Trọng Sinh Nghịch Mệnh, Ngọc Nứt Tàn Hồn
Cơn mưa lạnh buốt của vùng Đông Vực trút xuống mái tranh dột nát, tiếng nước gõ vào những chiếc vại sành sứt mẻ vang lên những âm thanh trầm đục, cô độc.
Lục Vân Phong bừng tỉnh.
Cảm giác đầu tiên ập đến là một cơn đau xé rách linh hồn, tựa như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào thần thức. Anh thở dốc, hai tay bấu chặt lấy tấm phản gỗ mục nát, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng nước mưa dột từ trên trần nhà xuống gương mặt gầy gò. Đôi mắt anh trợn trừng, nhìn trân trân vào đôi bàn tay thô ráp, đầy những vết chai sạn của một kẻ làm lao dịch trồng thuốc.
"Mười năm... Ta thực sự đã trọng sinh trở về mười năm trước?"
Lục Vân Phong lẩm bẩm, giọng nói khản đặc chứa đựng sự hoang mang tột độ xen lẫn một tia hy vọng mong manh. Anh run rẩy đưa tay vào lồng ngực, chạm vào một vật thể cứng cáp, ấm áp. Đó là chiếc trâm gỗ đào mộc mạc khắc hình hoa mai - di vật duy nhất của người mẹ nuôi quá cố Lâm Thị. Hơi ấm từ thớ gỗ đào thô sơ như một dòng suối nhỏ dịu dàng chảy xuôi, xoa dịu đi cơn chấn động tinh thần và nỗi hãi hùng tột độ đang gào thét trong đầu anh.
Kiếp trước, anh chỉ là một tu sĩ ngoại môn hèn mọn, bất lực đứng nhìn bốn người thê tử của mình bị Thiên đạo tàn khốc và liên minh chính đạo ngụy quân tử dồn vào đường cùng. Họ bị ép hắc hóa, biến thành những đại ma đầu diệt thế tàn bạo, để rồi cuối cùng bị toàn thiên hạ vây giết trong đau đớn. Nỗi đau mất đi gia đình, chứng kiến từng người vợ mình yêu thương ngã xuống trong vũng máu đã găm sâu vào linh hồn anh, biến thành một vết sẹo linh hồn vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
Nhưng giờ đây, anh đã trở lại. Trở lại thời điểm mười năm trước khi đại họa diệt thế xảy ra. Lúc này, anh vẫn chỉ là một đệ tử ngoại môn phế vật của Thanh Vân Tông, ngày ngày trông coi căn nhà gỗ nhỏ rách nát sau vườn thảo dược ngoại biên, tu vi chỉ vỏn vẹn ở mức Luyện Khí Tầng 1 yếu ớt.
Chưa kịp để Vân Phong thích ứng với cơ thể rã rời này, một tiếng "rầm" chói tai đã cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.
Cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà bị một lực lượng thô bạo đạp tung, bắn ra những mảnh vụn gỗ bay lả tả. Gió mưa lạnh buốt gào rú ùa vào phòng, mang theo sát khí thô bạo của những kẻ không mời mà đến.
"Lục Vân Phong! Thằng phế vật kia, còn chưa cút ra đây nộp linh thạch cống nạp hằng tháng cho ta?"
Một giọng nói hống hách, đầy thịt mỡ vang lên. Bước vào phòng là Tôn Hạo, gã ác bá ngoại môn khét tiếng chuyên bắt nạt tân nhân. Thân hình gã thô kệch, râu quai nón lởm chởm, mặc chiếc áo ngoại môn phanh ngực lộ ra hình xăm gấu đen hung tợn. Trên tay gã lăm lăm cây gậy gỗ bọc hắc thiết nặng nề, tỏa ra luồng linh lực xám xịt của Man Lực Quyết.
Đi sau gã là Vương Hổ, Chấp sự ngoại môn Thanh Vân Tông. Lão già béo ú, mặt đầy mỡ bóng loáng dưới ánh chớp đêm mưa, đôi mắt hí gian xảo híp lại đầy khinh bỉ khi nhìn vào căn phòng dột nát của Vân Phong.
