Nhạc nềnPrairie

Huyết Sương Đầm Lầy, Đuổi Bắt Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chó săn u minh gầm rú xé rách sương mù đỏ sậm phía sau, báo hiệu một cuộc đuổi bắt sinh tử nghẹt thở bắt đầu.


U Minh Linh Chu lao điên cuồng trong màn đêm tĩnh mịch của hạ lưu sông Vong Xuyên, rẽ đôi làn nước đen kịt, lạnh lẽo. Gió rít gào bên tai Mộ Hàn như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh chưa được siêu thoát. Nhưng lúc này, anh không có thời gian để tâm đến điều đó. Thần trí anh đang căng ra như dây đàn, tay phải rỉ máu đen nhẹ nắm chặt lấy bánh lái gỗ của con thuyền ma thuật rách nát, cố gắng duy trì thăng bằng giữa dòng nước xiết.


Phía sau, sương mù xám tro vốn có của dòng sông dần bị nhuộm thành một màu đỏ sậm tanh hôi. Đó là dấu hiệu bọn họ đã tiến vào phạm vi của Đầm lầy Huyết Sương – vùng nước hoang dã nguy hiểm bậc nhất hạ lưu, nơi bao phủ bởi thứ sương mù đỏ độc hại có khả năng ăn mòn thần thức của tu sĩ. Không khí ở đây đặc quánh, mang theo mùi của cỏ xương khô mục nát và huyết dịch thối rữa tích tụ vạn năm.


"Khụ... khụ..."


Tiểu Trúc nằm co quắp trong khoang thuyền gỗ rách nát, hai tay nhỏ bé ôm chặt lấy lồng ngực, liên tục ho khan. Khuôn mặt linh thể của cô bé nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, làn sương đỏ độc hại đang không ngừng thẩm thấu qua màng bảo vệ yếu ớt của linh chu, gặm nhấm linh phách mỏng manh của cô bé. Trong đôi bàn tay run rẩy của Tiểu Trúc, một hạt cát lấp lánh ánh vàng thô sơ – hạt Thời Gian Sa nguyên thủy – phát ra luồng sáng ấm áp yếu ớt, như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đêm đông lạnh giá. Luồng sáng ấy lan tỏa, khẽ chạm vào vết sẹo thời gian trên tay phải của Mộ Hàn, mang lại cho anh một cảm giác ấm áp kỳ lạ, tạm thời xoa dịu cơn đau nhức nhối đang gặm nhấm gân cốt.


"Tiểu Trúc, ráng chịu đựng một chút. Đừng buông hạt cát đó ra," Mộ Hàn khàn giọng nói, đôi mắt u lam quét qua màn sương đỏ dày đặc phía trước. Anh cảm nhận được thần thức nhạy cảm của mình đang bị thứ sương mù đỏ kia ăn mòn dữ dội. Mỗi một hơi thở, mỗi một lần phóng thần thức ra ngoài để dò đường đều mang lại cảm giác đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ châm thẳng vào biển ý thức. Đầu anh đau như búa bổ, nhưng anh không thể dừng lại. Chỉ cần chậm một nhịp, bầy quỷ sai tuần sông tàn bạo phía sau sẽ xé xác bọn họ.


"Gâu... gầm..."


Tiếng sủa kinh hoàng của bầy U Minh Khuyển ba đầu lại vang lên, lần này gần hơn rất nhiều. Sương đỏ phía sau đột ngột bị xé rách, để lộ ra thân ảnh khổng lồ của Thống lĩnh tuần tra Dạ Vô Kỵ đang cưỡi trên con quỷ thú ba đầu gầm rú điên cuồng. Giáp sắt gai đen kịt trên người hắn lấp lánh ánh lửa u minh màu đỏ máu, khuôn mặt khuất sau mặt nạ sắt hình quỷ lộ ra đôi mắt lạnh lùng, đầy sát khí.


"Tên phu đưa đò phế vật kia! Ngươi chạy không thoát đâu! Mau đứng lại chịu trói, dâng nộp linh thể phàm nhân kia ra, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!" Giọng nói của Dạ Vô Kỵ mang theo uy áp khổng lồ của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ Sơ Kỳ, chấn động cả một vùng đầm lầy, khiến nước sông bắn lên tung tóe.


