Nhạc nềnAfternoon_Garden

Xe Ngựa Bão Táp, Vượt Vòng Vây Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm! Ầm! Ầm!


Tiếng nổ rền vang như sấm sét đánh thẳng vào màng nhĩ. Toàn bộ trần đá của địa lao Giang Gia Bảo rạn nứt dữ dội, từng tảng đá nặng hàng trăm cân đổ sập xuống, kéo theo bụi đất mù mịt và những tia lửa đỏ rực của trận pháp tự hủy đang rít gào. Luồng khí nóng từ cấm thuật tự nổ quét qua da thịt, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và sát ý hủy diệt.


Lục Vân Phong cắn chặt răng, bả vai phải bị móng vuốt của Giang Ly Nhi cào rách trước đó đang bỏng rát dữ dội, máu tươi đỏ rực tuôn ra không ngừng, thấm đẫm vạt áo thanh y sờn rách. Cánh tay phải của anh hoàn toàn tê liệt, kinh mạch đen kịt do ma khí ăn mòn từ cơn bạo tẩu của nàng vẫn đang co rút đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Nhưng anh không thể gục ngã lúc này. Chỉ cần anh chậm một nhịp thở, cả anh và thiếu nữ đang hôn mê trên lưng sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới nấm mồ đá này.


Anh dùng cánh tay trái còn lại ôm chặt lấy cặp đùi gầy gò của Giang Ly Nhi, dồn chút linh lực loãng đến đáng thương của Luyện Khí Tầng 1 vào hai chân, vận bộ pháp Mê Tung lướt nhanh qua những tảng đá đang rơi rụng. Giang Ly Nhi nằm trên lưng anh, thân thể nhỏ nhắn, gầy gò đến đáng thương khẽ run rẩy. Gương mặt thanh tú tuyệt mỹ của nàng trắng bệch không một giọt máu, mái tóc đen xơ xác rũ rượi xõa trên vai anh, hơi thở vô cùng yếu ớt nhưng ma tính bạo tẩu đã hoàn toàn được xoa dịu nhờ ngụm máu tim chứa tủy dịch ấm áp của anh trước đó.


"Ngươi... buông ta... xuống..." Giọng nói của nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu, run rẩy và tràn ngập sự bất an sâu sắc. Nàng đã tỉnh lại, đôi mắt phượng đen sâu thẳm nhìn vết máu tươi đỏ rực trên vai anh, nhìn cánh tay phải đen kịt đang rủ xuống vô lực của anh, trong tim dâng lên một luồng chấn động tột cùng. Nàng không hiểu nổi, tại sao kẻ đeo mặt nạ sắt này lại liều mạng vì nàng đến thế.


"Câm miệng! Bám chặt lấy ta!" Lục Vân Phong gầm lên một tiếng khàn đục qua chiếc Thiết Diện Mặt Nạ bị lệch. Giọng nói của anh tuy thô ráp vì khói bụi nhưng lại mang theo một sự kiên định phàm nhân không thể lay chuyển.


*Rầm!*


Một cột đá khổng lồ đổ sụp ngay sau gót chân Vân Phong, bụi đá bắn tung tóe cào rách da lưng anh. Vân Phong không ngoảnh đầu lại, anh dẫm mạnh lên một tảng đá vỡ, mượn lực nhảy vọt ra khỏi lối thoát hiểm rách nát của địa lao, lao thẳng ra màn mưa bão bùng bên ngoài.


Mưa xối xả như trút nước lập tức dội thẳng vào người hai người, hơi lạnh buốt thấu xương xua đi luồng khí nóng của địa lao nhưng cũng khiến vết thương trên vai Vân Phong đau đớn đến rùng mình. Bóng đêm bao phủ vạn vật, chỉ có ánh chớp thỉnh thoảng rạch ngang bầu trời, chiếu sáng con ngõ nhỏ tối tăm bên ngoài Giang Gia Bảo.


"Vân Phong huynh! Ở đây! Mau lên xe!"


