Nhạc nềnAfternoon_Garden

Chợ Đen Đêm Tối, Giao Dịch Bạch Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão từ Thung lũng sương mù vẫn chưa hề có dấu hiệu dứt hạt khi Lục Vân Phong lết từng bước chân nặng nề trở lại vùng ngoại vi Trấn Thanh Vân. Tiếng gió rít qua các khe núi đá như tiếng gào thét của hàng vạn oan hồn, quất thẳng vào thân hình gầy gò, rách nát của anh. Dưới tán cây cổ thụ già cỗi khuất gió ở bìa rừng, Giang Ly Nhi đang ngồi co rúm, đôi bàn tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy đầu gối, ánh mắt phượng rực đỏ đầy hoảng loạn nhìn bóng dáng Vân Phong đang dần tiến lại.


"Vân Phong huynh... huynh lại nôn ra máu rồi!" Ly Nhi lao đến, giọng nói nghẹn ngào, bàn tay run rẩy chạm vào bả vai trái đẫm máu đen của anh.


Vết thương do phi đao tẩm độc rắn của sát thủ Vô Ảnh Châm để lại giờ đây đã sưng tấy dữ dội, những đường gân đen kịt như mạng nhện độc bò loang lổ từ bả vai xuống tận ngực trái. Cánh tay trái của Vân Phong hoàn toàn buông thõng, lạnh ngắt và bại liệt hoàn toàn, không còn chút cảm giác. Chất độc hoại tử của Đầm lầy Huyết Nguyệt đang điên cuồng gặm nhấm kinh mạch phàm nhân của anh hằng giờ, hằng khắc. Mỗi nhịp thở của anh đều mang theo mùi máu tanh nồng dâng lên tận cổ họng.


"Ta không sao, Ly Nhi..." Vân Phong gượng cười, nụ cười nhợt nhạt trên khuôn mặt không một giọt máu của anh càng khiến thiếu nữ trước mặt đau đớn tột cùng. Anh dùng tay phải còn chút lực lượng, lấy từ trong ngực ra chiếc Thiết Diện Mặt Nạ rỉ sét – kỷ vật nhặt được từ xác sát thủ Giang gia. "Đêm nay, ta phải vào chợ đen dưới trấn. Chỉ có Thất Diệp Hoa ở đó mới giải được chất độc hoại tử này. Nàng hãy ở yên đây, Tiểu Hôi sẽ canh gác cho nàng."


Chú khỉ xám nhỏ Tiểu Hôi kêu khẽ một tiếng khàn đặc, nhảy lên vai Ly Nhi, đôi mắt vàng óng rực sáng đầy vẻ trung thành canh giữ. Ly Nhi cắn chặt môi đến rỉ máu, nàng muốn đi theo, nhưng nàng biết ma tính trong người mình vừa mới ổn định ở mốc bốn mươi lăm phần trăm nhờ công đức nhân quả kiếp trước của Vân Phong. Nếu nàng xuất hiện lúc này, ma khí tỏa ra sẽ lập tức thu hút sự chú ý của Chấp Pháp Đường Thanh Vân Tông và hộ vệ Giang gia đang lùng sục khắp nơi.


"Huynh... phải trở về. Nhất định phải trở về với ta..." Ly Nhi nắm lấy vạt áo sờn rách của anh, giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên gò má trắng bệch.


"Ta hứa." Vân Phong khẽ vuốt tóc nàng, rồi dứt khoát đeo chiếc Thiết Diện Mặt Nạ lên mặt. Hơi thở lạnh buốt của mặt nạ sắt bao phủ khuôn mặt anh, giọng nói qua lớp sắt biến đổi trở nên trầm đục, xa lạ.


Anh xoay người, bước nhanh vào màn mưa đêm đen kịt, hướng về phía ngõ tối dẫn vào Khu chợ đen trấn Thanh Vân.