"Chấp sự Vương, Tôn sư huynh..." Vân Phong cắn răng đứng dậy, bả vai trái đau nhức khẽ run lên. Anh cố gắng vận hành Thanh Vân Ngự Khí Quyết loãng hằng đêm tích lũy trong đan điền phàm nhân, nhưng linh lực mỏng manh như sợi chỉ rách nát chỉ vừa luân chuyển đã bị uy áp của hai kẻ trước mặt đè nén đến mức nghẹt thở.
"Đừng có giả vờ giả vịt!" Tôn Hạo quát lớn, vung gậy gỗ bọc hắc thiết đập mạnh xuống luống thuốc Băng Tinh Thảo mà Vân Phong đã tốn bao công sức gieo trồng bên hiên nhà. Đất bùn bắn tung tóe, những mầm thảo dược non nớt bị giẫm nát không thương tiếc. "Hôm nay là hạn cuối. Nếu không giao ra ba viên linh thạch hạ phẩm, ta sẽ đập nát đôi chân phế vật của ngươi!"
Vương Hổ chắp tay sau lưng, lạnh lùng cười khẩy: "Vân Phong, ngươi đừng trách ta không nể tình. Tông môn quy định, đệ tử ngoại môn không có cống hiến đặc biệt hằng tháng sẽ bị cắt giảm tài nguyên, thậm chí trục xuất. Ta nhận ba viên linh thạch của ngươi cũng là để giúp ngươi giữ lại cái danh phận đệ tử trồng thuốc này mà thôi."
Lục Vân Phong nhìn luống thuốc bị hủy hoại, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo tột cùng của một tu sĩ đã trải qua vạn trận chiến kiếp trước. Nhưng anh lập tức đè nén sát ý xuống. Hiện tại anh chỉ có tu vi Luyện Khí Tầng 1, kinh mạch phàm nhân chưa được cải tạo, nếu cứng đối cứng với Vương Hổ đang ở Luyện Khí Tầng 8, anh chắc chắn sẽ chết không toàn thây.
"Tôn sư huynh, ta thực sự không còn linh thạch." Vân Phong cúi đầu, giọng nói run rẩy tỏ vẻ sợ hãi, nhưng đôi bàn chân dưới lớp áo vải thô đã âm thầm bấm chặt xuống đất, bấm theo bát quái trận địa.
"Không có? Vậy thì chịu chết đi!" Tôn Hạo gầm lên, vận hành Man Lực Quyết, cơ bắp cuồn cuộn phồng lên. Gã vung cây gậy gỗ bọc hắc thiết tạo ra một luồng gió rít mạnh mẽ, đập thẳng vào đầu Vân Phong.
Nhịp chiến đấu đầu tiên bắt đầu.
Vân Phong không hề lùi bước. Ánh mắt anh bình tĩnh đến đáng sợ. Dù thể xác này yếu ớt, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của anh đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh. Ngay khi đầu gậy sắt chỉ còn cách đỉnh đầu ba tấc, Vân Phong bất ngờ nghiêng người bước một bước zic-zac sang bên trái, áp dụng Bộ pháp Mê Tung phàm nhân cực kỳ chuẩn xác.
Cây gậy sắt sượt qua vai anh, đập mạnh xuống đất tạo ra một hố bùn sâu hoắm.
Nhân lúc Tôn Hạo chưa kịp thu lực, Vân Phong rút thanh kiếm gỗ Thanh Vân cũ kỹ dắt bên hông, vận hành Kiếm chiêu Vô Phong. Anh không dùng lực đối lực, mà khéo léo trượt lưỡi kiếm gỗ dọc theo thân gậy sắt của đối phương, mượn lực đẩy của chính Tôn Hạo để xoay người, búng nhẹ đuôi kiếm gỗ đâm thẳng vào huyệt Nội Quan trên cổ tay gã.
"A!" Tôn Hạo hét lên một tiếng đau đớn, cổ tay gã tê dại lập tức mất lực, cây gậy sắt nặng nề rơi tuột khỏi tay. Thân hình mập mạp của gã mất thăng bằng, lao thẳng về phía trước và ngã nhào face-first vào bãi phân bón hữu cơ bốc mùi nồng nặc ngoài sân.
