Trận Pháp Ẩn Hình, Thung Lũng Sương Mù
Màn sương mù ẩm ướt và lạnh buốt của Thung lũng sương mù Thanh Vân Sơn cuộn xoáy như những dải lụa xám tro, nuốt chửng lấy hai bóng người đang lảo đảo bước đi trong đêm tối. Tiếng gió rít gào qua các khe đá hẹp, mang theo mùi ẩm mốc của lá mục và vị chua loãng của sương độc axit.
Lục Vân Phong cõng Giang Ly Nhi trên lưng, bước chân nặng nề như đeo đá ngàn cân. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, hoàn toàn liệt bại sau trận chiến trước, vết thương trên bả vai rỉ ra thứ máu đen tẩm tà độc biến dị, nóng rát như có hàng ngàn con kiến lửa đang cắn xé. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, mỗi hơi thở hít vào đều mang theo cảm giác bỏng rát nơi cuống phổi – di chứng của sương độc vách đá từ những chuyến hái thuốc trước đó vẫn chưa thể thanh lọc sạch sẽ.
"Vân Phong... buông ta xuống đi..."
Giang Ly Nhi thì thầm bên tai anh, giọng nói yếu ớt vô cùng. Đôi bàn tay mảnh mai của nàng siết chặt lấy bờ vai phải còn lành lặn của anh, cố gắng truyền chút hơi ấm mỏng manh hằng đêm. Nhờ có Đạo Tâm Liên Kết đang duy trì ở mốc bốn mươi hai phần trăm, nàng có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim dồn dập và cơn đau thấu xương tủy đang hành hạ phu quân của mình. Thần thức ô nhiễm độ của nàng lúc này đang ở mức hai mươi lăm phần trăm an toàn, giữ cho đôi mắt phượng đen sâu thẳm tạm thời không bị ma tính nhuộm đỏ, nhưng sự tự trách và lo sợ hãi hùng trong lòng nàng lại đang dâng lên cuồn cuộn.
"Đừng nói nhảm." Vân Phong khẽ quát nhẹ, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định tuyệt đối. "Ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng. Dù có phải phế bỏ cả thân xác này, ta cũng không để chúng chạm vào một sợi tóc của nàng."
*Gâu! Gâu!*
Phía sau lưng họ, cách chưa đầy nửa dặm, tiếng sủa trầm đục và dồn dập của chú chó săn Hắc Tử lại vang lên xé rách màn sương đêm. Ánh sáng xanh tím sắc lạnh của những thanh phi kiếm Chấp Pháp Đường rạch rách không khí mờ ảo, quét qua những ngọn cây sồi già đổ nát.
"Lục Vân Phong! Ngươi là tên phán đồ câu kết ma đạo, hôm nay Chấp Pháp Đường thực thi giáo quy, ngươi không còn đường thoát đâu!"
Tiếng hét lạnh lùng của Lý Phong – đệ tử tinh nhuệ Chấp Pháp Đường mang tu vi Luyện Khí Tầng 9 áp đảo – vang vọng khắp thung lũng hoang vắng. Gã dẫn đầu một đội tuần tra dày đặc, tay cầm la bàn định vị Tầm Linh La Bàn rực sáng linh khí, đang gắt gao khóa chặt hướng di chuyển của Vân Phong.
Trong bóng tối của thần thức, giọng nói trầm thấp của tàn hồn Kiếm tôn Vô Trần Tử vang lên đầy cảnh báo: "Tiểu tử, la bàn của gã là pháp bảo định vị tầm gần cực mạnh. Kinh mạch của ngươi đang suy kiệt hoàn toàn sau đợt tự châm cứu, nếu để gã áp sát trong vòng mười bước, uy áp Luyện Khí tầng 9 của gã sẽ chấn nát đan điền phàm nhân của ngươi ngay lập tức!"
