Gió Lạnh Vách Đá, Linh Thảo Đoạt Mạng
Gió rít gào như tiếng vạn quỷ gào khóc qua từng khe đá hẹp của Vách đá sương mù Thanh Vân Sơn. Luồng sương độc màu xám tro, mang theo tính axit ăn mòn nồng nặc, cuồn cuộn bốc lên từ vực sâu vạn trượng bên dưới, khiến không khí trở nên đặc quánh và buốt giá thấu tận tâm can.
Lục Vân Phong bám chặt mười ngón tay rướm máu vào vách đá dựng đứng trơn trượt. Mỗi một nhịp thở của anh đều rát bỏng như nuốt phải than hồng. Chất sương độc tàn ác đang âm thầm bào mòn phế phủ của một phàm nhân chỉ có tu vi Luyện Khí Tầng 1 loãng mỏng. Kinh mạch tay trái của anh – vết sẹo rạn nứt từ luồng uy áp của Vương Hổ đêm trước – lại bắt đầu co thắt dữ dội, truyền đến những cơn đau âm ỉ rỉ máu mồm. Anh cắn chặt răng, cố giữ cho thần trí không bị cái lạnh làm đông cứng, tay phải nắm chặt chiếc trâm gỗ đào mộc mạc của mẹ nuôi Lâm Thị ẩn dưới lớp áo vải thô để giữ vững đạo tâm.
"Vân Phong huynh, bám sát bước chân ta! Đừng hít thở quá sâu, sương mù ở đây có thể thiêu rụi phổi của huynh trong mười nhịp thở!"
Tiếng nói trầm thấp của Diệp Phàm vang lên từ phía trên. Chàng thợ săn dũng cảm khoác giáp da thú dán đầy bùn đất để che giấu mùi cơ thể, đôi mắt sắc như diều hâu liên tục quét qua những bụi gai độc rậm rạp xung quanh. Nhờ có Diệp Phàm chỉ lối đi tắt và dùng Sơn Lâm Thở Nạp Quyết dẫn đường, Vân Phong mới có thể tiếp cận được khu vực hiểm trở này trước khi đại sư huynh chân truyền Triệu Vô Cực phong tỏa toàn bộ ngọn núi.
Ngay trên vai Diệp Phàm, chú linh miêu Tiểu Linh lông trắng muốt như tuyết, đôi mắt hai màu xanh dương và vàng óng phát sáng kỳ ảo trong bóng tối, khẽ khịt khịt mũi. Nó nhảy vọt lên một tảng đá nhô ra ngoài không trung, đôi tai nhọn linh hoạt vểnh lên, hướng về phía một khe đá hẹp nằm sâu dưới một nhánh cây cổ thụ khô héo vươn ra vực sâu.
"Meo..."
Tiểu Linh kêu khẽ một tiếng, đuôi dài quấn chặt cành cây, chỉ chân nhỏ về phía khe đá rậm rạp sương mù. Vân Phong kích hoạt Thiên Nhãn Mệnh Cách. Đôi mắt anh phát sáng rực rỡ ánh sáng vàng nhạt yếu ớt. Qua tầm nhìn thần nhãn nhìn thấu nhân quả, anh thấy rõ một sợi tơ linh khí màu xanh lam nhạt, tỏa ra hơi ấm tịnh hóa dịu dàng đang uốn lượn xung quanh khe đá đó.
"Uẩn Hồn Thảo! Đúng là nó rồi!" Vân Phong mừng rỡ vô cùng. Nhánh linh thảo âm tính ngàn năm mang dược lực ổn định thần thức đang nằm ngay trước mắt anh. Chỉ cần có nó, anh có thể chế tạo thuốc giải độc Ma Huyết Tán cứu sống Giang Ly Nhi khỏi cơn bạo tẩu ma tính sắp tới.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Một luồng sát khí cuồng bạo tầm xa đột ngột giáng xuống từ đỉnh vách đá. Tiếng gầm rú hung tợn xé rách màn sương mù axit đặc quánh. Một cái bóng xám khổng lồ dài hơn trượng, mắt đỏ rực như hai ngọn lửa tà ác, lao nhanh như chớp từ trong bóng tối ra.
Đó là Sói xám yêu tinh – yêu thú bảo vệ linh thảo cấp thấp nhưng có chiến lực vật lý cực kỳ hung hãn.
"Né ra!" Diệp Phàm gào lên, vội vã vung tay giật một sợi dây bẫy đá chuẩn bị sẵn hằng ngày.
Sói xám yêu tinh vồ hụt Vân Phong trong gang tấc. Móng vuốt sắc nhọn như dao cạo của nó sượt qua vách đá dựng đứng, tạo ra những tia lửa bắn tung tóe ghê người cùng tiếng rít tai buốt óc. Lực chấn từ cú vồ mạnh mẽ của yêu thú khiến tảng đá Vân Phong đang bám vào nứt toác. Cơ thể phàm nhân của anh chao đảo, suýt rơi xuống vực sâu vạn trượng bên dưới.
