dính bết vào áo thanh y thô sờn rách đau đớn rụng rời.
Anh loạng choạng bước đến giường tre, kéo tấm chăn mỏng đắp kín người cho Giang Ly Nhi, vuốt nhẹ bím tóc đen xơ xác của nàng một lần nữa đầy trìu mến ngọt ngào hằng đêm hằng giờ.
"Ngủ ngon nhé, Ly Nhi của ta. Ngày mai, giông bão có lớn đến đâu, ta cũng sẽ chắn gió cát cho nàng."
Căn phòng gỗ nhỏ trở lại sự tĩnh mịch bình yên ngắn ngủi dưới đêm mưa bão bùng hoang vắng hằng đêm.
*Sột soạt...*
Đột nhiên, một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía cửa sổ gỗ mục nát phía sau vườn thảo dược ngoại môn. Tiếng động tuy rất khẽ, bị tiếng mưa bão át đi 90%, nhưng không thể qua mắt được sự cảnh giác của linh thú nhỏ bảo vệ vườn thuốc.
Chú khỉ xám nhỏ Tiểu Hôi đang ngủ say trên xà gồ gỗ mục bỗng dựng đứng hai tai linh hoạt thính nhạy. Đôi mắt to tròn màu vàng óng ánh của nó phát sáng kỳ ảo trong bóng tối, khẽ khịt khịt mũi ngửi thấy mùi khét nhẹ của gương đồng rình rập ngoài sân hoang vắng.
*Khẹc... khẹc...*
Tiểu Hôi phát ra tiếng sủa báo động nhỏ nhẹ trong họng, nhảy vọt xuống vai trái Vân Phong, đuôi dài quấn chặt bả vai anh chỉ chân nhỏ về phía khe hở cửa sổ gỗ mục nát đang rò rỉ nước mưa đêm bão bùng.
Vân Phong nín thở, đôi mắt phàm nhân nheo lại sắc lạnh. Anh dồn chút linh lực loãng đan điền còn sót lại kích hoạt Thiên Nhãn Mệnh Cách nhìn thẳng qua khe hở gỗ mục nát ngoài sân vườn thuốc hoang vắng.
Dưới ánh chớp rạch ngang bầu trời đêm bão bùng, một bóng người gầy gò mặc thanh y ngoại môn cũ kỹ đang đứng nép sát vách gỗ rách nát, một mắt ti hí láo liên áp sát vào khe hở cửa sổ rình mò rình rập mọi hoạt động bất thường bên trong phòng ngủ.
Đó chính là Hà Minh – đệ tử ngoại môn ở cùng khu phòng đố kỵ ghen ghét tài năng y thuật phàm nhân của Vân Phong hằng ngày hằng tuần hằng giờ.
Trong tay gã đang cầm chiếc gương đồng nhỏ phát ra dao động linh khí mờ nhạt, cố gắng lưu giữ lại hình ảnh Giang Ly Nhi đang nằm trên giường tre và bả vai phải rách nát đầy máu của Vân Phong hằng đêm.
"Chết tiệt! Là Hà Minh! Gã đang ghi lại bằng chứng câu kết ma đạo để báo cáo tống tiền lập công với Vương Lực!" Vân Phong thầm nghĩ, sát ý lạnh buốt dâng lên trong mắt phàm nhân.
Nhìn thấy Vân Phong đột ngột quay đầu nhìn về phía mình qua khe cửa sổ gỗ mục nát, Hà Minh giật mình hoảng loạn hoảng sợ tột độ. Gã nhanh chóng cất chiếc gương đồng nhỏ vào ngực áo thô, xoay người vận Thanh Vân Nạp Khí Pháp khinh công chạy trốn nhanh nhạy.
Bóng đen gầy gò của gã lướt nhanh qua rào tre rách nát, lao thẳng vào màn mưa xối xả hướng về phía Chấp Pháp Đường ngoại môn hoang vắng dột nát hằng đêm hằng giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!