Nhạc nềnPrairie

Huyết Sương Che Mắt, Đấu Trí Thiếu Chủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng tím rực rỡ bùng phát từ đáy phế tích Vạn Cổ giống như một thanh thần kiếm khổng lồ, đâm xuyên qua vạn trượng nước độc của sông Vong Xuyên, rạch rách màn sương mù xám tro dày đặc rồi bắn thẳng lên bầu trời đen kịt của hạ lưu. Sự cộng hưởng giữa Linh Hồn Thần Mái Chèo và vết sẹo thời gian trên tay phải của Mộ Hàn mạnh mẽ đến mức khiến cả vùng nước xung quanh sôi sục.


"Mộ Hàn! Mau thu hồi hào quang! Cột sáng này chắc chắn đã kinh động đến Chấp Pháp Điện rồi!" Giọng nói của Cổ Linh Nhân vang lên đầy gấp gáp trong thức hải của anh. Thân ảnh trong suốt màu lam của hài đồng khí linh không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, mà tràn ngập sự hoảng hốt.


Mộ Hàn cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau nhức nhối như vạn mũi kim châm đang tàn phá thần thức sau cuộc thử thách thần hồn của Thủy tổ. Anh gầm lên một tiếng trầm đục, cưỡng ép vận hành Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết, dẫn dắt luồng linh lực xám tro mới đột phá của Luyện Khí tầng ba viên mãn bao phủ lấy Linh Hồn Thần Mái Chèo. Hoa văn u minh trên thân mái chèo gỗ đen sần sùi khẽ chớp nháy, luồng ánh sáng tím rực rỡ lập tức thu lại, hóa thành một lớp sương mờ u lam huyền ảo bám chặt lấy ván gỗ.


Anh không dám chậm trễ một khắc nào. Nhục thân đầy thương tích sau trận chiến với oán linh tộc huynh Mộ Hoài gượng dậy, Mộ Hàn nhanh chóng bơi ngược lên mặt nước, trèo lên U Minh Linh Chu đang lơ lửng chờ đợi. Ngay khi chân anh vừa chạm vào ván thuyền, Cổ Linh Nhân đã lập tức kích hoạt ảo ảnh che mắt, điều khiển con thuyền gỗ rách nát lướt đi êm ái không tiếng động dưới gầm cầu tàu mục nát của bến đò số 9. Mái chèo thần cũng được giấu kín dưới lớp ván đáy thuyền, hoàn toàn hòa lẫn vào bóng tối lạnh lẽo.


Mộ Hàn lảo đảo bước vào căn nhà tranh đổ nát của mình. Tay phải của anh đang run rẩy dữ dội, vết sẹo thời gian rách toác ra, rỉ ra từng giọt máu đen kịt tanh hôi. Anh vớ lấy một cuộn băng gạc thô ráp, quấn chặt lấy cánh tay phải để ngăn không cho một giọt oán huyết nào rơi xuống đất. Sát khí và oán khí từ đáy sông vẫn đang tàn phá kinh mạch của anh, khiến đan điền mới được củng cố liên tục co thắt dữ dội.


"Tiểu Hắc, A Minh, mau ẩn nấp!" Mộ Hàn khàn giọng truyền âm.


Chú chó nhỏ Tiểu Hắc rên rỉ một tiếng lo lắng, chỏm lửa xanh lam trên đuôi khẽ tắt đi, nó lập tức chun vào dưới gầm chiếc giường tre đổ nát. Tiểu oan hồn A Minh cũng nhanh chóng biến mất vào một khe nứt vách đất, không để lại chút khí tức nào.


Ngay lúc này, thần thức nhạy cảm của Mộ Hàn đột ngột cảnh báo. Từ phía xa bến sông, tiếng xích sắt leng keng va chạm lách cách cùng tiếng gầm rú trầm đục của u minh thú xé rách màn đêm lạnh lẽo. Một luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ cuồng bạo như thủy triều dâng, từ xa nhanh chóng áp sát bến đò số 9, khiến toàn bộ sương mù xám tro xung quanh bị thổi bạt ra hai bên.


