Trưởng Lão Che Chở, Bão Táp Cận Kề
Cơn sốt độc hành hạ Lục Vân Phong suốt cả đêm dài. Trong căn nhà gỗ nhỏ dột nát sau vườn thảo dược ngoại môn Thanh Vân Tông, tiếng gió rít qua khe cửa mục nát nghe như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm dưới chín tầng địa ngục. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Vân Phong nằm bất động, gương mặt thanh tú thường ngày ôn hòa giờ đây trắng bệch không một giọt máu, môi khô khốc nứt nẻ rỉ ra từng vệt máu nhạt.
Bả vai trái của anh, nơi cắm sâu thanh phi đao Vô Ảnh Châm tẩm độc rắn hổ mang biến dị của sát thủ Vô Ảnh, đã sưng tấy và chuyển sang màu tím đen ghê rợn. Luồng độc tố tà môn từ Đầm lầy Huyết Nguyệt như những con rết lửa bò dọc theo hệ thống kinh mạch phàm nhân yếu ớt, không ngừng ăn mòn sinh lực của anh. Cánh tay trái hoàn toàn mất đi cảm giác, rủ xuống vô lực bên mép giường. Kinh mạch tay phải vốn đã bị hoại tử nhẹ từ trước giờ đây càng thêm rạn nứt, khiến anh không thể vận hành nổi một tia linh lực Thanh Vân Ngự Khí Quyết loãng để tự bảo vệ.
"Vân Phong... huynh không được chết... làm ơn..."
Giang Ly Nhi quỳ sụp bên giường tre, đôi bàn tay gầy gò mảnh mai ôm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của anh. Nước mắt nàng rỉ ra, lăn dài trên đôi gò má nhợt nhạt rồi rơi xuống vầng trán nóng bỏng của Vân Phong. Ma tính bạo tẩu trong người nàng vốn dĩ đang chực chờ bùng phát dữ dội trước sự đe dọa của sát thủ, nhưng khi nhìn thấy tấm lưng gầy gò của anh xả thân chắn đòn chí mạng cho mình, ngọn lửa thù hận tàn bạo trong tim nàng bỗng chốc bị dập tắt bởi một dòng nước ấm áp. Mệnh Cách Tịnh Hóa Độ của nàng đã đạt mốc 40% – một kỳ tích mà kiếp trước Vân Phong chưa bao giờ dám mơ tới ở giai đoạn này. Thần thức ô nhiễm độ của nàng giảm xuống còn 25%, giữ cho đôi mắt phượng đen sâu thẳm tạm thời không bị sắc đỏ của ma tính nhuộm thẫm.
"Khục..."
Vân Phong khẽ ho một tiếng, lồng ngực phập phồng đau đớn. Anh khó khăn hé mở đôi mắt mệt mỏi, nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của Ly Nhi. Anh cố gắng nở một nụ cười ôn hòa, bàn tay phải run rẩy đưa lên, khẽ vuốt mái tóc đen xơ xác của nàng.
"Ta... không sao... Đừng khóc..."
*Ầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình đẩy mạnh ra, đập sầm vào vách tường đất tạo ra tiếng động lớn. Sát khí lạnh buốt của đêm mưa chưa kịp tan biến thì một luồng nhiệt lượng ấm áp, nồng nặc mùi hỏa diễm và dầu mỡ dược liệu đã xộc thẳng vào phòng.
Giang Ly Nhi lập tức bật dậy như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Móng vuốt đen nhọn trên mười ngón tay nàng đột ngột dài ra, ma khí đen kịt rít gào quanh thân, đôi mắt phượng lại nhen nhóm tia sáng đỏ rực đầy cảnh giác. Nàng đứng chắn trước giường của Vân Phong, sẵn sàng liều mạng với kẻ vừa bước vào.
Thế nhưng, kẻ bước qua bậc cửa không phải là sát thủ Vô Ảnh, cũng không phải là tên ác bá Vương Lực. Đó là một lão già lùn tịt, bụng phệ như một chiếc chum đất, râu tóc đỏ hoe xơ xác do tiếp xúc nhiều với lửa lò luyện dược. Lão mặc một bộ đạo bào của dược các, nhưng trên vạt áo đầy những vết ố vàng của dầu thảo mộc và muội than lôi thôi dơ bẩn.