"Thằng ranh con! Ngươi dám phản kháng?" Vương Hổ chứng kiến tay sai của mình bị một kẻ phế vật hạ gục dễ dàng, mặt lão lập tức đỏ tía tai vì tức giận. Lão bước lên một bước, uy áp mạnh mẽ của Luyện Khí Tầng 8 bộc phát hoàn toàn, khóa chặt không khí xung quanh Vân Phong.
Áp lực linh lực khổng lồ đè nặng vạn cân xuống lồng ngực Vân Phong. Anh cố gắng vận hành Thanh Vân Ngự Khí Quyết để hóa giải uy áp hòng đứng vững, nhưng kinh mạch phàm nhân quá yếu ớt lập tức bị chấn động dữ dội. Một ngụm máu tươi trào ngược lên họng, rỉ ra từ khóe môi anh. Đôi chân anh run rẩy, suýt chút nữa đã quỳ sụp xuống bùn lầy.
"Quỳ xuống cho ta!" Vương Hổ quát lớn, tay vung roi da chấp pháp định quất xuống bả vai Vân Phong.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vân Phong cắn răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương. Anh biết mình không thể chống đỡ nổi đòn roi này, liền âm thầm thò tay vào túi trữ vật rách bên hông, lấy ra một nắm bột dược bã Thanh Vân Tông đã được anh đặc chế từ trước.
Anh bất ngờ vung tay, rải bột dược bã vào không khí. Một làn khói trắng nhạt tỏa ra mùi thơm ngọt nhẹ nhàng của thảo dược lập tức bao phủ lấy Vương Hổ. Đây là bột dược bã chứa tạp chất an thần cực mạnh mà Vân Phong lén thu gom hằng ngày.
Hít phải mùi hương ngọt ngào, sát khí cuồng bạo của Vương Hổ bỗng nhiên khựng lại một nhịp, uy áp đè nặng trên người Vân Phong cũng giảm đi ba phần.
Nhân cơ hội đó, Vân Phong lùi lại, ôm ngực ho khan, lên tiếng bằng giọng yếu ớt đầy khẩn khoản: "Chấp sự Vương bớt giận! Ta biết lỗi rồi! Đây là toàn bộ số linh thạch vụn ta tích lũy được từ việc dọn dẹp dược các... Xin ngài nể tình ta hằng ngày chăm chỉ trồng thuốc mà tha cho ta lần này!"
Nói rồi, Vân Phong run rẩy móc ra hai viên linh thạch vụn hạ phẩm rách nát dâng lên.
Nhìn thấy linh thạch và ngửi thấy mùi hương thảo dược làm đầu óc có phần thư thái, cơn giận của Vương Hổ dịu đi đáng kể. Lão giật lấy hai viên linh thạch vụn, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Hừ, thằng phế vật thức thời! Tôn Hạo, đứng dậy cút về! Hôm nay coi như mạng ngươi lớn, lần sau nếu không đủ cống nạp, ta sẽ tự tay phế bỏ tu vi ngoại môn của ngươi!"
Tôn Hạo nhếch nhác bò dậy từ đống phân bón, mặt đầy bùn đất hôi thối, trợn mắt nhìn Vân Phong đầy căm hận nhưng không dám ra tay trước mặt Vương Hổ. Hai kẻ đó nhanh chóng quay lưng bước đi trong màn mưa tầm tã.
Căn nhà gỗ nhỏ trở lại sự yên tĩnh lạnh lẽo.
Lục Vân Phong quỳ sụp xuống nền đất ẩm ướt, ôm ngực ho dữ dội, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ cả bàn tay. Kinh mạch tay trái của anh bị rạn nứt nhẹ do uy áp của Vương Hổ chấn động. Anh cười khổ, nhìn bãi chiến trường đổ nát trong vườn thuốc của mình. Toàn bộ dược liệu tích lũy bấy lâu để tự điều dưỡng cơ thể đã bị dẫm nát hoặc bị tịch thu.
"Vẫn quá yếu... Cơ thể phàm nhân này thực sự là một xiềng xích tàn khốc."