"Sư phụ, con biết." Vân Phong thầm trả lời trong ý niệm. Đôi mắt anh phát sáng ánh sáng vàng nhạt của Thiên Nhãn Mệnh Cách, nhìn thấu dòng chảy linh khí mỏng manh của thung lũng sương mù. "Nhưng thung lũng này đầy rẫy địa hình hiểm trở. Gã kiêu ngạo vì tu vi cao, đó chính là tử huyệt của gã."
Vân Phong đặt Ly Nhi ngồi dựa vào một phiến đá lớn khuất sau bụi cỏ gai độc mưng mủ. Anh lấy từ trong túi trữ vật rách đeo trước ngực chú khỉ nhỏ Tiểu Hôi ra một khôi lỗi gỗ phòng thủ thô sơ do anh thiết kế và A Ngưu lắp ráp. Đây là cơ quan phàm nhân hoạt động bằng dây cót cơ học và một viên tinh thạch ma pháp sơ cấp làm lõi kích hoạt.
Anh dùng bàn tay phải còn cử động được, nhanh nhẹn xếp các viên sỏi đá tự nhiên xung quanh phiến đá theo sơ đồ bát quái trận địa của Kỳ Môn Trận Pháp phàm nhân hằng ngày anh vẫn rèn luyện. Sỏi đá va vào nhau lách cách dưới màn mưa bụi, thay đổi dòng chảy linh khí tự nhiên của thung lũng, lập tức tạo ra một làn sương mù mỏng manh che khuất hoàn toàn lối vào hang động nhỏ.
"Ly Nhi, ngậm mẩu tăm tre này, nín thở ẩn nấp ở đây. Tiểu Hôi, canh gác cho nàng." Vân Phong thì thầm, vỗ nhẹ đầu chú khỉ xám nhỏ.
Anh gạt dây cót của khôi lỗi gỗ phòng thủ, tiếng máy móc kêu *cót két, cót két* vang lên giòn giã trong đêm tối. Anh đặt khôi lỗi chạy về hướng vách đá dựng đứng ngược lại, viên tinh thạch sơ cấp trong ngực nó tỏa ra dao động linh lực loãng, giả mạo hoàn hảo khí tức của anh hằng đêm.
Ngay khi khôi lỗi gỗ vừa di chuyển, tiếng gió rít dữ dội ập đến. Lý Phong xuất hiện từ trong màn sương xám. Thanh niên cao gầy nghiêm nghị khoác chiến bào chấp pháp màu đen viền bạc gọn gàng, đôi mắt sắc như diều hâu nhìn chằm chằm vào bóng dáng mờ ảo đang chạy trốn phía xa.
"Hừ, muốn dùng khinh công chạy trốn sao?" Lý Phong cười lạnh đầy khinh bỉ. Gã vung chấp pháp kiếm sáng loáng, thi triển Truy Phong Kiếm Pháp.
Hàng loạt kiếm khí sắc lạnh phóng ra tầm xa, chém nát vụn các bụi rậm và cây gai độc cản đường để tìm dấu vết Vân Phong. Một đường kiếm khí mỏng lướt sạt qua phiến đá nơi Vân Phong đang nấp.
Để bảo vệ Ly Nhi đứng sau, Vân Phong buộc phải xông ra, vung thanh kiếm gỗ Thanh Vân cũ kỹ chặn đòn.
*Bùm!*
Lực chấn cuồng bạo từ tu vi Luyện Khí tầng 9 truyền qua thân kiếm gỗ sứt mẻ, đánh thẳng vào bả vai trái bị liệt của Vân Phong. Miệng vết thương cũ rách toác, máu tươi đỏ rực bắn tung tóe lên những chiếc lá mục nát dưới chân. Vân Phong groans một tiếng đau đớn dữ dội, cơ thể phàm nhân đạt giới hạn chịu đựng vật lý, bả vai rách da thịt rỉ máu đen tà độc hoại tử nặng nề hơn. Thanh kiếm gỗ Thanh Vân nứt vỡ thêm một đường lớn, suýt gãy làm đôi.
