Nhạc nềnAfternoon_Garden

Châm Thấu Kinh Mạch, Cứu Rỗi Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa xối xả như trút nước xuống những mái ngói rêu phong của Giang Gia Bảo, tiếng sấm rền vang rạch rách bầu trời đen kịt, lấn át đi mọi âm thanh thế tục. Nhưng bên trong lòng đất ẩm ướt của Địa lao Giang Gia Bảo, không gian lại tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng nước rỉ từ trần đá nhỏ giọt xuống nền gạch vỡ kèn kẹt, và tiếng bước chân kèn kẹt rợn người của Trương quản gia đang tiến sát.


"Cạch... Cạch..."


Lục Vân Phong nín thở, lưng áp chặt vào chiếc cột đá lớn bám đầy rêu phong và muối rỉ. Chiếc Thiết Diện Mặt Nạ bằng sắt xám xịt tì sát vào gò má anh, mang theo cái lạnh buốt của kim khí và mùi máu tanh nồng nặc tích tụ từ những trận chiến trước. Qua khe hở nhỏ của mặt nạ, đôi mắt anh phát sáng rực rỡ một sắc vàng nhạt yếu ớt của Thiên Nhãn Mệnh Cách. Anh có thể nhìn thấy luồng khí huyết cuồng bạo màu đỏ thẫm của Trương quản gia đang tỏa ra uy áp Luyện Khí kỳ tầng 6 hừng hực, chỉ cách anh chưa đầy ba bước chân.


Trương quản gia đột ngột dừng lại. Lão già gù lưng với khuôn mặt đầy sẹo bỏng co rúm khẽ khịt mũi. Lão cảm nhận được một luồng linh khí lạ nhàn nhạt, không thuộc về âm khí ẩm mốc của địa lao hằng ngày.


"Chuột nhắt phương nào? Cút ra đây cho ta!"


Lão gầm lên một tiếng tàn độc, cánh tay gầy guộc như cành củi khô vung mạnh. Cây roi da cá đuối 'Huyết Tiên' tẩm muối rỉ máu xé rách màn đêm, tạo ra một tiếng rít gió chói tai, quất thẳng về phía góc tối sau cột đá nơi Vân Phong đang nấp.


Cát đá bắn tung tóe. Vân Phong không hề hoảng loạn. Kinh mạch tay trái của anh vẫn còn nhói đau âm ỉ do vết rạn nứt cũ chưa lành, giới hạn linh lực Luyện Khí Tầng 1 loãng không cho phép anh đối đầu trực diện với tu vi tầng 6 của lão. Nhưng anh sở hữu tri thức và sự chuẩn bị của một kẻ trọng sinh.


Ngay khi đầu roi rít gió lao tới, Vân Phong nhanh nhẹn cúi rạp người, vận Bộ pháp Mê Tung di chuyển zic-zac theo sơ đồ bát quái lách qua một góc chết của cột đá. Tay phải anh thoắt cái đưa ống tre nhỏ lên môi, dồn một tia linh lực ít ỏi vào đan điền, thổi mạnh.


*Phù...*


Một làn khói mỏng không màu không mùi – Dược hương áp chế tu vi do anh đặc chế từ dược bã Thanh Vân Tông và chướng khí đầm lầy – lập tức lan tỏa ra không khí, bao vây lấy Trương quản gia cùng hai tên hộ vệ vạm vỡ phía sau.


"Cái gì thế này? Linh lực của ta..."


Trương quản gia biến sắc. Lão cảm thấy đan điền của mình đột ngột lạnh buốt, dòng chảy linh lực Trúc Cơ dồi dào hằng ngày bỗng đông cứng lại như băng đá, hoàn toàn mất đi cảm giác trong mười nhịp thở ngắn ngủi. Hai tên hộ vệ phía sau cũng loạng choạng, mắt trợn trừng đầy kinh hãi khi không thể vận hành linh lực hộ thể.


"Mười nhịp thở... là quá đủ."


