Thẩm Gia Lộ Diện, Độc Dược Truy Hồn
Mưa bão gầm rú ngoài ngõ tối của khu chợ đen Trấn Thanh Vân, những giọt nước mưa lạnh buốt quất thẳng vào chiếc Thiết Diện Mặt Nạ rỉ sét đang che giấu khuôn mặt tái nhợt của Lục Vân Phong. Sát khí tà ác từ ngõ tối chợ đen bùng phát, một bóng người gầy gò bốc mùi hôi thối đang khóa chặt hành tung của Vân Phong.
Dưới ánh đèn dầu chập chờn của con ngõ cụt nghèo khổ, bóng người gầy gò như bộ xương khô biết đi bước ra. Làn da của lão bọc lấy xương, xanh xao và có những mảng thối rữa rỉ mủ hôi hám. Đôi móng vuốt đen dài nhọn hoắt khẽ quẹt vào bức tường đá ẩm mốc, tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn. Lão chính là Độc Cô Cô, một tà tu luyện độc khét tiếng, kẻ đã cung cấp độc dược Ma Huyết Tán tàn độc cho Thẩm Phu Nhân để đầu độc Giang Ly Nhi.
Nhưng đáng sợ hơn cả không phải là Độc Cô Cô. Từ phía sau lưng lão độc vật, một trung niên gầy gò như khỉ khô, gò má cao với đôi mắt sâu hoắm đầy sát khí bước ra. Lão mặc một bộ cẩm y xám tro xộc xệch, đôi găng tay bằng da rắn độc 'Xà Lân Thủ' ẩn hiện những tia linh lực đỏ thẫm. Kẻ này chính là Thẩm Hoài Sơn, em trai ruột của Thẩm Phu Nhân, cậu của Giang Thiên Bảo, một tu sĩ Trúc Cơ kỳ tầng 5 với chiến lực tàn bạo.
"Lục Vân Phong, ngươi cho rằng đeo cái mặt nạ sắt nhặt được từ đống xác chết kia thì có thể che giấu được tai mắt của Thẩm gia ta sao?" Thẩm Hoài Sơn khẽ cười lạnh, giọng nói khàn đặc như tiếng hai mảnh tre cọ sát vào nhau. "Ngươi lén lút giao dịch Thất Diệp Hoa với Bạch Diệu Dương, tưởng rằng hành tung của mình thần không biết quỷ không hay? Thực chất, Thẩm gia ta đã rải tai mắt khắp chợ đen này từ lâu."
Lục Vân Phong đứng thủ thế ở ngõ hẻm chật hẹp, bả vai trái bại liệt hoàn toàn do trúng phi đao tẩm độc rắn của sát thủ Vô Ảnh Châm vẫn đang rỉ ra từng giọt máu đen hoại tử. Cơn đau nhức nhối thấu xương tủy truyền đến khiến cơ thể anh run rẩy nhẹ. Tay phải của anh, dù đang bị tê mỏi và suy kiệt do di chứng của ma khí ăn mòn trước đó, vẫn lặng lẽ đặt lên bộ Thiên Kim Châm giấu bên hông áo choàng tơ ma pháp rách.
"Thẩm Hoài Sơn, các ngươi vì muốn cướp đoạt huyết mạch đặc thù của Ly Nhi mà không từ thủ đoạn, đầu độc chính cháu gái ruột của mình, không sợ trời đánh thánh đâm sao?" Vân Phong khàn giọng nói qua lớp mặt nạ sắt, giọng nói trầm đục vang vọng trong ngõ tối.
"Hừ, một phế vật Luyện Khí tầng 1 như ngươi thì biết cái gì?" Thẩm Hoài Sơn tiến lên một bước, uy áp Trúc Cơ kỳ tầng 5 khổng lồ dâng lên như sóng triều đè nặng vạn cân xuống bả vai rách nát của Vân Phong, khiến anh phải lùi lại một bước, ngực thắt chặt đau đớn. "Giang Ly Nhi chỉ là một đứa con hoang mang mệnh cách dị đoan điềm gở. Dùng máu tim của nó để ngưng tụ huyết đan giúp đại sư huynh Triệu Vô Cực đột phá Trúc Cơ, đó là vinh hạnh của nó! Đêm mai vào giờ Tý bão bùng nhất, tế đàn sẽ được kích hoạt. Còn đêm nay, mạng của ngươi sẽ kết thúc ở đây."
