Độc Nhãn Chặn Đường, Nhân Quả Công Đức
Mưa bão trong Thung lũng sương mù Thanh Vân Sơn vẫn gào rít liên hồi, trút xuống những tán sồi già đổ nát những luồng nước lạnh buốt thấu xương. Tiếng gió hú qua các khe đá hẹp nghe như tiếng quỷ khóc thần gào. Lục Vân Phong cõng Giang Ly Nhi trên lưng, bước chân lảo đảo, run rẩy dẫm lên lớp lá mục sũng nước. Bả vai trái của anh rách toác, máu tươi đỏ rực thấm đẫm vạt áo thanh y sờn rách, hòa cùng thứ máu độc đen kịt của phi đao Vô Ảnh Châm rỉ ra âm ỉ. Cánh tay trái hoàn toàn bại liệt, buông thõng vô lực, mỗi nhịp bước đi của anh là một lần cơn đau thấu xương tủy truyền thẳng vào thần thức.
"Khục... khục..."
Vân Phong ho khan hai tiếng, lồng ngực bỏng rát vì hít phải sương độc axit tích tụ trong thung lũng. Anh có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập dồn dập và yếu ớt của Giang Ly Nhi sau lưng. Nhờ có Đạo Tâm Liên Kết đang duy trì ở mốc bốn mươi hai phần trăm, sợi tơ vận mệnh màu hồng nhạt vô hình giữa tim hai người đang khẽ rung động, truyền dẫn một phần hơi ấm nhỏ nhoi nhưng tràn đầy sự lo lắng, tự trách của nàng sang cơ thể suy kiệt của anh.
*Khò khè... gừ...*
Từ trong những bụi gai độc mưng mủ xung quanh, những đôi mắt màu xanh lục phát sáng kỳ ảo bắt đầu áp sát. Bầy yêu thú sói xám hoang dã ngửi thấy mùi máu tươi đỏ rực rỉ ra từ vết thương của Vân Phong, đang lặng lẽ khép vòng vây. Chúng nhe nanh vuốt rỉ dãi, chực chờ lao vào xé xác hai kẻ phàm nhân kiệt quệ.
"Ly Nhi, bám chặt lấy ta." Vân Phong thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng điềm tĩnh đến lạ lùng.
Anh dùng bàn tay phải còn chút lực lượng, thọc sâu vào chiếc túi trữ vật rách đeo trước ngực chú khỉ nhỏ Tiểu Hôi đang run rẩy bám trên vai. Vân Phong lôi ra một nắm bột xám xịt – đó là bột thảo dược ngứa được chế luyện từ phế liệu dược bã Thanh Vân Tông pha trộn với nhựa cây gai độc hoang dã. Anh vung tay rải mạnh nắm bột vào luồng gió rít.
Gió bão cuốn phăng bột thảo dược, thổi thẳng vào khứu giác nhạy cảm của bầy sói xám. Tiếng hắt hơi, tiếng rên rỉ đau đớn vang lên lập tức. Bầy sói hoảng loạn cào cấu vào mũi và mắt đang ngứa ngáy điên cuồng, rống lên thảm thiết rồi quay đầu chạy trốn vào màn sương xám xịt. Sự chuẩn bị tri thức khắc chế thuộc tính linh thú của một kẻ trọng sinh đã cứu họ khỏi một trận huyết chiến vô ích.
Nhưng ngay khi bầy sói vừa tản đi, tiếng gào thét thảm thiết của con người từ phía hang động tối tăm bên sườn núi lại vọng đến rõ hơn. Đó là tiếng khóc nghẹn ngào của những thiếu nữ phàm nhân, xen lẫn tiếng cười hô hố tàn bạo của đám đàn ông thô lỗ.
"Đại ca, lũ kiến cỏ này bán cho tà tu luyện công chắc chắn sẽ đổi được không ít linh thạch hạ phẩm! Con nhóc này trông múp míp thế kia, chắc chắn tà tu sẽ thích lắm, ha ha!"
Vân Phong nhíu mày. Đôi mắt anh lóe lên tia sáng vàng nhạt của Thiên Nhãn Mệnh Cách. Nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc, anh thấy một luồng hắc khí tà ác, dơ bẩn đang bốc lên từ cửa hang động phía trước. Sợi tơ nhân quả của những thiếu nữ phàm nhân bên trong đang run rẩy dữ dội, chuyển dần sang màu xám tro của cái chết.
"Toán cướp núi của Độc Nhãn Long..." Vân Phong khẽ lẩm nhẩm.