Mộ Hàn không thèm ngoảnh đầu lại. Anh biết rõ khoảng cách tu vi giữa Luyện Khí tầng bốn trung kỳ của mình và Trúc Cơ Sơ Kỳ của đối thủ là một vực sâu vạn trượng. Đấu lực lượng trực diện lúc này không khác nào tự sát. Anh chỉ có thể dựa vào địa hình hiểm trở của Đầm lầy Huyết Sương và con thuyền gỗ ma thuật này để tìm kiếm một tia sinh cơ.


"Cổ Linh Nhân, gia tốc!" Mộ Hàn gầm lên trong lòng.


Thân ảnh trong suốt màu xanh lam của hài đồng khí linh hiện ra trên bánh lái gỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm trọng, không còn nét kiêu ngạo thường ngày: "Mạn thuyền gỗ đã bị trầy xước nặng nề từ trận chiến trước, màng kết giới phòng ngự màu tím của Đóng Cửa Kết Giới đã tiêu hao sạch linh lực, không thể chịu đựng thêm một đòn công kích mạnh nào nữa! Nếu ngươi cứ tiếp tục đâm sầm vào các rạn san hô xương khô phía trước, con thuyền này sẽ rã nát vỡ vụn!"


"Ta biết!" Mộ Hàn nghiến chặt răng đến mức bật máu. Anh nhắm hai mắt lại, cưỡng ép bản thân ngăn cách hoàn toàn tiếng gầm rú của bầy chó săn và tiếng sấm sét lôi phạt đang bắt đầu tích tụ trên bầu trời. Anh vận hành Thần Thức Thính Âm Pháp đến cực hạn, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào đôi tai.


Trong thế giới bóng tối của ý thức, tiếng gió rít, tiếng nước chảy, và cả tiếng rên rỉ của những oán linh ẩn nấp dưới đáy đầm lầy đều biến thành những tần số âm thanh cụ thể. Mộ Hàn bắt đầu lắng nghe dao động của dòng nước độc sâu vạn trượng bên dưới. Anh nghe thấy tiếng nước va đập vào các rạn đá ngầm di động – những khối đá xương khô khổng lồ liên tục dịch chuyển vị trí do quy luật thời gian hỗn loạn của đầm lầy.


"Bên trái ba trượng, có đá ngầm! Bẻ lái sang phải!"


Mộ Hàn đột ngột mở mắt, tay phải dùng lực bẻ mạnh bánh lái gỗ. U Minh Linh Chu nghiêng mình một góc hiểm hóc, lướt sát qua một rạn san hô xương khô nhọn hoắt vừa trồi lên khỏi mặt nước đỏ thẫm.


*Ầm!*


Chiếc thuyền chiến giáp sắt đi đầu của đám quỷ sai chấp pháp phía sau không kịp né tránh, đâm sầm vào rạn đá ngầm, nổ tung thành vạn mảnh vụn sắt u minh. Tiếng la hét thảm thiết của quỷ sai vang lên rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi dòng nước độc ăn mòn nhục thân.


"Đồ khốn kiếp!" Dạ Vô Kỵ chứng kiến cảnh đó, nổi giận lôi đình. Hắn vung mạnh cánh tay giáp sắt, sợi xích sắt lớn rỉ sét – pháp bảo U Minh Tỏa – phát ra tiếng kêu khóc vong linh ghê rợn, lướt nhanh như một con mãng xà khổng lồ xuyên qua màn sương đỏ, hướng thẳng về phía mạn thuyền của Mộ Hàn.


*Vút!*


Mộ Hàn cảm nhận được nguy hiểm chí mạng đang áp sát lưng. Anh vận hành Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết, dồn linh lực xám tro vào lòng bàn tay trái, hướng về phía dòng sông gạt mạnh một đường, thi triển Ngự Thủy Chưởng hòng dẫn nước sông hóa thành bàn tay khổng lồ đánh lệch sợi xích sắt.


Tuy nhiên, ngay khi linh lực của anh vừa phóng ra ngoài mạn thuyền, thứ sương đỏ độc hại của đầm lầy lập tức ùa tới như bầy quỷ đói, điên cuồng cắn nuốt và ăn mòn linh lực xám tro. Bàn tay nước chưa kịp ngưng tụ hoàn chỉnh đã bị sương độc ăn mòn rã nát nửa đường, tiêu tán thành những giọt nước độc rơi rụng xuống sông.


