Dược Đồng Truyền Tin, Tông Môn Truy Nã
Cơn mưa bão của đêm hôm trước tuy đã ngớt, nhưng bầu trời phía trên ngoại môn Thanh Vân Tông vẫn xám xịt như một tấm vải liệm khổng lồ. Gió lạnh từ các khe núi rít lên từng hồi buốt giá, lùa qua những kẽ nứt của căn nhà gỗ nhỏ dột nát sau vườn thảo dược ngoại biên.
Trong phòng, mùi dược hương ấm nồng của Huyết Sâm trăm năm và chút tàn dư thanh khiết của Mộc Tủy Dịch vẫn thoang thoảng, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo của đất trời. Lục Vân Phong ngồi tựa lưng vào thành giường tre ọp ẹp. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, hoàn toàn mất đi tri giác sau khi bị chất độc biến dị của Đầm lầy Huyết Nguyệt ăn mòn kinh mạch. Mỗi khi gió bấc thổi mạnh, bả vai trái lại nhói lên những cơn đau buốt thấu xương tủy, nhưng gương mặt thiếu niên của anh vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng. Đôi mắt anh sâu thẳm, phản chiếu bóng dáng một thiếu nữ đang lúi húi bên lò than củi.
Giang Ly Nhi mặc bộ y phục thô màu xám tro rộng thùng thình, mái tóc đen dài được buộc hờ sau gáy. Nàng đang dùng một chiếc quạt nan rách, cẩn thận quạt cho ngọn lửa than cháy đều để sắc nốt phần bã thuốc còn lại. Thỉnh thoảng, nàng lại lén liếc nhìn bả vai trái của Vân Phong, đôi mắt phượng đen láy thoáng hiện lên vẻ tự trách và lo âu tột độ.
Kích hoạt Thiên Nhãn Mệnh Cách, Vân Phong nhìn thấy sợi tơ vận mệnh màu hồng nhạt trên đỉnh đầu Ly Nhi đang tỏa ra hào quang ôn hòa, con số chỉ mệnh cách tịnh hóa độ ổn định ở mức 42%, trong khi thần thức ô nhiễm độ duy trì ở mức 25% an toàn. Sự hy sinh thể xác của anh ở trận chiến trước đã hoàn toàn cảm hóa trái tim băng giá của nàng, nhưng đổi lại, cơ thể phàm nhân của anh đang phải gánh chịu cái giá cực kỳ đắt đỏ.
"Vân Phong huynh..." Ly Nhi khẽ gọi, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ và rụt rè hơn trước rất nhiều. Nàng bưng bát thuốc ấm tiến lại gần giường, khẽ cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt anh. "Thuốc sắc xong rồi. Để ta giúp huynh uống."
"Làm phiền nàng rồi, Ly Nhi." Vân Phong mỉm cười ôn hòa. Dù bả vai đang đau nhức dữ dội, nụ cười của anh vẫn mang lại cảm giác an tâm kỳ lạ cho thiếu nữ mang mệnh cách hắc hóa.
Ly Nhi vụng về múc từng thìa thuốc, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đút cho anh. Khi những ngón tay mảnh mai của nàng vô tình chạm vào làn da nhợt nhạt của Vân Phong, sợi tơ liên kết tinh thần giữa tim hai người lại khẽ rung động nhẹ, truyền đi một luồng hơi ấm dịu dàng xoa dịu cơn đau hoại tử. Đạo Tâm Liên Kết đang âm thầm bén rễ từ những cử chỉ chăm sóc mộc mạc này.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát đột ngột bị đẩy mạnh ra. Một bóng người gầy gò, nhếch nhác lao vào phòng rồi ngã sụp xuống nền đất ẩm ướt.
Giang Ly Nhi lập tức đứng bật dậy, đôi mắt phượng lóe lên tia sáng đỏ rực đầy cảnh giác, móng vuốt ma tính khẽ nhô ra dưới ống tay áo thô. Nhưng khi nhìn rõ kẻ vừa bò dậy từ vũng bùn, nàng khẽ sững lại.