Trong ký ức kiếp trước, toán cướp này hoành hành vùng biên giới Thanh Vân Sơn, chuyên bắt cóc người phàm có âm mệnh để bán cho tà tu đổi lấy linh thạch. Nhưng chân tướng đáng sợ hơn là chúng ngầm cấu kết với Đại sư huynh nội môn Triệu Vô Cực để làm những việc bẩn thỉu mà tông môn chính đạo không tiện ra mặt.
"Vân Phong... huynh đang bị thương nặng... đừng đi..." Giang Ly Nhi thầm thì bên tai anh, đôi bàn tay gầy gò của nàng siết chặt lấy vai anh. Nàng có thể cảm nhận được ý định cứu người của anh qua Đạo Tâm Liên Kết. Trái tim nàng dâng lên sự hoảng sợ tột độ. Anh chỉ là một tu sĩ Luyện Khí Tầng 1 loãng, cánh tay trái đã liệt, bả vai rách nát, làm sao có thể đối đầu với toán cướp hung hãn kia?
"Ly Nhi, người phàm vô tội không nên làm vật tế cho lòng tham của kẻ tu tiên." Vân Phong khẽ nghiêng đầu nhìn nàng, nụ cười ấm áp hiện lên trên khuôn mặt nhợt nhạt. "Kiếp trước ta đã không thể cứu được ai. Kiếp này, ta sẽ không đứng nhìn bi kịch xảy ra trước mắt mình. Tin ta."
Giang Ly Nhi lặng người. Ánh mắt kiên định, bao dung vô bờ bến của anh như một luồng điện ấm áp xuyên thấu qua lớp băng giá trong tim nàng. Mệnh Cách Tịnh Hóa Độ hiển thị trên đỉnh đầu nàng khẽ dao động, rục rịch dâng lên.
Vân Phong lén lút tiếp cận cửa hang động. Anh đặt Ly Nhi ngồi ẩn nấp an toàn sau một phiến đá lớn khuất gió, ra hiệu cho Tiểu Hôi canh giữ bên cạnh. Tay phải anh nắm chặt thanh kiếm gỗ Thanh Vân cũ kỹ, lưỡi kiếm đã sứt mẻ và nứt vỡ nặng nề sau cú đỡ đòn kiếm khí của Lý Phong trước đó. Anh hít một hơi sâu, nén cơn đau buốt thấu xương ở bả vai trái, chậm rãi bước vào hang.
Bên trong hang động ẩm ướt, ánh lửa đuốc chập chờn chiếu tỏ một cảnh tượng hãi hùng. Hơn mười thiếu nữ phàm nhân rách rưới đang bị trói chặt bằng dây thừng thô ráp, co rúm vào một góc khóc lóc thảm thiết. Đứng xung quanh là năm tên cướp núi vạm vỡ, tay lăm lăm đao kiếm rỉ sét.
Dẫn đầu đám cướp là một nam tử cao lớn như hộ pháp, mắt trái chột đeo băng da đen hung tợn, mặc chiếc áo giáp da thú rách nát bám đầy vết máu khô. Trên tay gã cầm thanh đại đao rỉ sét rỉ máu 'Huyết Phong Đao' tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc. Gã chính là Độc Nhãn Long, kẻ có tu vi Luyện Khí kỳ tầng 7, nổi tiếng hung tàn vùng biên thùy.
"Kẻ nào?!" Độc Nhãn Long đột ngột xoay người, con mắt duy nhất trợn trừng đầy sát khí nhìn về phía bóng xanh gầy gò vừa bước vào.
"Buông các nàng ra." Vân Phong lạnh lùng lên tiếng, thanh kiếm gỗ Thanh Vân chỉ thẳng xuống đất.
Đám cướp núi ngẩn ra một nhịp, rồi đồng loạt phá lên cười ngặt nghẽo đầy khinh bỉ.
"Ha ha ha! Ta không nhìn nhầm chứ? Một tên đệ tử ngoại môn phế vật Luyện Khí Tầng 1, cánh tay trái thì tàn phế buông thõng, tay phải cầm thanh kiếm gỗ sứt mẻ, lại dám đến đây anh hùng cứu mỹ nhân sao?" Độc Nhãn Long nhổ một bãi nước bọt đầy khinh thường. "Tiểu tử thối, Triệu Vô Cực đại sư huynh đã có lệnh, kẻ nào mang đầu ngươi về sẽ được thưởng lớn. Không ngờ ngươi lại tự dẫn xác đến đây!"