*Phụt!*


Mộ Hàn bị phản phệ linh lực, lồng ngực chấn động kịch liệt, hộc ra một ngụm máu đen nhỏ. Thần thức nhạy cảm của anh bị tổn thương nặng nề, đau đớn như bị xé rách.


*Rắc! Phập!*


Sợi xích sắt U Minh Tỏa không còn chướng ngại, cắm phập vào mạn thuyền gỗ của U Minh Linh Chu. Đầu xích sắt sắc nhọn mang theo sát khí tàn bạo cào rách một mảng lớn ván gỗ cổ xưa, tạo ra một vết thương sâu hoắm trên thân thuyền. Con thuyền gỗ ma thuật rung lắc dữ dội, phát ra tiếng kêu răng rắc đầy đau đớn, màng kết giới phòng ngự màu tím bao bọc xung quanh mờ nhạt đi trông thấy, gần như sắp vỡ vụn.


"Ha ha ha! Tên phu đò phế vật, để xem ngươi còn chạy đi đâu!" Dạ Vô Kỵ cười lớn đầy tàn nhẫn, gã dùng lực kéo mạnh sợi xích sắt hòng lôi tuột con thuyền gỗ về phía mình.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Mộ Hàn không hề hoảng loạn. Ánh mắt anh lạnh lùng như mặt nước Vong Xuyên phẳng lặng. Anh nhìn thấy chiếc Trấn Hồn Chuông treo ở mũi thuyền đang rung lên bần bật dưới áp lực sát khí.


Anh buông tay phải khỏi bánh lái, chộp lấy Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp) đang giấu dưới ván đáy thuyền. Mái chèo gỗ đen sần sùi nặng ngàn cân bùng phát một luồng sương mờ u lam huyền ảo khi nhận được linh lực Trúc Cơ mới đúc của anh. Mộ Hàn vung mạnh mái chèo, gõ mạnh chuôi mái chèo vào thân chuông đồng Trấn Hồn.


*Boong...!*


Một tiếng chuông trầm đục, cổ xưa vang lên, hóa thành một làn sóng xung kích vô hình màu tím nhạt – chiêu thức Chấn Hồn Ba – lan tỏa diện rộng mười trượng trên mặt nước đầm lầy. Tiếng chuông mang theo phật quang nhạt nhẽo và luồng gió tịnh hóa tự nhiên, quét thẳng qua sương đỏ, đánh vào thần thức của Dạ Vô Kỵ và bầy U Minh Khuyển.


Sóng âm Chấn Hồn Ba mang sức mạnh tịnh hóa oán lực cực mạnh, trực tiếp phá vỡ ngự quỷ thuật liên kết tinh thần giữa Dạ Vô Kỵ và bầy chó săn ba đầu. Con quỷ thú khổng lồ đột ngột rú lên đau đớn, ba cái đầu của nó xoay tròn mất phương hướng, điên cuồng cắn xé lẫn nhau trong sương mù đỏ sậm, khiến chiếc thuyền chiến của Dạ Vô Kỵ chao đảo dữ dội, suýt chút nữa lật úp.


"Tiểu Hắc, đốt cháy sợi xích!" Mộ Hàn hét lớn.


"Gâu!"


Tiểu Hắc từ góc khoang thuyền lao ra, ngọn lửa u minh màu xanh lam trên đuôi bùng cháy rực rỡ. Nó há miệng phun ra một luồng hỏa u minh màu xanh lạnh lẽo trực tiếp thiêu đốt sợi xích sắt đang khóa chặt mạn thuyền. Lửa u minh cháy hừng hực, thiêu rụi toàn bộ oán lực và sát khí trói buộc trên sợi xích sắt, khiến nó mất đi linh tính, rỉ sét mục nát rồi đứt gãy làm đôi rơi rụng xuống dòng nước độc.


