Khí Linh Thức Tỉnh, Nghịch Lực Khai Thông
Tiếng gầm u uất của con thuyền gỗ cổ xưa dội vào vách đá đen bến đò số 9, kéo theo những luồng sóng oán khí cuồn cuộn dâng lên từ lòng sông lạnh lẽo. Trên bến neo hoang phế, bóng tối đặc quánh như mực hòa cùng màn sương mù xám tro muộn màng. Mộ Hàn quỳ gục trên mũi thuyền U Minh Linh Chu, hai tay bám chặt lấy bánh lái gỗ đã thấm đẫm oán huyết của chính mình. Nhục thân của anh run lên bần bật, từng thớ cơ trên vai trái – nơi vừa gánh vác sức nặng ngàn cân của linh thuyền dưới đáy Huyết Hải – đang co rút kịch liệt, đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua.
Nước độc Huyết Hải màu đỏ thẫm bám trên y phục rách nát của anh đang nhỏ giọt xuống ván thuyền, bốc lên những làn khói xám xịt mang theo mùi rỉ sét tanh nồng. Vết sẹo vĩnh viễn trên cánh tay phải của anh nứt toác, dòng máu đen lấp lánh bụi thời gian rỉ ra không ngừng, hòa cùng linh lực xám tro yếu ớt đang chao đảo trong đan điền rách nát.
"Gâu..."
Tiểu Hắc nhảy từ bờ đá xuống mũi thuyền, chiếc đuôi nhỏ có chỏm lửa u minh màu xanh lam khẽ ngoáy động. Nó dùng cái đầu nhỏ dụi vào chân Mộ Hàn, phát ra những tiếng rên rỉ lo lắng, cố gắng dùng chút hơi ấm u minh để xoa dịu cơn lạnh buốt đang gặm nhấm gân cốt chủ nhân.
"Ta... không sao..." Mộ Hàn khàn giọng nói, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu. Anh cố gượng dậy, nhưng đan điền rách nát lại truyền đến một cơn co thắt dữ dội, khiến anh lảo đảo suýt ngã xuống lòng sông.
Ngay khoảnh khắc đó, bánh lái gỗ bỗng bùng phát một luồng ánh sáng xanh lam trong suốt. Luồng sáng ấy không ấm áp, ngược lại mang theo một luồng khí tức kiêu ngạo, lạnh lùng như băng vạn năm. Từ tâm luồng sáng, một thân ảnh nhỏ bé cao chừng hai thước từ từ ngưng tụ. Đó là một hài đồng khoảng năm tuổi, cơ thể hoàn toàn trong suốt như pha lê xanh lam, mặc một bộ y phục cổ xưa thêu hoa văn sóng nước tinh xảo. Đôi mắt nhỏ của nó lấp lánh ánh nhìn sắc bén, hai tay khoanh lại trước ngực, đứng lơ lửng trên mũi thuyền, nhìn xuống Mộ Hàn với vẻ khinh khỉnh tột cùng.
"Hừ, kẻ thừa kế của Cổ Thủ Đò Tộc vạn năm nay lại là một tên phế mạch Luyện Khí sơ kỳ yếu ớt như một con kiến thế này sao? Thật là sỉ nhục cho bản thể của ta!" Giọng nói của hài đồng trong trẻo nhưng đầy sự ngạo mạn, dội thẳng vào thần thức nhạy cảm của Mộ Hàn.
Mộ Hàn nén đau, ngước mắt nhìn bóng người lam sắc trước mặt, thầm kinh ngạc: "Ngươi... là khí linh của linh chu?"
"Đúng thế! Ta là Cổ Linh Nhân, khí linh thủ hộ của U Minh Linh Chu," hài đồng hất cằm, giọng điệu đầy kiêu ngạo. "Nếu không phải oán huyết chính tông của ngươi đánh thức ta khỏi giấc ngủ vạn năm, ta thà tự hủy chứ tuyệt đối không nhận một tên phế vật làm chủ nhân. Nhìn xem, con thuyền gỗ ma thuật cổ đại của ta bị ngươi trục vớt lên đã rách nát đến mức này rồi!"
Cổ Linh Nhân chỉ tay xuống ván thuyền. Quả thật, dưới ánh sáng xanh lam, những vết rạn nứt khổng lồ trên thân thuyền đang phát ra tiếng kêu răng rắc ghê người. Linh lực tím nhạt bảo vệ con thuyền đang rò rỉ ra ngoài, hòa tan vào sương mù sông Vong Xuyên.
