Kẽ Nứt Nứt Toác, Oan Hồn Siêu Thoát
Từ phía trên đỉnh đầu Mộ Hàn, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, vách đá đen bến đò bắt đầu nứt toác khổng lồ, và những luồng oán khí đen kịt cuồn cuộn bùng phát dữ dội dội ngược ra từ lòng vực sâu.
Dưới đáy Huyết Hải Vực Sâu, nước độc màu đỏ thẫm cuộn lên những vòng xoáy điên cuồng. Xác phách của Chấp sự Tư Đồ Kính đã hoàn toàn tan biến thành tro bụi u minh, nhưng cái chết của lão giống như quân cờ domino cuối cùng làm sụp đổ toàn bộ hệ thống phong tỏa hạ lưu sông Vong Xuyên. Không còn sự trấn áp của Huyết Hà Đại Trận và ý chí của chấp sự, quy tắc không gian rách nát của giới diện này lập tức mất đi sự cân bằng mỏng manh.
"Khụ..."
Mộ Hàn quỳ một gối dưới đáy nước độc, tay trái chống chặt chiếc Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp). Cơn đau buốt từ vai trái bị sát khí cào rách thịt hòa cùng sự ăn mòn tàn nhẫn của nước độc Huyết Hải khiến nhục thân anh run lên bần bật. Tay phải anh – vết sẹo thời gian vốn đã ngừng rỉ máu nay do chấn động của trận chiến quyết tử lại rách toác ra, oán huyết đen kịt tuôn ra kịch liệt, nhuộm tối cả một khoảng nước đỏ xung quanh. Thần thức nhạy cảm lúc này tiêu hao đến tám mươi phần trăm, cơn đau đầu dữ dội như vạn cây kim châm đâm thẳng vào biển ý thức, khiến mắt anh nhòe đi, tai rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm.
"Mộ Hàn! Mau lên thuyền! Không gian hạ lưu đang sụp đổ hoàn toàn rồi!" Giọng nói hốt hoảng của khí linh Cổ Linh Nhân vang dội qua khế ước thần thức.
Mộ Hàn nghiến chặt răng, cưỡng ép dòng chân khí hóa lỏng trong U Minh Đan Điền mới đúc lưu chuyển. Anh nhún người, dùng chút tàn lực cuối cùng vút bay khỏi đáy nước độc, đáp mạnh xuống Luân Hồi Đài của chiếc U Minh Linh Chu (Trạng thái rách nát) đang chao đảo dữ dội phía trên.
Ngay khi chân anh chạm vào ván thuyền, sương mù u minh xung quanh đột ngột nứt toác. Phía trên bầu trời xám xịt của cõi âm, một tiếng rách lớn vang lên như tiếng lụa bị xé đôi. Kẽ nứt Linh Hồn Thứ Nhất vốn lơ lửng trên sông nay bị dư chấn từ cái chết của Tư Đồ Kính kích hoạt, nứt toác ra thành một hố đen không gian khổng lồ rộng hàng trăm trượng.
*HÙNG HÙNG HÙNG!*
Bão cát thời gian cuồn cuộn trút xuống từ kẽ nứt. Những hạt cát lấp lánh ánh bạc và vàng tro gầm rú như một bầy mãnh thú đói khát, xé rách vách đá đen bến đò, cuốn phăng những ngôi nhà tranh đổ nát và hút vạn oan hồn phàm nhân vất vưởng ven sông vào lòng hố đen thời không. Tiếng khóc gào, oán thán của hàng vạn vong linh vang dội khắp bến sông, tạo nên một cảnh tượng tận thế kinh hoàng.
"Đại ca! Cứu chúng đệ với!"
Tiểu oan hồn A Minh đứng ở khoang thuyền, hai tay ôm chặt lấy mạn thuyền bọc sắt u minh đang run rẩy, đôi mắt to tròn ngập tràn sợ hãi nhìn hàng vạn oan hồn phàm nhân đang bị lực hút không gian kéo tuột vào hư vô. Bên cạnh cậu, chú chó nhỏ Tiểu Hắc cũng dựng đứng chiếc đuôi có chỏm lửa xanh lam, sủa vang những tiếng gầm gừ lo lắng.
Mộ Hàn đứng trên mũi thuyền, gió bão thời gian thổi tung mái tóc đen dài đã xuất hiện nhiều sợi tóc bạc ở ngọn tóc do ma sát thời gian. Anh sờ nhẹ vào lồng ngực, nơi Túi Gấm Thêu Tay đang phát ra hơi ấm yếu ớt. Viên ngọc tịnh hóa bên trong túi gấm lúc này đã bị rạn nứt sâu hoắm do gánh chịu oán lực quá tải của Hoa Vô Lệ và quá trình đột phá trước đó, ánh sáng xanh bảo vệ linh phách Mộ Dao cực kỳ mỏng manh.
"Cổ Linh Nhân, hướng thẳng vào tâm kẽ nứt!" Mộ Hàn khàn giọng ra lệnh, giọng nói lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm bất khuất.
"Ngươi điên rồi sao?!" Cổ Linh Nhân thét lên. "Thân thuyền gỗ này đang bị cháy sém và nứt nẻ nghiêm trọng, màng kết giới màu tím đã vỡ vụn hoàn toàn sau trận chiến với Tư Đồ Kính! Lao vào đó là tự sát!"
"Nếu không thu thập đủ Thời Gian Sa để gia cố thuyền, chúng ta cũng sẽ bị bão thời gian nghiền nát khi vượt giới diện xuống nhân gian. Hơn nữa... ta không thể nhìn hàng vạn linh hồn phàm nhân này bị hút vào hố đen tịch diệt." Mộ Hàn đứng thẳng dậy, tay trái nâng Linh Hồn Thần Mái Chèo lên cao. Mu bàn tay trái anh, ấn ký huyết mạch đỏ máu của Tư Đồ Kính vẫn đang tỏa ra luồng sáng ma mị lạnh lẽo.
