Dược Hương Lò Đan, Cuộc Thanh Trừng Bắt Đầu
Sương mù Vong Xuyên cuồn cuộn như dòng thác xám tro, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của cõi âm ti lạnh lẽo.
Mộ Hàn ôm chặt lấy vai trái đang rỉ máu đen kịt, lướt nhanh qua những ngõ ngách tối tăm của chợ đen hướng về phía lối ra sông ngầm, nơi dòng nước sông Vong Xuyên đang réo rắt gào thét. Mỗi bước chạy của anh đều kéo theo một cơn đau thấu xương tủy. Vết roi da u minh của Tần Thiếu Dương quất rách vai trái không chỉ là vết thương ngoài da, mà luồng sát khí đỏ ngòm như những con rết độc đang điên cuồng luồn lách, cắn xé kinh mạch rách nát của anh. Tay phải của anh, nơi mang vết sẹo thời gian vĩnh viễn, cũng rỉ ra từng giọt máu đen li ti, gõ nhịp xuống nền đá ẩm ướt.
"Chậm một chút, nhịp thở của ngươi đang loạn." Giọng nói lạnh lùng của Cổ Linh Nhân khẽ vang lên trong thức hải. "Nếu không vận hành Huyết Sương Che Mắt Thuật để ngụy trang khí tức, quỷ sai tuần sông ngoài kia sẽ lập tức ngửi thấy mùi oán huyết của ngươi."
Mộ Hàn nghiến răng, cưỡng ép bản thân bình tâm lại. Anh vận hành bí thuật, điều động luồng linh lực xám tro mỏng manh còn sót lại của Luyện Khí tầng ba viên mãn dồn xuống đáy đan điền, phong tỏa hoàn toàn vết thương trên vai trái. Trong mắt kẻ khác lúc này, anh chỉ là một phu đưa đò phế vật Luyện Khí tầng một đang thoi thóp trốn chạy.
Lách qua chốt canh gác của quỷ sai tuần sông bằng cách nương theo những rạn đá ngầm lởm chởm và màn sương mù dày đặc, Mộ Hàn rốt cuộc cũng trở về được bến đò số 9 đổ nát. Ngôi nhà tranh rách nát của anh nằm tịch mịch dưới chân vách đá đen, cầu tàu gỗ mục nát run rẩy theo từng đợt triều cường dâng cao.
"Gâu..."
Tiểu Hắc từ trong góc tối lao ra, chiếc đuôi có chỏm lửa u minh màu xanh lam khẽ ngoáy động. Nó dùng cái đầu nhỏ dụi vào chân Mộ Hàn, phát ra những tiếng rên rỉ lo lắng khi ngửi thấy mùi máu tanh nồng trên người chủ nhân.
"Ta chưa chết được." Mộ Hàn khàn giọng nói, lảo đảo bước vào trong nhà tranh. Anh ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre gãy, run rẩy lôi từ trong lồng ngực ra chiếc hộp gỗ nhỏ màu ngọc bích mà y sư Thẩm Thanh Diệp đã tặng. Mở nắp hộp, hai viên dược hoàn màu xanh ngọc lấp lánh linh khí hiện ra, tỏa ra một mùi hương thanh mát dịu nhẹ.
Không chút do dự, Mộ Hàn nuốt viên Trúc Diệp Tịnh Hồn Hoàn đầu tiên. Dược lực mát lạnh như dòng nước suối thanh khiết lập tức lan tỏa khắp cơ thể. Đi đến đâu, luồng sát khí đỏ ngòm tàn bạo của Tần Thiếu Dương bị dập tắt đến đó. Vai trái của anh khẽ run lên, một làn khói đen tanh hôi thoát ra ngoài qua vết rách thịt, da thịt bắt đầu khép miệng và kéo da non.