Đó là A Phàm, cậu dược đồng nhỏ tuổi của dược các. Gương mặt tròn trịa của cậu giờ đây lấm lem bùn đất và muội than xám xịt, chiếc mũ tròn dược đồng rách nát lệch sang một bên, bộ thanh y ngắn tay dính đầy máu khô và vết cào rách. Cậu thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng như muốn vỡ tung, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn tột độ.
"Vân... Vân Phong đại ca! Chạy... mau chạy đi!" A Phàm gào lên khàn đặc, nước mắt hòa lẫn bùn đất chảy ròng ròng trên má.
Vân Phong nhíu mày, anh cố nén cơn đau bả vai, dùng tay phải đỡ lấy bả vai run rẩy của A Phàm: "A Phàm, bình tĩnh lại. Có chuyện gì xảy ra ở Dược Các? Trưởng lão Tào Ngộ đâu?"
"Tào... Tào trưởng lão bị bắt rồi!" A Phàm nấc nghẹn, hai tay bấu chặt lấy vạt áo của Vân Phong. "Đêm qua, Đại sư huynh Triệu Vô Cực cùng cha gã là Trưởng lão nội môn Triệu Bá Thiên đã dẫn theo Chấp Pháp Đường phong tỏa Đan Các. Họ buộc tội Tào trưởng lão ngầm bao che cho kẻ phản đồ câu kết ma đạo, lén lút cấp phát linh dược cấm. Tào trưởng lão vì bảo vệ huynh đã tranh luận với họ, liền bị Triệu Bá Thiên dùng uy áp Kim Đan chấn thương, hiện đang bị giam lỏng nghiêm ngặt trong mật thất Đan Các, nội bất xuất ngoại bất nhập!"
Nghe đến đây, Giang Ly Nhi khẽ rùng mình, ma khí đen kịt quanh người nàng bắt đầu dao động bất ổn. Tào Ngộ là lá chắn hành chính lớn nhất của Vân Phong tại tông môn, giờ đây lá chắn ấy đã hoàn toàn sụp đổ.
"Chưa hết..." A Phàm nuốt nước bọt, giọng run bắn lên vì sợ hãi. "Trưởng lão ngoại môn đồng lõa Tống Nhân đã nhận lợi ích từ Triệu gia. Lão vừa ký lệnh truy nã đỏ toàn tông môn đối với huynh tội danh 'câu kết ma đạo, mưu sát đồng môn'. Lão đã trao quyền cho Chấp Pháp Đường ngoại môn huy động toàn bộ lực lượng, lục soát từng tấc đất dưới chân núi để bắt sống huynh và yêu nữ về quy án. Kẻ phản bội Hà Minh... chính là gã! Gã đã quỳ gối trước Vương Lực, dâng chiếc gương đồng lưu ảnh hằng đêm gã lén rình mò quanh nhà huynh. Hiện giờ, Hà Minh đang dẫn đầu một đội tuần tra Chấp Pháp Đường tiến sát về phía vườn thảo dược này rồi!"
"Hà Minh..." Đôi mắt Giang Ly Nhi hóa đỏ rực như máu, sát ý cuồng bạo bùng phát dữ dội. "Kẻ hèn nhát đó... ta phải xé xác gã!"
"Ly Nhi, tĩnh tâm!" Vân Phong khẽ quát nhẹ, bàn tay phải nắm chặt lấy cổ tay nàng. Hơi ấm phàm nhân từ lòng bàn tay anh truyền qua, kết hợp với kỷ vật trâm gỗ đào của mẹ nuôi Lâm Thị trước ngực phát ra một luồng thanh khí dịu nhẹ, cưỡng ép đè nén ma tính đang nhen nhóm của nàng xuống. "Sát ý của nàng lúc này sẽ chỉ kích hoạt la bàn định vị của chúng nhanh hơn. Chúng ta không thể đối đầu trực diện với Chấp Pháp Đường."