***


Khu chợ đen trấn Thanh Vân nằm sâu dưới lòng đất của những con ngõ hẻm nghèo khổ, dơ bẩn nhất ở rìa thị trấn. Nơi đây không thuộc sự quản lý của chính đạo tông môn hay bất kỳ gia tộc tu tiên nào. Đó là một thế giới hỗn loạn của bóng tối, ngập tràn mùi ẩm mốc, mùi đồng rỉ, và mùi của những loại linh dược cấm kỵ được giao dịch lén lút hằng đêm.


Dưới ánh đèn dầu chập chờn tù mù, những bóng người mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ sắt hoặc mặt nạ quỷ lặng lẽ đi lại giữa các gian hàng dựng tạm bằng gỗ mục. Tiếng xì xào ngã giá, tiếng bước chân lẹp nhẹp trên bùn lầy, và thỉnh thoảng là tiếng rên rỉ của những phàm nhân bị bắt cóc làm nô lệ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, lạnh lẽo đến gai người.


Vân Phong bước đi thầm lặng, tay phải ôm chặt lấy bả vai trái bại liệt đang nhức nhối như bị vạn kim châm chọc. Dưới lớp Thiết Diện Mặt Nạ, đôi mắt anh phát ra tia sáng vàng nhạt yếu ớt của Thiên Nhãn Mệnh Cách. Anh đang chạy đua với thời gian. Thần thức của anh liên tục cảnh báo rằng nếu không tìm thấy Thất Diệp Hoa trong vòng ba canh giờ nữa, chất độc rắn biến dị sẽ ăn mòn thẳng vào tim phàm nhân của anh, khiến anh chết không toàn thây.


Anh đi qua những quầy hàng bán xương yêu thú, đan dược phế phẩm, tiến sâu vào khu vực trung tâm của chợ đen, nơi có một trạch viện lớn treo lá cờ thêu hình đồng tiền vàng óng ánh – tổng bộ ngầm của Bạch gia Thương Hội tại trấn Thanh Vân.


Bước qua bức màn da thú dày cộp, không khí ấm áp và mùi trầm hương dễ chịu lập tức ập vào mặt Vân Phong. Bên trong trạch viện, một thanh niên tuấn tú mặc nho phục màu lam thêu hoa văn tơ tằm óng ánh đang nhàn nhã ngồi bên bàn gỗ ngọc thạch, tay cầm quạt giấy phe phẩy hờ hững. Đôi mắt gã sắc sảo, khôn ngoan, luôn mang theo nụ cười thương nhân giả tạo nhưng vô cùng lịch thiệp. Gã chính là Thiếu chủ thương hội Bạch Diệu Dương.


"Vị bằng hữu này, đeo Thiết Diện Mặt Nạ đến Bạch gia ta vào nửa đêm thế này, chắc chắn không phải để uống trà tán gẫu rồi?" Bạch Diệu Dương khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc lẹm lập tức quét qua bả vai trái đang rỉ máu đen của Vân Phong. Gã khẽ nhướng mày, nhận ra dao động tà độc biến dị cực mạnh trên người anh.


"Ta cần Thất Diệp Hoa." Giọng nói trầm đục qua mặt nạ sắt của Vân Phong vang lên, dứt khoát và lạnh lùng.


Bạch Diệu Dương khẽ cười, nụ cười mang đậm sự thực dụng của một thương nhân lão luyện hằng ngày giao dịch với hàng trăm tu sĩ: "Thất Diệp Hoa? Đó là linh dược tam phẩm dẫn thuốc vào xương tủy, cực kỳ quý hiếm vùng biên cảnh này. Bạch gia ta quả thực có một gốc mọc hoang dã hái được từ thung lũng sâu. Nhưng... cái giá của nó không hề rẻ. Hai trăm viên linh thạch hạ phẩm. Không bớt một xu."


Hai trăm viên linh thạch hạ phẩm! Đó là một con số khổng lồ đối với một đệ tử ngoại môn phế vật như Vân Phong. Hiện tại, trong túi trữ vật rách của anh chỉ còn lại gần như toàn bộ số Đồng bạc phàm nhân tích lũy được từ việc hành y cứu chữa người nghèo dưới trấn, hoàn toàn không có linh thạch tu tiên.