"Thân thuyền đã mục nát bảy phần, phù văn phong ấn bị cưỡng ép phá hủy khiến trận nhãn trung tâm mất đi nguồn năng lượng duy trì. Nếu trong vòng hai mươi tư giờ nữa, ngươi không tìm được oán khí tinh thuần để tịnh hóa và bồi bổ cho trận nhãn, con thuyền này và cả ta sẽ hoàn toàn rã nát thành tro bụi u minh!" Cổ Linh Nhân độc miệng chê bai, nhưng trong ánh mắt pha lê của nó vẫn lộ ra một tia lo lắng không thể che giấu.
Mộ Hàn hít một hơi thật sâu, ánh mắt u lam trầm xuống. Anh thấu hiểu tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc hiện tại. Chấp Pháp Điện hạn định ba ngày để ép nộp định ngạch linh hồn phàm nhân, đan điền của anh thì rách nát, nhục thân bị nước độc ăn mòn, nay con thuyền gỗ ma thuật – lá bài bảo mệnh duy nhất – lại đứng trước nguy cơ sụp đổ.
"Muốn có oán khí tinh thuần để sửa thuyền, bến đò số 9 này không thiếu," Mộ Hàn lạnh lùng đáp, không hề bị sự kiêu ngạo của khí linh làm dao động. "Nhưng đan điền của ta đã phế, ngươi phải chỉ cho ta cách hấp thụ oán khí mà không bị sát niệm cắn nuốt."
Cổ Linh Nhân khẽ hừ một tiếng, nhưng nhìn thấy vết thương rỉ máu vĩnh viễn trên tay phải của Mộ Hàn, nó cũng thu lại vài phần kiêu ngạo: "Ngươi đã có tàn thiên Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết của gia tộc, lại mang huyết mạch thủ đò không sợ nước sông ăn mòn. Ngồi xếp bằng xuống! Ta sẽ dùng cổ thuyền đồng sinh pháp để bảo hộ thần trí cho ngươi. Nhưng nhớ kỹ, nỗi đau đớn khi vận công nghịch chuyển kinh mạch hấp thụ oán khí sẽ gấp mười lần bình thường. Nếu ngươi không chịu nổi mà đứt gãy ý chí, vạn quỷ dưới sông sẽ lập tức đoạt xá nhục thân ngươi!"
"Vận hành đi," Mộ Hàn dứt khoát ngồi xếp bằng trên Luân Hồi Đài ở mũi thuyền, đôi mắt nhắm nghiền, thần thái trang nghiêm đến lạnh lùng. Đối với anh, nỗi đau đớn thể xác chưa bao giờ là rào cản, miễn là cứu được linh hồn muội muội Mộ Dao đang bị kẹt trong kẽ nứt thời gian.
Cổ Linh Nhân khoanh tay, khẽ lẩm nhẩm chú ngữ cổ xưa. Một màng sáng xanh lam mỏng manh từ bánh lái gỗ bốc lên, bao bọc lấy biển ý thức của Mộ Hàn.
"Nghịch Hành Quy Nguyên, oán lực quy tông!" Mộ Hàn thầm quát trong lòng, bắt đầu vận chuyển công pháp cấm kỵ.
Kinh mạch u minh phế thải toàn thân anh đột ngột nghịch chuyển. Xung quanh bến đò số 9, những luồng oán khí lạnh lẽo, xám xịt trôi nổi trên mặt sông Vong Xuyên như ngửi thấy mùi mật ngọt, điên cuồng lao về phía mũi thuyền, chui tọt vào các lỗ chân lông trên nhục thân Mộ Hàn.
"A..."
Mộ Hàn run rẩy kịch liệt, huyết dịch trong huyết quản như bị đóng băng, gân cốt toàn thân truyền đến những tiếng rạn nứt đau đớn tột cùng. Oán khí sông Vong Xuyên chứa đựng vạn năm ai oán, phẫn nộ và sát niệm của những linh hồn không thể siêu thoát. Khi luồng năng lượng âm hàn tinh thuần này tràn vào, nó như những lưỡi dao sắc bén điên cuồng cào xé các kinh mạch rách nát của anh, rồi dồn thẳng về phía đan điền.