"Tốt lắm, sát khí roi da đã bị tịnh hóa hoàn toàn." Mộ Hàn hít một hơi thật sâu, cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi truyền đến. Nhưng anh biết, đan điền rách nát của mình vẫn đang rò rỉ linh lực nghiêm trọng. Muốn sinh tồn dưới sự truy sát của Chấp Pháp Điện, anh bắt buộc phải đột phá lên Luyện Khí Trung Kỳ để đúc lại kinh mạch.
Anh thò tay vào Nhẫn Đồng Rỉ Sét, lấy ra chiếc Lư Hương Rỉ Sét ba chân nhặt được dưới đáy sông bến số 9. Chiếc lư hương cũ kỹ tỏa ra một mùi hương tịnh thần cổ xưa, nhưng lúc này lại im lìm không một tiếng động.
"Muốn đánh thức lão già kiêu ngạo kia, ngươi phải dùng Tịnh Hồn Thảo làm mồi dẫn." Cổ Linh Nhân lơ lửng xuất hiện bên cạnh, khoanh tay nhắc nhở.
Mộ Hàn gật đầu, lấy ra hai gốc Tịnh Hồn Thảo thô sơ vừa đổi được từ chợ đen, bỏ vào lòng lư hương rồi nhỏ một giọt oán huyết từ tay phải rỉ máu của mình vào.
*Xèo xèo!*
Ngọn lửa u minh màu xám tro đột ngột bùng cháy bên trong lư hương. Làn khói trắng thơm mùi dược thảo bắt đầu tỏa ra ngào ngạt. Từ trong làn khói, một thân ảnh nhỏ bé bằng lòng bàn tay từ từ ngưng tụ trên miệng lư hương. Đó là một lão già râu dài đến tận chân, mặc đạo bào thêu hình dược thảo cổ xưa, khuôn mặt đầy vẻ kiêu ngạo nhưng mang nét tang thương.
"Hừ, tên tiểu tử thối nhà ngươi lại dùng oán huyết bẩn thỉu để đánh thức ta sao?" Dược Hoàng tàn hồn khoanh tay trước ngực, hất cằm nhìn Mộ Hàn đầy vẻ khinh khỉnh. "Nếu không phải nợ phụ thân ngươi một ân tình, ta đã sớm thổi bay thần phách của ngươi rồi."
"Tiền bối bớt giận." Mộ Hàn cung kính ôm quyền, thần sắc vô cùng trầm ổn. "Hiện tại kinh mạch của ta rách nát, Chấp Pháp Điện lại đang truy quét gắt gao. Ta cần luyện chế Huyết Linh Đan Thô Sơ để phục hồi nhục thân và đột phá cảnh giới. Xin tiền bối chỉ điểm."
Dược Hoàng hừ lạnh một tiếng, nhưng khi nhìn thấy vết thương rỉ máu đen vĩnh viễn trên tay phải của Mộ Hàn, ánh mắt lão khẽ động, lộ ra một tia kinh ngạc ẩn hiện: "Huyết mạch Cổ Thủ Đò tộc... lại còn mang vết sẹo thời gian? Được rồi, nhìn thấy tư chất nghịch thiên này của ngươi, ta sẽ truyền cho ngươi Huyết Linh Đan Phương thô sơ. Chuẩn bị linh thạch vụn và huyết thảo sông Vong Xuyên mau!"
Mộ Hàn lập tức hành động. Anh lấy ra số linh thạch vụn tích lũy và những cọng huyết thảo đỏ thẫm hái ven bờ sông độc. Dưới sự chỉ dẫn khắt khe, tỉ mỉ của Dược Hoàng, Mộ Hàn dồn linh lực xám tro vào lòng bàn tay, khống chế nhiệt độ ngọn lửa u minh bên trong Lư Hương Rỉ Sét.
Quá trình chưng cất diễn ra vô cùng căng thẳng. Sát khí và oán niệm từ huyết thảo sông Vong Xuyên không ngừng bốc lên, gào thét đòi cắn nuốt thần trí Mộ Hàn. Nhưng với thần thính nhạy cảm nhạy bén, anh nghe thấy từng nhịp biến đổi của dược tính, nhẹ nhàng dùng Linh Hồn Thần Mái Chèo gõ nhẹ lên thân lư hương để tịnh hóa tạp chất.
