Giao Dịch Chợ Đen, Y Sư Kẻ Thù Lộ Diện
Sương mù xám tro trên sông Vong Xuyên vào đêm muộn đặc quánh như huyết dịch đông cứng.
Mộ Hàn quỳ giữa đống đổ nát của căn nhà tranh bến đò số 9, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong lòng bàn tay anh, những mảnh vỡ bài vị bằng gỗ của phụ thân Mộ Diên găm sâu vào da thịt, máu tươi đỏ sẫm rỉ ra, hòa cùng làn khói oán khí đen kịt bốc lên từ vết sẹo thời gian trên tay phải. Cơn đau từ vai trái – nơi vết roi da mang sát khí đỏ ngòm của Tư Đồ Phong quất rách – đang không ngừng ăn mòn gân cốt anh như hàng vạn con kiến độc gặm nhấm.
"Mộ Hàn, quỷ sai đã dựng chốt canh gác ngay ngã ba sông cách bến đò chưa đầy trăm trượng. Nếu ngươi không nhanh chóng tịnh hóa sát khí trên vai, nhục thân của ngươi sẽ bị phế hoàn toàn trước khi kịp ra khơi." Giọng nói lạnh lùng nhưng gấp gáp của Cổ Linh Nhân vang lên trong thức hải.
Mộ Hàn không đáp. Anh chậm rãi đứng dậy, nhặt từng mảnh vụn bài vị cuối cùng cất vào lồng ngực. Đôi mắt u lam của anh khẽ híp lại, nhìn chằm chằm vào ánh đuốc lập lòe của chốt canh gác ngoài bến sông qua khe hở của vách đất nứt nẻ. Anh vận hành *Huyết Sương Che Mắt Thuật*, cưỡng ép dồn linh lực xám tro của Luyện Khí tầng ba viên mãn xuống đáy đan điền rách nát, chỉ để lộ ra dao động yếu ớt của Luyện Khí tầng một.
"Tiểu Hắc, bảo vệ linh thuyền. Ta phải đi Chợ đen U Minh một chuyến."
Chú chó nhỏ Tiểu Hắc khẽ rên rỉ dưới gầm giường tre gãy, đôi mắt đỏ rực lộ vẻ lo lắng nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm im canh gác. Mộ Hàn khoác lên mình chiếc áo tơi xám rách nát bám đầy huyết tro, đeo chiếc mặt nạ u minh bằng da quỷ thô sơ mua từ chợ đen năm ngoái, rồi lặng lẽ lách người ra khỏi vách đất đổ nát. Anh không dùng U Minh Linh Chu, bởi lẽ con thuyền gỗ ma thuật lúc này quá nổi bật dưới sự phong tỏa của quỷ sai. Anh chọn cách đi bộ dọc theo vách đá ngầm lởm chởm ven sông, nương theo những làn sương mù dày đặc để tránh né tầm mắt của đội tuần tra.
Chợ đen U Minh nằm sâu trong một hang động ngầm khổng lồ bên bờ sông Vong Xuyên, cách bến đò số 9 khoảng mười dặm đường thủy ngầm. Nơi đây là vùng đất vô luật lệ, nơi các tu sĩ cõi âm, quỷ sai biến chất và phu đưa đò lậu giao dịch các loại tài nguyên cấm.
Bước qua cửa hang động ngầm sau khi nộp một viên u minh linh thạch vụn cho kẻ gác cổng, một thế giới u ám, náo nhiệt đầy ma mị hiện ra trước mắt Mộ Hàn. Ánh sáng lập lòe từ những ngọn đèn lồng làm bằng xương quỷ tỏa ra sắc xanh lục âm u. Tiếng rao bán dược thảo cấm, tiếng mặc cả oán thạch, và cả tiếng gầm rú của yêu thú bị giam cầm trong cũi sắt tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, điên cuồng.
Mộ Hàn kéo thấp vành mũ tơi, tay trái ôm chặt lấy vai vai trái đang bỏng rát, lặng lẽ tiến về phía sâu nhất của chợ đen – nơi tọa lạc của quán rượu U Minh do Hồng Nương làm chủ.
"Ồ, vị khách quen này khí tức thật yếu ớt, vai lại mang huyết độc của Chấp Pháp Điện sao?"