Độc Cô Cô khè ra một ngụm khí đen hôi thối, đôi mắt hí rực lên ánh tà quang tàn độc nhìn chằm chằm vào bả vai trái đang rỉ máu đen của Vân Phong: "Thẩm trưởng lão, tiểu tử này trúng độc Vô Ảnh Châm của ta mà vẫn chưa chết, khí huyết phàm nhân của nó quả thực có chút đặc biệt. Hãy để ta bắt sống nó, lột da rút gân để làm vật thí nghiệm độc dược mới!"
Không đợi Thẩm Hoài Sơn ra lệnh, Độc Cô Cô đột ngột vung tay. Từ vẹt miệng rách nát của lão, một luồng sương độc màu xanh lục thối rữa phun mạnh ra, cuồn cuộn như một con độc xà khổng lồ lao thẳng về phía Vân Phong. Sương độc đi qua đến đâu, những mảng tường đá ẩm mốc và nước mưa trên mặt đất lập tức sủi bọt trắng xóa, bị ăn mòn rách nát phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.
Vân Phong biết rõ độc tính của sương độc này mạnh đến mức nào. Anh cố gắng rút thanh Kiếm gỗ Thanh Vân cũ kỹ sứt mẻ bên hông ra để chống đỡ đòn tấn công tầm xa này. Thế nhưng, ngay khi mũi kiếm gỗ vừa chạm vào rìa của làn sương độc màu xanh lục, chất axit ăn mòn cực mạnh lập tức bám vào thớ gỗ. Trong nháy mắt, thanh kiếm gỗ thông thường bị sương độc ăn mòn mục nát hoàn toàn, vỡ vụn thành từng mảnh tro đen rụng xuống vũng bùn lầy.
"Kiếm gỗ phế vật!" Độc Cô Cô cười hắc hắc điên cuồng, luồng sương độc càng thêm đậm đặc bao vây chặt chẽ mọi lối thoát của Vân Phong.
Trong giây phút sinh tử cận kề, Vân Phong nín thở hoàn toàn. Anh biết cơ thể phàm nhân của mình không thể hít phải một ngụm độc khí này. Bằng phản xạ nhạy bén tích lũy từ ký ức trọng sinh kiếp trước, anh dùng tay phải run rẩy lấy từ trong túi trữ vật rách ra một gói bột thảo dược đặc chế – đó chính là 'Dược hương áp chế tu vi' được anh phối chế hằng đêm từ phế liệu dược bã Thanh Vân Tông.
Anh dồn chút linh lực loãng đến đáng thương của Luyện Khí Tầng 1 vào đầu ngón tay phải, búng một tia lửa nhỏ kích hoạt gói bột thuốc. Làn khói trắng mỏng manh không màu không mùi lập tức tỏa ra xung quanh cơ thể anh. Khi làn khói trắng va chạm với sương độc màu xanh lục của Độc Cô Cô, một phản ứng hóa học kỳ lạ xảy ra. Các hạt độc tố ăn mòn trong sương độc bị dược hương tịnh hóa làm đông cứng lại, biến thành những hạt bụi đen rơi rụng xuống đất, trung hòa hoàn toàn chướng khí tà ác tạm thời trong phạm vi ba bước chân.
"Cái gì? Dược hương áp chế tu vi?" Độc Cô Cô biến sắc, lão cảm nhận được luồng tà độc trong đan điền của mình bỗng dưng bị đông cứng nhẹ, linh lực luân chuyển chậm đi mười phần trong vài nhịp thở ngắn ngủi.
"Tiểu tử thối, có chút mưu mẹo! Nhưng trước sức mạnh tuyệt đối, mọi trò vặt đều vô dụng!"