Một tiếng gọi khàn khàn nhưng tràn đầy lo lắng vang lên từ góc khuất của con ngõ. Lưới mưa mù mịt che khuất một chiếc xe ngựa gỗ cũ kỹ, và người đang đứng cầm cương chính là Lão Lưu – lão phu xe phàm nhân vạm vỡ, da rám nắng cháy sạm, mặc chiếc áo mưa tơi bằng lá cọ rách nát hối hả vẫy tay.


Kiếp trước, đứa con trai độc nhất của Lão Lưu bị mắc bệnh dịch ho kinh niên, các tông môn chính đạo coi phàm nhân như cỏ rác khinh rẻ không thèm đoái hoài, chính Vân Phong đã thức trắng ba đêm dùng y thuật phàm nhân cứu sống đứa bé từ cõi chết trở về. Ân tình nặng nề đó, Lão Lưu chưa từng quên. Đêm nay, nhận được mật báo ngầm của Vân Phong, lão đã không màng đến sự truy sát của Giang gia, đánh xe ngựa đến đây chờ sẵn.


"Lão Lưu! Chạy mau!" Vân Phong dùng hết sức bình sinh đẩy Giang Ly Nhi vào trong cabin xe ngựa ẩm ướt, bản thân anh cũng loạng choạng leo lên, ngồi tựa vào cửa cabin, tay trái nắm chặt thanh kiếm gỗ Thanh Vân cũ kỹ để tự vệ.


*Chát!*


Lão Lưu không hề do dự, quất mạnh cây roi da dẻo dai vào mông hai con hắc mã. Hai con ngựa chiến phàm trần hí vang một tiếng dài, vó ngựa dẫm nát vũng nước bùn, kéo theo chiếc xe ngựa gỗ lao vút đi trong đêm mưa bão bùng.


"Truy bắt chúng! Kẻ đột nhập địa lao đã cướp đi yêu nữ! Gia chủ có lệnh, bất luận kẻ nào cản đường đều giết không tha!"


Tiếng gầm rú phẫn nộ từ phía sau vang lên vang dội cả một vùng. Từ trong đống đổ nát của Giang Gia Bảo, hàng chục hộ vệ mặc thiết giáp nặng nề, tay cầm đuốc rực lửa và đại đao hắc thiết lao ra như ong vỡ tổ. Dẫn đầu bọn chúng chính là Khương Uy – Thống lĩnh hộ vệ của Giang gia. Gã vạm vỡ như một vách đá di động, mặc thiết giáp nặng nề dán đầy bùn đất, mặt vuông chữ điền lạnh lùng sát khí, tay cầm thanh đại đao bằng hắc thiết 'Phá Giáp Đao' tỏa ra linh khí Trúc Cơ kỳ tầng 2 hừng hực.


"Ngự mã binh! Đuổi theo! Bọn chúng chạy bằng xe ngựa phàm trần, không thoát nổi đâu!" Khương Uy gầm lên, nhảy phốc lên một con sói yêu hoang dã khổng lồ, dẫn đầu toán kỵ binh truy đuổi gắt gao hằng đêm.


Tiếng vó sói dẫm lên bùn lầy vang lên dồn dập, khoảng cách giữa truy binh và xe ngựa đang nhanh chóng bị thu hẹp. Tu vi Trúc Cơ kỳ giúp sói yêu di chuyển nhanh như gió thổi cành cây rừng núi, bỏ qua hoàn toàn sự trơn trượt của địa hình đêm mưa.


Bên trong xe ngựa, Giang Ly Nhi run rẩy nép vào góc tối, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy gò của Vân Phong qua ô cửa nhỏ. Nàng cắn chặt môi, ma khí nhàn nhạt lại bắt đầu rò rỉ ra ngoài vì lo sợ hãi hùng. "Bọn chúng sắp đuổi kịp rồi... Ngươi cứu ta chỉ chuốc lấy cái chết mà thôi... Đưa ta ra ngoài, ta sẽ xé xác bọn chúng..."


"Câm miệng!" Vân Phong không ngoảnh đầu lại, giọng nói lạnh lùng cắt ngang lời nàng. "Ta đã nói, không ai có thể làm tổn thương nàng nữa. Nàng chỉ cần tĩnh tâm dưỡng thương, chuyện còn lại cứ giao cho ta."


