Địa Lao Đêm Tối, Tiếng Khóc Rỉ Máu
"Cạch. Cạch. Cạch."
Tiếng bàn tính vàng gõ vang giòn giã và đều đặn trong căn phòng gỗ dột nát sau vườn thảo dược Thanh Vân Tông. Chấp sự Trần – lão già lùn tịt với khuôn mặt đầy nốt ruồi thịt gian xảo – đang khịt mũi khinh bỉ, đôi mắt hí cá lươn nhấp nháy liên tục khi nhìn đống đồ đạc nghèo nàn bị hai tên tay sai lục lọi tung tóe trên nền đất ẩm ướt.
Lục Vân Phong đứng im lặng ngoài thềm cửa, bả vai trái đau nhức âm ỉ do vết thương cũ từ vách đá sương mù chưa lành, lồng ngực vẫn còn vương chút cảm giác rát bỏng của sương độc axit. Trong túi trữ vật rách nát đeo hông, nhánh Uẩn Hồn Thảo ngàn năm rực sáng linh khí âm tính dịu nhẹ đang là mục tiêu truy lùng của chiếc bàn tính vàng kia. Nếu để lão dò ra dao động linh lực, mọi nỗ lực sinh tử của anh và Diệp Phàm ngày hôm qua sẽ hoàn toàn đổ sông đổ biển.
"Trần chấp sự, ngài tìm gì ở chỗ đệ tử phế vật này hằng ngày thế?" Vân Phong giả vờ run rẩy, cúi đầu khúm núm gãi đầu, cố tình lộ ra vẻ hèn nhát tột độ của một đệ tử ngoại môn Luyện Khí Tầng 1.
"Hừ, tiểu tử thối, ngươi đừng có giả ngu!" Chấp sự Trần đập mạnh chiếc bàn tính vàng xuống bàn gỗ mục, làm bụi bặm bay lên mù mịt. "Có người báo cáo ngươi lén lút leo lên vách đá cấm hái trộm linh dược quý của tông môn. Chiếc bàn tính vàng của ta nhạy bén vô cùng, chỉ cần trong phòng này có một sợi linh khí lạ, nó sẽ lập tức phát sáng!"
Đúng lúc bầu không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, một tiếng bánh xe gỗ rít lên kèn kẹt từ phía sân vườn. Lão Trương – lão phu dịch còng lưng gác cổng ngoại môn – đang đẩy chiếc xe cút kít chở đầy phân bón hữu cơ bốc mùi nồng nặc đi ngang qua. Gương mặt sạm đen đầy bụi đất của lão khẽ nháy mắt với Vân Phong một cái đầy ẩn ý.
Nhân lúc hai tên ác bá tay sai của Chấp sự Trần bị mùi hôi thối làm cho nôn ọe gào thét, Vân Phong lùi lại một bước, giả vờ vấp ngã sát cạnh chiếc xe cút kít. Tay phải anh thoăn thoắt luồn vào túi trữ vật rách, rút nhanh nhánh Uẩn Hồn Thảo được bọc kín trong lá chuối khô, nhét sâu vào đống rác thải nông nghiệp bốc mùi hôi thối nồng nặc trên xe của Lão Trương.
Lão Trương lập tức dùng chiếc xẻng gỗ xúc một bãi phân hữu cơ phủ lên trên, rồi giả vờ lớn tiếng mắng mỏ: "Vân Phong! Ngươi đi đứng kiểu gì thế hả? Làm bẩn hết cả xe rác của lão già này rồi! Mau cút ra chỗ khác!"
Chấp sự Trần bị mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, ho sặc sụa bước ra ngoài sân, vung bàn tính vàng rà soát khắp người Vân Phong nhưng không phát hiện bất kỳ dao động linh khí nào ngoài mùi phân bắc hôi thối bám đầy áo choàng. Lão tức tối nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Mẹ kiếp! Đúng là xui xẻo! Đi thôi, chỗ của tên phế vật này chỉ toàn rác rưởi hôi hám!"