Thẩm Hoài Sơn gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Lão không muốn dây dưa lâu để tránh thu hút sự chú ý của Bạch gia thương hội hay các thế lực chợ đen khác. Đôi găng tay da rắn độc 'Xà Lân Thủ' rực sáng ánh đỏ tà ác, lão vận dụng Hắc Ma Trảo, sử dụng Ưng trảo công xé gió lao lên định bẻ gãy cổ Vân Phong. Trảo lực cuồng bạo mang theo năm luồng gió rít đỏ thẫm xé rách màn mưa xối xả, nhắm thẳng vào yết hầu anh.
Cơn uy áp Trúc Cơ tầng 5 khóa chặt cơ thể Vân Phong, bả vai trái bị liệt hoàn toàn gãy xương đau đớn dữ dội khiến anh không thể di chuyển linh hoạt. Thế nhưng, ý chí phàm nhân nghịch thiên bảo vệ thê tử đã giúp anh vượt qua giới hạn chịu đựng vật lý hằng đêm.
Nắm chặt chiếc trâm gỗ đào của mẹ nuôi Lâm Thị trong túi gấm trước ngực để giữ vững đạo tâm tịnh hóa, Vân Phong cắn chặt răng đến rỉ máu mồm, vận dụng 'Bộ pháp Mê Tung'. Chân anh bước nhanh theo sơ đồ bát quái trận địa zic-zac mượn địa hình chật hẹp của ngõ cụt đổ nát.
Hình ảnh Vân Phong di chuyển ảo ảnh mờ nhạt né tránh sang bên phải. Móng vuốt của Thẩm Hoài Sơn vồ hụt trong gang tấc, chỉ kịp xé rách một mảng lớn của chiếc Áo choàng tơ ma pháp rách của Vân Phong, để lại năm vết cào sâu hoắm rỉ máu đỏ rực trên vách đá sau lưng anh.
"Lại né được?" Thẩm Hoài Sơn kinh ngạc, không ngờ một phế vật Luyện Khí tầng 1 lại có bộ pháp ảo ảnh tinh diệu đến thế.
Lục Vân Phong lảo đảo lùi lại, bả vai phải bị cào rách da thịt rỉ máu tươi dữ dội, bả vai trái hoại tử đen kịt đau đớn như bị lửa thiêu. Thể chất phàm nhân của anh đã đạt đến giới hạn chịu đựng vật lý gãy xương sườn nát thịt, kinh mạch tay phải bị tê liệt nhẹ do phản phệ luân chuyển linh khí loãng.
*Không thể kéo dài thời gian nữa! Ta phải dứt điểm tên tà tu chế độc này để đoạt lấy công thức giải độc Ma Huyết Tán!* Vân Phong thầm nghĩ trong đầu, đôi mắt dưới lớp Thiết Diện Mặt Nạ phát ra tia sáng vàng nhạt sắc lạnh của Thiên Nhãn Mệnh Cách.
Anh dùng Thiên Nhãn quét qua cơ thể của Độc Cô Cô. Dưới cái nhìn thấu thị của Thiên Nhãn, anh phát ra cấu trúc dòng chảy linh lực tà ác của lão độc vật. Vân Phong phát hiện Độc Cô Cô luôn vô ý bảo vệ một chiếc túi gốm nhỏ màu đen 'Vạn Độc Cổ Hũ' quấn chặt trước ngực trái bằng vải thô. Mọi luồng sương độc và tà khí ăn mòn của lão đều xuất phát từ chiếc hũ gốm chứa đầy sâu độc biến dị này. Đó chính là tử huyệt trận nhãn của lão!
"Độc Cô Cô, nhận lấy một châm này của ta!"
Vân Phong gầm lên một tiếng đầy quyết liệt. Anh dồn toàn bộ linh lực ít ỏi còn lại trong đan điền Luyện Khí tầng 1 loãng vào bàn tay phải sưng tấy. Anh rút ra một cây kim đồng sắc bén nhất từ bộ 'Thiên Kim Châm', búng nhẹ ngón tay kích hoạt sát chiêu 'Ngự khí ngưng trâm'.
Một tia sáng xanh lam nhạt mỏng manh nhưng mang theo ý chí kiên cường phàm nhân bộc phát, phóng nhanh như chớp xuyên qua màn mưa đêm đen kịt, nhắm thẳng vào ngực trái của Độc Cô Cô. Đòn đánh quá bất ngờ và nhanh nhẹn khiến lão tu sĩ Trúc Cơ tầng 2 không kịp ngự khí phòng thủ hoàn toàn.
