Đạo Tâm Đồng Điệu, Tịnh Hóa Ma Huyết
Cơn mưa bão ngoài hoang mạc biên cảnh vẫn gào rú như tiếng gầm của vạn thú, quất những lọn nước buốt giá vào vách đá của hang động ẩn náu. Bên trong hang, ánh sáng duy nhất phát ra từ đống lửa than củi nhỏ đang cháy âm ỉ. Lục Vân Phong lảo đảo bước qua cửa hang, cơ thể anh run lên bần bật, hơi thở dồn dập và đứt quãng.
Bả vai trái của anh, nơi trúng phải độc phi đao Vô Ảnh Châm của Độc Cô Cô lúc trước, giờ đã sưng tấy lên một mảng lớn đen kịt, liên tục rỉ ra thứ máu hoại tử tanh nồng. Cánh tay trái hoàn toàn bại liệt, rủ xuống vô lực như một khúc gỗ mục. Chưa dừng lại ở đó, bả vai phải của anh cũng loang lổ vết máu tươi – di chứng từ cú cào rách da thịt đầy tàn bạo của Thẩm Hoài Sơn. Kinh mạch tay phải tê mỏi, đan điền Luyện Khí Tầng 1 loãng kiệt quệ đến mức không còn một tia linh lực cứu mạng.
"Vân Phong!"
Một tiếng gọi khàn đặc, nghẹn ngào vang lên từ góc tối của hang động. Giang Ly Nhi lao ra. Thiếu nữ mười sáu tuổi với vóc dáng gầy gò, mảnh mai dưới bộ y phục vải thô cũ kỹ, đôi mắt phượng sâu thẳm vốn luôn tràn ngập vẻ cảnh giác và thù hận giờ đây lại đẫm nước mắt. Khi nhìn thấy Vân Phong đầy thương tích, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu dưới lớp Thiết Diện Mặt Nạ rỉ sét, trái tim nàng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
"Ta... ta không sao, Ly Nhi..." Vân Phong gượng cười, giọng nói trầm đục khàn khàn vang lên sau mặt nạ sắt. Anh lảo đảo ngồi sụp xuống cạnh đống lửa, tay phải run rẩy lấy từ trong túi trữ vật rách ra một cuộn da dê rách nát bám đầy muội than và một nhánh thảo dược tỏa hương thơm mát dịu nhẹ. "Nhìn xem... ta đã đoạt được công thức giải độc Ma Huyết Tán từ tay Độc Cô Cô. Ta còn đổi được Thất Diệp Hoa từ Bạch gia thương hội."
Giang Ly Nhi quỳ sụp xuống bên cạnh anh, đôi bàn tay gầy gò run rẩy nâng lấy cánh tay phải rách nát của anh. Nàng cắn chặt đôi môi mỏng đến rỉ máu, nước mắt lã chã rơi xuống vạt áo thô sờn rách của Vân Phong. "Tại sao huynh lại ngốc thế? Tại sao lại vì một kẻ mang mệnh cách điềm gở, bị cả gia tộc ruồng bỏ như ta mà liều mạng đến mức này? Huynh có biết... huynh suýt nữa đã chết ở chợ đen không?"
Vân Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt dưới mặt nạ sắt vẫn dịu dàng và kiên định như giếng cổ không đáy. "Vì nàng là thê tử của ta. Kiếp này, ta tuyệt đối không để ai làm tổn thương nàng thêm một lần nào nữa."
Nói rồi, Vân Phong cố nén cơn đau thấu xương tủy đang cuộn trào trong kinh mạch. Anh biết thời gian của họ không còn nhiều. Đêm mai vào giờ Tý, tế đàn hiến tế của Giang Chấn Thiên tại Giang Gia Bảo sẽ chính thức kích hoạt. Anh phải tịnh hóa hoàn toàn chất độc Ma Huyết Tán trong người Ly Nhi ngay trong đêm nay.
