Nhạc nềnAfternoon_Garden

Sợi Chỉ Độc Đỏ, Lời Cầu Cứu Câm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa tầm tã của đêm bão bùng đã dứt, để lại trên những con hẻm lầy lội của Trấn Thanh Vân một bầu không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi bùn đất và nước thải sinh hoạt. Nằm ngay dưới chân núi Thanh Vân Tông sừng sững, thị trấn này là nơi giao thoa hỗn độn giữa những tu sĩ cấp thấp kiêu ngạo và hàng vạn phàm nhân nghèo khổ đang bám víu lấy ranh giới sinh tồn.


Trong một góc hẻm tối tăm và ẩm thấp nhất của khu ổ chuột, một tấm biển gỗ sứt mẻ được treo tạm bợ trước hiên một căn nhà hoang rách nát. Trên đó viết ba chữ nguệch ngoạc bằng than củi: "An Nhiên Đường". Đây chính là y quán phàm nhân trấn Thanh Vân lâm thời mà Lục Vân Phong thuê lại bằng vài đồng bạc phàm nhân ít ỏi còn sót lại sau chuyến trốn chạy khỏi ngoại môn Thanh Vân Tông vào rạng sáng nay.


Ngồi sau chiếc bàn gỗ lung lay bám đầy bụi bặm, Vân Phong lặng lẽ dùng ngón tay vuốt ve chiếc trâm gỗ đào mộc mạc khắc hình hoa mai của người mẹ nuôi quá cố Lâm Thị ẩn dưới lớp áo vải thô sờn rách. Hơi ấm dịu nhẹ từ thớ gỗ đào giúp anh đè nén cơn đau âm ỉ từ kinh mạch tay trái đang bị rạn nứt nhẹ – vết tích của luồng uy áp tàn bạo mà Chấp sự Vương Hổ đã giáng xuống người anh đêm qua. Tu vi Luyện Khí Tầng 1 yếu ớt này quả thực khiến anh gặp quá nhiều giới hạn, nhưng ánh mắt anh vẫn điềm tĩnh, sâu thẳm như một giếng cổ không đáy.


"Vân Phong huynh, thuốc của huynh quả thực là thần dược cứu mạng!"


Trương Tam, gã tiểu nhị lanh lợi của tửu lầu lớn nhất trấn, vừa ho húng hắng vừa bước vào y quán. Gã tự giác ngồi xuống chiếc ghế băng dài, kéo vạt áo vải thô lộ ra lồng ngực gầy gò đầy những vết đỏ ửng do ho kinh niên. "Mẹ già của ta uống xong hai thang thuốc bắc của huynh liền có thể tự ngồi dậy ăn cháo. Tiên đan của đan các tông môn đắt đến mức phàm nhân chúng ta có bán cả mạng cũng không mua nổi một viên, vậy mà huynh lại chữa miễn phí cho người nghèo. Huynh đúng là Bồ Tát sống!"


Vân Phong mỉm cười ôn hòa, tay phải thoăn thoắt châm một cây kim đồng mỏng manh từ bộ Thiên Kim Châm vào huyệt Nội Quan trên cổ tay Trương Tam. Anh khẽ búng nhẹ đuôi kim, áp dụng kỹ thuật châm cứu thấu huyệt. Cây kim đồng rung động nhẹ, phát ra tiếng vo vo thanh khiết vô hình, dẫn dắt một tia linh lực phàm nhân cực kỳ loãng mỏng đả thông luồng khí bế tắc trong phổi của gã tiểu nhị.


"Ta chỉ là một thầy thuốc phàm trần, không dám nhận hai chữ tiên sư." Vân Phong điềm tĩnh nói, mắt vẫn chăm chú vào đường đi của kim châm. "Gần đây Trấn Thanh Vân có tin tức gì từ các gia tộc lớn không?"