Trưởng lão dược các Tào Ngộ!
Tào Ngộ bước vào phòng, đôi mắt hí gian xảo hằng ngày giờ đây trợn trừng kinh ngạc. Lão khịt khịt cái mũi to thô kệch, ngay lập tức ngửi thấy mùi máu tanh nồng kết hợp với luồng ma khí âm hàn lạnh buốt đang tỏa ra từ người Giang Ly Nhi.
"Mùi máu... lại còn có cả ma khí tà môn?" Tào Ngộ chấn động gầm nhẹ một tiếng. Thần thức quét của một tu sĩ Kim Đan kỳ tầng 3 lập tức bao phủ toàn bộ căn phòng nhỏ, khóa chặt lấy Giang Ly Nhi và Lục Vân Phong.
Áp lực khổng lồ từ tu vi Kim Đan khiến Giang Ly Nhi rên nhẹ một tiếng, đầu gối nàng run rẩy nhưng ánh mắt vẫn kiên định tuyệt đối, che chở cho Vân Phong phía sau. Ma tính trong máu nàng bắt đầu rục rịch bạo tẩu trước sự uy hiếp tinh thần của cường giả.
"Trưởng lão... xin dừng tay..."
Vân Phong cố gượng dậy, cơn đau thấu xương từ bả vai trái khiến anh run rẩy ngã quỵ xuống phản gỗ. Anh cắn chặt môi đến rỉ máu, dùng bàn tay phải còn chút tàn lực nắm chặt lấy gấu áo của Ly Nhi, kéo nhẹ nàng lại phía sau. Anh biết rõ, trước mặt một tu sĩ Kim Đan kỳ, mọi sự phản kháng vật lý hay ma tính bộc phát của Ly Nhi lúc này chỉ là tự sát. Cách duy nhất để sống sót là dùng y đức và sự chân thành phàm nhân để thuyết phục vị trưởng lão lập dị này.
Lục Vân Phong thành thật quỳ rạp trên phản gỗ, cúi đầu kính cẩn trước Tào Ngộ: "Đệ tử ngoại môn Lục Vân Phong, bái kiến Tào trưởng lão. Xin trưởng lão bớt giận, nàng... nàng không phải là ma đầu tà ác. Nàng chỉ là một thiếu nữ đáng thương bị kẻ xấu hãm hại."
Tào Ngộ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Vân Phong, rồi lại nhìn sang vết thương tím đen rỉ máu độc trên bả vai trái của anh. Lão cười lạnh một tiếng: "Lục Vân Phong, ngươi hằng ngày phân loại thảo dược cho ta cực kỳ chuẩn xác, ta cứ nghĩ ngươi là một dược đồng có chí hướng. Không ngờ ngươi lại dám cả gan che giấu ma đạo dị đoan ngay sau vườn thuốc của Thanh Vân Tông! Ngươi có biết giáo quy tông môn quy định thế nào không? Câu kết ma đạo, phế bỏ tu vi, vạn đao xuyên tâm!"
"Đệ tử biết rõ giáo quy." Vân Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt anh không có một tia sợ hãi hay trốn tránh, chỉ có sự kiên định vượt tuổi tác. "Nhưng đệ tử cũng biết rõ y đức cứu người. Trưởng lão hằng ngày dạy đệ tử rằng, dược thảo sinh ra là để cứu thế, người làm y sĩ không được thấy chết mà không cứu. Nàng bị mẹ kế hạ độc Ma Huyết Tán – loại độc tà môn của tà tu biên cảnh – hòng kích thích ma tính bạo tẩu để tạo cớ diệt tộc cướp đoạt huyết mạch đặc thù dâng hiến cho nội môn. Đệ tử hỏi trưởng lão, nếu đệ tử thấy nàng đau đớn cùng cực mà ngoảnh mặt làm ngơ, thì đệ tử có còn xứng đáng làm đệ tử của dược các, có còn xứng đáng học hỏi y thuật của trưởng lão không?"
Nói đoạn, Vân Phong run rẩy đưa bàn tay trái bị liệt vào ngực áo thô, lấy ra cuốn sách cổ rách nát *Thiên Kim Phương* dâng lên bằng hai tay.