Nhờ có màng sáng xanh lam của Cổ Linh Nhân bảo vệ, thần thức nhạy cảm của Mộ Hàn vẫn giữ được một tia tỉnh táo tối thiểu giữa tiếng gào thét của vạn quỷ trong biển ý thức. Anh cắn chặt răng, vận dụng linh lực xám tro để tịnh hóa phần oán niệm hung hãn, chuyển hóa oán khí thô ráp thành linh lực u minh tinh thuần, từng chút một đắp vá vào những vết nứt trên đan điền. Linh lực xám tro cuồn cuộn chảy ngược chiều trong kinh mạch, phát ra tiếng rền rĩ như sóng sông Vong Xuyên cuộn trào.
Quá trình tịnh hóa và sửa chữa đan điền diễn ra vô cùng chậm chạp và đau đớn. Tay phải của Mộ Hàn phát ra làn sương đen mờ nhạt, gân xanh hiện rõ rỉ máu đen li ti xuống ván thuyền. Nhưng dưới sự dẫn dắt của công pháp nghịch thiên, một phần oán khí tịnh hóa sau khi đi qua đan điền đã được truyền thẳng vào thân thuyền gỗ. Những vết rạn nứt khổng lồ trên mạn thuyền bắt đầu hấp thụ luồng năng lượng này, từ từ khép lại, tỏa ra ánh sáng tím nhạt đầy thần bí.
Tuy nhiên, khi quá trình bế quan tịnh hóa của Mộ Hàn đang bước vào giai đoạn then chốt nhất, một luồng sát khí tầm thường nhưng đầy đố kỵ từ xa bỗng nhiên áp sát bến đò số 9.
"Gâu! Gâu!"
Tiểu Hắc đang cảnh giới trên bờ đá đột ngột dựng đứng lông cổ, phát ra những tiếng sủa dồn dập báo động. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào màn sương mù xám tro đang bị xé rách ở phía thượng lưu.
"Mộ Hàn! Thằng phế vật bến số 9 kia, cút ra đây cho ta!" Một giọng nói khàn khàn, xảo trá vang lên đầy hống hách từ bờ sông.
Mộ Hàn giật mình, thần thức nhạy cảm lập tức quét ra ngoài. Qua màn sương mù, anh nhận ra một chiếc thuyền gỗ bọc sắt gia cố đang rẽ nước lao tới. Đứng ở mũi thuyền là Diệp Kính Thiên – tên phu đưa đò phản đồ của bến số 1. Hắn mặc một bộ áo tơi bằng lụa mới tinh do Chấp Pháp Điện ban thưởng, khuôn mặt gầy gò với đôi mắt lé xảo trá đầy vẻ đắc ý. Phía sau hắn là hai tên quỷ sai chấp pháp mặc giáp sắt xộc xệch, tay cầm roi xích sắt tuần tra sông.
Một trong hai tên quỷ sai chính là Vương Thủ Nghĩa – người trung niên mặc giáp sắt xộc xệch, nét mặt khắc khổ đầy vẻ dằn vặt. Vương Thủ Nghĩa từng được cha của Mộ Hàn cứu mạng năm xưa, luôn âm thầm tìm cách nhắm mắt làm ngơ cho Mộ Hàn, nhưng hôm nay bị Diệp Kính Thiên cưỡng ép đi cùng tuần tra, gã không thể không xuất hiện.
"Diệp Kính Thiên... tên phản đồ này lại đến rình mò," Mộ Hàn thầm nghĩ, lòng tràn đầy sát ý. Nhưng anh đang ở bước then chốt tịnh hóa oán khí, kinh mạch u minh đang căng phồng linh lực xám tro, nếu cưỡng ép dừng lại lúc này, oán khí chưa tịnh hóa sẽ ngay lập tức phản phệ làm nổ tung đan điền của anh.
"Hừ, thằng nhãi ranh. Ngươi đang bế quan tịnh hóa oán khí lậu sao?" Diệp Kính Thiên đứng trên bờ đá, tay cầm một bàn tính đồng nhỏ liên tục tính toán dao động linh lực xung quanh. "Oán khí dao động dữ dội xuất phát từ hướng này. Ta ngửi thấy mùi linh lực u minh dị thường bùng phát từ tiếng gầm dưới sông lúc nãy. Chắc chắn bến số 9 này đang giấu dị bảo hoặc linh hồn trốn thuế!"