Sau nửa canh giờ, một tiếng *Coong* thanh thúy vang lên. Lư hương tỏa ra làn khói trắng ngào ngạt, ba viên đan dược màu đỏ thẫm, bóng loáng như hạt nhãn ngưng tụ dưới đáy lò.
"Huyết Linh Đan Thô Sơ cực phẩm!" Dược Hoàng khẽ vuốt râu, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng khó giấu. "Tiểu tử thối, thiên phú khống hỏa và tịnh hóa của ngươi thực sự vượt ngoài dự liệu của ta."
"Đa tạ tiền bối chỉ điểm." Mộ Hàn không dám chậm trễ, lập tức nuốt vào một viên Huyết Linh Đan mới luyện.
Dược lực cuồng bạo nhưng vô cùng tinh thuần như một dòng nham thạch ấm áp tuôn chảy vào đan điền rách nát của anh. Mộ Hàn cắn chặt răng, vận hành Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết đến cực hạn. Anh dẫn dắt luồng linh lực xám tro cuồn cuộn chảy ngược chiều trong kinh mạch, đắp vá lại những vết rò rỉ, đúc lại sáu kinh mạch chính u minh dẻo dai hơn.
*Oành!*
Một luồng sóng linh lực xám tro tinh thuần từ cơ thể Mộ Hàn bùng phát ra xung quanh, làm rung chuyển cả căn nhà tranh đổ nát. Đôi mắt anh mở ra, hai tia sáng u lam bắn thẳng vào hư không trước khi thu lại.
Luyện Khí Kỳ - Trung kỳ (Tầng 4)!
Nhục thân của anh rốt cuộc cũng khôi phục được năm phần sức mạnh, đan điền ổn định, linh lực hóa lỏng chảy cuồn cuộn không còn rò rỉ như trước.
Nhưng niềm vui đột phá chưa kịp lan tỏa thì một tiếng gầm rú kinh thiên động địa từ phía bến sông dội thẳng vào nhà tranh. Sương mù xám tro ngoài cửa sổ đột ngột chuyển sang màu đỏ sẫm tanh hôi như máu đặc. Tiếng gào khóc thảm thiết của hàng chục phu đưa đò vang lên liên tục cắt rách màn đêm.
"Thanh trừng! Chấp Pháp Điện bắt đầu thanh trừng bến số 9 rồi!" Lão Ngô từ bên ngoài hốt hoảng bò vào, mặt cắt không còn giọt máu, tay chân run rẩy chỉ ra ngoài sông.
Mộ Hàn biến sắc. Anh lướt nhanh ra cửa sổ nhìn ra ngoài bến sông. Cảnh tượng trước mắt khiến lồng ngực anh thắt lại vì phẫn nộ.
Hàng chục chiếc thuyền chiến giáp sắt của Chấp Pháp Điện đang dàn trận ngang dòng sông Vong Xuyên. Đi đầu là Thống lĩnh tuần tra Dạ Vô Kỵ, gã mặc giáp sắt gai đen kịt, cưỡi trên một con chó u minh khổng lồ ba đầu gầm rú điên cuồng. Tay gã cầm sợi xích sắt khóa hồn rỉ sét lớn, quất thẳng vào một phu đưa đò lão luyện đang quỳ lạy van xin.
*Chát!*
Linh thể của người phu đò tội nghiệp lập tức bị đánh nát thành vạn mảnh hồn phách xám tro, rồi bị hút thẳng vào chiếc Hồn Hũ Chấp Pháp Điện treo bên hông Dạ Vô Kỵ.