"Triệu Vô Cực quả nhiên là kẻ giật dây." Ánh mắt Vân Phong lạnh buốt. Anh đã đoán đúng, toán cướp này chính là tay sai ngoại biên của gã ngụy quân tử kia.
"Chết đi!"
Độc Nhãn Long gầm lên một tiếng, vung thanh đại đao rỉ sét chém thẳng vào đầu Vân Phong. Gã thi triển Huyết Phong Đao Pháp, đao thế cuồng bạo tạo ra một luồng đao phong màu đỏ nhạt xé rách không khí ẩm ướt trong hang động.
Vân Phong không hề lùi bước. Thần thức anh vô cùng tỉnh táo dưới sự bảo hộ của ngọc bội cổ Vô Trần. Anh dồn chút linh lực loãng đến đáng thương vào tay phải, vận dụng Kiếm chiêu Vô Phong. Thanh kiếm gỗ Thanh Vân sứt mẻ vạch ra một vòng tròn mờ nhạt màu xanh lam trong không khí.
*Keng! Cạch!*
Lưỡi đại đao nặng nề chém mạnh xuống kiếm gỗ. Nhưng thay vì bị chém đứt làm đôi, thanh đại đao của Độc Nhãn Long lại bị kiếm gỗ của Vân Phong nương theo lưỡi đao, mượn lực đánh lệch hướng tấn công sang một bên, chém mạnh vào vách đá tạo ra tia lửa bắn tung tóe.
"Cái gì?!" Độc Nhãn Long kinh hoàng chấn động. Gã không thể tin nổi một tên phế vật Luyện Khí tầng 1 lại có thể hóa giải đòn chém cuồng bạo của một tu sĩ tầng 7.
Nhưng Vân Phong cũng phải trả giá đắt. Lực chấn từ đòn đánh của Độc Nhãn Long quá mạnh, chấn động trực tiếp vào bả vai trái đang bị thương nặng của anh. Cơn đau buốt thấu xương tủy khiến bả vai rách toác miệng vết thương cũ rỉ máu đỏ rực dữ dội hằng đêm hằng giờ. Vân Phong khuỵu gối, nôn ra một ngụm máu tươi nhợt nhạt.
Anh cố gắng vận hành linh lực ít ỏi còn lại hòng thi triển Ngự khí ngưng trâm để phóng kim đồng Thiên Kim Châm vào tử huyệt của Độc Nhãn Long. Nhưng bả vai trái hoàn toàn bị liệt và đông cứng do tà độc hoại tử hoành hành hằng đêm hằng giờ, khiến anh không thể điều khiển được hướng ngắm chuẩn xác. Cây kim đồng phóng ra lệch hướng, cắm phập vào vách đá lạnh buốt phía sau.
"Ha ha! Tay trái phế vật thì làm được gì? Chết đi!"
Hai tên cướp núi khác thấy Vân Phong bị thương liền vung kiếm dài lao thẳng về phía anh. Cùng lúc đó, hai tên cướp đang giữ con tin cũng siết chặt dây thừng định cứa cổ các thiếu nữ phàm nhân hòng uy hiếp.
"Không được chạm vào anh ấy!"
Một tiếng thét trong trẻo nhưng đầy phẫn nộ vang lên từ cửa hang. Giang Ly Nhi không thể nhẫn nhịn đứng nhìn phu quân của mình bị tàn sát. Nàng lao vào hang động như một bóng ma đen kịt. Đôi mắt phượng của nàng hóa đỏ rực như máu phát sáng kỳ ảo trong đêm tối bão bùng. Ma tính bạo tẩu thức tỉnh mang tính bảo vệ, móng vuốt đen nhọn dài ra tỏa ma khí đen kịt rít gào.
Ly Nhi dùng Bộ pháp Mê Tung di chuyển linh hoạt nhanh như chớp, lướt qua hai tên cướp đang lao tới Vân Phong, móng vuốt ma tính vung lên cào rách vai hai tên cướp đang giữ con tin, hất văng chúng ra xa rỉ máu đen tà độc hoại tử.
"Yêu nữ ma đạo!" Độc Nhãn Long gầm lên, vung đại đao định chém về phía Ly Nhi đang suy kiệt sau đòn bộc phát.
"Đối thủ của ngươi là ta!"
Vân Phong gầm lên, dùng chút lực lượng cuối cùng của cơ thể phàm nhân đạt giới hạn chịu đựng vật lý. Anh thọc tay vào túi áo thô, lấy ra một nắm bột vôi tẩm ngứa bột thảo mộc đặc chế hằng ngày. Anh ném mạnh nắm bột vôi vào mặt Độc Nhãn Long và toán cướp còn lại, đồng thời dồn linh lực mỏng manh thổi ra một luồng gió chấn.