Chờ cho bóng dáng Chấp sự Trần khuất hẳn sau rặng tre, Vân Phong mới thở phào nhẹ nhõm. Anh tiến đến chỗ Lão Trương, nhận lại nhánh Uẩn Hồn Thảo đã được lau sạch sẽ. Lòng biết ơn dâng trào, anh siết chặt tay lão bộc phàm nhân: "Đa tạ Trương thúc cứu mạng."
"Tiểu tử ngươi cẩn thận một chút, bọn chúng nhận tiền của Triệu gia nội môn, không dễ bỏ qua đâu," Lão Trương thì thào rồi nhanh chóng đẩy xe đi.
Nhưng niềm vui giữ được linh thảo chưa kịp kéo dài thì từ trong bụi rậm bên cạnh vườn thuốc, một bóng người gầy gò, rách rưới hớt hải lao ra, ngã nhào dưới chân Vân Phong. Đó là Xuân Đào – thị nữ câm trung thành của Giang Ly Nhi. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bầm dập vết thương, khóe môi rỉ máu, đôi mắt to tròn ngập tràn sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Cô không thể nói, chỉ có thể điên cuồng khua tay múa chân, dùng thủ ngữ phàm nhân gào khóc trong câm lặng, rồi chỉ tay về hướng đông – nơi tọa lạc của Giang Gia Bảo.
Vân Phong kích hoạt Thiên Nhãn Mệnh Cách. Đôi mắt anh phát sáng rực rỡ ánh sáng vàng nhạt yếu ớt. Qua tầm nhìn thần nhãn nhìn thấu nhân quả, anh thấy một sợi tơ vận mệnh màu đỏ máu rực lửa của Giang Ly Nhi đang bị quấn chặt bởi những luồng hắc khí tà ác rít gào, kéo dài thẳng về phía Địa lao Giang Gia Bảo. Trên đỉnh đầu Xuân Đào, hư ảnh nhân quả hiển thị cảnh tượng Giang Ly Nhi bị xích sắt cấm thuật khóa chặt kinh mạch, toàn thân rỉ máu dưới những nhát roi da tẩm muối tàn bạo của Trương quản gia.
Thần thức ô nhiễm độ của Giang Ly Nhi đã vọt lên tới 90% – mức báo động đỏ tột cùng. Ma tính trong máu nàng đang gầm rú, sẵn sàng bùng nổ thiêu rụi toàn bộ lý trí phàm nhân hằng đêm.
"Ly Nhi..."
Lồng ngực Vân Phong thắt lại, một cơn phẫn nộ tột độ thiêu đốt tâm can anh. Kiếp trước, anh đã bất lực nhìn nàng hóa ma rồi bị toàn thiên hạ vây giết. Kiếp này, anh tuyệt đối không để bi kịch đó tái diễn! Dù có phải vạn đao xuyên tâm, anh cũng phải cướp nàng trở về từ cõi chết.
Nửa đêm bão bùng, sấm sét rạch rách bầu trời đen kịt, mưa như trút nước xuống Trấn Thanh Vân. Đây là thời cơ hoàn hảo nhất để hành động. Vân Phong khoác lên người chiếc Áo choàng tơ ma pháp rách để che giấu mùi cơ thể trước chó săn linh tính, khuôn mặt phàm nhân được che khuất hoàn toàn bởi chiếc Thiết Diện Mặt Nạ sắt xám xịt rỉ sét lạnh lùng lấy từ xác sát thủ. Anh giắt bộ Thiên Kim Châm rèn đặc chế vào thắt lưng, mang theo nhánh Uẩn Hồn Thảo và một ống tre chứa bột thuốc gây mê ngầm, cùng Xuân Đào lặng lẽ xuất phát.