Trương Tam hạ thấp giọng, nhìn ngó xung quanh rồi thì thầm: "Huynh hỏi đúng người rồi. Tửu lầu của ta hằng ngày tiếp đón không biết bao nhiêu tu sĩ say xỉn. Nghe bọn họ bàn tán, Giang Gia Bảo ở phía đông trấn đang canh phòng nghiêm ngặt lắm. Gia chủ Giang Chấn Thiên đang nổi điên vì đại tiểu thư Giang Ly Nhi bỗng nhiên phát điên, ma tính bộc phát dữ dội. Bọn họ đồn rằng nàng mang mệnh cách dị đoan điềm gở, đã bị xích sắt cấm thuật khóa chặt kinh mạch và giam sâu dưới địa lao tối tăm để chuẩn bị hiến tế cho tông môn lớn nhằm đổi lấy đan dược."


Bàn tay đang giữ kim châm của Vân Phong khẽ khựng lại một nhịp. Sợi tơ nhân quả màu đen kịt rực sáng ma khí tà ác của Giang Ly Nhi mà anh nhìn thấy đêm qua qua Thiên Nhãn quả thực là điềm báo cho bi kịch tàn khốc này. Kiếp trước, nàng đã bị tra tấn đến mức mất hoàn toàn lý trí, hóa ma sát hại cả gia tộc rồi bị toàn thiên hạ vây giết. Kiếp này, anh tuyệt đối không để thảm kịch đó lặp lại.


Đột nhiên, tiếng bước chân hỗn loạn và dồn dập vang lên từ đầu hẻm, cắt đứt bầu không khí tĩnh mịch của y quán.


Một bóng người nhỏ nhắn, gầy gò rách rưới lao sầm qua cánh cửa gỗ mục nát, ngã nhào xuống nền đất đầy bụi cát của y quán. Đó là một thiếu nữ khoảng mười lăm tuổi, mặc y phục nô tỳ màu xám cũ kỹ rách nát bám đầy bùn đất hoang dã. Cổ họng cô có một vết sẹo bỏng lớn co rúm ghê người – di chứng của việc bị kẻ độc ác đổ than nóng vào miệng để triệt tiêu giọng nói.


"Xuân Đào?" Vân Phong chấn động đứng bật dậy. Anh lập tức nhận ra cô gái câm này. Kiếp trước, cô chính là thị nữ trung thành nhất của Giang Ly Nhi, người duy nhất liều mạng bảo vệ chủ tử trước sự hành hạ của mụ mẹ kế độc ác Thẩm Phu Nhân.


Xuân Đào ngước khuôn mặt lấm lem bùn đất và nước mắt nhìn Vân Phong, đôi mắt to tròn ngập tràn sự hoảng loạn và tuyệt vọng tột độ. Cô không thể nói, chỉ có thể quỳ sụp xuống, hai bàn tay gầy trơ xương khua loạn xạ trong không khí, thực hiện những động tác thủ ngữ nhanh chóng nhưng hỗn loạn vì quá sợ hãi. Cô chỉ tay về hướng đông, rồi lại ôm lấy cổ họng mình gào lên những tiếng ú ớ nghẹn ngào rỉ máu.


Nhịp chiến đấu và rượt đuổi bắt đầu áp sát.


"Con ranh câm kia! Đứng lại cho ta!"


Tiếng quát tháo hống hách của hộ vệ Giang gia vang dội từ ngoài phố. Tiếng vó ngựa và xích sắt va chạm loảng xoảng rợn người đang tiến sát vào con hẻm nhỏ hẹp của y quán.


"Tìm kỹ cho ta! Thẩm Phu Nhân đã ra lệnh, con ranh này lén trộm chìa khóa địa lao chạy trốn, chắc chắn có kẻ đồng lõa che giấu. Bất kỳ ai bao che đều giết không tha!"


Vân Phong nhìn thấy qua khe cửa gỗ rách nát, ba tên hộ vệ Giang gia vạm vỡ mang theo thiết giáp nặng nề, tay cầm đại đao rỉ sét đang hung tợn lùng sục từng quầy thuốc phàm nhân xung quanh. Tên cầm đầu đang cầm một chiếc la bàn định vị phát ra luồng linh lực màu đỏ nhạt để dò tìm ma khí tàn dư.