*Bùm!*
Bột vôi tẩm thảo dược nổ tung thành một làn khói trắng xóa bốc mùi hắc nồng nặc bao phủ toàn bộ hang động.
"Á! Mắt của ta! Da của ta!"
Độc Nhãn Long cùng đám cướp núi gào thét thảm thiết. Bột vôi tẩm nhựa gai độc ăn mòn da thịt và làm mù mắt chúng ngay lập tức hằng đêm hằng giờ. Chúng buông đao kiếm, điên cuồng cào cấu vào mặt và mắt đang rỉ máu mủ hoại tử nhẹ hằng ngày hằng đêm.
Vân Phong không bỏ lỡ cơ hội vàng. Anh lướt lên, dùng kiếm gỗ Thanh Vân nứt vỡ đâm mạnh vào huyệt Phong Trì và Nhân Trung của Độc Nhãn Long cùng đám cướp đang hỗn loạn. Kỹ thuật châm cứu thấu huyệt chuẩn xác tuyệt đối của y thuật phàm nhân giúp anh đánh trúng tử huyệt kinh mạch của chúng.
*Bịch! Bịch! Bịch!*
Độc Nhãn Long cùng toán cướp núi đồng loạt ngã gục xuống đất, cơ thể tê liệt hoàn toàn, không thể cử động hay vận hành linh lực hằng đêm hằng giờ. Thanh đại đao rỉ sét 'Huyết Phong Đao' rơi keng xuống đất.
Trận chiến kết thúc. Hang động chìm vào sự im lặng nghẹt thở, chỉ còn tiếng khóc nấc nhẹ nhõm của các thiếu nữ phàm nhân vô tội được cứu sống.
"Chúng ta... được cứu rồi sao?" Một thiếu nữ gầy gò run rẩy ngước nhìn Vân Phong đeo mặt nạ sắt và thanh kiếm gỗ sứt mẻ.
"An toàn rồi. Các nàng mau chạy về phía y quán An Nhiên Đường dưới trấn, ở đó có Hoa nương che chở." Vân Phong khàn giọng nói, tay phải run rẩy cất thanh kiếm gỗ cũ kỹ.
Hàng chục thiếu nữ phàm nhân quỳ sụp xuống đất, dập đầu khóc lóc tạ ơn cứu mạng của vị "Thần y" và "Ân nhân". Sự biết ơn chân thành, thuần khiết của họ hóa thành những đốm sáng màu vàng ấm áp, lấp lánh như đom đóm đêm mưa bay lượn xung quanh Vân Phong.
Đó chính là công đức nhân quả bảo hộ linh hồn. Luồng hào quang công đức ấm áp dạt dào thâm nhập vào lồng ngực Vân Phong. Vết sẹo lôi phạt rỉ máu đỏ rực trên cổ anh khẽ dịu đi, hơi nóng rát bỏng giảm bớt phần nào đau đớn dữ dội. Luồng công đức ấm áp tiếp tục chảy vào ngọc bội cổ Vô Trần đeo trước ngực.
*Rắc... rắc...*
Ngọc bội cổ rạn nứt khẽ rung động nhẹ, hấp thụ công đức nhân quả để khôi phục lại một phần linh khí đã tiêu tán. Trong thần thức của Vân Phong, giọng nói trầm ấm của tàn hồn Kiếm tôn Vô Trần Tử vang lên đầy nhẹ nhõm: "Tiểu tử, ngươi làm tốt lắm! Công đức phàm nhân này đã giúp ta hồi phục một phần thần thức yếu ớt. Con đường hành y cứu người phàm trần của ngươi thực sự có thể bẻ gãy quy luật vô cảm của Thiên đạo hằng đêm."
Vân Phong khẽ mỉm cười nhẹ nhõm. Anh quay đầu lại nhìn Giang Ly Nhi.
Thiếu nữ mười sáu tuổi đang đứng lặng người bên vách đá. Đôi mắt đỏ rực ma tính của nàng đã khôi phục lại màu đen sâu thẳm thanh khiết hằng ngày. Nàng nhìn chằm chằm vào bóng dáng gầy gò, bả vai trái rách nát rỉ máu đỏ rực dữ dội của Vân Phong, nhìn hào quang công đức ấm áp bao quanh anh, rồi nhìn hàng chục phàm nhân đang được cứu sống nhờ lòng nghĩa hiệp của anh hằng đêm.