"Lục soát toàn bộ bến số 9!" Giọng nói tàn bạo, khàn khàn của Dạ Vô Kỵ vang dội khắp mặt sông. "Chấp sự Tư Đồ Kính đã phát lệnh: bến số 9 che giấu linh hồn lậu, không nộp đủ định ngạch để luyện chế Hương Hỏa Đan. Hôm nay, tất cả phu đưa đò ở đây đều phải bị tước đoạt hồn phách làm củi thắp đền!"
Chứng kiến cảnh tượng tàn sát dã man ấy, Mộ Hàn siết chặt nắm tay đến mức khớp xương kêu cọc cạch. Những mảnh vỡ bài vị của cha găm trong ngực anh như đang bỏng rát, thôi thúc sát ý phục hận bùng phát.
"Đừng manh động, Dạ Vô Kỵ là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ Sơ Kỳ, bên cạnh hắn còn có hàng trăm quỷ sai tuần sông." Cổ Linh Nhân khẩn cấp truyền âm cảnh báo.
Mộ Hàn hít một hơi thật sâu, ép bản thân ẩn nhẫn xuống. Anh chuẩn bị ra lệnh cho Lão Ngô ẩn trốn dưới gầm cầu tàu, thì thần thính nhạy cảm đột ngột nghe thấy một tiếng khóc nhỏ bé, yếu ớt đầy tuyệt vọng phát ra từ bờ đá ngầm cách đó không xa.
"Buông ta ra... xin các ngươi... ca ca cứu ta..."
Đó là Tiểu Trúc – cô bé oan hồn phàm nhân nhỏ bé mang váy phao vải thô rách nát mà Mộ Hàn từng che giấu trên thuyền gỗ. Lúc này, cô bé đang bị hai tên quỷ sai chấp pháp hạ cấp dùng xích sắt xích chặt cổ, kéo lê lết trên mặt đất ẩm ướt.
"Hừ, một linh thể phàm nhân thuần khiết mang theo dao động thời không đặc thù?" Một tên quỷ sai cười lớn đầy tàn nhẫn. "Mang về dâng cho Ma Đan Sư, chắc chắn sẽ luyện chế được một viên Hương Hỏa Đan thượng phẩm!"
Nhìn thấy hình ảnh Tiểu Trúc gào khóc, Mộ Hàn đột ngột nhớ đến muội muội Mộ Dao cũng từng bị quỷ sai lôi đi tàn nhẫn như vậy trong quá khứ. Một luồng oán khí và sát ý cực hạn bùng phát từ đáy lòng anh, đánh sập mọi sự ẩn nhẫn cuối cùng.
"Hương Hỏa Đan... các ngươi dám dùng linh hồn phàm nhân vô tội làm củi thắp đền sao?" Mộ Hàn gầm lên trong lòng.
Anh quay người, vác lấy Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp) giấu dưới đáy giường, ra hiệu cho Tiểu Hắc: "Tiểu Hắc, xuất kích!"
*Vút!*
Mộ Hàn lướt nhanh ra khỏi nhà tranh như một tia chớp xám tro. Tu vi Luyện Khí Kỳ tầng bốn viên mãn bộc phát hoàn toàn, không còn chút ngụy trang nào. Anh tiếp cận bờ đá ngầm nơi hai tên quỷ sai đang áp giải Tiểu Trúc trong nháy mắt.
"Kẻ nào?" Hai tên quỷ sai giật mình quay lại.
Không một lời thừa thãi, Mộ Hàn dồn toàn bộ linh lực xám tro mới đúc vào Linh Hồn Thần Mái Chèo, quét mạnh một đường từ dưới lên.
*Uỳnh!*
Một luồng sóng linh lực hình bán nguyệt màu tím lạnh rực rỡ chém thẳng vào không trung. Chiêu thức *Nhất Mái Trảm Nghiệp* bộc phát uy lực ngàn cân, mang theo kiếm ý tịnh hóa sắc bén chém thẳng vào hai tên quỷ sai.