"Đây là quyển y thư cổ đệ tử may mắn nhặt được, ghi chép các sơ đồ huyệt vị phức tạp điều hòa khí huyết. Đệ tử hoàn toàn dùng y thuật phàm nhân, dùng châm cứu để tịnh hóa độc tố cho nàng, chưa từng học một chiêu ma công tà thuật nào. Xin trưởng lão minh giám!"
Tào Ngộ nhìn cuốn sách cổ sờn rách, rồi lại nhìn vết sẹo lôi phạt rỉ máu đỏ tươi trên cổ Vân Phong. Là một dược sư lâu năm, lão lập tức nhận ra vết sẹo kia không phải do vũ khí thông thường gây ra, mà là do tàn dư của thiên lôi phạt – cái giá của việc nghịch chuyển nhân quả cứu người phàm trần.
Lão phất tay một cái, cuốn *Thiên Kim Phương* tự động bay vào lòng bàn tay lão. Tào Ngộ lật nhanh vài trang, ánh mắt lão từ khinh khỉnh dần chuyển sang chấn động kinh ngạc. Những sơ đồ châm cứu đả thông 12 kinh mạch chính, những phương pháp khống hỏa phàm nhân phối chế thảo dược tịnh hóa ma huyết trong sách quả thực tinh diệu tột cùng, thậm chí có những điểm đi trước cả tiên đan chính thống của đan các.
Tào Ngộ bước tới bên giường tre, dồn một tia linh lực ấm áp vào ngón tay, khẽ chạm vào vết thương bả vai trái của Vân Phong. Thần thức Kim Đan của lão lập tức thấu thị vào sâu trong xương tủy anh.
"Phi đao Vô Ảnh Châm... Độc tố rắn hổ mang biến dị của Đầm lầy Huyết Nguyệt..." Tào Ngộ biến sắc, lầm bầm tự hỏi. Lão ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đầy sự phức tạp. "Vết thương này là do sát thủ Vô Ảnh gây ra. Vô Ảnh là thuộc hạ của Giang gia, nhưng kẻ có thể sai khiến gã thâm nhập thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông này... chỉ có một người."
Lão không nói ra cái tên Triệu Vô Cực, nhưng Vân Phong nhìn qua Thiên Nhãn biết rõ lão đã suy luận ra chân tướng. Triệu Vô Cực thèm khát huyết mạch của Giang Ly Nhi để sửa chữa kinh mạch rạn nứt của gã, nên đã ngầm cấu kết với Thẩm gia hạ độc Ma Huyết Tán, giờ đây lại phái sát thủ đến diệt khẩu.
"Thật là một lũ ngụy quân tử giả nhân giả nghĩa!" Tào Ngộ bất ngờ đập mạnh tay xuống bàn gỗ, khiến ấm trà nứt vỡ rớt xuống đất. Gương mặt lão đỏ bừng vì phẫn nộ, râu tóc dựng ngược lên đầy uy nghiêm. Lão nhìn Vân Phong, thở dài một tiếng đầy thương cảm. "Tiểu tử thối, ngươi quả thực là một kẻ điên. Chỉ với tu vi Luyện Khí Tầng 1 loãng rách nát, cơ thể phàm nhân yếu ớt, vậy mà dám lấy thân mình đỡ đao chí mạng cho yêu nữ, lại dám gánh chịu lôi phạt thay nàng. Ngươi không sợ thần hồn câu diệt sao?"
"Đệ tử chỉ sợ không bảo vệ được người thân yêu của mình." Vân Phong cười khẽ, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng ý chí nghịch thiên kiên định.
Giang Ly Nhi đứng bên cạnh nghe thấy lời nói của anh, lồng ngực nàng phập phồng dữ dội. Nàng nhìn Vân Phong bằng ánh mắt ngập tràn tình yêu thương và sự sùng bái tuyệt đối. Sự chân thành xả thân của anh đã hoàn toàn cảm hóa linh hồn ma đầu diệt thế của nàng.
Tào Ngộ lắc đầu, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một chiếc bình sứ nhỏ màu xanh ngọc, tỏa ra mùi hương thanh khiết ấm áp của dịch sinh mệnh rừng sâu hằng ngày.
"Đây là Mộc Tủy Dịch, dịch sinh mệnh chiết xuất từ thân cây cổ thụ ngàn năm sâu trong rừng rậm Thanh Vân Sơn. Nó có khả năng sát trùng vết thương sâu, bảo vệ kinh mạch khỏi bị ma khí và tà độc ăn mòn. Ngươi dùng nó bôi ngoài da bả vai trái hằng ngày, tạm thời giữ mạng sống cho cánh tay trái không bị hoại tử vĩnh viễn."