Trước tiên, Vân Phong cần phải tự cứu mình. Anh lấy ra bình Mộc Tủy Dịch rỗng nhưng vẫn còn đọng lại vài giọt dịch sinh mệnh quý giá, kết hợp với một phần nhỏ lá Thất Diệp Hoa vừa đoạt được. Thất Diệp Hoa có tính dẫn dược cực mạnh, khi kết hợp với Mộc Tủy Dịch liền tạo ra một luồng khí mát lành xua tan cảm giác rát bỏng hằng đêm. Anh dùng tay phải chậm rãi bôi thứ dịch thuốc đó lên bả vai trái bị liệt của mình. Cảm giác mát lạnh nhanh chóng lan tỏa, tạm thời đóng băng độc tố hoại tử của Đầm lầy Huyết Nguyệt, giữ cho cánh tay trái không bị hoại tử sâu vào tim trong vòng ba ngày.
Sau khi tạm thời ổn định vết thương của bản thân, Vân Phong bắt đầu chuẩn bị cho nghi thức cốt lõi: Ma huyết tịnh hóa pháp.
Anh dựng một chiếc nồi đất nhỏ lên đống lửa than. Vận dụng kỹ năng Khống hỏa phàm nhân thuật, Vân Phong tỉ mỉ điều chỉnh lượng gió thổi bằng một ống tre nhỏ, giữ cho ngọn lửa than cháy đều màu đỏ hồng ấm áp, không để khói đen bốc lên làm ô nhiễm dược tính. Anh bỏ nhánh Uẩn Hồn Thảo ngàn năm – thứ linh thảo quý giá giúp ổn định thần thức – cùng với phần Thất Diệp Hoa còn lại vào nồi sắc thuốc. Hương thơm thanh khiết, ngọt ngào của dược thảo nhanh chóng lan tỏa khắp hang động ẩm mốc, trung hòa đi mùi máu tanh nồng rỉ ra từ vết thương của hai người.
"Ly Nhi, nằm xuống đi." Vân Phong khẽ nói, giọng nói ấm áp xoa dịu sự lo âu của thiếu nữ. "Nghi thức Ma huyết tịnh hóa pháp này sẽ vô cùng đau đớn. Thất Diệp Hoa sẽ đóng vai trò chất dẫn dược, đưa dược lực của Uẩn Hồn Thảo thâm nhập vào sâu trong xương tủy nàng để trục xuất hoàn toàn độc tố Ma Huyết Tán ra ngoài. Nàng phải kiên trì giữ vững thần trí, tuyệt đối không được để tâm ma khống chế."
Giang Ly Nhi nhìn anh bằng đôi mắt phượng đong đầy niềm tin tưởng tuyệt đối. Nàng không hề do dự, chậm rãi nằm xuống tấm phản gỗ ọp ẹp giữa hang động. Mệnh Cách Tịnh Hóa Độ của nàng lúc này đang ổn định ở mốc 45% nhờ những hành động xả thân trước đó của Vân Phong hằng đêm.
Vân Phong hít một hơi thật sâu, tay phải cầm bộ kim đồng Thiên Kim Châm do A Ngưu rèn đặc chế. Dù tay phải đang bị tê mỏi và run rẩy do phản phệ của sát chiêu ngự khí ngưng trâm trước đó, anh vẫn dồn toàn bộ tinh thần lực lượng để giữ cho mũi kim không bị lệch một ly.
"Bắt đầu."
*Vút! Phập! Phập!*
Ngón tay Vân Phong búng nhẹ vào đuôi kim đồng, đưa từng cây kim xuyên thấu qua lớp da mỏng vào đúng tâm các huyệt đạo chính trên 12 đường kinh mạch của Ly Nhi. Châm cứu thấu huyệt đòi hỏi sự tập trung cực hạn. Mỗi khi một cây kim đồng cắm xuống, nó lại rung động nhẹ phát ra tiếng vo vo thanh khiết, tỏa ra ánh sáng xanh lam ấm áp để đả thông những đoạn kinh mạch bị bế tắc bẩm sinh của nàng.
Ngay khi dược lực của bát thuốc Thất Diệp Hoa và Uẩn Hồn Thảo ngấm vào cơ thể, nghi thức tịnh hóa chính thức bùng phát.
