Thử Thách Vạn Cổ, Thần Mái Chèo Xuất Thế
Lời cảnh báo của Cổ Linh Nhân vẫn còn vang vọng trong căn nhà tranh đổ nát bên bến đò số 9, kéo theo một luồng khí lạnh thấu xương buốt thẳng vào thần thức của Mộ Hàn. Đêm muộn, sương mù xám tro dày đặc bao phủ dòng sông Vong Xuyên, che giấu hoàn toàn con thuyền gỗ ma thuật rách nát đang mắc cạn dưới bến neo mục nát. Mộ Hàn ngồi tựa lưng vào vách đất, lồng ngực khẽ phập phồng dưới hơi ấm u minh từ ngọn lửa đuôi xanh lam của Tiểu Hắc. Cánh tay phải quấn băng gạc của anh vẫn âm ỉ nhói đau, từng giọt máu đen li ti rỉ ra thấm đẫm lớp vải thô bẩn thỉu.
Anh biết mình không có thời gian để chần chừ. Lệnh truy quét của Chấp Pháp Điện giống như một lưỡi đao treo lơ lửng trên đầu, ba ngày định ngạch linh hồn phàm nhân đang đếm ngược từng khắc. Nếu không tìm thấy Linh Hồn Thần Mái Chèo để khôi phục U Minh Linh Chu, cả anh, tiểu oan hồn A Minh và linh phách của muội muội Mộ Dao giấu trong Túi Gấm Thêu Tay đều sẽ tan biến thành tro bụi u minh dưới tay Chấp sự Tư Đồ Kính.
"Cổ Linh Nhân," Mộ Hàn khàn giọng gọi, đôi mắt u lam lấp lánh tia sáng kiên nghị. "Chuẩn bị xuất phát. Chúng ta xuống phế tích Vạn Cổ."
Thân ảnh trong suốt lam sắc của hài đồng khí linh hiện ra trên mũi thuyền, hờ hững khoanh tay nhìn anh: "Ngươi chắc chắn chứ? Nhục thân của ngươi bây giờ chỉ là một phế mạch Luyện Khí sơ kỳ rách nát. Áp lực nước độc dưới phế tích Vạn Cổ sâu vạn trượng đủ để nghiền nát xương cốt ngươi thành cám trước khi ngươi kịp chạm vào mái chèo thần."
"Ta chắc chắn," Mộ Hàn gượng dậy, bước từng bước vững chắc xuống lòng thuyền gỗ. Anh ra hiệu cho Tiểu Hắc ở lại canh gác bến đò cùng A Minh. Chú chó nhỏ rên rỉ lo lắng, chiếc đuôi có chỏm lửa khẽ quấn lấy cổ chân anh như một lời cầu xin, nhưng Mộ Hàn chỉ xoa đầu nó, ánh mắt không hề lay chuyển.
U Minh Linh Chu rẽ nước lướt đi trong màn sương mù dày đặc, hướng thẳng về phía khúc sông nước sâu hoang vu cực nam. Khi con thuyền đến đúng tọa độ ẩn giấu trên bản đồ cổ, Cổ Linh Nhân khẽ niệm chú, màng sáng xanh lam bao phủ thân thuyền bỗng chốc rẽ ra một lối đi tròn trịa. Mộ Hàn hít một hơi thật sâu, vận hành Huyết Hải Thối Thể Pháp để phong tỏa các lỗ chân lông, rồi gieo mình xuống dòng nước đen ngòm lạnh buốt.
Dòng nước sông Vong Xuyên lập tức vây lấy anh như vạn con rắn độc, điên cuồng ăn mòn nhục thân và gân cốt. Áp lực nước vạn trượng đè nặng lên vai trái đang bị chấn thương của Mộ Hàn, phát ra những tiếng răng rắc ghê người. Đan điền rách nát của anh run rẩy kịch liệt, vết nứt nhỏ do phản phệ oán khí lúc trước lại rách thêm một phân, khiến chân khí u minh trong người hỗn loạn dữ dội. Mộ Hàn cắn chặt răng đến mức bật máu, dùng thần thức nhạy cảm định vị các luồng nước ấm áp hiếm hoi để nương theo dòng chảy, lặn sâu xuống đáy sông sâu vạn trượng.
Sau một canh giờ chống chọi với tử thần, trước mắt Mộ Hàn hiện ra một cảnh tượng kỳ vĩ nhưng hoang tàn tột độ. Dưới lớp bùn lầy đen kịt vạn năm, những cột đá khổng lồ đổ nát phát ra hào quang xám tro mờ nhạt. Đó chính là phế tích Vạn Cốc – tàn tích của nền văn minh Cổ Thủ Đò Tộc vạn năm trước đã bị chôn vùi. Những xác thuyền gỗ cổ đại mục nát nằm rải rác giữa những bức tường đá nứt nẻ, tỏa ra một mùi tro tàn lạnh lẽo và oán khí đậm đặc dâng trào.