Xuân Đào sợ hãi đến mức toàn thân co rúm lại dưới gầm bàn gỗ, hai tay bịt chặt miệng để ngăn những tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Do quá hoảng loạn, những động tác thủ ngữ của cô trở nên hỗn loạn, khiến Vân Phong mất vài nhịp thở quý giá để giải mã lời cầu cứu.


"Trương Tam, nằm xuống phản gỗ ngay!" Vân Phong ra lệnh bằng giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực.


Trương Tam tuy là người phàm nhưng vô cùng lanh lợi và trọng nghĩa khí. Gã lập tức nằm sụp xuống phản gỗ, giả vờ nhắm mắt rên rỉ đau đớn dữ dội hằng giờ. Vân Phong nhanh tay kéo Xuân Đào ẩn nấp sâu vào góc khuất sau kệ thuốc bốc mùi nồng nặc của bột lưu huỳnh và thảo dược khô, rồi dồn một tia linh lực mỏng mọc từ đan điền vào đầu kim đồng, thực hiện kỹ thuật châm cứu thấu huyệt giả vờ trị bệnh cho Trương Tam để tạo ra một chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo.


Ngay lập tức, anh kích hoạt Thiên Nhãn Mệnh Cách. Đôi mắt phàm nhân của Vân Phong phát ra ánh sáng vàng nhạt rực rỡ ẩn giấu trong bóng tối. Thần nhãn nhìn thấu qua cánh cửa gỗ, phát hiện luồng sát khí đỏ rực của ba tên hộ vệ đang tiến sát rào chắn y quán. Chiếc la bàn định vị trong tay tên cầm đầu bỗng nhiên xoay kim chỉ nam dồn dập, hướng thẳng vào cửa y quán.


"Có biến! Trong y quán này có dao động ma khí cực nhẹ!" Tên hộ vệ cầm đầu gầm lên, vung đại đao chém nát rào chắn tre mộc mạc trước hiên y quán, sầm sập dẫn quân xông vào.


"Các người làm gì đó?" Trương Tam bỗng nhiên bật dậy gào thét vang dội, ngực vẫn còn cắm ba cây kim đồng rung động phát ra tiếng vo vo. "Giang gia các người cậy thế hiếp người phàm chúng ta sao? Vân Phong thần y đang dùng châm cứu thấu huyệt cứu mạng ta khỏi cơn hen suyễn kịch liệt! Các người muốn xông vào hại chết ta để diệt khẩu à?"


Tiếng la hét vang dội của Trương Tam lập tức thu hút sự chú ý của hàng chục phu dịch phàm nhân và dân tị nạn nghèo khổ đang đứng xếp hàng chờ phát thuốc ngoài phố. Bọn họ vốn đã căm ghét sự bóc lột tàn bạo của các gia tộc tu tiên, nay thấy thần y cứu mạng mình bị uy hiếp, liền phẫn nộ đứng lên.


"Giang gia ác bá! Đập phá y quán cứu người nghèo!"

"Người phàm chúng ta không có quyền sống sao? Bước qua xác chúng ta trước đã!"


Hàng chục phu dịch phàm nhân vạm vỡ, tay cầm đòn gánh gậy gỗ bọc hắc thiết và gạch đá rầm rộ kéo đến, tạo thành một bức tường người phàm nhân kiên cố chặn đứng lối vào y quán hoang vắng dột nát.