Anh dùng bàn tay trái run rẩy lót một nhánh Uẩn Hồn Thảo vào miệng nàng để ổn định thần thức, ngăn không cho ma tính bùng phát lần nữa. Sau đó, anh quay sang Lão Lưu đang điên cuồng quất roi ngựa phía trước.


"Lão Lưu! Hướng về phía sườn đồi phía Đông! Đất ở đó lầy lội sạt lở, thiết giáp của chúng rất nặng, sẽ bị lún cát!"


"Được! Vân Phong huynh bám chắc vào!" Lão Lưu hét lớn, bẻ lái gấp khiến chiếc xe ngựa nghiêng hẳn sang một bên, suýt chút nữa lật nhào xuống vực sâu bên lề đường bùn lầy.


*Vút!*


Một luồng đao khí màu đỏ thẫm xé rách màn mưa rít gào lao tới, đánh thẳng vào đuôi xe ngựa.


*Rắc!*


Tiếng gỗ gãy giòn giã vang lên. Thanh Phá Giáp Đao của Khương Uy chém đứt lìa chiếc bánh xe ngựa phụ treo ở phía sau cabin, mảnh gỗ vỡ vụn bắn tung tóe. Chiếc xe ngựa gỗ rung lắc dữ dội, Lão Lưu suýt chút nữa bị hất văng ra khỏi bục lái, bầy ngựa chiến phàm trần hoảng loạn hí vang.


"Hừ, lũ chuột nhắt phàm nhân hèn mọn, đi chết đi!" Khương Uy cười lớn điên cuồng, gã ngự sói yêu vọt lên cồn cát bên hông, đại đao hắc thiết lại rực sáng linh khí đỏ rực, chuẩn bị tung ra nhát chém chí mạng thứ hai để chẻ đôi cabin xe ngựa.


Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Vân Phong vô cùng bình tĩnh. Anh dồn chút linh lực loãng đan điền còn sót lại vào tay trái, mở túi trữ vật rách lấy ra một viên Tinh thạch ma pháp sơ cấp tỏa ánh sáng xanh mỏng manh.


"A Ngưu rèn đúc cơ quan phàm nhân, phong thủy Kỳ Môn mượn lực càn khôn!"


Vân Phong lẩm nhẩm khẩu quyết, tay trái vung mạnh, ném viên tinh thạch ma pháp sơ cấp xuống vũng bùn lầy lội ngay trước đường chạy của sói yêu khổng lồ dưới chân Khương Uy, đồng thời dồn lực búng ba cây kim đồng Thiên Kim Châm cắm chặt vào ba vị trí đá phong thủy bát quái bên lề đường.


Kỹ thuật phụ tu: Kỳ Môn Trận Pháp phàm nhân!


*Oành!*


Ngay khi viên tinh thạch ma pháp sơ cấp chạm đất, linh lực loãng bên trong nó kết hợp với địa hình sạt lở đất lầy sỏi đá sườn đồi, kích hoạt một trận pháp ảo cảnh phàm nhân thô sơ. Một làn sương mù mỏng manh màu xám tro bốc lên từ vũng bùn, lan tỏa cực nhanh trong màn mưa bão bùng hằng đêm.


Trận sương mù ảo ảnh tuy không có sức sát thương vật lý, nhưng lại biến đổi dòng chảy linh khí tự nhiên xung quanh, làm méo mó phương hướng chỉ và tầm nhìn của bầy sói yêu hoang dã. Con sói khổng lồ của Khương Uy đột ngột mất đi phương hướng, dẫm hụt chân vào một hố bùn lún sâu ngập đầu gối.


*Hú...*


Sói yêu hí vang một tiếng đau đớn, thân hình khổng lồ ngã nhào xuống bùn lầy trơn trượt, kéo theo Thống lĩnh Khương Uy nặng nề ngã lộn nhào mấy vòng trong bùn đất dơ bẩn.


"Chết tiệt! Y thuật ảo trận tà môn gì thế này!" Khương Uy tức tối đỏ mặt tía tai gầm rú. Gã dùng sức vung đao chống đất đứng bật dậy, nhưng bộ thiết giáp nặng nề dán đầy bùn đất hoang mạc khiến gã di chuyển vô cùng nặng nề khó khăn, hoàn toàn bị kẹt lại giữa đầm lầy sạt lở.