Đột nhiên, dòng nước xung quanh Mộ Hàn bỗng nhiên xoáy mạnh. Một tiếng gầm rú điên cuồng, đầy phẫn nộ dội thẳng vào thần thức của anh, làm biển ý thức chao đảo dữ dội. Từ sâu trong hốc tối của một cột đá sụp đổ, một linh thể khổng lồ sưng phù do ngâm nước độc lao ra. Da dẻ của nó thối rữa đầy rong tảo u minh, móng tay dài nhọn hoắt phát ra hắc vụ dày đặc tỏa ra sát khí đỏ ngòm ngập trời.
"Mộ Hoài..." Mộ Hàn thầm kinh hoàng khi thần thức nhận diện được luồng dao động huyết mạch quen thuộc ẩn trong oán khí biến dị của quái vật. Đó chính là tộc huynh Mộ Hoài – người anh em họ đã bị Chấp Pháp Điện dìm chết dưới Huyết Hải trong cuộc thanh trừng năm xưa. Giờ đây, anh ta đã hoàn toàn điên loạn, hóa thành một oán linh khát máu canh giữ nghĩa trang cổ.
"Gào!"
Oán linh Mộ Hoài gầm rú, hai tay co thành hình móng vuốt phóng ra năm luồng oán khí trảo xé rách màn nước độc, lao thẳng về phía Mộ Hàn.
Mộ Hàn hoảng hốt, vội vàng vận hành linh lực xám tro dựng lên một màng chắn phòng ngự thông thường trước ngực. Thế nhưng, oán khí tích tụ vạn năm dưới đáy sông của Mộ Hoài quá đỗi cuồng bạo. Chỉ trong một nhịp thở, oán khí trảo đã đập tan màng chắn linh lực của Mộ Hàn, cào rách một mảng lớn trên vai trái anh, để lại những vết thương đen ngòm rỉ máu đen li ti dưới nước độc. Nước sông Vong Xuyên theo vết thương ăn mòn sâu vào xương tủy, khiến Mộ Hàn đau đớn thét lên không ra tiếng.
Nhục thân lảo đảo thối lui, Mộ Hàn cảm nhận được đan điền của mình đang đứng trước nguy cơ bạo liệt do oán khí ngoại lai xâm nhập. Anh biết rõ, nếu dùng sát chiêu thông thường của tu sĩ để đồ sát oán linh này, anh có thể bảo toàn mạng sống, nhưng linh hồn của tộc huynh Mộ Hoài sẽ vĩnh viễn tiêu tán không thể đầu thai, và anh cũng sẽ phản bội lại lời thề bảo vệ luân hồi của gia tộc.
"Không... ta là phu đưa đò... ta không đồ sát oan hồn!" Mộ Hàn thầm gầm lên trong lòng. Anh đưa ra một quyết định điên cuồng: từ bỏ mọi phòng ngự vật lý, ngồi xếp bằng ngay giữa bùn lầy đáy sông, đối mặt với oán linh đang lao tới.
Mộ Hàn nhắm nghiền hai mắt, tập trung thần thức nhạy cảm đến mức cực đoan, bắt đầu tụng niệm *Tịnh Hồn Chú*. Miệng anh không phát ra tiếng, nhưng những dao động thần thức ấm áp, thuần khiết hóa thành những gợn sóng âm màu xanh lam nhạt lan tỏa diện rộng dưới đáy nước độc.
Sóng âm tịnh hóa va chạm trực diện với oán sát đỏ ngòm của Mộ Hoài, tạo ra một chấn động tinh thần dữ dội. Đầu óc Mộ Hàn đau nhức như nứt rách, thần thức bị tiêu hao cực độ, máu đen rỉ ra từ vết sẹo trên tay phải hòa tan vào nước sông tạo thành một màn sương mờ ảo. Mộ Hoài gào khóc đau đớn, móng vuốt hắc vụ khựng lại giữa không trung khi chạm phải luồng sóng âm ấm áp mang theo huyết mạch tông tộc.
Nhân cơ hội đó, Mộ Hàn lướt tới như một tia chớp xám. Anh vươn cánh tay phải rỉ máu của mình ra, cưỡng ép ấn mạnh lòng bàn tay lên trán của oán linh Mộ Hoài.