"Chủ nhân, không được dừng lại! Nếu dừng lại lúc này, đan điền của ngươi sẽ nát vụn!" Giọng nói của Cổ Linh Nhân vang lên gấp gáp trong tâm trí Mộ Hàn. "Ta sẽ dùng ảo ảnh của linh chu để che mắt chúng dưới bến neo. Ngươi phải lập tức vận hành Huyết Sương Che Mắt Thuật để giả trang tu vi!"
Cổ Linh Nhân vung tay nhỏ, một màn sương xanh lam nhạt lập tức bao phủ lấy U Minh Linh Chu, khiến con thuyền gỗ ma thuật khổng lồ bỗng chốc biến mất vào hư vô dưới gầm cầu tàu mục nát, chỉ để lại một khoảng nước sông đen kịt trống rỗng.
Mộ Hàn cắn răng chịu đựng cơn đau đớn như xé rách phế phủ, cưỡng ép vận hành Huyết Sương Che Mắt Thuật. Anh thu hồi toàn bộ linh lực xám tro đang cuồn cuộn chảy ngược vào sâu trong đan điền rách nát, dùng sương mù u minh phong tỏa toàn bộ kinh mạch chính, đưa dao động tu vi giả về trạng thái phế vật Luyện Khí tầng một yếu ớt nhất.
"Rầm!"
Diệp Kính Thiên cùng hai tên quỷ sai nhảy xuống cầu tàu gỗ mục nát của bến số 9. Tiếng bước chân nặng nề gõ vang trên ván gỗ mục, áp sát căn nhà tranh đổ nát của Mộ Hàn.
"Mộ Hàn! Cút ra đây! Đừng giả chết nữa!" Diệp Kính Thiên quát lớn, tay vung ra một luồng Độc Thủy Tiễn đánh sập cánh cửa tre rách nát của ngôi nhà tranh.
Mộ Hàn từ trong nhà tranh lảo đảo bước ra ngoài. Anh mặc chiếc áo tơi xám rách nát bám đầy huyết tro, khuôn mặt trắng bệch không một giọt máu, tay phải quấn băng gạc dày ghì chặt trước ngực để che giấu vết sẹo đang rỉ máu đen li ti. Anh giả vờ run rẩy, hai chân khuỵu xuống, hộc ra một ngụm máu đen ngay trước mũi giày của Diệp Kính Thiên.
"Khụ... khụ... Diệp huynh... các vị đại nhân..." Mộ Hàn khàn giọng, hơi thở thoi thóp như ngọn đèn trước gió. "Tiểu nhân... tiểu nhân vừa bị triều cường oán khí dưới sông phản phệ... kinh mạch suýt đứt đoạn... không kịp nghênh đón các vị đại nhân... xin đại nhân xá tội..."
Diệp Kính Thiên nhíu mày nhìn bãi máu đen trên đất, đôi mắt lé xảo quyệt quét qua người Mộ Hàn từ đầu đến chân. Hắn nâng bàn tính đồng lên, phóng ra thần thức quét mạnh vào đan điền của Mộ Hàn.
"Hừ, Luyện Khí tầng một phế vật?" Diệp Kính Thiên khinh bỉ nhổ nước bọt xuống đất. Hắn vốn đố kỵ với việc cha Mộ Hàn từng là thủ đò nhất đẳng lão luyện, nay thấy Mộ Hàn thảm hại như vậy, trong lòng không khỏi đắc ý. Nhưng sự nghi ngờ của hắn vẫn chưa dập tắt: "Mộ Hàn, bớt giả vờ đi! Tiếng gầm u uất chấn động địa mạch lúc nãy phát ra ngay tại bến số 9 này. Ngươi rốt cuộc đã trục vớt được thứ gì dưới Huyết Hải? Khai mau!"
"Tiểu nhân... tiểu nhân làm sao dám trục vớt thứ gì dưới Huyết Hải cực nam..." Mộ Hàn run rẩy đáp, đầu cúi gục xuống đất để che giấu sát ý lạnh người trong đôi mắt u lam. "Lúc nãy chỉ là triều cường oán khí bùng phát dưới rạn đá ngầm... tạo ra tiếng nổ lớn... Tiểu nhân vì tò mò ra xem nên mới bị oán khí đánh trúng... suýt mất mạng..."