Anh biết rõ, đây là tác chiến giải cứu trong thiên tai không gian. Anh có ưu thế nhờ chiếc U Minh Linh Chu có khả năng đi xuyên bão cát nhờ một hạt cát thời gian đã khảm nạp từ trước, nhưng nhục thân và thần thức suy kiệt của anh là giới hạn chí mạng.
*VÚT!*
U Minh Linh Chu dưới sự ngự thủy hành chu quyết liệt của Mộ Hàn hóa thành một vệt sáng xám tro, lao thẳng vào tâm bão cát thời gian đang gầm rú quanh Kẽ nứt Linh Hồn Thứ Nhất.
Ngay khi tiến vào phạm vi kẽ nứt, bão cát thời gian lập tức xé rách lớp sương mù bảo vệ mỏng manh của thuyền. Những hạt cát ma sát kịch liệt vào thân gỗ, tạo ra những tiếng rít chói tai và những vết cào sâu hoắm. Nhục thân Mộ Hàn phải chịu đựng áp lực thời gian ma sát dữ dội, gân cốt tay phải nứt nẻ rỉ oán huyết đen kịt ướt đẫm cả sàn thuyền Luân Hồi Đài.
"Khóa Hồn Trảo!"
Mộ Hàn gầm lên, vung tay phải định phóng ra năm luồng xích sắt linh lực để tóm lấy vạn oan hồn cùng lúc. Thế nhưng, linh lực Trúc Cơ mới đúc chưa ổn định, lại bị thần thức suy kiệt quấy nhiễu, năm luồng xích sắt vừa phóng ra liền bị bão cát thời gian đánh tan rã, suýt chút nữa khiến kinh mạch anh bị đứt gãy ngược.
"Không thể dùng linh lực thô bạo!" Bạch Tuyết truyền âm từ trong Nhẫn Đồng Rỉ Sét, giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu anh. "Dùng thần thức nhạy cảm của ngươi, mượn pháp bảo âm thanh để làm chậm lực hút!"
Mộ Hàn lập tức hiểu ra. Anh dùng tay trái cầm mái chèo thần gõ mạnh chuôi gỗ xuống chiếc Trấn Hồn Chuông treo ở mũi thuyền.
*BOONG... OÀNH!*
Một làn sóng xung kích màu tím nhạt – Chấn Hồn Ba – lan tỏa diện rộng trăm trượng trên mặt nước và không gian kẽ nứt. Tiếng chuông trầm đục vang vọng, mang theo luồng sóng âm thanh tịnh hóa xoa dịu vạn quỷ khóc gào. Lực hút của hố đen không gian đột ngột bị trì trệ, chậm lại mười lần trong phạm vi sóng âm quét qua.
"Tịnh Hồn Chú!"
Mộ Hàn không bỏ lỡ một nhịp thở nào. Anh tập trung toàn bộ hai mươi phần trăm thần thức nhạy cảm còn lại, tụng niệm chú văn tịnh hóa cổ xưa. Linh Hồn Thần Mái Chèo phát ra ánh sáng tím nhạt dịu nhẹ, dẫn dắt oán khí đen ngòm ra khỏi linh thể của hàng vạn oan hồn đang lơ lửng.
*Xèo xèo xèo!*
Oán khí đen kịt của vạn oan hồn tan biến dưới ánh sáng tịnh hóa, hóa thành làn khói ấm áp màu xanh lam – Linh Phách Chi Lực khổng lồ – bay quấn quanh thân thuyền U Minh Linh Chu. Thân thuyền gỗ rách nát khi hấp thụ luồng linh lực thuần khiết này liền tự động phục hồi các vết nứt nẻ vật lý, những thớ gỗ cháy sém dần mọc lại lớp vỏ mới lấp lánh ánh xanh u minh.
Đồng thời, bão cát thời gian bị sóng âm làm chậm lại để lộ ra lượng lớn Thời Gian Sa (Cát Thời Gian - Thô) lấp lánh như bụi sao vàng bạc trôi nổi tự do. Mộ Hàn dùng thần thức thính âm định vị, điều khiển linh chu lướt nhanh thu hoạch từng hạt cát thời gian vào khoang thuyền.
"Thành công rồi!" Cổ Linh Nhân phấn khích reo lên khi thấy thân thuyền được gia cố vững chắc và thu thập được hàng ngàn hạt cát quý giá.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hàng vạn oan hồn được tịnh hóa siêu thoát và biến mất vào luân hồi, sâu trong tâm kẽ nứt đang sụp đổ, không gian đột ngột vặn vẹo dữ dội. Một luồng ánh sáng bạc ấm áp, quen thuộc đến xé lòng chợt lóe lên giữa hố đen thời không.
*"Ca ca..."*
Một tiếng gọi yếu ớt, chập chờn như tiếng gió thoảng vang lên thẳng vào thần thức nhạy cảm của Mộ Hàn. Anh giật nảy mình, nhãn quang luân hồi u lam nhấp nháy kịch liệt.
Giữa tâm bão cát thời gian đang sụp đổ, một linh thể thiếu nữ mỏng manh mờ ảo như cánh ve, tỏa ra ánh sao bạc lấp lánh đang bị lực hút không gian tàn nhẫn kéo tuột sâu vào hố đen vô tận.
Đó chính là mảnh hồn đầu tiên của muội muội Mộ Dao!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!