*Rắc!*
Sợi xích sắt khóa hồn trói buộc Tiểu Trúc lập tức bị chém đứt làm đôi dưới tác động tịnh hóa oán lực của mái chèo thần. Luồng sóng linh lực tím lạnh quét qua người hai tên quỷ sai, khiến linh thể của chúng bị chấn động dữ dội, oán khí phòng ngự tan rã hoàn toàn, hộc máu đen lùi lại vạn trượng.
"Ca ca!" Tiểu Trúc khóc nấc lên, ôm chầm lấy chân Mộ Hàn.
"Đi theo ta!" Mộ Hàn một tay bế thốc Tiểu Trúc lên vai, tay kia vung mái chèo gỗ quét ngang một đường để đẩy lùi đám quỷ sai tuần sông đang điên cuồng lao tới.
"Kẻ phản nghịch ở đằng kia! Mau bắt lấy hắn!" Tiếng hét của quỷ sai làm kinh động đến Dạ Vô Kỵ ở giữa sông.
Dạ Vô Kỵ quay đầu lại, đôi mắt quỷ dưới mặt nạ sắt híp lại đầy tàn nhẫn khi nhìn thấy con thuyền gỗ ma thuật U Minh Linh Chu đang lơ lửng dưới cầu tàu bến số 9: "Hừ, rốt cuộc ngươi cũng lộ diện rồi, tên phu đưa đò bến số 9!"
"Thiết Ngưu, cản đường chúng!" Mộ Hàn gầm lên, kích hoạt khôi lỗi đất sét Thiết Ngưu xông ra chắn cổng bến đò.
Khôi lỗi Thiết Ngưu cao trượng rưỡi gầm rú lao vào đám quỷ sai, dùng sức mạnh bốc vác ngàn cân đập nát hàng chục rối cốt tuần sông. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Dạ Vô Kỵ khinh bỉ hừ lạnh một tiếng. Gã giơ cao chiếc búa tạ khóa hồn rỉ sét nặng ngàn cân, nện mạnh xuống từ trên không trung.
*Uỳnh!*
Một luồng lôi điện màu tím sậm giáng xuống, đập nát khôi lỗi đất sét Thiết Ngưu thành vạn mảnh vụn đất sét nứt nẻ chỉ trong một đòn đánh duy nhất. Lửa u minh màu đỏ máu bùng phát, phóng hỏa thiêu rụi hoàn toàn ngôi nhà tranh rách nát bến đò số 9 của Mộ Hàn thành tro bụi.
"Tiểu tử thối, đi chết đi!" Dạ Vô Kỵ giận dữ phóng ra pháp bảo cực phẩm *U Minh Tỏa*. Sợi xích sắt màu đen phát ra tiếng kêu khóc vong linh ghê rợn, lướt nhanh như rắn độc rượt đuổi theo bóng thuyền gỗ trong sương mù hòng khóa chặt linh hồn Mộ Hàn.
"Tiểu Hắc, kích hoạt sương mù u minh! Mau!" Mộ Hàn ôm chặt lấy Tiểu Trúc nhảy lên mũi thuyền U Minh Linh Chu, hét lớn.
Chú chó nhỏ Tiểu Hắc bộc phát u minh hỏa thiêu rụi một góc xích sắt đang áp sát, đồng thời phun ra một màn sương đen dày đặc bao phủ diện rộng trăm trượng quanh thân thuyền. Thân thuyền gỗ ma thuật rách nát bùng phát ánh sáng tím nhạt phong ấn, lướt đi với tốc độ xé rách không gian lao thẳng vào bóng đêm sâu thẳm của sông Vong Xuyên.
Phía sau bọn họ, tiếng gầm rú của Dạ Vô Kỵ vẫn vang dội liên tục trong sương mù đỏ sậm. Bầy U Minh Khuyển ba đầu khổng lồ bắt đầu sủa vang điên cuồng, đôi mắt đỏ rực của chúng khóa chặt tọa độ của con thuyền gỗ đang trốn chạy trong bóng tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!