"Nghịch Hành Quy Nguyên, oán niệm tiêu tán!" Mộ Hàn thầm quát, vận hành công pháp tối cao để tịnh hóa âm độc.
Một luồng oán khí cuồng bạo, lạnh buốt từ trán Mộ Hoài điên cuồng tràn qua tay phải Mộ Hàn, chạy thẳng vào đan điền rách nát của anh. Nỗi đau đớn tột cùng ập đến khiến nhục thân Mộ Hàn co rút kịch liệt, xương cốt tay phải phát ra tiếng rạn nứt giòn giã. Thế nhưng, dưới tác dụng tịnh hóa của *Tịnh Hồn Chú*, luồng oán khí đỏ ngòm ấy dần dần bị thanh lọc hoàn toàn sát niệm, hóa thành một làn khói ấm áp màu xanh lam bay bổng lên trời.
Đó chính là *Linh Phách Chi Lực* tinh thuần nhất.
Linh Phách Chi Lực khổng lồ chảy vào đan điền rách nát của Mộ Hàn, đắp vá hoàn hảo các vết rò rỉ và khai thông thêm ba kinh mạch u minh mới. Đan điền của anh bùng phát một tiếng nổ trầm đục, tu vi Luyện Khí sơ kỳ chính thức đột phá mạnh mẽ lên tầng ba viên mãn, linh lực xám tro trong người đậm đặc gấp đôi so với trước.
Linh thể sưng phù của Mộ Hoài từ từ thu nhỏ lại, khuôn mặt thối rữa dần trở lại hình dạng thanh tú của một thiếu niên tộc nhân Mộ gia năm xưa. Anh ta nhìn Mộ Hàn bằng đôi mắt trong suốt đầy thanh thản, khẽ cúi đầu hành lễ rồi hóa thành một luồng sáng xanh lam biến mất vào cõi luân hồi vĩnh hằng.
Ngay khi oán linh được tịnh hóa, một luồng uy áp cổ xưa, khổng lồ bỗng nhiên giáng xuống phế tích Vạn Cổ. Từ trên chiếc ngai vàng đá ngầm đổ nát ở trung tâm phế tích, sương mù xám tro ngưng tụ thành thân ảnh của một vị vương giả cổ đại khoác hoàng bào rách nát dệt bằng tinh tú. Đôi mắt ông sâu hoắm chứa đựng cả dòng lịch sử chảy ngược, nhìn thẳng vào linh hồn Mộ Hàn.
Đó chính là ý niệm tàn lưu của Thủy tổ Mộ Minh Đường.
"Hậu duệ của ta," giọng nói của Thủy tổ vang vọng khắp đáy sông sâu, mang theo sức mạnh chấn động thần phách. "Ngươi mang phế mạch phàm nhân, nhục thân đầy thương tích, vì sao dám nghịch hành thời gian, chống lại thiên quy của chư thần?"
Mộ Hàn đứng vững vàng giữa bùn lầy, không hề run sợ trước uy áp của Thủy tổ, anh giơ cánh tay phải rỉ máu lên, giọng nói vang vọng đầy kiên định: "Chư thần nghịch chuyển dòng sông Vong Xuyên để độc chiếm trường sinh, biến tam giới thành cái lồng chăn nuôi thọ nguyên phàm nhân. Ta nghịch hành không phải để làm chủ thế giới, mà để trả lại sự tự do cho vạn linh, và cứu lấy muội muội Mộ Dao đang bị kẹt trong kẽ nứt thời gian. Dù nhục thân có phải hóa thành sương mù Vong Xuyên, ta cũng quyết giữ vững mái chèo đưa đò!"
Thủy tổ Mộ Minh Đường nhìn chăm chú vào ánh mắt u lam bất khuất của Mộ Hàn, khuôn mặt nghiêm nghị vạn năm bỗng nở một nụ cười nhẹ đầy xót thương và tự hào: "Tốt! Đạo tâm nghịch hành, tịnh hóa thay vì đồ sát, ngươi xứng đáng là người gác cổng chân chính của Vong Xuyên Hà."
Thân ảnh khổng lồ của Thủy tổ từ từ tan biến vào sương mù, để lộ ra một chiếc mái chèo gỗ đen sần sùi cắm sâu dưới bệ đá ngai vàng. Thân mái chèo mang những hoa văn u minh cổ xưa ẩn hiện, phát ra một luồng linh lực tím lạnh rực rỡ xé rách màn nước độc xung quanh.
Mộ Hàn bước lên phía trước, vươn cánh tay phải đang rỉ máu đen ra, nắm chặt lấy thân gỗ thô ráp của Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp).
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!