Một giọng nói quyến rũ, lười biếng vang lên từ phía sau tấm rèm lụa đỏ rực. Hồng Nương bước ra, chiếc sườn xám đỏ rực xẻ cao để lộ đôi chân dài trắng bệch đặc trưng của nữ quỷ cõi âm. Nàng tay cầm tẩu thuốc bằng bạch ngọc, khẽ phả ra một làn khói hồng u ảo hương thơm ngào ngạt nhưng lạnh lẽo.
Mộ Hàn không vòng vo, anh đặt lên bàn gỗ một chiếc túi vải thô. Khi miệng túi mở ra, một luồng ánh sáng xám tro tinh thuần, không hề chứa một chút tạp chất oán niệm nào tỏa ra xung quanh. Đó là ba viên *Oán Linh Tinh Thạch (Hạ phẩm)* cực kỳ tinh khiết mà anh đã dùng Linh Hồn Thần Mái Chèo tịnh hóa dưới đáy sông.
Đôi mắt lả lơi của Hồng Nương đột ngột co rút lại. Nàng đặt tẩu thuốc xuống, vươn những ngón tay sơn móng đỏ rực cầm lấy một viên tinh thạch, thần sắc kinh ngạc hiện rõ trên mặt: "Oán thạch hạ phẩm tinh khiết đến mức này? Ngay cả lò luyện đan của Chấp Pháp Điện cũng không thể tịnh hóa sạch oán niệm vạn năm dưới đáy sông đến mức hoàn mỹ như vậy. Ngươi lấy từ đâu ra?"
"Quy tắc chợ đen, không hỏi nguồn gốc." Mộ Hàn khàn giọng đáp dưới lớp mặt nạ. "Ta muốn đổi lấy mười gốc Tịnh Hồn Thảo cực hạn để tịnh hóa sát khí roi da."
Hồng Nương khẽ liếm môi, ánh mắt nhìn Mộ Hàn đầy vẻ hứng thú: "Được, sòng phẳng. Nhưng Tịnh Hồn Thảo thô sơ chỉ có thể giảm đau tạm thời, muốn trừ tận gốc sát khí roi da Trúc Cơ của Tư Đồ Phong, ngươi cần đan dược cao cấp hơn."
"Ta biết, nhưng ta chỉ có bấy nhiêu." Mộ Hàn lạnh lùng thu lấy bó thảo dược màu xám xanh mà Hồng Nương đưa qua.
"Nếu ngươi cần đan dược, tại sao không hỏi ta?"
Một giọng nói dịu dàng, trong trẻo như tiếng chuông khánh vang lên từ góc tối của quán rượu. Một thiếu nữ thanh tú mặc y phục màu lục nhạt mộc mạc bước ra khỏi bóng sương mù. Tóc nàng búi đơn giản bằng một chiếc trâm tre, cơ thể tỏa ra mùi thảo dược thanh mát dịu nhẹ xua tan đi phần nào mùi tanh hôi của chợ đen.
Đó chính là Thẩm Thanh Diệp – nữ y sư cõi âm của Thẩm Gia Dược Đường.
Thanh Diệp tiến lại gần Mộ Hàn, đôi mắt trong veo của nàng khẽ dừng lại trên tay phải quấn băng gạc rỉ máu đen của anh, rồi dời lên vết thương vai trái đang bốc khói đỏ ngòm. Nàng khẽ nhíu mày, thì thầm đầy kinh ngạc: "Vết sẹo thời gian rỉ oán huyết vĩnh viễn... và sát khí roi da của Tư Đồ Phong? Ngươi... ngươi là kẻ đưa đò bến số 9?"
Mộ Hàn cảnh giác lùi lại một bước, tay trái khẽ siết chặt bó thảo dược.
"Đừng sợ, ta không phải người của Chấp Pháp Điện." Thẩm Thanh Diệp khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ trắc ẩn sâu sắc. Nàng nhanh như chớp lướt qua người anh, một mùi hương thanh mát ập vào mũi Mộ Hàn. Khi anh kịp phản ứng, trong lòng bàn tay anh đã xuất hiện một chiếc hộp gỗ nhỏ màu ngọc bích, bên trong chứa hai viên dược hoàn màu xanh ngọc lấp lánh linh khí.