Tuy nhiên, Khương Uy không dễ dàng bỏ cuộc. Gã vận hành dòng linh lực Trúc Cơ kỳ dồi dào trong đan điền, cưỡng ép ngự kiếm phi hành tầm thấp. Thanh Phá Giáp Đao phát ra tiếng kêu vo vo, đưa gã bay lướt trên mặt bùn lầy, đuổi sát theo xe ngựa.


*Xoẹt!*


Khương Uy phóng một luồng đao khí cuồng bạo xé rách màn đêm, chém thẳng vào cabin xe ngựa. Cú chém tàn bạo xé toạc mui xe ngựa gỗ làm đôi, gió mưa rít gào và nước lạnh buốt dội thẳng vào người Giang Ly Nhi đang co rúm bên trong.


"Vân Phong! Con bé sắp bị đao khí chém trúng rồi! Mau dùng bảo mệnh!" Vô Trần Tử hét lên trong thần thức Vân Phong.


Lục Vân Phong cắn chặt răng chịu đựng đau đớn bả vai phải rách da thịt rỉ máu đỏ rực dữ dội hằng đêm. Cánh tay phải bị liệt hoàn toàn không thể cử động, anh buộc phải dùng tay trái cầm lấy chiếc Khôi lỗi gỗ phòng thủ thô sơ đeo sau lưng – vật phẩm do chính tay anh thiết kế và thợ rèn A Ngưu lắp ráp tỉ mỉ.


Anh dùng răng cắn chặt sợi dây cót cơ học sau lưng khôi lỗi gỗ, kéo mạnh. Tiếng cơ quan dây cót gỗ sồi vang lên *kèn kẹt... kèn kẹt...*


"Nghi binh phàm nhân, phá giải đao khí!"


Vân Phong dùng hết sức vung tay trái ném chiếc khôi lỗi gỗ phòng thủ ra ngoài cửa cabin rách nát, hướng thẳng về phía lưỡi đao rực lửa của Khương Uy.


*Cọc cọc... cọc cọc...*


Chiếc khôi lỗi gỗ tự động di chuyển giữa màn sương mù ảo ảnh, phát ra tiếng động cơ khí va đập và tiếng bước chân giả dồn dập như một phàm nhân đang chạy trốn thoát thân rách nát. Khương Uy bị sương mù ảo cảnh che mắt, thần thức quét bị đánh lạc hướng khứu giác hoàn toàn, lầm tưởng khôi lỗi gỗ chính là Vân Phong đang ôm Ly Nhi đào tẩu.


"Chết đi cho ta!" Khương Uy gầm lên, vung đại đao chém một nhát cuồng bạo chí mạng vào chiếc khôi lỗi gỗ.


*Bùm!*


Chiếc khôi lỗi gỗ phòng thủ bị chém vỡ vụn thành trăm mảnh gỗ sồi rách nát dưới lưỡi đao Trúc Cơ dũng mãnh hằng đêm. Nhưng ngay khi vỡ vụn, cơ quan đá bên trong khôi lỗi tự động kích nổ, phóng ra một lượng lớn bột vôi tẩm bột dược bã Thanh Vân Tông bốc mùi hôi thối nồng nặc và gây ngứa ngáy dữ dội da thịt.


"Á! Mắt của ta! Da thịt của ta!"


Khương Uy cùng đám hộ vệ đuổi sát phía sau bị bột vôi và bột ngứa phủ đầy mặt thiết giáp rách nát, mắt cay xè rỉ lệ không thể mở ra nhìn đường, da thịt bỏng rát ngứa ngáy điên cuồng dữ dội dưới lớp thiết giáp nặng nề. Toàn bộ đội hình truy binh rơi vào hỗn loạn cực độ, dẫm đạp lên nhau té nhào trong vũng bùn lầy lội hoang mạc hoang vắng.


"Lão Lưu! Đi! Hướng thẳng lên núi Thanh Vân Sơn!" Vân Phong ho ra một ngụm máu nhạt, cơ thể phàm nhân của anh đã đạt giới hạn chịu đựng vật lý, gân cốt chân tay rã rời rách nát.


