Nhạc nềnAfternoon_Garden

Mộc Tủy Dưỡng Thương, Độc Phát Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão ngoài kia vẫn gào rít liên hồi, từng luồng gió lạnh thốc qua khe cửa gỗ mục nát của căn nhà nhỏ sau vườn thảo dược ngoại môn Thanh Vân Tông. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Lục Vân Phong khẽ mở mắt. Cơn đau từ bả vai trái ập đến như một nhát búa nung đỏ nện thẳng vào xương tủy, khiến toàn thân anh co giật mạnh. Anh muốn chống tay ngồi dậy, nhưng cánh tay trái hoàn toàn mất đi tri giác, lạnh ngắt và nặng nề như một khúc gỗ mục.


Anh run rẩy cúi đầu nhìn xuống. Vết thương do phi đao Vô Ảnh Châm để lại hằng đêm giờ đây đã chuyển sang màu đen kịt ghê rợn, những đường gân máu tím bầm bò lổm ngổm quanh bả vai như những con rết độc đang cố hút cạn sinh lực phàm nhân của anh. Chất độc biến dị từ Đầm lầy Huyết Nguyệt tỏa ra một luồng hắc khí nhàn nhạt, bốc mùi tanh nồng ẩm mốc đặc trưng của đầm lầy tà ác.


"Khục..."


Vân Phong ho khan một tiếng, lồng ngực phập phồng đau đớn. Anh cố gắng vận hành Thanh Vân Ngự Khí Quyết để dẫn dắt chút linh lực loãng trong đan điền nhằm xoa dịu vết thương, nhưng ngay khi luồng khí mỏng manh vừa chạm đến bả vai, chất độc biến dị lập tức bùng phát dữ dội. Nó như một con thú dữ bị chọc giận, điên cuồng cắn xé kinh mạch phàm nhân rách nát của anh. Một ngụm máu tươi đỏ thẫm trào ra nơi khóe miệng Vân Phong, nhuộm đỏ cả vạt áo thô sờn rách.


"Đừng vận khí nữa! Huynh muốn tự sát sao?"


Một giọng nói thanh tao nhưng tràn ngập sự hoảng loạn và giận dữ vang lên bên tai anh. Giang Ly Nhi từ góc phòng lao đến. Thiếu nữ mười sáu tuổi với vóc dáng gầy gò mảnh mai, đôi mắt phượng đen sâu thẳm giờ đây đẫm lệ, không còn vẻ lạnh lùng cảnh giác thường ngày. Nàng quỳ sụp bên giường tre, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy không biết nên chạm vào đâu trên cơ thể đầy thương tích của anh.


Nhìn thấy chiếc bình sứ màu xanh ngọc chứa Mộc Tủy Dịch mà Trưởng lão Tào Ngộ ban tặng đang nằm lăn lóc bên mép giường, Ly Nhi vội vàng nhặt lấy. Nàng vụng về mở nút bần, mùi dược hương thanh khiết, ấm áp lập tức tỏa ra, phần nào làm dịu đi mùi máu tanh nồng trong phòng.


"Để ta làm... huynh nằm yên đó đi!" Ly Nhi cắn chặt môi, giọng nói run rẩy.


Nàng đổ một ít chất dịch màu xanh lục bảo ra lòng bàn tay, rồi nhẹ nhàng áp lên vết thương sưng tấy của Vân Phong.


Ngay khi những ngón tay lạnh buốt của Ly Nhi chạm vào làn da nóng bỏng của anh, một luồng luân chuyển kỳ lạ xảy ra. Cơn đau rát bỏng như lửa thiêu trên bả vai Vân Phong bỗng chốc dịu đi một cách kỳ diệu, thay vào đó là một cảm giác mát rượi, dễ chịu lan tỏa khắp lồng ngực. Vân Phong chấn động nhìn Ly Nhi. Sợi tơ liên kết tinh thần vô hình giữa tim hai người khẽ rung động nhẹ, phát ra hơi ấm mờ nhạt. Đây chính là điềm báo của Đạo Tâm Liên Kết đang âm thầm nảy mầm từ sự đồng điệu của hai linh hồn.


Ly Nhi không nhận ra điều đó, nàng chỉ tập trung bôi thuốc. Nhưng bàn tay nàng quá vụng về, chưa từng chăm sóc ai bao giờ khiến nàng thỉnh thoảng lại ấn quá mạnh, làm Vân Phong đau đớn co rúm người. Nhìn thấy anh đổ mồ hôi lạnh, Ly Nhi luống cuống lấy chiếc khăn vải thô thấm nước ấm hằng ngày, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên vầng trán nhợt nhạt của anh.


"Đau lắm đúng không..." Ly Nhi cúi đầu, giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống ngực áo Vân Phong. "Tất cả là tại ta. Nếu huynh không đỡ nhát đao đó cho ta..."


"Ly Nhi, đừng tự trách." Vân Phong khẽ mỉm cười ôn hòa, bàn tay phải run rẩy đưa lên nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng. "Cứu nàng là quyết định của ta. Kiếp này... ta tuyệt đối không để nàng phải chịu đau đớn một mình nữa."