Ánh mắt Vân Phong lạnh lùng. Anh lướt tới như một bóng ma trong đêm tối. Tay phải dồn toàn bộ linh lực mỏng manh như sợi chỉ vào một cây kim đồng của bộ Thiên Kim Châm. Đầu kim rung động nhẹ, phát ra tiếng kêu vo vo thanh khiết rực sáng ánh sáng xanh lam ấm áp.


Kỹ năng chiến đấu: Ngự khí ngưng trâm!


*Hưu!*


Tia sáng xanh lam nhạt phóng nhanh như chớp xuyên qua bóng tối, đâm chuẩn xác vào huyệt Phong Trì và huyệt Á môn sau gáy của Trương quản gia. Lão già gù lưng trợn tròn mắt, cổ họng phát ra tiếng "ọc ọc" nghẹn ứ nhưng không thể thốt lên một tiếng báo động nào. Toàn bộ cơ thể lão cứng đờ, tê liệt hoàn toàn rồi đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục.


Không để hai tên hộ vệ kịp phản ứng, Vân Phong xoay người, Bộ pháp Mê Tung ảo ảnh lướt qua. Tay anh liên tục búng nhẹ, đưa hai cây kim đồng đâm thẳng vào tử huyệt gây ngủ của chúng. Hai tiếng "bịch" trầm đục vang lên, hai thân hình vạm vỡ ngã nhào xuống vũng nước mưa ẩm ướt, bất tỉnh nhân sự.


Vân Phong tiến đến sát bên Trương quản gia đang trợn mắt nhìn mình đầy căm hận. Anh cúi xuống, dứt khoát giật lấy chùm chìa khóa sắt lớn nặng nề đeo bên hông lão rồi lao thẳng về phía phòng giam của Giang Ly Nhi.


"Ly Nhi!"


Anh tra chiếc chìa khóa rỉ sét vào ổ khóa cửa sắt. Tiếng "loảng xoảng" vang lên khô khốc. Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, để lộ thiếu nữ mười sáu tuổi đang bị trói buộc gầy gò trên xà gỗ đá.


Nhưng ngay khi khóa cấm thuật vừa rụng xuống đất, luồng ma khí đen kịt tích tụ trong người Giang Ly Nhi không còn bị xích sắt áp chế, lập tức bùng phát dữ dội.


Trạng thái đặc biệt: Ma huyết bạo tẩu (Sơ cấp)!


Đôi mắt phượng tuyệt mỹ của nàng đột ngột hóa đỏ rực như máu phát sáng kỳ ảo trong bóng tối. Mái tóc đen dài xơ xác bay múa cuồng loạn. Móng vuốt đen nhọn dài ra từ mười ngón tay, tỏa ra ma khí đen kịt rít gào hung tợn. Nàng mất hoàn toàn lý trí phàm nhân, chỉ còn lại hận thù thấu xương đối với thế giới xung quanh.


"Giết... Giết sạch các ngươi!"


Nàng gầm lên một tiếng rách nát rỉ máu, vung móng vuốt đen nhọn hoắt lao thẳng về phía Vân Phong. Tốc độ của nàng lúc này tương đương tu vi Trúc Cơ kỳ sơ kỳ, nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.


*Xoẹt!*


Móng vuốt đen nhọn cào rách nát vạt áo choàng tơ ma pháp rách của Vân Phong, để lại năm vết thương sâu hoắm trên bả vai phải của anh. Máu đỏ tươi rực rỡ tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả một mảng vai áo.


"Vân Phong! Tránh ra! Ma tính của con bé đã chiếm giữ thần thức rồi! Con bé sẽ xé xác ngươi đấy!" Giọng nói của Vô Trần Tử vang lên đầy lo lắng trong thần thức anh.


Nhưng Vân Phong không hề lùi bước, cũng không hề dùng kiếm gỗ Thanh Vân để phòng thủ hay dùng linh lực áp chế nàng. Anh biết rõ, mọi sự cưỡng bức bằng bạo lực tu tiên lúc này chỉ khiến ma tính của nàng bùng phát nhanh hơn, đẩy nàng vào con đường hắc hóa vĩnh viễn không thể quay đầu.