Trong tim nàng, luồng thù hận tàn bạo đối với thế giới thối nát bỗng chốc bị dập tắt hoàn toàn bởi sự kính trọng và tình yêu thương vô bờ bến dành cho phu quân. Nàng hiểu ra rằng, anh không chỉ bảo vệ nàng, anh còn mang trên vai đạo đức phàm nhân cứu rỗi chúng sinh đau khổ.
Kích hoạt Thiên Nhãn Mệnh Cách phát sáng rực rỡ, Vân Phong nhìn thấy sợi tơ vận mệnh màu hồng nhạt trên đỉnh đầu Ly Nhi bùng phát hào quang rực rỡ ấm áp. Chỉ số Mệnh Cách Tịnh Hóa Độ của nàng nhảy vọt từ mốc 42% lên mốc 45% hoàn hảo hằng đêm hằng ngày!
"Vân Phong... huynh có sao không?" Ly Nhi lao đến ôm chặt lấy eo anh, giọt nước mắt ấm áp của nàng rơi xuống ngực áo anh.
"Ta không sao." Vân Phong khẽ vuốt mái tóc đen xơ xác của nàng, tay phải khẽ run rẩy.
Anh bước lại gần Độc Nhãn Long đang nằm tê liệt rỉ máu mồm trên đất. Anh dồn một tia linh lực loãng vào cây kim đồng Thiên Kim Châm, gí sát vào tử huyệt trên cổ gã.
"Nói. Triệu Vô Cực sai ngươi bắt cóc người phàm để làm gì? Giang gia có liên quan gì đến chuyện này?" Vân Phong lạnh lùng tra hỏi.
Độc Nhãn Long trợn trừng con mắt duy nhất đầy hãi hùng lo sợ, gã thở hổn hển, ho ra máu tươi đen kịt rỉ máu mồm dữ dội hằng đêm. Gã biết mình đã cận kề cái chết dưới tay tên phế vật ngoại môn bí ẩn này.
"Khục... khục... ta nói... ta nói..." Độc Nhãn Long cười lớn điên cuồng, giọng nói khàn đặc rách nát đầy tà ác hằng ngày. "Triệu Vô Cực... gã cần âm khí phàm nhân để luyện chế tà công... Nhưng ngươi lo cứu lũ kiến cỏ này làm gì... thê tử của ngươi... Ha ha!"
Đôi mắt phượng của Giang Ly Nhi co rụt lại dữ dội.
"Ngươi nói cái gì?!" Vân Phong siết chặt đầu kim đồng đâm sâu vào cổ gã rỉ máu đen hoại tử.
Độc Nhãn Long cười sặc sụa đầy điên cuồng tàn độc: "Giang Chấn Thiên... gia chủ Giang gia... lão đã nhận mười vạn linh thạch hạ phẩm của Triệu Bá Thiên... Lão đang chuẩn bị kích hoạt tế đàn hiến tế Ly Nhi tại Giang Gia Bảo vào đêm mai để trích xuất huyết mạch ma tính dâng hiến cho Triệu Vô Cực đột phá Trúc Cơ!... Ngươi không cứu nổi nàng đâu! Toàn bộ Giang Gia Bảo đã bị phong tỏa bởi kết giới rực lửa rít gào!... Ha ha ha! Chờ chết đi!"
Tiếng cười điên cuồng của Độc Nhãn Long vang vọng khắp hang động tối tăm rồi tắt lịm khi gã tắt thở vĩnh viễn, con mắt duy nhất trợn trừng đầy oán hận tà ác.
Hang động chìm vào bầu không khí lạnh buốt thấu xương tủy hằng đêm hằng giờ. Giang Ly Nhi đứng chết trân bên vách đá rách nát, đôi bàn tay gầy gò mảnh mai run rẩy dữ dội, ma khí đen kịt trong người nàng có dấu hiệu bùng phát dữ dội trước sự phản bội tàn độc tột cùng của cha ruột Giang Chấn Thiên hằng ngày hằng đêm.
Vân Phong nắm chặt thanh kiếm gỗ Thanh Vân sứt mẻ nặng nề, lồng ngực phập phồng dữ dội. Thời gian đào tẩu của họ đã cạn kiệt hoàn toàn. Nghi thức hiến tế tàn độc tại Giang Gia Bảo sẽ diễn ra vào đêm mai. Anh phải lập tức đưa Ly Nhi quay trở lại hang ổ của kẻ thù để phá hủy tế đàn hiến tế cứu mạng nàng trước khi ma tính diệt thế bùng phát hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!