Tên hộ vệ cầm đầu Giang gia tức tối đỏ mặt tía tai, vung đại đao định chém giết để lập uy. Nhưng chiếc la bàn định vị trong tay gã bỗng nhiên quay cuồng hỗn loạn, phát ra những tiếng rít nhẹ rồi tắt ngấm ánh sáng đỏ nhạt. Vân Phong đã âm thầm đốt một nắm bột dược bã Thanh Vân Tông chứa tạp chất lưu huỳnh nồng nặc trên lò than sắc thuốc bắc. Mùi dược hương cay nồng, hôi thối bốc lên mù mịt khắp căn phòng, hoàn toàn che giấu và nhiễu loạn khứu giác nhạy cảm của la bàn linh lực.


"Hừ! Toàn mùi thuốc bắc thối rữa của lũ phế vật phàm nhân!" Tên hộ vệ cầm đầu khinh bỉ nhổ nước bọt, đạp mạnh vào góc bàn gỗ của y quán làm sứt mẻ một góc lớn bụi bặm rơi lả tả. Gã nhận thấy việc gây ra một cuộc bạo động phàm nhân quy mô lớn ngay dưới chân núi Thanh Vân Tông sẽ khiến Chấp pháp đường chú ý, liền hậm hực ra lệnh: "Cút! Đi tìm con hẻm khác! Con ranh câm đó không thể trốn lâu được đâu!"


Ba tên hộ vệ hậm hực rút lui dưới những tiếng la ó phẫn nộ của đám đông phàm nhân nghèo khổ.


Khi tiếng vó ngựa khuất dần cuối con phố lầy lội, Vân Phong thở hắt ra một hơi, bả vai trái đau nhức khẽ run lên. Việc duy trì Thiên Nhãn Mệnh Cách trong thời gian dài đã tiêu hao lượng lớn thọ thọ mệnh phàm nhân của anh, khiến đôi mắt anh mỏi mệt cực độ và rỉ ra một tia máu nhạt nơi khóe mi. Anh nhanh chóng lau sạch vết máu, khóa chặt cửa gỗ y quán rồi đưa Xuân Đào từ góc khuất kệ thuốc ra ngoài.


Thiếu nữ câm ngã quỵ dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Vân Phong ngồi xổm xuống trước mặt cô, ánh mắt ngập tràn sự thấu cảm và bao dung ấm áp. Anh khẽ chạm vào vết sẹo bỏng rát trên cổ họng cô, truyền một luồng linh lực ấm áp nhẹ nhàng để xoa dịu cơn hoảng loạn tinh thần.


"Xuân Đào, đừng sợ. Ở đây an toàn rồi. Có ta ở đây bảo vệ cô." Vân Phong dịu dàng nói, giọng nói phàm nhân ấm áp như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm đêm đông lạnh buốt.


Xuân Đào nhìn vào đôi mắt sáng ngập tràn tình yêu thương của Vân Phong, nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng cô bỗng chốc tan biến đi phần nào. Cô hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại đôi bàn tay gầy gò, bắt đầu thực hiện những động tác thủ ngữ chậm rãi, rõ ràng để Vân Phong có thể đọc hiểu.


Cô chỉ vào vết máu tím đen bám đầy trên vạt áo nô tỳ của mình, rồi lại ôm lấy ngực trái, khuôn mặt co rúm lại vì đau đớn tột cùng thay cho chủ tử của mình.


Vân Phong lập tức kích hoạt Thiên Nhãn Mệnh Cách kết hợp với kỹ năng Thấu thị dược lý. Ánh sáng vàng nhạt từ mắt anh quét qua vết máu đen trên áo Xuân Đào. Trong tầm nhìn thần nhãn của anh, cấu trúc thành phần của vết máu lập tức hiển thị rõ nét dưới dạng các vệt sáng màu xanh lục phát sáng tà ác.


Đồng tử của Vân Phong co rụt lại tột độ hãi hùng.


"Đây là... Ma Huyết Tán!" Vân Phong rít qua kẽ răng, giọng nói run rẩy chứa đựng sự phẫn nộ thấu xương tủy.