Giang Gia Bảo uy nghiêm trong đêm mưa bão giống như một con quái thú khổng lồ đang ngủ say. Nhờ sự dẫn đường quen thuộc của Xuân Đào qua các lối đi tắt dành cho gia nhân, Vân Phong dễ dàng vượt qua các hàng rào hộ vệ tuần tra dày đặc ở ngoại viện. Tuy nhiên, khi tiến sát đến lối vào Địa lao Giang Gia Bảo – một mật thất ẩm ướt nằm sâu dưới lòng đất hậu viện, Vân Phong bỗng khựng lại.
Ngay trên cổng đá rêu phong của địa lao, một lá bùa chú cảnh báo màu đỏ thẫm đang phát ra những luồng linh khí dao động nhẹ. Chỉ cần một bước chân phàm nhân chạm vào kết giới, bùa chú sẽ lập tức phát sáng báo động toàn gia tộc vây bắt.
"Kẻ nào dám cả gan đột nhập cấm địa?" Một giọng nói trầm đục, uy nghiêm vang lên trong thần thức Vân Phong.
Vân Phong giật mình, nắm chặt chiếc ngọc bội cổ Vô Trần trong lòng bàn tay phải. Hư ảnh tàn hồn Kiếm tôn Vô Trần Tử mờ ảo hiện ra bên cạnh anh dưới màn mưa bong bóng: "Tiểu tử, chớ hoảng. Trận pháp cấm kỵ này do tu sĩ Trúc Cơ Kỳ thiết lập, nhưng kẽ hở nằm ở dòng chảy âm khí đêm mưa bão bùng. Ta sẽ dùng một tia kiếm ý vô hình để che mắt trận nhãn trong vòng mười nhịp thở. Ngươi phải hành động thật nhanh!"
Ngọc bội cổ rạn nứt phát ra một luồng ánh sáng xanh thanh khiết yếu ớt. Một sợi kiếm ý vô hình bén ngọn lướt qua, bao bọc lấy lá bùa chú đỏ thẫm, làm luồng linh khí dao động trên cổng đá tạm thời bị đông cứng và mờ nhạt đi. Vân Phong không chần chừ, nắm chặt tay Xuân Đào lướt nhanh qua cổng đá, tiến vào bóng tối sâu thẳm của ngục tối.
Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt, lạnh buốt thấu xương và nồng nặc mùi máu tanh kết hợp với mùi rỉ sắt ẩm mốc lâu năm. Tiếng nước mưa rỉ từ trần đá nhỏ giọt xuống nền gạch vỡ vang lên thánh thót, lạnh lẽo như tiếng gõ cửa của tử thần.
Vân Phong kích hoạt Thiên Nhãn nhìn thấu bóng đêm. Đi qua những dãy hành lang tối tăm canh gác lỏng lẻo, anh tìm thấy căn phòng giam biệt lập ở góc sâu nhất của địa lao.
Cảnh tượng bên trong phòng giam khiến huyết quản Vân Phong như đông cứng lại, răng cắn chặt đến mức rỉ máu mồm đau đớn.
Giang Ly Nhi – thiếu nữ mười sáu tuổi tuyệt mỹ của kiếp trước – giờ đây đang bị xích sắt cấm thuật rỉ sét khóa chặt hai cổ tay vắt lên xà gỗ đá. Thân hình nàng gầy gò mảnh mai do bị bỏ đói lâu ngày, làn da trắng bệch yếu ớt đầy những vết roi da tẩm muối rách thịt rỉ máu đỏ rực dữ dội hằng đêm. Mái tóc đen dài xơ xác rủ xuống che khuất nửa gương mặt thanh tú, nhưng đôi mắt phượng sâu thẳm thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng đỏ rực kỳ ảo của ma tính bạo tẩu.
Thần thức ô nhiễm độ của nàng đang hiển thị con số 90% phát sáng tà ác ngay trên đỉnh đầu. Những vệt đen kịt bám đầy linh hồn nàng đang điên cuồng gào thét, ép nàng phải hắc hóa hoàn toàn để đồ sát toàn gia tộc phục hận.