"Đến nhanh thật!" Mộ Hàn thầm nghĩ, đôi mắt u lam khẽ híp lại đầy lạnh lùng. Anh biết rõ, với tu vi Luyện Khí tầng ba hiện tại, đối đầu trực diện với một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ của Chấp Pháp Điện chỉ có con đường chết. Hơn nữa, nếu để đối phương phát hiện ra linh phách của muội muội Mộ Dao đang giấu trong Túi Gấm Thêu Tay sát ngực anh, tất cả sẽ tan thành mây khói.


Không một chút do dự, Mộ Hàn xếp bằng ngồi xuống đất, hít một hơi thật sâu để bình ổn linh lực u minh đang hỗn loạn trong người. Anh bắt đầu vận hành *Huyết Sương Che Mắt Thuật* – bí thuật ngụy trang khí tức mà lão đạo sĩ tàn phế Huyền Minh Tử đã truyền thụ cho anh.


Linh lực xám tro trong đan điền rách nát của anh từ từ vận chuyển theo một quỹ đạo ngược chiều kỳ dị. Một làn sương mù màu đỏ xám nhạt từ các lỗ chân lông thoát ra, bao phủ lấy toàn bộ đan điền và kinh mạch chính của anh, phong tỏa hoàn toàn dao động linh lực mạnh mẽ của Luyện Khí tầng ba. Biểu hiện bên ngoài của anh lúc này nhanh chóng tụt dốc không phanh, rơi xuống mức yếu ớt của một phế vật Luyện Khí tầng một phế mạch, hơi thở thoi thóp, nhục thân đầy tử khí.


Cùng lúc đó, anh đưa tay vào trong áo, áp chặt chiếc Túi Gấm Thêu Tay mang hơi ấm của mẫu thân Tiêu Tố Vân sát vào lồng ngực. Viên ngọc tịnh hóa bên trong túi gấm khẽ tỏa ra một luồng hào quang dịu nhẹ, bao bọc lấy mảnh linh phách mỏng manh của Mộ Dao, triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động thần phách hướng ra ngoài.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà tranh bị một lực lượng khổng lồ đá bay, vỡ vụn thành vạn mảnh gỗ vụn bay tứ tung.


Một luồng gió lạnh thấu xương mang theo sát khí đỏ ngòm ập vào phòng. Dẫn đầu là bốn con u minh thú khổng lồ ba đầu gầm rú dữ dội, móng vuốt của chúng cào nát nền đất xám xịt. Đứng giữa vòng vây của đám quỷ sai chấp pháp giáp sắt gai đen kịt là một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ nhưng khuôn mặt lại đầy vẻ âm nhu, tàn nhẫn. Hắn mặc một bộ cẩm y dệt bằng tơ u minh thêu chỉ bạc lấp lánh của Chấp Pháp Điện phân bộ hạ lưu, tay cầm một chiếc quạt xương quỷ khẽ vẩy nhẹ, đôi mắt ti hí khinh khỉnh quét nhìn khắp căn nhà tranh rách nát.


Đó chính là Thiếu chủ Chấp Pháp Điện – Tư Đồ Phong.


"Hừ, một mùi hôi thối của bùn lầy Vong Xuyên." Tư Đồ Phong đưa tay lên che mũi, giọng nói đầy sự khinh bỉ và ghê tởm. Hắn nhìn xuống Mộ Hàn đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy như một con cầy sấy.


"Kẻ hèn mọn kia, ngẩng đầu lên cho bản thiếu chủ!" Một tên quỷ sai chấp pháp bên cạnh quát lớn, vung chiếc roi sắt gỉ sét đập mạnh xuống đất sát chân Mộ Hàn, tạo ra một tiếng *chát* chói tai, khiến bụi đất bay mù mịt.


Mộ Hàn giả vờ kinh hoàng, run rẩy ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ của một kẻ yếu thế bần cùng. Anh khom lưng cúi đầu, giọng nói run rẩy đứt quãng: "Cầu... cầu xin Thiếu chủ tha mạng! Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ là một phu đưa đò phế vật bến số 9, không biết đã phạm phải tội tình gì mà làm kinh động đến đại giá của Ngài..."


Tư Đồ Phong bước lên một bước, uy áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ trên người hắn đột ngột bộc phát, nặng nề như một ngọn núi đá đè thẳng xuống vai Mộ Hàn. Nhục thân vốn đang mang thương tích của anh khẽ rùng mình, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc. Anh phải cưỡng ép đè nén linh lực xám tro không cho tự động hộ thể, chấp nhận để uy áp kia ép bản thân quỳ rạp sát đất, lồng ngực nghẹt thở đến mức muốn hộc máu.