Anh gượng dậy, dùng nước mưa lau sạch vết máu trên khóe môi, rồi lết cơ thể đau nhức vào trong nhà gạch mục nát. Anh ngồi xếp bằng, nhắm mắt tĩnh tâm, cố gắng vận hành một tia linh lực mỏng manh còn sót lại để xoa dịu kinh mạch đang rạn nứt.
Đến nửa đêm, tiếng mưa rơi ngoài hiên đã nhỏ dần.
Từ bóng tối ngoài vườn thuốc, một bóng dáng già nua còng lưng gù rạp, chống gậy tre mộc mạc lén lút tiến sát vào cửa nhà gỗ.
"Vân Phong tiên sư... Ngài có ở trong nhà không?"
Giọng nói run rẩy, chân chất của Tần lão trượng - trưởng thôn của thôn phàm nhân dưới chân núi - vang lên.
Vân Phong mở mắt, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Anh bước ra mở cửa: "Tần lão trượng, sao đêm hôm mưa gió thế này ngài còn lên núi? Vết dịch bệnh của dân làng đã ổn định chưa?"
Cách đây một tuần, một trận dịch bệnh tà khí kỳ lạ rò rỉ từ tông môn đã tàn phá thôn phàm nhân dưới núi. Chính Vân Phong đã dùng y thuật phàm nhân và các phương thuốc thảo dược thô sơ của mình để cứu sống cả thôn làng khỏi cửa tử.
"Ổn định rồi, nhờ ơn cứu mạng của tiên sư, cả làng chúng tôi đều đã khỏe mạnh." Tần lão trượng rơm rớm nước mắt, run rẩy quỳ xuống định lạy lục ân nhân.
Vân Phong vội vàng đỡ lão dậy: "Lão trượng đừng làm vậy, ta chỉ làm việc nên làm của một người thầy thuốc mà thôi."
"Tiên sư nhân đức... Dân làng chúng tôi nghèo khổ, không có linh thạch quý giá để tạ ơn ngài." Tần lão trượng vừa nói, vừa run rẩy thò tay vào chiếc túi vải thô rách nát trước ngực, lấy ra một vật phẩm được bọc kỹ bằng nhiều lớp vải xám sạch sẽ. "Đây là chiếc ngọc bội cổ rêu phong rỉ sét mà tổ tiên chúng tôi nhặt được trong một hang động sâu trên núi Thanh Vân hằng năm trước. Dân làng thấy nó có linh tính kỳ lạ, liền bàn nhau đem dâng tặng cho tiên sư bảo mệnh hằng ngày hằng đêm hằng giờ."
Vân Phong nhận lấy bọc vải, tò mò mở ra.
Bên trong là một chiếc ngọc bội cổ màu xanh rêu phong, trên bề mặt đầy những vết rạn nứt chằng chịt và rỉ sét xám xịt, trông mộc mạc rách nát vô cùng. Thế nhưng, ngay khi ngón tay Vân Phong chạm vào ngọc bội cổ Vô Trần, một luồng dao động linh hồn quen thuộc đến thấu xương tủy bỗng nhiên bùng phát, kết nối thẳng vào thần thức của anh.
Anh chấn động dửng dưng. Đây chẳng phải là chiếc ngọc bội cổ chứa đựng tàn hồn của Kiếm tôn Vô Trần Tử - người thầy, người dẫn đường vĩ đại của anh ở kiếp trước sao? Kiếp trước, phải đến năm năm sau anh mới vô tình tìm thấy nó, nhưng kiếp này, nhờ nhân quả cứu sống dân làng phàm nhân, bảo vật này đã chủ động tìm đến tay anh sớm hơn!
"Lão trượng... món quà này quá quý giá. Ta xin nhận." Vân Phong nghẹn ngào nói, nắm chặt chiếc ngọc bội cổ trong lòng bàn tay gầy gò.
Sau khi tiễn Tần lão trượng xuống núi an toàn, Vân Phong lập tức đóng chặt cửa phòng, ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ dột nát. Anh đưa ngón tay trỏ lên miệng cắn mạnh, một giọt máu tươi ấm áp rỉ ra, nhỏ thẳng vào tâm chiếc ngọc bội cổ nứt vỡ.