Thoát khỏi sự trói buộc, Mộ Hàn lập tức quay lại bánh lái. Anh vận dụng Thần Thức Thính Âm Pháp nghe ngóng sâu bên dưới lòng đầm lầy. Giữa tiếng gầm rú hỗn loạn của bầy chó săn phía sau, tai anh bắt được một tiếng nước chảy xiết, trầm đục và vô cùng lạnh lẽo ẩn sâu dưới lòng đất đá ngầm.


"Có một luồng nước ngầm chảy xiết dẫn thẳng ra rìa vòng xoáy khổng lồ Hắc Thủy Oanh! Cổ Linh Nhân, kích hoạt Màn Sương U Minh! Chúng ta lao vào đó!" Mộ Hàn ra lệnh.


"Ngươi điên rồi sao? Hắc Thủy Oanh là vùng nước xoáy tử thần, lực hút của nó đủ để nghiền nát con thuyền rách nát này thành tro bụi!" Cổ Linh Nhân hét lên kinh hãi.


"Không vào đó, tất cả chúng ta đều phải chết dưới tay Dạ Vô Kỵ hôm nay! Tin ta một lần!" Mộ Hàn kiên định gầm lên, đôi mắt u lam rực sáng một quyết tâm bất khuất.


Cổ Linh Nhân cắn răng, không nói thêm lời nào, lập tức kích hoạt trận pháp phù văn khắc ven hông thuyền U Minh Linh Chu.


*Phù!*


Con thuyền đột ngột phun ra một màn sương đen dày đặc, bao phủ diện rộng trăm trượng quanh thân thuyền. Màn sương đen u minh lạnh lẽo hòa lẫn vào sương đỏ độc hại của đầm lầy, che giấu hoàn toàn thân thuyền và khí tức linh lực của bọn họ trước sự quét thần thức của đối thủ.


Mộ Hàn bẻ lái đột ngột, nương theo màn sương đen dày đặc và luồng nước ngầm chảy xiết vừa phát hiện, điều khiển con thuyền gỗ lao thẳng vào khe nứt vách đá hẹp dẫn ra rìa Hắc Thủy Oanh.


Khi Dạ Vô Kỵ cưỡng ép dùng linh lực Trúc Cơ trấn áp bầy chó săn ba đầu tỉnh táo lại, gã nhìn thấy trước mắt chỉ là một màn sương đen đỏ hỗn loạn, trống rỗng không một bóng người. Con thuyền gỗ ma thuật của Mộ Hàn đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.


"Khốn kiếp! Tên phu đò ranh ma! Ngươi tưởng trốn vào sâu trong đầm lầy là có thể thoát sao?" Dạ Vô Kỵ gầm lên điên cuồng, đôi mắt quỷ rực lửa giận dữ. Gã đột ngột cắn đầu ngón tay giáp sắt, nhỏ máu huyết dịch chấp pháp xuống dòng sông đỏ sậm, hai tay kết ấn phức tạp.


"Huyết Hà Đại Trận, khởi cho ta!" Dạ Vô Kỵ gầm lên.


*Oành... oành... oành...*


Từ bốn phương tám hướng của Đầm lầy Huyết Sương, mười hai cột ánh sáng màu đỏ máu khổng lồ đột ngột bắn thẳng lên bầu trời đen kịt, liên kết với nhau tạo thành một bức tường kết giới huyết sắc cực mạnh, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát nước của đầm lầy dẫn ra sông chính. Luồng ánh sáng đỏ máu phản chiếu xuống mặt nước, khiến dòng nước đầm lầy bắt đầu sôi sục dữ dội, oán khí rò rỉ làm rung chuyển cả không gian.


Cùng lúc đó, U Minh Linh Chu vừa thoát khỏi màn sương đen thì đột ngột bị một lực hút khổng lồ kéo tuột đi.


Trước mắt Mộ Hàn, một vòng xoáy nước khổng lồ có đường kính dặm – Hắc Thủy Oanh – đang quay cuồng điên cuồng dưới lòng sông sâu vạn trượng. Sức hút khổng lồ của nó tạo ra những luồng gió u phong thổi buốt thấu xương gầm rú liên tục, xé rách màng kết giới phòng ngự mỏng manh còn sót lại của linh chu. Con thuyền gỗ rách nát bị hư hại nặng nề mạn thuyền bắt đầu xoay tròn mất kiểm soát, bị kéo dần vào tâm vòng xoáy tử thần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!