"Bản thiếu chủ hỏi ngươi," Tư Đồ Phong lạnh lùng lên tiếng, chiếc quạt xương quỷ gõ nhẹ vào lòng bàn tay. "Cột sáng tím rực rỡ vừa rồi bắn lên trời từ khúc sông bến số 9 này là thế nào? Có phải có dị bảo xuất thế dưới lòng sông, hay có nghịch hành giả đang lén lút vượt biên?"


Mộ Hàn vội vàng dập đầu lia lịa xuống nền đất lạnh, giọng nói khóc lóc van xin: "Thiếu chủ minh giám! Tiểu nhân làm sao biết được dị bảo hay nghịch hành giả là gì chứ? Vừa rồi... vừa rồi dưới rạn đá ngầm cực nam đột ngột bùng phát triều cường oán khí cực hạn dội ngược lên. Luồng oán khí tích tụ vạn năm dưới đáy sông quá mạnh, tạo thành một cột sáng đen tím bắn lên mặt nước. Tiểu nhân lúc đó đang chèo thuyền gần đó, suýt chút nữa đã bị oán khí ăn mòn đến tan biến thần phách rồi!"


"Ồ? Triều cường oán khí dội ngược sao?" Tư Đồ Phong khẽ nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. Hắn đột ngột vung tay phải, chiếc roi da u minh mang theo sát khí đỏ ngòm quất mạnh xuống.


*Chát!*


Đòn đánh quá nhanh và tàn nhẫn. Mộ Hàn hoàn toàn có thể né tránh hoặc vận linh lực tịnh hóa để cản phá, thế nhưng anh biết rõ, nếu anh bộc lộ bất kỳ phản xạ hay tu vi nào vượt mức Luyện Khí tầng một phế vật, bí mật về linh chu và mái chèo thần sẽ lập tức bại lộ. Anh cắn chặt răng, chấp nhận đứng yên chịu trận.


Chiếc roi da quất sượt qua vai trái của Mộ Hàn – nơi vốn đã bị oán linh Mộ Hoài cào rách trước đó. Sát khí cuồng bạo của roi da xé toác lớp áo tơi xám rách nát, ăn mòn sâu vào da thịt anh, khiến máu tươi đỏ sẫm lẫn lộn với máu đen kịch liệt trào ra. Cơn đau đớn thấu xương tủy ập đến khiến Mộ Hàn lảo đảo ngã nghiêng sang một bên, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, không để lộ một tia linh lực hộ thể nào.


"Thiếu chủ... tiểu nhân nói thật... hoàn toàn là thật..." Mộ Hàn khàn giọng rên rỉ, tay ôm lấy vai trái đang chảy máu ròng ròng, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn.


Tư Đồ Phong nhìn vết thương rách thịt của Mộ Hàn, thấy dòng máu chảy ra không hề có dao động linh lực cấp cao nào, sát khí trên roi cũng dễ dàng ăn mòn nhục thân anh, sự nghi ngờ trong lòng hắn khẽ giảm đi một phân. Hắn khinh bỉ hừ một tiếng: "Đúng là một tên phế vật bẩn thỉu. Tu vi Luyện Khí tầng một rác rưởi thế này mà cũng đòi làm phu đưa đò bến số 9."


Hắn quay sang ra hiệu cho đám thuộc hạ: "Mau lục soát toàn bộ căn nhà tranh này cho ta! Bất kỳ ngóc ngách nào cũng không được bỏ qua!"


"Tuân lệnh!"


Hàng chục tên quỷ sai chấp pháp lập tức xông vào như bầy sói đói. Chúng vung gậy sắt, đại đao đập phá mọi đồ đạc thô sơ trong nhà. Chiếc giường tre mục nát bị chém làm đôi, những hũ gốm đựng nước u minh bị đập vỡ vụn, nước đen chảy tràn lan trên nền đất.


Mộ Hàn quỳ trong góc phòng, thần thức nhạy cảm của anh căng lên như dây đàn. Anh có thể cảm nhận được một tên quỷ sai đang tiến gần đến gầm chiếc giường tre đổ nát – nơi Tiểu Hắc đang ẩn nấp, và một tên khác đang tiến về phía vách đất nơi A Minh trốn giấu.