"Đây là *Trúc Diệp Tịnh Hồn Hoàn* do ta tự tay chế luyện từ lá trúc u minh và tịnh hồn thảo cực phẩm." Thanh Diệp ghé sát tai anh truyền âm, giọng nói cực nhỏ chỉ đủ hai người nghe: "Uống trực tiếp một viên ngay bây giờ để ngăn sát khí xâm nhập vào tim. Viên còn lại dùng để bôi lên tay phải để giảm bớt sự ăn mòn của vết sẹo thời gian. Đừng dùng tịnh hồn thảo thô sơ nữa, nó sẽ hủy hoại kinh mạch của ngươi."
Mộ Hàn chấn động. Anh nhìn thiếu nữ y sư trước mắt, cảm nhận được lòng tốt vô tư và sự đồng cảm ấm áp hiếm hoi giữa cõi âm tàn khốc này. Anh khẽ gật đầu, cất chiếc hộp gỗ vào lồng ngực: "Đa tạ. Nhân quả này, Mộ Hàn ghi nhớ."
"Muốn đi? Trễ rồi!"
Một giọng cười hống hách, nông cạn đột ngột vang lên từ phía cửa quán rượu.
Sương mù xám tro bị một luồng linh lực hệ kim cuồng bạo xé rách. Một thiếu gia mặc hoa phục gấm vóc lấp lánh, đeo nhiều ngọc bội quý giá bên người bước vào, đi sau hắn là bốn tên hộ vệ chấp pháp giáp sắt đầy sát khí. Khuôn mặt hắn đầy vẻ kiêu ngạo, đôi mắt hí đầy tham lam nhìn chằm chằm vào chiếc túi vải thô chứa oán thạch tinh thuần trên bàn của Hồng Nương.
Hắn chính là Tần Thiếu Dương – con trai của Phán quan hình phạt các, kẻ luôn dùng quyền lực gia tộc để đè bẹp các tu sĩ cấp thấp tại chợ đen.
"Tần thiếu gia, hôm nay gió phương nào thổi Ngài đến quán rượu nhỏ của ta thế này?" Hồng Nương khẽ cười, tay vung quạt tơ máu che nửa mặt, khéo léo dùng thân hình quyến rũ chắn giữa Tần Thiếu Dương và Mộ Hàn.
"Hồng Nương, bớt giả vờ đi!" Tần Thiếu Dương gạt phăng chiếc quạt của Hồng Nương ra, chỉ tay vào Mộ Hàn: "Bản thiếu gia vừa đứng ngoài cửa đã ngửi thấy mùi oán thạch tinh khiết cực hạn. Tên phế vật Luyện Khí tầng một này lấy đâu ra loại oán thạch không tạp chất như vậy? Chắc chắn hắn đã tìm thấy mỏ quặng ẩn giấu hoặc có công thức luyện hóa bí mật!"
Hắn bước lại gần Mộ Hàn, phóng ra uy áp Luyện Khí Kỳ tầng tám mạnh mẽ để áp chế anh: "Kẻ hèn mọn kia, giao ra công thức luyện hóa oán thạch tinh thuần, hoặc để lại cánh tay phải quấn băng gạc kia cho ta!"
Mộ Hàn đứng yên trong bóng tối, mặt nạ da quỷ che giấu hoàn toàn sát cơ lạnh lùng trong mắt anh. Thần thức nhạy cảm của anh lúc này đã phóng ra ngoài phạm vi mười trượng, nhanh chóng quét qua địa hình ngõ ngách xung quanh quán rượu để tìm kiếm lối thoát tối ưu. Anh nhận ra ngõ tối phía sau quán rượu là con đường duy nhất dẫn ra sông ngầm, nhưng Tần Thiếu Dương đã bố trí hai tên hộ vệ chặn ở đầu ngõ.
"Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ nhặt được mấy viên đá này dưới đáy sông bến số 9... không hề có công thức nào cả..." Mộ Hàn giả vờ run rẩy, giọng nói khom núm hạ thấp giọng để đánh lạc hướng đối phương.