Không thể đối đầu vật lý trực diện với một yêu thú có tốc độ áp đảo, Vân Phong cắn răng chịu đựng lồng ngực bị chấn thương nhẹ do gió đập. Anh lập tức vận dụng Bộ pháp Mê Tung di chuyển nhanh nhẹn theo sơ đồ bát quái, lách người qua một khe đá hẹp chỉ vừa khít thân người phàm. Khe đá chật hẹp này khiến thân hình khổng lồ của sói xám bị kẹt lại, hạn chế tầm tấn công cuồng bạo của nó.
"Gừ..."
Sói xám điên cuồng cào xé vách đá, khứu giác nhạy bén của nó lập tức khóa chặt vào mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương cũ trên vai Vân Phong. Nó gầm rú định dùng sức mạnh cơ bắp để húc sập khe đá.
"Dùng cái này đi!" Vân Phong nhanh tay rút từ trong túi trữ vật rách một nắm dược bã Thanh Vân Tông chứa tạp chất lưu huỳnh nồng nặc ném thẳng vào mũi sói xám. Mùi hôi thối cực độ bốc lên từ bột dược bã ngay lập tức làm nhiễu loạn khứu giác nhạy bén của thú dữ, khiến nó hắt hơi liên tục và mất phương hướng chiến đấu lâm thời.
Cùng lúc đó, Diệp Phàm từ xa giương cung bắn một mũi tên tẩm độc bột thảo mộc cực mạnh. Mũi tên bách phát bách trúng găm thẳng vào mắt trái của sói xám yêu tinh, khiến nó gào thét đau đớn dữ dội, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả mảng lông xám tro. Con thú hoàn toàn bị mù mắt tạm thời, điên cuồng vung vuốt cào loạn xạ vào không khí.
"Vân Phong! Nhảy qua vực sâu hái thuốc nhanh! Ta không cầm chân nó được lâu đâu!" Diệp Phàm hét lớn, tay vẫn liên tục ném đá tạo tiếng động giả đánh lạc hướng sói xám.
Trước mắt Vân Phong là một khoảng vực sâu rộng hơn trượng, gió rít gào buốt xương thổi tạt ngang hông. Phía bên kia vực chính là khe đá chứa Uẩn Hồn Thảo đang phát ra ánh sáng xanh lam tịnh hóa dịu dàng. Thể chất phàm nhân của anh đã đạt giới hạn chịu đựng vật lý, phổi đau nhói vì hít phải sương độc axit.
Anh rút thanh Kiếm gỗ Thanh Vân cũ kỹ ra, dồn chút linh lực Luyện Khí Tầng 1 mỏng manh còn sót lại vào mũi kiếm định dùng làm điểm tựa nhảy vọt. Sói xám yêu tinh nghe thấy tiếng gió chuyển động, dù bị mù vẫn dũng mãnh phóng người cắn mạnh một cú chí mạng nhắm vào Vân Phong.
*Rắc!*
Thanh kiếm gỗ Thanh Vân bị hàm răng sắc nhọn của sói xám cắn nát vụn vỡ hoàn toàn. Nhưng cú cắn hụt này cũng tạo ra một phản lực mạnh mẽ. Vân Phong cắn răng dồn lực phàm nhân cực hạn vào đôi chân, phóng người nhảy vọt qua vực sâu vạn trượng.
Bàn tay phải của anh vươn ra trong không trung, nắm chặt lấy nhánh Uẩn Hồn Thảo ngàn năm rực sáng ấm áp rồi lăn lộn mấy vòng trên bãi đá bên kia vực.
"Lấy được rồi! Rút lui thôi!" Vân Phong ho sặc sụa, phổi nhiễm sương độc nhẹ khiến anh nôn ra một ngụm máu nhạt, nhưng ánh mắt anh ngập tràn sự quyết liệt và hạnh phúc.
Diệp Phàm nhanh chóng thả một sợi dây thừng dẻo dai từ sườn núi xuống, kéo Vân Phong thoát khỏi vách đá tử thần sương mù gào thét. Họ nhanh chóng rút lui an toàn khỏi ngọn núi Thanh Vân Sơn trước khi bầy sói hoang dã khác kịp kéo đến.
Nửa ngày sau hằng giờ, Vân Phong lết cơ thể mệt mỏi rã rời chân tay trở về khu nhà gỗ nhỏ rách nát sau vườn thảo dược ngoại biên Thanh Vân Tông. Nhánh Uẩn Hồn Thảo được anh cất giấu cẩn thận trong túi trữ vật rách, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ xoa dịu vết thương phế phủ của anh.
Nhưng ngay khi anh chuẩn bị đẩy cánh cửa gỗ mục nát bước vào phòng để bắt đầu sắc thuốc giải cứu Giang Ly Nhi, bước chân anh bỗng khựng lại hoàn toàn.
Cánh cửa phòng gỗ đã bị bẻ khóa thô bạo, gạch ngói xung quanh bị đập phá vỡ vụn lôi thôi.
Bên trong căn phòng dột nát, Chấp sự Trần – lão già lùn tịt gầy gò với khuôn mặt đầy nốt ruồi thịt gian xảo – đang tay cầm bàn tính vàng gõ cọc cọc, cùng hai tên đệ tử ngoại môn bắt nạt ác bá đang lục soát điên cuồng mọi ngóc ngách hòng tìm kiếm bằng chứng anh lén lút cất giấu linh dược quý hiếm của tông môn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!