Đúng lúc này, Tư Đồ Phong bất ngờ vung chiếc quạt xương quỷ, phóng ra một luồng thần thức nhạy bén của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, quét mạnh qua toàn bộ căn phòng và nhục thân của Mộ Hàn để dò tìm khí tức linh hồn lạ.


Luồng thần thức lạnh lẽo như băng quét qua lồng ngực Mộ Hàn.


Tim anh như ngừng đập. Ngay khoảnh khắc luồng thần thức chuẩn bị chạm vào linh phách của Mộ Dao giấu trong áo anh, màng bảo vệ của Túi Gấm Thêu Tay đột ngột tự động kích hoạt. Viên ngọc tịnh hóa bên trong túi gấm khẽ run nhẹ, phát ra một làn sóng tịnh hóa vô hình, hấp thụ và đồng hóa hoàn toàn mọi dao động thần phách của Mộ Dao vào trong hơi ấm mẫu thân Tiêu Tố Vân.


Thần thức của Tư Đồ Phong lướt qua lồng ngực Mộ Hàn, chỉ cảm nhận được một chiếc túi gấm rách nát chứa một viên đá tịnh hóa thô sơ, hoàn toàn không có bất kỳ linh hồn lậu nào ẩn giấu. Hắn khẽ nhíu mày, thu hồi thần thức đầy vẻ thất vọng.


"Thiếu chủ, không tìm thấy dị bảo hay linh hồn lạ nào cả! Chỉ có một ít oán thạch vụn thô sơ này thôi!" Một tên quỷ sai tiến lại gần, dâng lên mấy viên Oán Linh Tinh Thạch hạ phẩm thô ráp mà Mộ Hàn gom góp được để sửa thuyền.


Tư Đồ Phong liếc nhìn mấy viên tinh thạch bẩn thỉu, vung tay gạt phăng đi: "Rác rưởi! Đúng là tốn công vô ích!"


Hắn tức giận bước đi quanh căn phòng đổ nát. Đột nhiên, ánh mắt của hắn dừng lại trên chiếc bàn thờ sứt mẻ đặt ở góc khuất nhất của gian nhà. Trên chiếc bàn thờ rách nát ấy, chỉ đặt duy nhất một tấm bài vị gỗ mục nát, bên trên khắc hai chữ nguệch ngoạc: *Mộ Diên*.


Đó là bài vị của phụ thân Mộ Hàn – cựu thủ đò lão luyện đã bị Chấp Pháp Điện vu oan là phản đồ và mất tích bí ẩn.


Khóe miệng Tư Đồ Phong khẽ cong lên một nụ cười đầy nham hiểm và khinh bỉ. Hắn bước lại gần chiếc bàn thờ, dùng chiếc quạt xương quỷ nâng tấm bài vị gỗ lên.


"Mộ Diên?" Tư Đồ Phong cười khẩy, giọng nói đầy sự sỉ nhục tột cùng. "Hóa ra ngươi là con trai của tên phản đồ Mộ Diên năm xưa! Một tên tội nhân phản bội lại Chấp Pháp Điện, bán đứng bến sông, chết mất xác dưới đáy sông không có chỗ chôn. Loại phản đồ rác rưởi như hắn mà cũng xứng được thờ phụng ở cái nơi bẩn thỉu này sao?"


Mộ Hàn nghe thấy những lời sỉ nhục nhắm vào người cha đáng kính của mình, lồng ngực anh đột ngột thắt chặt lại. Sát ý cực hạn bùng phát như núi lửa phun trào trong tâm trí anh. Tay phải quấn băng gạc của anh siết chặt đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn, máu đen rỉ ra thấm đỏ cả lớp băng vải mới quấn. Đôi mắt anh khẽ chuyển sang màu u lam rực lửa căm hờn, linh lực xám tro của Luyện Khí tầng ba viên mãn trong đan điền cuộn xoáy dữ dội, suýt chút nữa đã phá vỡ cấm chế của Huyết Sương Che Mắt Thuật.


"Mộ Hàn! Giữ tỉnh táo! Nếu ngươi ra tay lúc này, không chỉ ngươi chết, mà linh hồn muội muội ngươi cũng sẽ bị bọn chúng bắt đi luyện đan!" Giọng nói của Cổ Linh Nhân gầm lên trong thức hải anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn thịnh nộ.