"Nói dối! Người đâu, bắt hắn lại, chặt đứt tay phải hắn cho ta!" Tần Thiếu Dương tức giận quát lớn, ra hiệu cho hai tên hộ vệ giáp sắt xông lên.
*Vút!*
Ngay khoảnh khắc hai tên hộ vệ vừa bước lên, Mộ Hàn đột ngột động thủ. Anh không vận dụng linh lực Trúc Cơ để tránh lộ tu vi thật, mà nhanh tay ném mạnh một bình ngọc chứa bột khói độc lấy từ nước Huyết Hải xuống đất.
*Bùm!*
Một luồng khói độc màu đỏ thẫm tanh hôi bùng phát dữ dội, bao phủ toàn bộ không gian quán rượu trong chớp mắt. Khói độc Huyết Hải cực kỳ ăn mòn, lập tức khiến bốn tên hộ vệ chấp pháp hét lên đau đớn khi linh lực phòng ngự của chúng bị ăn mòn rỉ sét, mắt mũi cay xè không thể nhìn thấy gì.
"Khốn kiếp! Độc tố Huyết Hải? Mau bắt hắn lại!" Tần Thiếu Dương hoảng hốt quát lớn, vung tay phóng ra một chiếc trận kỳ nhỏ màu lục sậm, cưỡng ép phong tỏa không gian lối ra ngõ tối bằng một kết giới ánh sáng màu lục nhạt.
Mộ Hàn lướt nhanh như một bóng ma trong màn khói độc đỏ sậm. Nhờ thần thức nhạy cảm định vị trước đường đi, anh dễ dàng tránh né các đòn đánh loạn xạ của đám hộ vệ. Khi đối mặt với kết giới màu lục nhạt chặn lối thoát ngõ tối, Mộ Hàn khẽ nhíu mày. Anh biết nếu dùng sức mạnh Trúc Cơ phá trận sẽ bị Tần Thiếu Dương phát hiện ra tu vi thật, dẫn đến sự truy quét diện rộng của Chấp Pháp Điện.
Quyết định chớp nhoáng, Mộ Hàn thò tay vào túi vải, lấy ra viên Oán Linh Tinh Thạch cực phẩm cuối cùng – viên đá phát ra hào quang tím nhạt tinh khiết nhất – ném mạnh về phía vách đá đối diện ngõ tối.
"Dị bảo ở đằng kia!" Mộ Hàn khàn giọng hét lớn một câu giả giọng quỷ sai.
Ánh sáng tím rực rỡ của viên oán thạch cực phẩm vạch một đường cong hoàn mỹ trong sương mù, thu hút toàn bộ sự chú ý của Tần Thiếu Dương. Sự tham lam tột độ khiến thiếu gia kiêu ngạo không chút do dự lao theo hướng viên đá rơi để cướp đoạt.
Lợi dụng khoảnh khắc kết giới màu lục nhạt bị lỏng lẻo do Tần Thiếu Dương phân tâm điều khiển, Mộ Hàn dồn linh lực Luyện Khí tầng ba viên mãn vào vai trái, dùng nhục thân thối thể cường hãn đâm sầm qua kẽ hở kết giới. Thân hình anh lướt đi như gió, nhanh chóng biến mất vào bóng tối sâu thẳm của ngõ ngách chợ đen u ám.
"Khốn kiếp! Trúng kế rồi! Tên phế vật đó đâu?"
Phía sau anh, tiếng gầm rú điên cuồng của Tần Thiếu Dương vang dội khắp hang động ngầm khi hắn nhận ra bản thân chỉ cướp được một viên oán thạch thô sơ, còn kẻ sở hữu công thức đã trốn thoát. Hắn nhìn chằm chằm vào dấu vết máu đen rỉ ra từ vết thương vai trái của Mộ Hàn để lại trên vách đá ngõ tối, đôi mắt hí hằn lên những tia máu đầy sát khí:
"Truyền lệnh xuống thế lực ngầm chợ đen và toàn bộ quỷ sai chấp pháp! Bằng mọi giá phải truy lùng bằng được tên phu đưa đò bến số 9 mang vết thương roi da rỉ máu trên vai trái này cho ta! Ta muốn hắn phải sống không bằng chết!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!