Anh tiến lên một bước, lấy tấm thân phàm nhân đầy thương tích của mình, dứt khoát ôm chặt lấy thân hình gầy gò mảnh mai đang run rẩy của Giang Ly Nhi vào lòng.


"Ly Nhi... Ta ở đây. Không ai có thể làm tổn thương nàng nữa."


Giọng nói của anh trầm thấp, ấm áp và ngập tràn sự thấu cảm bao dung vô bờ bến, len lỏi qua chiếc mặt nạ sắt tì sát vào tai nàng.


Giang Ly Nhi khựng lại trong tích tắc, móng vuốt đen nhọn hoắt vẫn găm sâu vào da thịt bả vai anh, máu của anh rỉ ra ấm nóng, chảy xuôi theo cánh tay lạnh buốt của nàng. Cảm giác ấm áp thực tế từ lồng ngực Vân Phong truyền sang khiến cơ thể nàng khẽ run lên. Nàng giãy giụa điên cuồng, cố gắng đẩy anh ra, nhưng vòng tay của người đàn ông đeo mặt nạ sắt này lại kiên định và vững chãi như một vách đá che chở cho nàng trước bão giông.


"Buông ra... Buông ta ra... Ta là ma đầu... Ta sẽ giết ngươi..." Giọng nàng nghẹn ngào, lẫn lộn giữa sát ý cuồng bạo và nỗi sợ hãi tột cùng của một đứa trẻ bị bỏ rơi hằng đêm.


"Nàng không phải là ma đầu. Nàng là thê tử của ta."


Vân Phong cắn chặt răng chịu đựng cơn đau đớn thấu xương khi ma khí đen kịt từ người Ly Nhi bắt đầu truyền ngược qua vết thương, ăn mòn vào kinh mạch phàm nhân của anh. Anh nhanh tay rút bộ Thiên Kim Châm từ thắt lưng. Dưới tầm nhìn của Thiên Nhãn, anh thấy rõ 12 đường kinh mạch chính trên người Ly Nhi đang bị hắc khí tắc nghẽn hoàn toàn, đặc biệt là huyệt Thần Môn nơi tim đang đập dồn dập rách nát.


Anh dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí Tầng 1 ít ỏi còn sót lại vào đầu kim đồng Thiên Kim Châm. Ngón tay anh thoăn thoắt, búng nhẹ.


Phương pháp y thuật: Thập Nhị Kinh Mạch điều hòa thuật!


*Vút! Vút! Vút!*


Từng cây kim đồng rèn đặc chế xuyên thấu qua lớp da thịt mỏng manh của nàng, cắm chính xác vào huyệt Thần Môn, huyệt Nội Quan và huyệt Khí Hải. Mỗi khi một cây kim cắm xuống, một luồng ánh sáng xanh lam ấm áp lại rực sáng, luân chuyển khí huyết ổn định khắp cơ thể nàng, bắt đầu đẩy lùi những luồng hắc khí tà ác ra ngoài.


*Xì... xì...*


Máu đen kịt rỉ ra từ đầu kim đồng bốc khói đen tà ác hôi thối. Nhưng đồng thời, cơn phản phệ ma khí cực kỳ tàn bạo cũng theo kim đồng truyền thẳng vào cánh tay phải của Vân Phong.


"Ư..."


Vân Phong rên rỉ một tiếng đau đớn dữ dội. Toàn bộ mạch máu trên cánh tay phải của anh nổi phồng lên, chuyển sang màu đen kịt, bỏng rát như bị hàng vạn con kiến độc cắn xé kinh mạch. Cơn đau đớn thể xác phàm nhân vượt quá giới hạn chịu đựng khiến anh nôn ra một ngụm máu tươi ngay bên vai nàng.