Anh quay sang nhìn A Phàm, trong lòng dâng lên sự cảm động sâu sắc trước sự trung nghĩa của cậu dược đồng nhỏ: "A Phàm, đệ liều mạng đến đây báo tin, Chấp Pháp Đường chắc chắn sẽ nghi ngờ đệ. Mau trốn đi hướng ngược lại, đừng quay về Dược Các nữa."
"Đệ... đệ không sợ! Nhưng Chấp Pháp Đường lần này mang theo cả Hắc Tử – con chó săn linh tính cực kỳ nhạy bén với mùi máu, và cả la bàn định vị linh lực nữa. Vân Phong đại ca, huynh phải đi ngay!" A Phàm vừa dứt lời thì từ phía xa ngoài rào tre, một tiếng sủa trầm đục, vang dội của chó săn Hắc Tử đã vọng lại trong gió lạnh.
Sắc mặt Vân Phong thay đổi. Thời gian chuẩn bị của anh đã cạn kiệt.
"Tiểu Hôi!" Vân Phong khẽ gọi.
Từ trên xà nhà gỗ dột nát, chú khỉ xám nhỏ Tiểu Hôi nhảy vọt xuống. Nó vô cùng thông minh, lập tức hiểu ý chủ nhân, nhanh nhẹn ôm lấy chiếc túi trữ vật rách của ngoại môn treo trên vách. Bên trong chiếc túi rách ấy chứa toàn bộ số thảo dược quý giá nhất mà Vân Phong tích lũy hằng ngày hằng giờ, bao gồm cả những nhánh Uẩn Hồn Thảo chưa sử dụng.
"A Phàm, chạy đi!" Vân Phong đẩy mạnh A Phàm ra cửa sau. Cậu dược đồng cắn răng, lau nước mắt rồi lao mình vào bụi rậm hướng về phía rừng sâu.
Ngay khi bóng A Phàm vừa khuất, Vân Phong quay sang nhìn Giang Ly Nhi. Gương mặt nàng lúc này tràn đầy sự lo lắng hãi hùng: "Vân Phong, bả vai của huynh... cánh tay của huynh... làm sao chạy trốn được?"
"Tin ta, Ly Nhi. Chúng ta sẽ thoát." Vân Phong điềm tĩnh nói. Anh rút ra từ trong túi gấm bộ kim đồng Thiên Kim Châm. Dù cánh tay trái bị liệt hoàn toàn, tay phải anh vẫn chuyển động chuẩn xác cực hạn.
Anh dồn chút linh lực Luyện Khí tầng 1 mỏng manh ít ỏi vào đầu kim, dùng kỹ thuật châm cứu thấu huyệt đâm nhanh vào ba huyệt đạo Phong Trì, Nội Quan và Thần Môn trên người Giang Ly Nhi.
"Ly Nhi, ngậm lấy mẩu tăm tre này, nín thở và điều hòa nhịp tim theo nhịp châm của ta. Tuyệt đối không được vận hành linh lực." Vân Phong trầm giọng chỉ dẫn.
Ngay sau đó, anh cũng tự châm vào ba huyệt đạo tương ứng trên cơ thể mình. Đây là một biến thể của Quy Tức Thuật phàm nhân, giúp tạm thời phong tỏa mọi dao động linh lực và nhịp thở vật lý trong vòng nửa canh giờ. Cơ thể hai người lúc này lạnh buốt, không còn phát ra bất kỳ luồng khí tức nào để la bàn định vị có thể phát hiện.
"Đi!" Vân Phong dắt tay Ly Nhi, luồn lách qua khe hở của căn nhà gỗ, ẩn nấp sâu dưới hầm chứa dược liệu cũ nát bên dưới sàn nhà, được phủ lên bởi một lớp đất ẩm và lá thuốc khô héo.
Chỉ vài nhịp thở sau, tiếng bước chân dồn dập rầm rập vang lên ngoài sân.
"Nhanh lên! Con chó săn Hắc Tử vừa sủa ở hướng này!" Giọng nói hống hách, quen thuộc của Vương Lực vang lên, theo sau là tiếng bước chân của hàng chục đệ tử Chấp Pháp Đường ngoại môn.