Từ các đầu kim đồng cắm trên người Ly Nhi, từng giọt máu đen kịt, đặc quánh và bốc mùi hôi thối tà ác bắt đầu rỉ ra ngoài. Đó chính là độc tố Ma Huyết Tán tích tụ bấy lâu nay đang bị trục xuất khỏi xương tủy nàng. Thế nhưng, cơn đau đớn tột cùng từ tận sâu trong tủy xương khiến Giang Ly Nhi không thể chịu đựng nổi. Cơ thể nàng co giật dữ dội, da thịt phồng rộp lên rỉ máu đỏ rực.
"A...!!!"
Tiếng gào thét đau đớn, xé lòng của Ly Nhi vang vọng khắp hang động tối tăm, lấn át cả tiếng mưa bão ngoài kia. Cơn đau cùng cực thiêu rụi lý trí phàm nhân, kích hoạt huyết mạch ma tính tiềm ẩn trong máu nàng bùng phát dữ dội. Đôi mắt phượng của Ly Nhi đột ngột hóa đỏ rực như máu phát sáng kỳ ảo, móng vuốt đen nhọn dài ra tỏa ra luồng ma khí đen kịt rít gào.
Trong cơn điên cuồng bạo tẩu ma tính (Ma huyết bạo tẩu), Ly Nhi mất hoàn toàn kiểm soát hành vi. Nàng bật dậy, vung đôi móng vuốt đen nhọn hoắt lao thẳng về phía Vân Phong, bóp chặt lấy cổ họng anh. Móng vuốt sắc nhọn găm sâu vào da thịt cổ anh, để lại những vết cào rỉ máu tươi đỏ rực ngay sát vết sẹo lôi phạt cũ rát bỏng.
"Giết... Ta phải giết sạch các ngươi...!" Ly Nhi rít lên điên cuồng, ma khí đen kịt từ người nàng điên cuồng ăn mòn hộ thể linh lực mỏng manh của Vân Phong hằng khắc.
Lục Vân Phong bị bóp nghẹt cổ họng, lồng ngực thắt chặt đau đớn dữ dội, máu nhạt rỉ ra nơi khóe miệng. Thế nhưng, anh không hề vận động linh lực để phản kháng hay đẩy nàng ra. Anh biết, nếu anh ra tay, ma tính của nàng sẽ bùng phát mạnh hơn và dẫn đến hắc hóa vĩnh viễn không thể cứu rỗi.
Anh dùng bàn tay phải run rẩy của mình ôm chặt lấy tấm thân gầy gò, đang run rẩy vì đau đớn của nàng vào lòng ngực ấm áp đầy máu của mình. Anh ghé sát tai nàng, khàn giọng thì thầm: "Ly Nhi... Đừng sợ... Có ta ở đây rồi. Ta sẽ gánh chịu nỗi đau này cùng nàng."
Ngay lập tức, Vân Phong kích hoạt kỹ năng đặc thù: Chuyển dịch thương tổn.
Một sợi tơ liên kết tinh thần vô hình, rực sáng sắc đỏ máu ấm áp đột ngột xuất hiện, kết nối lồng ngực của Vân Phong và Giang Ly Nhi. Trận pháp liên kết máu được kích hoạt tự động. Trong nháy mắt, 20% cơn đau thể xác cùng cực và luồng ma khí bạo tẩu đang tàn phá thần thức của Ly Nhi bị cưỡng chế dịch chuyển thẳng vào cơ thể phàm nhân rách nát của Vân Phong.
*Hự! Khục!*
Lục Vân Phong trợn trừng mắt, một ngụm máu tươi đỏ thẫm trào ra nơi khóe miệng, nhuộm đỏ cả bả vai của Ly Nhi. Cơn đau như vạn đao xuyên tâm, như có luồng lửa đốt thiêu rụi toàn bộ kinh mạch phàm nhân của anh hằng giờ. Luồng khói đen tà ác bốc lên từ lồng ngực Vân Phong, ma khí ăn mòn da thịt anh bỏng rát, để lại một vết sẹo bỏng rỉ máu đỏ rực dữ dội ngay sát vết sẹo lôi phạt cũ trên cổ anh.