Nhưng đôi mắt anh vẫn sáng quắc, tràn ngập tình yêu thương và sự kiên định nghịch thiên. Anh biết thần thức ô nhiễm độ của nàng đang giảm dần từ 90% xuống 85%, rồi 80%. Chỉ cần anh buông tay lúc này, nàng sẽ bị tâm ma thiêu rụi vĩnh viễn.


Để trấn áp tâm ma đang giằng xé dữ dội trong đầu Ly Nhi, Vân Phong quyết định dùng đến biện pháp cuối cùng. Anh cắn đầu lưỡi, dồn chút tủy dịch ấm áp còn sót lại pha lẫn máu tim phàm nhân, phun mạnh lên trán nàng.


Ngụm máu ấm áp chứa đựng dương khí phàm nhân thuần khiết và tình thương chân thành lập tức hóa giải luồng ma khí đen kịt đang bao phủ thần thức của Giang Ly Nhi.


Cơ thể Giang Ly Nhi khẽ chấn động mạnh. Đôi mắt đỏ rực như máu của nàng từ từ phai nhạt, trở lại sắc đen sâu thẳm, trong veo nhưng đầy sương khói mệt mỏi. Móng vuốt đen nhọn dài co rút lại, ma khí đen kịt xung quanh tan biến hoàn toàn hằng đêm.


Nàng mềm nhũn người, ngã quỵ vào lòng ngực ấm áp đầy máu của Vân Phong, nhịp thở dồn dập bắt đầu ổn định và dịu nhẹ trở lại.


Giang Ly Nhi từ từ mở mắt ra. Thần trí nàng lần đầu tiên sau nhiều tháng bị giam cầm trở nên thanh tỉnh hoàn toàn.


Đập vào mắt nàng là chiếc Thiết Diện Mặt Nạ sắt xám xịt rỉ sét đã bị lệch sang một bên do trận giằng co. Bên dưới mặt nạ, nàng thấy rõ khuôn mặt thiếu niên gầy gò, sắc mặt trắng bệch vì kiệt sức, mồ hôi hòa lẫn với máu tươi rỉ ra từ khóe môi anh đang chảy dài xuống cằm. Bả vai anh rách nát, máu đỏ rực vẫn đang tuôn ra xối xả từ những vết cào do chính tay nàng gây ra.


Nàng nhìn vết máu trên mặt anh, rồi nhìn xuống bàn tay mình vẫn còn vương chút máu của anh. Đôi mắt phượng sâu thẳm của nàng chấn động sâu sắc, một luồng cảm xúc ấm áp, kinh ngạc và hối hận tột cùng dâng lên trong lòng.


"Ngươi... tại sao lại cứu ta?" Giọng nàng run rẩy, nhỏ nhẹ như tiếng gió rít đêm mưa.


Ngay trong tầm nhìn Thiên Nhãn của Vân Phong, một sợi tơ vận mệnh màu hồng nhạt ấm áp đột ngột bùng sáng lấp lánh trên đỉnh đầu Giang Ly Nhi. Chỉ số đo lường hiển thị con số phát sáng nhảy vọt:


Mệnh Cách Tịnh Hóa Độ: 15%!


Lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, anh đã chạm vào được góc sâu nhất trong linh hồn bị tổn thương của đệ nhất ma đầu diệt thế, gieo xuống mầm mống cứu rỗi đầu tiên bằng tình yêu thương phàm nhân chân thành.


Chưa kịp để Vân Phong lên tiếng xoa dịu nàng, mặt đất dưới chân hai người bỗng rung chuyển dữ dội. Những viên gạch đá địa lao bắt đầu rạn nứt, tỏa ra ánh sáng đỏ rực rít gào của trận pháp cấm kỵ tự hủy tự động kích hoạt.


*Rầm... rầm... rầm...*


Tiếng chuông đồng báo động vang dội rít gào khắp Giang Gia Bảo ngoài đêm mưa bão bùng, báo hiệu thời gian đào tẩu của hai người đã cạn kiệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!