Qua phân tích Thấu thị dược lý, anh nhận ra đây là một loại độc dược tà đạo cực kỳ hiểm độc, chế luyện từ máu yêu thú biến dị và chướng khí thối rữa của Đầm lầy Huyết Nguyệt. Thẩm Phu Nhân – mụ mẹ kế độc ác của Giang Ly Nhi – đã âm thầm hạ độc tố này vào thức ăn hằng ngày của nàng suốt nửa năm qua.


Chất độc này không giết chết nạn nhân ngay lập tức, mà âm thầm ăn mòn thần thức, kích thích huyết mạch ma tính ẩn giấu trong máu Giang Ly Nhi bùng phát dữ dội hằng đêm. Mụ ta làm vậy để ngụy tạo chứng cứ Giang Ly Nhi là ma đầu hóa hình dị đoan điềm gở, tạo cớ hợp pháp để gia tộc Giang thị vây sát diệt tộc nàng, đồng thời dâng hiến linh hồn và huyết mạch đặc thù của nàng cho Đại sư huynh nội môn Triệu Vô Cực để gã luyện cấm thuật chữa trị kinh mạch rạn nứt của mình!


Xuân Đào ú ớ khóc nghẹn ngào, đôi tay khua liên tục: [Tiên sư... Cứu... Cứu tiểu thư... Nàng bị giam ở địa lao... Thẩm Phu Nhân hằng ngày dùng roi da tẩm muối đánh đập nàng... Chất độc đỏ đã lan vào tim nàng rồi... Nàng sắp không chịu nổi nữa...]


Lời kể thủ ngữ của Xuân Đào như những nhát dao đâm thẳng vào vết sẹo linh hồn đau đớn kiếp trước của Vân Phong. Anh đứng bật dậy, nắm chặt chiếc trâm gỗ đào của mẹ nuôi Lâm Thị đến mức lòng bàn tay rỉ máu đỏ rực. Sát ý nghịch thiên bùng phát dữ dội trong lồng ngực phàm nhân của anh.


"Ma Huyết Tán đã ngấm sâu vào tim Ly Nhi rồi..." Vân Phong lẩm bẩm, khuôn mặt gầy gò bỗng trở nên vô cùng quyết liệt và lạnh lùng. "Nếu độc tố bộc phát hoàn toàn, nàng sẽ mất đi lý trí phàm nhân và hắc hóa vĩnh viễn thành ma đầu diệt thế. Lúc đó, ngay cả thần tiên cũng không thể cứu sống nàng."


Anh nhắm mắt lại, lục tìm trong ký ức y thư Thiên Kim Phương của kiếp trước. Chỉ có một phương pháp duy nhất để cứu mạng nàng lúc này: phải dùng Thiên Kim Châm đả thông kinh mạch kết hợp với dược lực tịnh hóa cực mạnh của Uẩn Hồn Thảo để thanh lọc hoàn toàn dòng máu độc đỏ trong tim nàng.


Nhưng Uẩn Hồn Thảo là loại linh thảo âm tính cực kỳ quý hiếm, chỉ mọc duy nhất tại các khe đá hiểm trở quanh năm bao phủ bởi sương mù độc hại và gió rít gào buốt xương của Vách đá sương mù Thanh Vân Sơn – nơi đầy rẫy yêu thú sói xám khổng lồ cấp thấp hung dữ bảo vệ.


Lục Vân Phong mở mắt ra, ánh mắt anh kiên định tuyệt đối nhìn về phía ngọn núi Thanh Vân Sơn sừng sững ẩn hiện trong mây đen từ xa.


"Xuân Đào, cô trốn tạm ở y quán hoang vắng này dưới sự che chở của Trương Tam và A Sâm." Vân Phong dứt khoát dắt thanh kiếm gỗ Thanh Vân cũ kỹ vào thắt lưng, tay phải xách gùi tre nhỏ đựng bộ Thiên Kim Châm. "Ta phải lên núi hái thuốc ngay lập tức. Dù có phải vượt qua vách đá tử thần, ta cũng phải mang Uẩn Hồn Thảo trở về cứu sống thê tử của ta!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!