"Nói láo!" Diệp Kính Thiên quát lớn, tay vung roi sắt gỉ lên định đánh thẳng vào vai trái đang bị thương của Mộ Hàn để tra tấn. "Bàn tính dò tìm oán thạch của ta rõ ràng chỉ ra khu vực bến neo dưới cầu tàu có dao động linh lực u minh cực mạnh! Ngươi không khai, ta sẽ lục soát nát cái bến đò rách này!"
Nói rồi, Diệp Kính Thiên xoay người tiến về phía cầu tàu gỗ neo thuyền, nơi U Minh Linh Chu đang được che giấu bởi ảo ảnh của Cổ Linh Nhân.
"Đứng lại!"
Một tiếng quát trầm đục bỗng nhiên vang lên. Vương Thủ Nghĩa bước lên phía trước, dùng thân hình cao lớn của mình chặn đứng đường đi của Diệp Kính Thiên. Gã quỷ sai trung niên mặt đầy vết khắc khổ, tay ghì chặt chuôi trường thương tuần tra, ánh mắt lạnh lùng nhìn tên phản đồ.
"Diệp Kính Thiên, ngươi chỉ là một tên phu đưa đò bến số 1 mới được chấp sự ban thưởng chút ân huệ, từ khi nào có quyền chỉ huy quỷ sai tuần tra của Chấp Pháp Điện lục soát tự do?" Vương Thủ Nghĩa khàn giọng cảnh cáo, uy áp Luyện Khí tầng sáu bộc phát nhẹ khiến Diệp Kính Thiên phải lùi lại một bước.
Diệp Kính Thiên biến sắc, nhưng vẫn cố cãi: "Vương đại nhân! Ta chỉ là muốn giúp Chấp Pháp Điện truy tung linh hồn lậu và dị bảo trốn thuế! Rõ ràng bến số 9 này có vấn đề..."
"Vấn đề cái gì?" Vương Thủ Nghĩa lạnh lùng ngắt lời, chỉ tay vào vùng nước đen kịt, lạnh lẽo dưới gầm cầu tàu mục nát. "Ngươi mù sao? Dưới gầm cầu tàu kia hoàn toàn trống rỗng, chỉ có nước sông Vong Xuyên chứa đầy oán khí biến dị đang cuồn cuộn chảy. Khu vực bến số 9 này vốn là nơi tích tụ oán linh hung hãn cực nam sông. Nếu ngươi muốn tự sát bằng cách lội xuống nước độc kiểm tra rạn đá ngầm, ta tuyệt đối không ngăn cản. Nhưng đừng có lôi kéo chúng ta gánh họa lây!"
Lời nói của Vương Thủ Nghĩa vô cùng hợp lý, dựa trên quy tắc tuần tra an toàn của Chấp Pháp Điện đối với các vùng nước độc nguy hiểm. Tên quỷ sai đi cùng cũng lộ vẻ sợ hãi, vội kéo áo Diệp Kính Thiên: "Đúng vậy, Diệp huynh. Vùng nước này oán khí đậm đặc dâng cao dữ dội do triều cường dồn dập, lội xuống đó nếu gặp oán linh biến dị đoạt xá thì thần phách câu diệt vĩnh viễn. Chúng ta đi thôi."
Diệp Kính Thiên nghiến răng, nhìn chằm chằm vào khoảng nước trống rỗng dưới gầm cầu tàu. Hắn mang theo la bàn dò tìm oán thạch cực phẩm, rõ ràng la bàn lúc nãy còn rung lên bần bật, nhưng bây giờ kim chỉ nam lại đứng im bất động dưới màn sương mù xám tro dày đặc. Hắn không biết rằng, ảo ảnh che giấu của Cổ Linh Nhân kết hợp với sự ngụy trang khí tức của Túi Gấm Thêu Tay đã hoàn toàn cô lập dao động linh lực của linh chu trước thần thức tầm thường của hắn.
"Hừ, thằng nhãi ranh mạng lớn," Diệp Kính Thiên quay lại nhìn Mộ Hàn đang nằm gục dưới đất hộc máu đen, cười khẩy đầy tàn nhẫn. "Hôm nay có Vương đại nhân bảo lãnh cho ngươi. Nhưng nhớ kỹ, thời hạn ba ngày của Chấp sự Tư Đồ Kính đang đếm ngược từng giờ. Nếu đến ngày mai ngươi không nộp đủ định ngạch một trăm linh phách phàm nhân, Chấp Pháp Điện sẽ khóa hồn ngươi làm củi thắp đền vĩnh viễn!"