*Phập!*
Cây kim đồng Thiên Kim Châm đâm xuyên thấu qua lớp vải thô bảo vệ, cắm chính xác vào tâm chiếc hũ gốm Vạn Độc Cổ Hũ trước ngực Độc Cô Cô. Linh lực phàm nhân loãng của Vân Phong truyền dẫn vào đầu kim, phá vỡ thế cân bằng phong ấn của các loại độc trùng biến dị bên trong hũ gốm.
"A! Không được!" Độc Cô Cô hét lên một tiếng đầy kinh hoàng lo sợ hãi hùng.
*Ầm!*
Một tiếng nổ kinh hoàng vang dội xé rách ngõ tối chợ đen. Chiếc hũ gốm chứa đầy sâu độc biến dị nổ tung dữ dội. Luồng khói độc màu xanh lục và đen kịt rít gào bùng phát dữ dội hằng đêm hằng giờ, hóa thành một trận bão axit ăn mòn cực mạnh quét sạch mọi thứ trong phạm vi mười trượng. Độc Cô Cô gào thét thảm thiết khi chính độc tố hoại tử ăn mòn của lão tự cắn trả, thiêu rụi da thịt và kinh mạch của lão thành một bộ xương khô đen thui gục ngã xuống vũng bùn lầy.
Sức nổ kinh hoàng chấn bay Thẩm Hoài Sơn lùi lại mười bước rỉ máu mồm đau đớn, thiết giáp da rắn độc bị xé rách loang lổ bám đầy muội than độc dược. Vân Phong cũng bị dư chấn hất văng đập mạnh lưng vào cột đá đổ nát, kinh mạch tay phải hoàn toàn bị tê liệt và mất cảm giác do phản phệ cực đại của sát chiêu ngự khí ngưng trâm khi thể chất đang suy kiệt cận kề cái chết.
Trong đống đổ nát khói mù hỗn loạn rực lửa đỏ máu, Vân Phong nhìn thấy một cuộn da dê rách nát bay ra từ ống tay áo đã cháy sém của Độc Cô Cô, rơi ngay sát vũng bùn lầy rỉ máu đen. Dưới nhãn lực Thiên Nhãn, anh nhìn rõ trên cuộn da dê có ghi chép các thành phần và tỉ lệ phối chế tịnh hóa Ma Huyết Tán – đó chính là công thức giải độc Ma Huyết Tán mà anh đang tìm kiếm sinh tử hằng đêm hằng ngày hằng giờ!
Vân Phong cắn răng chịu đựng đau đớn tột cùng, dùng chút lực lượng tay phải còn lại bò lên vũng bùn, chụp lấy cuộn da dê giấu chặt vào túi trữ vật rách trước ngực. Anh nôn ra một ngụm máu nhạt rỉ ra khóe miệng, cơ thể phàm nhân rách nát rã rời gân cốt rách thịt.
"Lục Vân Phong! Ngươi dám giết Độc Cô Cô, đoạt công thức giải độc của Thẩm gia ta!"
Thẩm Hoài Sơn từ trong đống bụi đá rít gào điên cuồng dữ dội. Khuôn mặt lão xám xịt đầy tà khí hắc ám, bả vai trái bị thương rỉ máu đỏ rực do mảnh vỡ hũ gốm găm vào. Lão điên cuồng rút từ thắt lưng ra một chiếc lệnh bài truyền tin linh khí rực sáng đỏ máu, gầm lên ra lệnh cho toàn bộ hộ vệ và sát thủ đang mai phục biên giới hoang mạc:
"Truyền lệnh của ta! Phong tỏa toàn bộ đường biên giới hoang mạc sương mù chân núi Thanh Vân Sơn! Sát thủ Giang gia lập tức lục soát mọi ngóc ngách, tìm kiếm các hang động ẩn náu quanh chân núi! Gặp Lục Vân Phong và yêu nữ Giang Ly Nhi, giết không tha!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!