Mộ Hàn cắn chặt môi trong đến bật máu, vị tanh ngọt của máu tràn ngập khoang miệng giúp anh lấy lại một tia lý trí cuối cùng. Anh phải cưỡng ép bản thân cúi gập đầu xuống đất, dùng hai tay ôm chặt lấy đầu để che giấu khuôn mặt đang vặn vẹo vì căm hận và đôi mắt đang rực lửa sát cơ.


"Thiếu chủ... xin Ngài bớt giận... cha tiểu nhân đã chết rồi... xin Ngài tha cho bài vị của người..." Mộ Hàn khóc lóc van xin, giọng nói khàn đặc đầy vẻ bất lực và nhục nhã.


Thế nhưng, sự cầu xin của kẻ yếu chỉ càng làm tăng thêm sự hưng phấn tàn bạo của kẻ mạnh.


Tư Đồ Phong cười lớn đầy điên cuồng, hắn ném tấm bài vị gỗ xuống nền đất xám xịt ngay trước mặt Mộ Hàn, rồi vung chân đạp mạnh lên.


*Rắc! rắc!*


Tấm bài vị gỗ mục nát – mỏ neo tinh thần duy nhất lưu giữ ký ức về người cha đáng kính của Mộ Hàn – bị đế giày thêu chỉ bạc của Tư Đồ Phong giẫm nát vụn thành vạn mảnh gỗ vụn, hòa lẫn vào bùn đất bẩn thỉu trên nền nhà.


"Phản đồ thì vĩnh viễn là phản đồ! Gia tộc đưa đò các ngươi chỉ là một lũ nô lệ bẩn thỉu dưới chân Chấp Pháp Điện ta mà thôi!" Tư Đồ Phong khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đống gỗ vụn, rồi quay lưng bước ra ngoài cửa.


"Chúng ta đi! Để lại một đội tuần tra đóng chốt ngay gần bến đò số 9 này cho ta. Phong tỏa hoàn toàn mọi lối ra sông của bến số 9. Ta nghi ngờ cột sáng vừa rồi vẫn còn manh mối ẩn giấu. Nếu tên phế vật này có bất kỳ động thái khả nghi nào, lập tức bắt giữ tra khảo dã man cho ta!" Giọng nói tàn nhẫn của Tư Đồ Phong vang vọng khắp bến sông sương mù khi hắn leo lên u minh thú rời đi.


"Tuân lệnh Thiếu chủ!"


Tiếng xích sắt leng keng và tiếng gầm rú của u minh thú dần dần đi xa, nhưng bầu không khí lạnh lẽo, ngột ngạt của sự áp bức vẫn bao trùm lấy bến đò số 9.


Trong căn nhà tranh đổ nát không còn một mảnh đồ đạc nào nguyên vẹn, Mộ Hàn vẫn quỳ rạp dưới đất. Anh từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt u lam lúc này đã hoàn toàn chuyển sang màu đỏ sậm rực lửa sát cơ cực hạn. Vai trái của anh vẫn đang chảy máu ròng ròng, tay phải rỉ máu đen ướt đẫm băng gạc, nhưng anh không hề cảm thấy đau đớn thể xác.


Anh run rẩy vươn tay ra, gom nhặt từng mảnh gỗ vụn nát của bài vị phụ thân Mộ Diên vào lòng bàn tay. Từng mảnh gỗ găm sâu vào da thịt anh rỉ máu, nhưng anh vẫn siết chặt lấy chúng sát vào lồng ngực.


"Tư Đồ Phong... Ch Chấp Pháp Điện..." Mộ Hàn khàn giọng gầm lên, giọng nói trầm đục chứa đựng oán hận ngập trời vang vọng khắp gian nhà đổ nát. "Ta thề dưới danh nghĩa của sông Vong Xuyên... ta sẽ dùng mái chèo này... băm vằn xương cốt ngươi thành vạn đoạn, bắt thần hồn ngươi phải chịu vạn kiếp tra tấn dưới đáy nước độc Huyết Hải!"


Bên ngoài nhà tranh, sương mù xám tro càng lúc càng dày đặc, tiếng quỷ sai tuần tra bắt đầu dựng chốt canh gác vang lên lách cách ngoài bến sông, phong tỏa hoàn toàn đường sống duy nhất của thiếu niên thủ đò nghịch hành.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!