Nói rồi, Diệp Kính Thiên hậm hực xoay người nhảy lên thuyền sắt gia cố của mình, cùng hai tên quỷ sai rẽ nước rời đi trong màn sương mù xám xịt.
Vương Thủ Nghĩa đi cuối cùng. Trước khi bước lên thuyền, gã khẽ liếc nhìn Mộ Hàn một cái đầy ẩn ý, môi mím chặt không nói một lời, nhưng trong ánh mắt lộ ra một tia xót thương thầm lặng dành cho hậu duệ của ân nhân cứu mạng năm xưa.
"Khụ... khụ..."
Đợi đến khi tiếng sóng nước của thuyền tuần tra hoàn toàn biến mất ở khúc sông phía thượng nguồn, Mộ Hàn mới cưỡng ép thở ra một hơi dài, nhổ ra ngụm máu đen cuối cùng bám trong phế phủ. Nhục thân anh kiệt quệ hoàn toàn, đan điền rách nát truyền đến cơn đau buốt thấu xương do phản phệ oán khí lúc nãy cưỡng ép thu công.
"Chủ nhân!" A Minh từ trong góc tối nhà tranh lao ra, khóc sướt mướt đỡ lấy cánh tay trái của Mộ Hàn. "Chủ nhân có sao không? Tên phản đồ Diệp Kính Thiên kia thật tàn nhẫn tột cùng, sớm muộn gì chúng ta cũng phải băm vằm hắn!"
Tiểu Hắc cũng chạy lại, dùng ngọn lửa u minh màu xanh lam ở đuôi khẽ sưởi ấm cho lồng ngực đang bị đông cứng bởi oán độc của Mộ Hàn.
"Ta... vẫn chịu được..." Mộ Hàn khàn giọng, gượng dậy ngồi tựa vào vách đất nhà tranh đổ nát. Anh nhìn ra bến neo, luồng ánh sáng xanh lam nhạt biến mất, U Minh Linh Chu rách nát lại hiện ra nguyên hình dưới gầm cầu tàu mục nát. Những vết rạn nứt trên thân thuyền đã khép lại được một phần nhỏ nhờ oán khí tịnh hóa lúc nãy, nhưng vẫn còn vô số vết nứt lớn rỉ ra linh lực tím nhạt.
Thân ảnh trong suốt của Cổ Linh Nhân lại hiện ra trên mũi thuyền, lần này vẻ kiêu ngạo trên khuôn mặt nhỏ của nó đã giảm đi vài phần, thay vào đó là một sự nghiêm túc hiếm thấy.
"Kẻ thừa kế, ý chí của ngươi quả thật kiên định vượt ngoài dự đoán của ta. Nhẫn nhục gánh chịu oán khí phản phệ và roi da mà không bộc lộ tu vi, đạo tâm này mới xứng đáng bước vào nghịch hành lộ," Cổ Linh Nhân khoanh tay nói, giọng điệu có phần dịu xuống. "Nhưng tình thế của chúng ta vẫn cực kỳ nguy kịch. Oán khí loãng quanh bến đò này chỉ đủ giúp ta duy trì hình thể vật lý không tự sụp đổ trong vòng ba ngày, chứ không thể khôi phục hoàn toàn tính năng phòng ngự của thuyền."
Mộ Hàn ngước nhìn khí linh: "Ngươi nói rõ đi. Muốn khôi phục hoàn toàn linh chu, ta bắt buộc phải làm gì?"
Cổ Linh Nhân đứng trên mũi thuyền, đôi mắt xanh lam nhìn sâu xuống dòng nước sông Vong Xuyên đen kịt đầy rẫy đá ngầm di động bên dưới bến đò số 9. Nó hít một hơi thật sâu, giọng nói vang vọng đầy vẻ thần bí và nghiêm trang:
"Muốn khôi phục hoàn toàn tính năng phòng ngự cực đại của U Minh Linh Chu để chống lại đại pháo diệt hồn của Chấp Pháp Điện, ngươi bắt buộc phải tìm được chiếc mái chèo gỗ cổ đại của gia tộc – Linh Hồn Thần Mái Chèo đang bị phong ấn sâu dưới phế tích Vạn Cổ lòng sông. Chiếc mái chèo đó mới chính là chìa khóa mở ra nghịch lực khai thông thực sự cho con thuyền này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!