"Ta không có linh thạch hạ phẩm." Vân Phong thẳng thắn trả lời.


Ánh mắt Bạch Diệu Dương lập tức lạnh đi vài phần, chiếc quạt giấy trên tay gã khẽ gõ nhẹ xuống mặt bàn ngọc thạch: "Chợ đen Bạch gia có quy luật của chợ đen. Không có linh thạch, mời bằng hữu rời đi. Bạch gia ta không làm từ thiện, phàm nhân đồng bạc đối với tu sĩ chúng ta chẳng khác nào sắt vụn."


Sự trao đổi lợi ích lạnh lùng, vô cảm của giới tu tiên thượng tầng phơi bày trọn vẹn trước mắt Vân Phong. Họ coi phàm nhân như kiến cỏ, coi tiền bạc phàm trần là rác rưởi, hoàn toàn đối lập với nỗi đau xót và quyết tâm bảo vệ thê tử đang bùng cháy trong lồng ngực anh. Vân Phong siết chặt nắm tay phải, nén cơn đau hoại tử đang cào xé kinh mạch.


"Ta không có linh thạch, nhưng ta có thứ này."


Vân Phong dùng tay phải lấy từ trong túi trữ vật rách ra một cuộn da thú cũ nát, đặt lên bàn ngọc thạch. Trên mặt da thú vẽ chi tiết sơ đồ huyệt vị và công thức phối chế "Mộc Tủy Dịch" kết hợp với linh thảo để tăng độ tinh khiết của dược lực lên gấp đôi – đây chính là tri thức y học cổ độc quyền trích từ cuốn Thiên Kim Y Ký của thần y Hoa Đà Tử truyền lại mà anh ghi nhớ được từ ký ức kiếp trước.


"Đây là phương thuốc cổ độc quyền giúp dung hòa tà độc và nâng cao dược tính của các loại linh dược thuộc tính âm. Bạch thiếu chủ là người khôn ngoan, chắc chắn biết giá trị của nó đối với đan sư." Vân Phong điềm tĩnh nói.


Bạch Diệu Dương nhìn cuộn da thú, đôi mắt híp lại đầy nghi ngờ. Gã chậm rãi đặt chén trà xuống, tay trái đưa vào thắt lưng lấy ra một chiếc la bàn vàng óng ánh phát ra linh khí dạt dào – pháp bảo định vị và kiểm tra giá trị bảo vật "Tụ Bảo Bàn" của Bạch gia.


Gã dồn linh lực Luyện Khí kỳ tầng 6 vào la bàn vàng. Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ từ la bàn quét qua cuộn da thú của Vân Phong. Ngay lập tức, kim chỉ nam của Tụ Bảo Bàn quay cuồng dữ dội, phát ra tiếng vo vo thanh khiết, tỏa ra hào quang màu vàng kim đậm đặc bao phủ toàn bộ căn phòng.


Bạch Diệu Dương biến sắc, nụ cười giả tạo trên mặt gã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự chấn động tột cùng. Gã là người am hiểu dược lý, nhìn sơ qua các huyệt đạo phối hợp trên sơ đồ liền nhận ra đây là phương pháp ngự khí châm cứu cổ xưa đã thất truyền từ ngàn năm trước, giá trị của nó vượt xa hai trăm viên linh thạch hạ phẩm nhiều lần.


"Phương thuốc này... ngươi lấy từ đâu ra?" Bạch Diệu Dương khàn giọng hỏi, ánh mắt nhìn Vân Phong đeo mặt nạ sắt đầy vẻ kiêng dè.


"Điều đó không quan trọng. Ta chỉ cần Thất Diệp Hoa và thông tin." Vân Phong lạnh lùng đáp.


Đúng lúc này, từ phía ngoài trạch viện chợ đen bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập và tiếng quát tháo hống hách. Ánh sáng phi kiếm của đệ tử Chấp Pháp Đường Thanh Vân Tông lấp loáng qua khe cửa gỗ mục nát.