Kinh mạch tay phải và ngực của Vân Phong rạn nứt sâu sắc, gân cốt chân tay rã rời rách nát đau đớn đến mức anh tưởng chừng như linh hồn mình sắp vỡ vụn vĩnh viễn. Cái giá thể xác tích lũy ngày càng nặng nề gặm nhấm thọ mệnh phàm nhân của anh hằng khắc.
Thế nhưng, nhờ có sự chuyển dịch thương tổn này, áp lực đau đớn trên người Giang Ly Nhi lập tức giảm đi rõ rệt. Luồng máu nóng ấm áp và tình yêu chân thành không màng mạng sống của Vân Phong truyền qua sợi tơ liên kết, như một dòng suối thanh mát dập tắt ngọn lửa ma tính điên cuồng trong đầu nàng.
Sắc đỏ tà ác trong đôi mắt phượng của Ly Nhi dần dần tiêu tán, trả lại đôi đồng tử đen sâu thẳm trong suốt. Nàng bàng hoàng nhìn thấy Vân Phong đang ôm chặt lấy mình, lồng ngực anh bốc khói đen rỉ máu tươi đỏ rực, miệng không ngừng hộc máu nhưng đôi mắt dưới mặt nạ sắt vẫn nhìn nàng đầy bao dung và yêu thương vô bờ bến.
"Huynh... Huynh đã gánh chịu phản phệ thay ta sao?" Ly Nhi khóc nấc nghẹn ngào, đôi bàn tay nhọn hoắt dần thu lại bình thường. Nàng điên cuồng cố đẩy anh ra xa để tránh làm anh bị thương thêm: "Buông ta ra! Huynh sẽ chết mất! Ta không xứng đáng để huynh làm vậy!"
"Ta không buông..." Vân Phong kiên quyết nắm chặt lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng, giữ chặt nàng trong lòng ngực đầy máu của mình. "Ta đã hứa... sẽ luôn ở bên nàng."
Nghi thức Ma huyết tịnh hóa pháp tiếp tục vận hành dưới sự kiên trì nghịch thiên của hai người. Thêm nhiều dòng máu đen hôi thối rỉ ra từ các đầu kim đồng rồi bốc hơi hoàn toàn trong không khí, thay vào đó là dòng máu đỏ tươi ấm áp luân chuyển ổn định khắp cơ thể Ly Nhi.
Sau một canh giờ giằng co sinh tử, nghi thức tịnh hóa máu cuối cùng cũng hoàn thành trọn vẹn. Toàn bộ 80% độc tố Ma Huyết Tán tàn độc trong tủy xương của Ly Nhi đã bị tịnh hóa triệt để, kéo giảm Thần thức ô nhiễm độ của nàng xuống mức cực kỳ an toàn – dưới 20%.
Vân Phong mệt mỏi kích hoạt Thiên Nhãn Mệnh Cách nhìn lên đỉnh đầu nàng. Chỉ số Mệnh Cách Tịnh Hóa Độ của Giang Ly Nhi phát sáng lấp lánh rực rỡ, chính thức vượt qua mốc quan trọng, đạt mức 48% cận kề ngưỡng đột phá cấp!
Giang Ly Nhi nằm kiệt sức trong lòng Vân Phong, hơi thở của nàng đã trở nên nhẹ nhàng, đều đặn và ấm áp, không còn chút ma tính bạo tẩu nào. Sự cứu rỗi bằng tình yêu thương và sự hy sinh thể xác của Vân Phong đã hoàn toàn thanh lọc linh hồn bị tổn thương của nàng hằng đêm.
Thế nhưng, ngay khi hai người tưởng chừng như đã được bình yên nghỉ ngơi sau nghi thức tàn khốc, một dị biến kỳ lạ bỗng xảy ra.
Từ sâu trong lồng ngực của Lục Vân Phong và Giang Ly Nhi, một sợi tơ liên kết tinh thần vô hình bắt đầu phát sáng lấp lánh linh khí màu hồng nhạt vô cùng ấm áp. Luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa khắp hang động tối tăm, kết nối nhịp tim và hơi thở của hai người thành một thể đồng điệu tuyệt đối. Đây chính là điềm báo của Đạo Tâm Liên Kết sắp sửa hoàn thành hoàn hảo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!