"Vương sư huynh, chính là chỗ này! Tên phế vật Lục Vân Phong hằng đêm đều lén lút sắc thuốc giải độc cho yêu nữ ở đây!" Giọng nói nịnh bợ, hèn hạ của Hà Minh vang lên ngay sát vách gỗ. Gã cầm chiếc gương đồng nhỏ láo liên nhìn quanh, gương mặt gầy yếu đầy đố kỵ hiện rõ sự đắc ý tột cùng. "Gã chỉ là một tên Luyện Khí tầng 1 phế vật, lại dám chống đối nội môn, lần này lão tử phải khiến gã không có chỗ chôn!"
*Ầm!*
Cánh cửa gỗ vốn đã rách nát bị Vương Lực dùng chân đạp vỡ vụn thành trăm mảnh. Gã thống lĩnh chấp sự ngoại môn bước vào phòng, tay lăm lăm cây roi sắt Thiết Cốt Tiên rỉ máu, mắt hí quét qua căn phòng trống rỗng. Chiếc lò than vẫn còn hơi ấm, bát thuốc sắc dở đổ lênh láng trên nền đất.
"Mẹ kiếp! Chúng vừa mới chạy trốn không lâu!" Vương Lực gầm lên phẫn nộ. Gã nhìn sang tên đệ tử đang cầm la bàn định vị: "La bàn có phản ứng gì không?"
"Báo... báo cáo sư huynh, la bàn định vị hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ dao động linh lực nào xung quanh đây cả! Cứ như... khí tức của chúng đã biến mất khỏi thế gian vậy!" Tên đệ tử bối rối nhìn chiếc kim la bàn đang đứng im bất động.
"Vô dụng!" Vương Lực tát mạnh vào mặt tên đệ tử, rồi quay sang Hà Minh: "Ngươi nói gã giấu yêu nữ ở đây, vậy người đâu?"
Hà Minh sợ hãi quỳ sụp xuống, mồ hôi hột vã ra như tắm: "Vương sư huynh bớt giận! Chắc chắn chúng trốn quanh đây thôi! Hắc Tử! Mau tìm mùi của chúng!"
Chú chó săn lớn lông đen tuyền Hắc Tử khịt khịt mũi liên tục trên nền đất ẩm. Khứu giác nhạy bén của nó bắt đầu ngửi thấy mùi máu tà độc hoại tử rỉ ra từ bả vai trái của Vân Phong ẩn sâu dưới sàn nhà. Nó tiến sát về phía cửa hầm ngầm, đôi tai dựng đứng thính nhạy, nhe nanh gầm gừ trầm đục.
Nằm dưới hầm tối chật hẹp, Giang Ly Nhi cảm nhận được hơi thở của chó săn ngay sát đỉnh đầu. Nàng run rẩy, đôi mắt phượng lại nhen nhóm sắc đỏ tột vọng. Vân Phong nhẹ nhàng ôm chặt lấy nàng từ phía sau, bàn tay phải ấm áp nắm chặt lấy tay nàng, truyền đi sự an tâm tuyệt đối. Anh khẽ lắc đầu, ra hiệu cho nàng kiên nhẫn.
Đúng lúc Hắc Tử chuẩn bị sủa lớn báo động, từ phía rào tre ngược lại bỗng vang lên tiếng *khẹc khẹc* chói tai.
Chú khỉ nhỏ Tiểu Hôi xuất hiện trên ngọn cây sồi già. Nó đeo chiếc túi trữ vật rách trước ngực, tay phải cầm một nắm lớn dược bã Thanh Vân Tông bốc mùi hôi thối nồng nặc, ném thẳng vào đầu Hà Minh và đám truy binh Chấp Pháp Đường.