Lời nói ấm áp của anh như một dòng nước xuân ấm áp, len lỏi vào sâu trong trái tim băng giá đầy thù hận của thiếu nữ mang mệnh cách hắc hóa. Trên đỉnh đầu nàng, sợi tơ vận mệnh màu hồng nhạt hiển thị qua Thiên Nhãn Mệnh Cách của Vân Phong bỗng rực sáng lấp lánh. Con số phần trăm tịnh hóa độ nhảy vọt từ 40% lên 42%. Thần thức ô nhiễm độ của nàng cũng được giữ vững ở mức 25% an toàn.


Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi không kéo dài được lâu. Chất độc từ Đầm lầy Huyết Nguyệt cực kỳ hiểm độc, khi gặp dược lực của Mộc Tủy Dịch, nó bắt đầu có dấu hiệu phản kháng mạnh mẽ. Những đường gân đen trên bả vai Vân Phong đột ngột phồng rộp lên, ma khí đen kịt rít gào bộc phát, muốn ăn mòn hoàn toàn da thịt anh.


"Ách...!" Vân Phong rên rỉ đau đớn, cơ thể anh uốn cong lên vì co giật.


Ly Nhi hoảng hốt, nàng định dồn linh lực Luyện Khí tầng 4 của mình vào để giúp anh bức độc. Nhưng ngay khi nàng vừa vận khí, luồng ma huyết tiềm ẩn trong người nàng bắt đầu sôi sục, đôi mắt phượng nhen nhóm tia sáng đỏ rực tà ác của ma tính bạo tẩu.


"Không được!" Vân Phong dùng chút tỉnh táo cuối cùng hét lên khàn đục. "Ma khí của nàng mang tính âm, gặp âm độc này sẽ chỉ làm nó bộc phát nhanh hơn! Để ta tự làm!"


Anh cắn chặt răng đến bật máu, dùng bàn tay phải còn cử động được rút ra ba cây kim đồng từ bộ Thiên Kim Châm. Vân Phong nhắm mắt, vận dụng kỹ thuật châm cứu thấu huyệt chuẩn xác nghìn lần hằng ngày hằng đêm. Tay anh chuyển động nhanh như chớp, đâm sâu ba cây kim đồng vào các huyệt Hợp Cốc, Nội Quan và Phong Trì trên cơ thể mình.


*Vo... vo...*


Ba cây kim đồng rung động nhẹ, phát ra tiếng kêu thanh khiết, dồn chút linh lực Luyện Khí tầng 1 ít ỏi còn lại để khóa chặt các đường kinh mạch chính, ngăn không cho chất độc biến dị lan truyền vào tim. Sắc mặt Vân Phong lúc này trắng bệch như tờ giấy, hơi thở yếu ớt mỏng manh như sợi chỉ.


"Ly Nhi... mau... lấy nhánh Huyết Sâm trăm năm mà Diệp Phàm hái giúp hôm trước... sắc cùng ba giọt Mộc Tủy Dịch..." Vân Phong khó nhọc thốt ra từng chữ. "Ta cần bổ sung khí huyết gấp để chống chọi..."


Ly Nhi nghe vậy, vội vàng chạy đến góc phòng. Nàng luống cuống nhóm lửa lò than, dùng khống hỏa phàm nhân thuật mà anh từng dạy để điều chỉnh ngọn lửa than củi cháy đều ấm áp. Nàng giã mịn nhánh Huyết Sâm trăm năm, nhỏ thêm ba giọt Mộc Tủy Dịch thanh khiết vào nồi đất nhỏ hằng ngày hằng đêm hằng giờ.


Một lúc sau, bát canh sâm ấm áp tỏa hương thơm ngào ngạt dâng lên. Ly Nhi múc từng thìa nhỏ, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi vụng về đút cho Vân Phong uống. Luồng nhiệt lượng ấm áp từ Huyết Sâm chảy xuôi vào đan điền, tạm thời giúp anh giữ vững sinh lực phàm nhân đang cận kề cái chết.


Vân Phong khẽ thở phào. Anh tập trung tinh thần, kích hoạt kỹ năng phân tích Thấu thị dược lý thông qua Thiên Nhãn Mệnh Cách. Đôi mắt anh phát sáng rực rỡ ánh sáng vàng nhạt kỳ ảo, nhìn thấu vào sâu trong vết thương đen kịt trên bả vai trái.


Dưới tầm nhìn thần nhãn, cấu trúc tà độc hiện lên rõ nét với những sợi tơ màu đen kịt đan xen phức tạp. Vân Phong rùng mình nhận ra chân tướng đáng sợ: chất độc này không phải độc rắn thông thường, mà là âm độc biến dị từ Đầm lầy Huyết Nguyệt, có tính chất ăn mòn linh hồn phàm nhân cực mạnh. Mộc Tủy Dịch và Huyết Sâm trăm năm chỉ có thể sát trùng bôi ngoài da và ức chế độc tính tạm thời trong vòng ba ngày, khiến cánh tay trái của anh tạm thời bị liệt hoàn toàn.


Để giải trừ triệt để chất độc tà môn này, anh bắt buộc phải tìm được Thất Diệp Hoa – loại linh dược phụ trợ mang tính dương cực mạnh chỉ mọc hoang dã tại vùng biên cảnh hoang mạc sương mù hỗn loạn bên ngoài Đông Vực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!