Giọt máu lập tức bị ngọc thạch hút sạch không một dấu vết.
Một luồng ánh sáng xanh lam thanh khiết, rực rỡ bỗng nhiên bùng phát từ chiếc ngọc bội cổ, bao phủ lấy toàn bộ căn phòng gỗ nhỏ rách nát hoang vắng hằng đêm. Từ trong vầng sáng dịu mát ấy, một hư ảnh mờ ảo của một lão đạo sĩ râu tóc trắng xóa bồng bềnh từ từ hiện ra, mặc tiên bào rộng lớn, lưng đeo hư ảnh kiếm gãy rỉ sét rực sáng uy nghiêm che trời lộng lẫy.
Thần thức của Vân Phong chấn động dữ dội.
"Hừm... Thật là một linh hồn thú vị. Rõ ràng chỉ là một phế nhân Luyện Khí Tầng 1, nhưng linh hồn lại mang vết thương sâu sắc của kẻ trọng sinh nghịch chuyển thời gian..."
Tàn hồn Kiếm tôn Vô Trần Tử mở mắt nhìn Vân Phong, giọng nói vang vọng trực tiếp vào sâu trong thần thức của anh, mang theo vẻ thông tuệ thiên hạ nhưng cũng đầy oán hận quy luật vô cảm của Thiên đạo hằng đêm hằng giờ hằng ngày.
"Đệ tử Lục Vân Phong, bái kiến sư phụ!" Vân Phong quỳ sụp xuống, nước mắt rưng rưng nhìn người thầy kiếp trước đã vì bảo vệ anh mà tiêu tán linh hồn hoàn toàn.
"Đứng lên đi, tiểu tử." Vô Trần Tử phất hư ảnh phất trần trắng, khẽ thở dài. "Ngươi mang theo ký ức kiếp trước nghịch thiên cải mệnh trở về, muốn bẻ gãy ý chí lạnh lùng của Thiên đạo để cứu rỗi thê tử của mình sao? Con đường này đầy rẫy hiểm nguy đau đớn thấu xương, Thiên đạo sẽ liên tục dùng lôi phạt trừng phạt can thiệp nhân quả gặm nhấm kinh mạch phàm nhân của ngươi dần dần qua các cấp độ."
"Đệ tử không sợ! Dù có phải vạn đao xuyên tâm, phế bỏ toàn bộ tu vi phàm nhân, đệ tử cũng phải bảo vệ gia đình nhỏ của mình!" Vân Phong kiên định nói, tay nắm chặt chiếc trâm gỗ đào sưởi ấm tinh thần.
"Tốt! Bản tôn nể phục ý chí nghịch thiên phàm nhân của ngươi." Vô Trần Tử gật đầu, ánh mắt bỗng trở nên vô cùng nghiêm nghị và trầm trọng tột độ. Lão vung tay chỉ vào không trung giữa căn phòng. "Nhưng thời gian của ngươi không còn nhiều nữa đâu. Thiên đạo đã phát hiện ra dòng chảy nhân quả bị rò rỉ khi ngươi trọng sinh trở về."
Ngay lập tức, một sợi tơ vận mệnh màu hồng nhạt vô hình bỗng nhiên hiển thị rõ nét trước mắt Vân Phong thông qua Thiên Nhãn Mệnh Cách mới thức tỉnh rực sáng lấp lấp lánh linh khí ấm áp.
Sợi tơ vận mệnh ấy kết nối thẳng từ tim Vân Phong hướng về phía đông trấn Thanh Vân - nơi trạch viện uy nghiêm Giang Gia Bảo tọa lạc sâu thẳm đêm mưa bão bùng.
Thế nhưng, ngay trước mắt Vân Phong, sợi tơ vận mệnh màu hồng nhạt ấy bỗng nhiên rung động dữ dội, bị một luồng ma khí đen kịt từ xa thâm nhập ăn mòn dữ dội rít gào tà ác hằng đêm.
Sợi tơ vận mệnh của Giang Ly Nhi đang nhanh chóng chuyển sang màu đen kịt như mực vẽ rách nát, tỏa ra oán khí đỏ rực ngút trời của ma tính hắc hóa diệt thế tàn bạo!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!