"Tìm thấy ngươi rồi, tên phế vật!" Lý Phong hét lên, nhưng khi gã nhìn xuống la bàn định vị, chiếc kim ngọc lại quay cuồng chỉ về hướng vách đá rạn nứt bên phải – nơi khôi lỗi gỗ phòng thủ vẫn đang chạy và gõ *cót két* liên tục.
"Sư huynh! Khí tức linh lực mạnh hơn ở hướng vách đá! Tên này chỉ là mồi nhử phàm nhân thôi!" Một tên đệ tử chấp pháp vội vã báo cáo.
Sự kiêu ngạo và định kiến của đệ tử nội môn khiến Lý Phong không chút nghi ngờ. Gã nghĩ rằng Vân Phong phế vật không thể có khí tức linh lực dồi dào đến thế. Gã lập tức xoay người, dẫn đầu nhóm truy binh chấp pháp tinh nhuệ lao thẳng về hướng vách đá tử thần.
"Đuổi theo! Đừng để yêu nữ trốn thoát!" Lý Phong gầm lên.
Nằm trong bụi cỏ gai độc, Vân Phong khẽ mỉm cười lạnh lùng qua khóe miệng rỉ máu đỏ rực. Anh dùng tay phải kéo mạnh sợi dây leo ẩn dưới lớp lá mục.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Cơ quan bẫy đá lở do anh thiết lập sẵn bằng Kỳ Môn Trận Pháp phàm nhân lập tức được kích hoạt. Những tảng đá khổng lồ xếp tạm bợ trên sườn núi mất đi điểm tựa phong thủy, đổ sụp xuống như một trận lũ quét kinh hoàng. Đất đá cuồn cuộn trút xuống lối đi hẹp của vách đá, chôn vùi hoàn toàn khôi lỗi gỗ phòng thủ và cắt đứt đường truy đuổi của đội tuần tra Chấp Pháp Đường.
"A! Bẫy rập! Sư huynh cứu mạng!" Tiếng la hét hoảng loạn của đám đệ tử chấp pháp bị đá đè vang lên hỗn loạn trong màn sương bụi mù mịt.
Lý Phong điên cuồng vung kiếm chém nát những tảng đá rơi rụng, nhưng dòng thác đá lở khổng lồ đã chặn đứng hoàn toàn lối đi, buộc gã phải lùi lại trong tức tối đỏ mặt tía tai.
Lợi dụng lúc hỗn loạn, Vân Phong lảo đảo quay lại phiến đá, cõng Giang Ly Nhi lên lưng rồi nhanh chóng luồn lách qua các khe đá hẹp bằng Bộ pháp Mê Tung di chuyển linh hoạt, biến mất vào sâu trong Thung lũng sương mù Thanh Vân Sơn hoang vắng đầy hiểm trở.
Cơn bão đá lở đã đẩy lui được toán truy binh của Lý Phong, mua cho họ một khoảng thời gian sống sót quý giá hằng đêm. Nhưng ngay khi tiếng gầm rú của đá lở vừa dứt, sương mù xung quanh bỗng trở nên lạnh buốt thấu xương.
Từ trong bóng tối của những lùm cây rậm rạp, hàng chục đôi mắt màu xanh lục phát sáng kỳ ảo bắt đầu xuất hiện. Bầy yêu thú sói xám hoang dã ngửi thấy mùi máu tươi đỏ rực rỉ ra từ bả vai rách nát của Vân Phong, đang lặng lẽ bao vây chặt chẽ đường lui của họ.
Vân Phong cắn chặt răng, tay phải nắm chặt thanh kiếm gỗ Thanh Vân nứt vỡ, cố chịu đựng cơn tê liệt gân cốt đang lan rộng khắp cơ thể phàm nhân suy kiệt.
Đúng lúc bầu không khí ngạt thở dâng lên đến đỉnh điểm, từ sâu trong hang động tối tăm bên cạnh thung lũng hoang vắng, một tiếng gào thét thảm thiết, đầy hãi hùng của người phàm đột ngột vang lên, cắt ngang sự yên tĩnh lạnh lẽo của đêm bão bùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!