*Bép!*
Nắm dược bã thối rữa đập trúng mặt Hà Minh, chất lỏng màu xám xịt bốc mùi hôi thối nồng nặc chảy xuống cổ gã khiến gã nôn ọe điên cuồng. Tiểu Hôi nhanh như chớp nhảy nhót qua các cành cây, liên tục ném bã thuốc thối ra hướng ngược lại với thung lũng sương mù, cố tình tạo ra những tiếng động lớn kèn kẹt.
"Kia rồi! Con khỉ của tên phế vật! Chiếc túi trữ vật rách đang ở trên người nó! Chắc chắn linh dược và yêu nữ đều ở hướng đó!" Hà Minh hét lên khàn cả giọng, tay chỉ về phía rừng sồi.
Mùi hôi thối nồng nặc từ dược bã tỏa ra không khí lập tức che lấp hoàn toàn mùi máu tươi yếu ớt dưới hầm ngầm. Khứu giác nhạy bén của Hắc Tử bị mùi thối rữa tấn công mạnh mẽ, khiến nó hắt hơi liên tục, mất phương hướng hoàn toàn. Đồng thời, la bàn định vị của tên đệ tử cũng bị nhiễu loạn bởi dao động linh lực loãng phát ra từ đống dược bã thối rữa do Tiểu Hôi rải khắp lối đi.
"Đuổi theo con thú thối tha đó cho ta! Bắt sống nó!" Vương Lực điên cuồng gầm lên, vung roi sắt Thiết Cốt Tiên đánh nát chiếc giường tre ọp ẹp.
Trước khi rời đi, Hà Minh nhìn căn nhà gỗ rách nát với ánh mắt đầy độc địa. Gã rút ra một lá bùa lửa phàm trần, ném thẳng vào đống lá thuốc khô héo trong phòng: "Tên phế vật, nếu ngươi còn trốn ở đây, lão tử sẽ thiêu rụi cái ổ chó này của ngươi!"
*Bùng!*
Ngọn lửa đỏ rực lập tức bùng lên dữ dội hằng đêm hằng giờ. Sức nóng kinh hoàng thiêu rụi căn nhà gỗ dột nát và vườn thảo dược ngoại biên tự trồng của Vân Phong thành một đống tro tàn đổ nát rực lửa.
Dưới hầm ngầm tối tăm, khói đen bắt đầu len lỏi qua các khe hở, làm phổi Vân Phong đau rát bỏng. Anh cắn chặt răng, cố chịu đựng cơn đau thấu xương từ bả vai trái bị liệt, ôm chặt lấy Giang Ly Nhi đang khóc lặng đi trong lòng ngực đầy khói bụi. Căn nhà gỗ nhỏ – mái ấm phàm nhân duy nhất che chở cho họ suốt những ngày qua – đã hoàn toàn bị phá hủy vĩnh viễn.
Chờ cho tiếng bước chân của đám truy binh khuất hẳn dưới chân núi, Vân Phong dùng tay phải đẩy mạnh tấm gỗ sàn đã bị lửa thiêu rụi một nửa, khó khăn cõng Ly Nhi bò ra khỏi đống tro tàn đổ nát rực lửa.
Cơ thể phàm nhân của anh lúc này đã đạt giới hạn chịu đựng vật lý cực hạn, bả vai trái rỉ máu đen tà độc hoại tử thấm đẫm vạt áo thô rách nát. Nhưng đôi mắt anh vẫn kiên định tuyệt đối, nhìn về hướng Thung lũng sương mù Thanh Vân Sơn hoang vắng sâu thẳm.
"Chúng ta đi, Ly Nhi..." Vân Phong khàn giọng nói, bước đi lảo đảo dưới màn sương mù bắt đầu dâng lên.
Thế nhưng, ngay khi họ vừa tiến sát đến lối vào thung lũng hoang vắng, tiếng sủa vang dội của chó săn Hắc Tử lại đột ngột vang lên từ phía trước cồn cát. Ánh sáng xanh tím của những thanh phi kiếm Chấp Pháp Đường rạch rách không khí sương mù mờ ảo. Đội tuần tra tinh nhuệ của Lý Phong đã phong tỏa hoàn toàn lối xuống núi duy nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!