"Ly Nhi..." Vân Phong khẽ gọi, giọng nói trầm đục qua chiếc mặt nạ sắt run rẩy dữ dội. Anh lao đến bên lồng sắt, tay trái bị thương nhẹ cố gắng bám chặt vào song sắt lạnh buốt.
Nghe tiếng động, Giang Ly Nhi khẽ ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng lạnh lùng, cảnh giác cực đoan và ngập tràn sát ý ma tính nhìn chằm chằm vào người đàn ông đeo mặt nạ sắt trước mặt: "Cút đi... Lũ giả nhân giả nghĩa các ngươi... Muốn trích xuất huyết mạch của ta sao? Ta sẽ giết sạch các ngươi..."
"Ta đến để cứu nàng, Ly Nhi. Tin ta," Vân Phong tha thiết nói, tay phải nhanh chóng rút một sợi dây thép nhỏ từ túi trữ vật rách, lách qua khe sắt cố gắng bẻ khóa xích sắt cấm thuật khóa kinh mạch trên cổ tay nàng.
*Xì... xì...*
Ngay khi sợi dây thép vừa chạm vào xích sắt, một luồng ma hỏa màu đỏ máu đột ngột rít gào bùng cháy, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng thiêu rụi sợi dây thép thành tro bụi trong chớp mắt. Luồng phản phệ linh lực chấn mạnh vào lồng ngực Vân Phong, khiến anh loạng choạng lùi lại mấy bước, kinh mạch tay trái rạn nứt cũ lại nhói lên đau đớn.
"Tiểu tử thối, cơ quan cấm thuật này được liên kết trực tiếp với sinh mệnh trận pháp của Giang gia!" Vô Trần Tử cảnh báo gấp gáp từ trong ngọc bội. "Dùng lực phàm nhân hay bẻ khóa thông thường sẽ lập tức kích hoạt ma hỏa thiêu rụi kinh mạch của con bé và báo động toàn trạch viện! Ngươi không thể mở nó từ bên ngoài nếu không có chìa khóa của Trương quản gia!"
Giang Ly Nhi bật cười điên cuồng, tiếng cười rách nát rỉ máu vang vọng trong địa lao ẩm ướt: "Cứu ta? Trò hề! Các ngươi chỉ thèm khát huyết mạch ma đầu của ta... Ha ha ha!"
Đúng lúc này, tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền gạch vỡ từ phía hành lang ngoài đột ngột vang lên dồn dập. Tiếng xích sắt kéo lê trên đất kèn kẹt rợn người báo hiệu mối đe dọa cận kề.
"Trương quản gia quay lại kiểm tra rồi!" Xuân Đào hoảng loạn dùng thủ ngữ ra hiệu gấp gáp, gương mặt gầy gò nhợt nhạt cắt không ra giọt máu.
Trương quản gia – lão già gù lưng với khuôn mặt đầy sẹo bỏng co rúm hung tợn – đang tay lăm lăm cây roi da cá đuối 'Huyết Tiên' rỉ máu hằng ngày, cùng hai tên hộ vệ vạm vỡ Luyện Khí kỳ tuần tra tiến sát phòng giam. Ánh mắt lão độc ác quét qua hành lang, khịt khịt mũi ngửi thấy mùi linh khí lạ đêm mưa.
"Có chuột nhắt lẻn vào địa lao!" Trương quản gia gầm lên, vung roi da đánh mạnh vào vách đá tạo ra tiếng nổ giòn giã ghê người.
Vân Phong ra hiệu cho Xuân Đào nấp sâu vào góc tối của alcove đá, còn anh nín thở bám sát sau bóng tối của chiếc cột đá lớn ngay cửa phòng giam, tay phải nắm chặt ống tre chứa bột thuốc gây mê ngầm, chuẩn bị cho một trận quyết đấu sinh tử cận chiến thầm lặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!