Vân Phong nhận lấy chiếc bình sứ ấm áp, cúi đầu tạ ơn: "Đệ tử đa tạ ơn cứu mạng của trưởng lão."
"Ngươi đừng vội mừng." Tào Ngộ nghiêm nghị nói, sắc mặt lão trở nên vô cùng u ám. "Ta che chở cho ngươi lúc này là vì y đức cứu người, và vì ta ghét lũ ngụy quân tử nội môn kia. Nhưng quyền lực của ta tại tông môn có giới hạn. Chấp Pháp Đường ngoại môn dưới sự giật dây của Triệu Bá Thiên – cha của Triệu Vô Cực – đã bắt đầu nghi ngờ ta bao che cho ngươi. Vương Hổ đang ráo riết chuẩn bị các đợt lục soát tiếp theo."
Lão già lùn tịt bước ra cửa nhà gỗ, vung tay một cái. Một luồng linh khí Kim Đan màu đỏ hồng ấm áp tỏa ra, đóng dấu ấn ký trưởng lão rực sáng lên cánh cửa gỗ mục nát, thiết lập một kết giới bảo vệ lâm thời vững chắc.
"Kết giới này mang ấn ký của ta, trong vòng ba ngày tới, đám tay sai Chấp Pháp Đường ngoại môn của Vương Hổ sẽ không dám tự ý xông vào vườn thuốc lục soát quấy nhiễu. Ngươi hãy tranh thủ thời gian này dùng Mộc Tủy Dịch điều dưỡng kinh mạch và tìm phương án trốn chạy đi."
Tào Ngộ quay đầu lại nhìn Vân Phong một lần cuối, ánh mắt đầy sự lo lắng: "Bão táp sắp sửa càn quét thung lũng sương mù này rồi, tiểu tử thối. Hãy tự bảo trọng lấy mạng sống phàm nhân của mình."
Nói đoạn, bóng người thấp lùn của lão lập tức hóa thành một luồng hồng quang ấm áp, biến mất vào màn mưa phùn xám xịt ngoài thung lũng sương mù.
Căn phòng gỗ dột nát trở lại sự tĩnh mịch ngắn ngủi hằng đêm. Vân Phong cầm chiếc bình sứ Mộc Tủy Dịch ấm áp trong tay, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp. Anh biết rõ, sự che chở công minh của Tào Ngộ tuy giúp anh có được ba ngày bình yên ngắn ngủi để điều trị vết thương bả vai trái, nhưng nó cũng đẩy vị trưởng lão nhân hậu này vào vòng xoáy chính trị nguy hiểm của tông môn.
Đúng như những gì Vân Phong dự đoán, chỉ vài giờ sau khi kết giới trưởng lão được thiết lập, tin tức mật từ chú khỉ xám Tiểu Hôi truyền về khiến không khí trong căn nhà gỗ nhỏ bỗng chốc đông cứng lại.
Triệu Vô Cực, kẻ thèm khát huyết mạch Giang Ly Nhi đến điên cuồng, đã phát hiện ra việc Tào Ngộ can thiệp che chở cho Vân Phong. Dưới sự hậu thuẫn quyền lực che trời của cha gã – Trưởng lão nội môn Triệu Bá Thiên, Triệu Vô Cực đã danh chính ngôn thuận hạ lệnh giam lỏng Tào Ngộ tại Đan Các dưới danh nghĩa nghi ngờ cấu kết ma đạo dị giáo.
Lá chắn bảo vệ lớn nhất của Vân Phong tại tông môn đã bị tước đi hoàn toàn.
Chấp Pháp Đường ngoại môn đang rầm rộ tập hợp lực lượng đao phu và lính tuần tra tinh nhuệ, chuẩn bị phát động một chiến dịch vây quét tàn bạo, càn quét toàn bộ thung lũng sương mù và căn nhà gỗ nhỏ của Vân Phong vào đêm mai.
Bão táp chiến tranh tàn độc đã cận kề sát nút, không còn sinh lộ trốn chạy nào khác ngoài một trận quyết chiến sinh tử nghịch thiên cải mệnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!