"Mật thám báo cáo có kẻ đeo Thiết Diện Mặt Nạ, bả vai trái bị thương đang trốn chạy hướng này! Lục soát cho ta!" Tiếng của Vương Lực – tay sai của Triệu Vô Cực rít lên đầy giận dữ ngoài ngõ tối.


Mật thám tông môn cải trang đang lảng vảng quanh quầy giao dịch ngầm của Bạch gia, ánh mắt dòm ngó đầy sát khí dâng cao hằng ngày hằng giờ.


Vân Phong nhíu mày, tay phải khẽ đặt lên bộ Thiên Kim Châm giấu sau hông áo choàng tơ ma pháp rách, chuẩn bị cho một trận quyết chiến cận chiến sinh tử.


Nhưng Bạch Diệu Dương phản ứng cực nhanh. Gã khẽ phẩy quạt giấy, ra hiệu cho hai hộ vệ vạm vỡ mang tu vi Luyện Khí hậu kỳ đứng dậy chắn trước cửa phòng, hoàn toàn che khuất bóng dáng của Vân Phong khỏi tầm mắt của mật thám ngoài cửa. Uy tín trung lập tuyệt đối của Bạch gia Thương Hội tại chợ đen biên giới khiến nhóm mật thám Thanh Vân Tông không dám cưỡng chế xông vào lục soát.


"Vị bằng hữu này, Bạch gia ta hành sự luôn đặt chữ tín và lợi ích lên đầu. Phương thuốc này của ngươi, ta nhận." Bạch Diệu Dương hạ thấp giọng, ra hiệu cho gia nhân mang ra một chiếc hộp gỗ mun nhỏ tỏa ra dược hương thanh mát của Thất Diệp Hoa. Gã đẩy hộp gỗ về phía Vân Phong. "Đây là Thất Diệp Hoa của ngươi."


Vân Phong nhanh tay thu lấy hộp dược bảo vào túi trữ vật rách. Cơn đau bả vai trái khẽ dịu đi phần nào khi ngửi thấy mùi dược hương thanh khiết hằng ngày.


"Bằng hữu, ta muốn mua thêm một gốc Băng Tinh Thảo để làm dịu ma tính." Vân Phong cố gắng hỏi thêm.


Bạch Diệu Dương lắc đầu, nụ cười thương nhân trên mặt gã lộ ra vẻ u uất kỳ lạ: "Băng Tinh Thảo? Nguồn cung toàn bộ vùng biên cảnh này đã bị Giang gia thu mua sạch sẽ từ ba ngày trước rồi. Không chỉ Băng Tinh Thảo, mà tất cả các loại linh dược mang hàn tính âm cực mạnh đều bị họ vơ vét không còn một ngọn."


Đôi mắt sau lớp mặt nạ sắt của Vân Phong co rụt lại dữ dội: "Giang gia thu mua nhiều linh dược hàn tính như vậy để làm gì?"


Bạch Diệu Dương thở dài, gõ nhẹ quạt giấy lên bàn ngọc thạch, giọng nói trầm xuống đầy vẻ tàn độc của hiện thực tu tiên giới: "Ngươi không biết sao? Mỏ linh thạch biên giới – huyết mạch kinh tế duy nhất của Giang gia – thực chất đã hoàn toàn cạn kiệt linh khí từ nửa năm trước. Giang Chấn Thiên ngụy tạo sổ sách cống nạp để lừa gạt tông môn, nhưng giấy không gói được lửa. Triệu Bá Thiên trưởng lão nội môn đã phát hiện ra."


Lồng ngực Vân Phong nghẹn lại, hơi thở dồn dập.