"Được! Vân Phong huynh ráng chịu đựng!" Lão Lưu quất mạnh roi ngựa, đưa chiếc xe ngựa mui trần rách nát phóng nhanh vượt qua cổng thành Trấn Thanh Vân hoang vắng bão bùng, hướng thẳng lên những ngọn núi đá gập ghềnh hiểm trở của Thanh Vân Tông.


Sau gần hai canh giờ rượt đuổi nghẹt thở dưới đêm bão bùng, tiếng vó sói yêu và tiếng la hét truy đuổi cuối cùng cũng khuất dần sau màn mưa xối xả. Chiếc xe ngựa gỗ cũ kỹ rách nát tả tơi, bánh xe mòn vẹt sứt mẻ cuối cùng cũng dừng lại trước góc tối tăm hẻo lánh nhất của vườn thảo dược ngoại môn Thanh Vân Tông.


Trước mắt họ là căn nhà gỗ dột nát hoang vắng hằng đêm nằm cô độc ẩn cư sau rào tre rách nát.


Vân Phong run rẩy bế Giang Ly Nhi xuống xe, cơ thể anh tê liệt hoàn toàn mất cảm giác gân cốt chân tay do phản phệ ma khí đen kịt gặm nhấm kinh mạch tay phải dữ dội rỉ máu mồm đau đớn hằng đêm. Giang Ly Nhi ôm chặt lấy cổ anh, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm gương mặt phàm nhân trắng bệch dính đầy máu và nước mưa của anh đầy ngượng ngùng ấm áp và lo xót xa sâu sắc hằng đêm.


"Lão Lưu... cảm ơn lão... Mau giấu xe ngựa đi... đừng để bọn chúng phát hiện dấu vết." Vân Phong thở dốc dặn dò.


"Vân Phong huynh yên tâm dưỡng thương, ta sẽ tiêu hủy chiếc xe này ngay lập tức!" Lão Lưu cúi đầu chào kính cẩn rồi nhanh chóng dắt bầy ngựa lẩn khuất vào bóng đêm rừng sâu hoang vắng bão bùng.


Vân Phong cõng Ly Nhi bước vào căn nhà gỗ nhỏ dột nát, đặt nàng nằm xuống chiếc phản gỗ cũ kỹ bám đầy bụi bặm. Anh kiệt sức gục ngã bên cạnh nàng, tay phải đen kịt run rẩy nắm chặt chiếc trâm gỗ đào mộc mạc hoa mai của mẹ nuôi Lâm Thị để giữ vững đạo tâm nhân ái phàm nhân trước áp lực phản phệ lôi phạt gặm nhấm dữ dội lồng ngực trái tim hằng đêm hằng giờ.


Trong khi đó, tại hiện trường đền cổ phế tích sụp đổ bên dưới chân núi hoang mạc sương mù hoang vắng dột nát hằng đêm.


Khương Uy dùng linh lực Trúc Cơ cưỡng ép tẩy sạch bột vôi gỉ sét bám đầy mặt thiết giáp nặng nề, mặt vuông chữ điền méo mó vì tức tối phẫn nộ dữ dội tột cùng. Gã vung đại đao hắc thiết chém nát vụn một tảng đá vỡ bên đường để trút giận.


Bỗng nhiên, ánh mắt sắc lạnh tàn bạo của gã dừng lại dưới vũng nước bùn lầy lội lấp lánh linh khí loãng.


Dưới chớp sáng rạch ngang bầu trời đêm mưa bão bùng, Khương Uy phát hiện ra những vết bánh xe ngựa hằn sâu hoắm và vết máu tươi đỏ rực rỉ ra từ kẽ gỗ vỡ đang hướng thẳng về phía ngọn núi sương mù hiểm trở của Thanh Vân Tông.


Gã khẽ cười lạnh đầy tàn độc nham hiểm, lấy ra một lá bùa truyền tin linh khí rực sáng đỏ máu để báo cáo trực tiếp cho gia chủ Giang Chấn Thiên hằng đêm.


"Gia chủ! Yêu nữ và kẻ đột nhập đã trốn chạy lên núi Thanh Vân Sơn! Tôi đang huy động toàn bộ lực lượng phong tỏa chân núi, bọn chúng không thoát nổi đâu!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!