"Giang Chấn Thiên cùng Thẩm Phu Nhân không còn đường lui." Bạch Diệu Dương tiếp tục tiết lộ chân tướng kinh tế thối nát của gia tộc. "Để bảo toàn địa vị và bám chân Thanh Vân Tông, họ đã ngầm thỏa thuận với Triệu Vô Cực đại sư huynh. Đêm mai, vào giờ Tý bão bùng nhất, Giang Chấn Thiên sẽ kích hoạt Trận pháp phong ấn ma tính Giang gia tại hậu viện. Lão sẽ hiến tế linh hồn và máu tim của con gái ruột Giang Ly Nhi, dùng cấm thuật trích xuất huyết mạch ma tính đặc thù của nàng để ngưng tụ thành một viên huyết đan dâng hiến cho Triệu Vô Cực đột phá Trúc Cơ Kỳ ổn định..."


*Ầm!*


Một tiếng sấm nổ vang trời ngoài mưa bão như đánh thẳng vào màng nhĩ của Vân Phong. Tay phải anh siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu tươi đỏ rực.


Chân tướng tàn khốc phơi bày! Giang Chấn Thiên – người cha ruột của Ly Nhi – lại sẵn sàng hiến tế chính con gái mình để đổi lấy sự hưng thịnh giả tạo của gia tộc và linh thạch cống nạp cho tông môn chính đạo ngụy quân tử. Họ đầu độc nàng bằng Ma Huyết Tán hằng ngày, bôi nhọ nàng là dị đoan điềm gở, tất cả chỉ là màn kịch tàn độc để danh chính ngôn thuận biến nàng thành vật hiến tế rác rưởi.


"Ly Nhi..." Vân Phong thầm gọi tên nàng trong đau đớn tột cùng. Kiếp trước, anh đã trơ mắt nhìn nàng hắc hóa rồi bị toàn thiên hạ vây giết. Kiếp này, anh tuyệt đối không để bi kịch tàn bạo ấy tái diễn!


"Giao dịch hoàn thành. Bạch thiếu chủ, đa tạ tin tức của ngươi." Vân Phong khàn giọng nói, dứt khoát quay người bước ra khỏi trạch viện Bạch gia.


"Bằng hữu, đi đường cẩn thận. Chợ đen đêm nay... không yên bình đâu." Giọng nói đầy ẩn ý của Bạch Diệu Dương vọng lại sau lưng anh.


***


Vân Phong bước nhanh ra khỏi trạch viện thương hội, lách mình vào những con ngõ hẻm tối tăm, ẩm ướt của khu chợ đen trấn Thanh Vân. Tay phải anh ôm chặt lấy chiếc túi trữ vật rách chứa Thất Diệp Hoa giải độc. Cánh tay trái bại liệt hoàn toàn bất động, vết thương bả vai vẫn rỉ máu đen hoại tử dữ dội dọc theo vạt áo thanh y rách nát.


Anh phải lập tức quay trở lại hang động ẩn náu để sắc thuốc giải độc bả vai và chuẩn bị phương án đột kích Giang Gia Bảo cứu Ly Nhi trước đêm mai. Thời gian của anh chỉ còn chưa đầy mười hai canh giờ.


*Rào... rào...*


Tiếng mưa xối xả rơi xuống mái ngói mục nát của con ngõ hẹp không người. Không khí xung quanh đột ngột trở nên lạnh buốt thấu xương tủy, lấn át cả mùi ẩm mốc thông thường của chợ đen.


Một mùi hôi thối, tanh nồng nặc của xác động vật thối rữa và tà khí đầm lầy biến dị bất ngờ từ phía ngõ tối bùng phát dữ dội, khóa chặt mọi lối thoát của Vân Phong.


Sát khí tà ác rít gào trong bóng tối.


Vân Phong dừng khựng bước chân, tay phải đặt lên bộ Thiên Kim Châm giấu sau hông áo choàng, đôi mắt sau lớp Thiết Diện Mặt Nạ co rụt lại. Từ trong bóng tối sâu thẳm của con ngõ cụt rách nát, một bóng người gầy gò như bộ xương khô biết đi, da bọc xương xanh xao thối rữa rỉ mủ, tay mang móng vuốt đen dài nhọn hoắt đang chậm rãi bước ra, đôi mắt hí rực lên ánh sáng tà ác khóa chặt lấy hành tung của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!