Nhạc nềnPrairie

Quyết Chiến Đáy Sông, Tư Đồ Phục Tru

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nước sông Vong Xuyên chứa đầy bụi thời gian lấp lánh dâng cao ngập tràn mạn thuyền, cuốn trôi mọi thứ về phía bóng tối vĩnh hằng của nguồn sông phía trước.


Giữa dòng triều tịch cuồng bạo đang nghịch chuyển dòng chảy, chiếc U Minh Linh Chu chao đảo dữ dội như một chiếc lá khô độc mộc giữa cơn bão táp. Thân thuyền gỗ rách nát bọc sắt u minh rít lên những tiếng kẽo kẹt rợn người dưới sức ép của hàng vạn tấn nước độc đang cuộn trào dội ngược. Mộ Hàn đứng sừng sững trên Luân Hồi Đài, mái tóc đen dài xuất hiện nhiều sợi tóc bạc ở ngọn tóc do ma sát thời gian bay tung trong gió lạnh. Tay trái anh nắm chặt Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp), mu bàn tay dính ấn ký huyết mạch màu đỏ máu của Tư Đồ Kính vẫn đang không ngừng phát sáng chỉ điểm vị trí.


Ở phía dưới, dòng nước chảy ngược đang điên cuồng dồn ép Tư Đồ Kính – kẻ lúc này đã vỡ vụn một nửa nhục thân, linh lực suy kiệt nghiêm trọng – rơi thẳng xuống Huyết Hải Vực Sâu. Vùng nước màu đỏ thẫm cực nam sông Vong Xuyên này vốn là cấm địa chứa đầy sát niệm thái cổ và các quỷ thú khổng lồ ẩn nấp dưới đáy sâu. Nước độc ở đó có khả năng ăn mòn cả hộ thể linh lực của tu sĩ Trúc Cơ trong chớp mắt.


"Mộ Hàn! Ngươi nợ mạng cháu ta, nợ thọ nguyên của điện thờ! Hôm nay ta có hóa thành tro bụi u minh cũng phải kéo ngươi chết chung!"


Tiếng gầm thét điên cuồng của Tư Đồ Kính vọng lên từ lòng vực sâu đỏ sẫm, mang theo sát ý phục thù tột cùng. Lão đang giãy chết dưới sức hút khổng lồ của nước độc, nhưng đôi mắt thâm quầng nham hiểm vẫn khóa chặt lấy chiếc linh chu lơ lửng phía trên.


"Cổ Linh Nhân! Trông chừng Thanh Thư và Hàn Thiên!" Mộ Hàn khàn giọng ra lệnh. Thần thức nhạy cảm của anh lúc này đã tiêu hao đến sáu mươi phần trăm, cơn đau đầu dữ dội như vạn kim châm liên tục gặm nhấm biển ý thức, nhưng đôi mắt u lam nhạt của anh vẫn lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ.


"Ngươi điên rồi! Nước độc Huyết Hải sẽ ăn mòn nhục thân Trúc Cơ mới đúc của ngươi trong ba khắc!" Thân ảnh trong suốt pha lê xanh lam của khí linh Cổ Linh Nhân hiện ra bên bánh lái gỗ, hét lên đầy hoảng hốt.


"Ta bắt buộc phải dứt điểm lão dưới đáy vực sâu trước khi hai ác linh Vô Thường kịp hồi phục tu vi." Mộ Hàn lạnh lùng đáp. Anh sờ nhẹ vào chiếc Túi Gấm Thêu Tay sát ngực, nơi linh phách của muội muội Mộ Dao vẫn đang phát ra hơi ấm yếu ớt để bảo vệ thần trí cho anh.


Không chút do dự, Mộ Hàn buông mình khỏi Luân Hồi Đài, nhún người nhảy vút xuống, lao thẳng vào vùng nước độc màu đỏ thẫm của Huyết Hải Vực Sâu.


*Tùm!*


Ngay khi nhục thân chạm vào dòng nước đỏ sậm, một cơn đau đớn kịch liệt như bị lột da xẻ thịt lập tức bùng phát khắp toàn thân Mộ Hàn. Nước độc Huyết Hải hung hãn len lỏi vào các vết thương chưa lành ở vai trái và rách toác vết sẹo thời gian trên tay phải, khiến oán huyết đen kịt phun ra kịch liệt, nhuộm đen một vùng nước đỏ xung quanh.


"Huyết Hải Thối Thể Pháp, vận!"


Mộ Hàn nghiến chặt răng đến mức bật máu, vận hành công pháp thối thể đến cực hạn. Dòng chân khí hóa lỏng trong U Minh Đan Điền mới đúc cuồn cuộn lưu chuyển, cưỡng ép hấp thụ độc tố ăn mòn chuyển hóa thành sức mạnh cơ bắp tạm thời để chống chịu lại áp lực nước độc sâu vạn trượng. Nhục thân anh nổi lên các đường vân màu đỏ máu lấp lấp lửng, gân cốt nứt nẻ rồi tự phục hồi liên tục dưới đáy nước.


Ở phía đối diện, Tư Đồ Kính thấy Mộ Hàn dám đuổi theo xuống tận đáy vực sâu, đôi mắt lão đỏ rực lên đầy điên cuồng. Lão vận dụng chút tàn lực cuối cùng của *Cửu U Huyết Hồn Quyết*, hai tay co lại thành móng vuốt, phóng ra mười luồng hắc khí đỏ ngòm hóa thành huyết sát trảo khổng lồ xé rách dòng nước độc, vồ thẳng về phía ngực Mộ Hàn.


*Vút! Vút!*


Mộ Hàn vung mạnh Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp) cản phá. Sức nặng ngàn cân của mái chèo gỗ u minh ngàn năm gạt mạnh qua dòng nước độc, va chạm trực diện với huyết sát trảo của Tư Đồ Kính.


*OÀNH!*


Một tiếng nổ trầm đục vang dội dưới đáy nước sâu vạn trượng. Luồng dư chấn khủng khiếp hất văng những tảng đá ngầm xung quanh thành cám vụn. Nhục thân Mộ Hàn bị chấn lùi ba bước dưới nước, lồng ngực ê ẩm, máu tươi rỉ ra từ khóe môi hòa vào nước độc. Vai trái của anh bị sát khí đỏ ngòm cào rách thêm một mảng da thịt, đau đớn thấu xương tủy.


Nhưng Tư Đồ Kính cũng không khá hơn. Đan điền rạn nứt của lão sau cú va chạm càng nứt vỡ nghiêm trọng hơn, linh lực rò rỉ ra ngoài như bong bóng nước.


"U Minh Tỏa, tự bạo cho ta!"


Tư Đồ Kính gầm rú đầy tuyệt vọng, lão vung tay trái phóng ra sợi xích sắt U Minh Tỏa khổng lồ bùng phát hắc hỏa đỏ ngòm, quấn chặt lấy thân mái chèo của Mộ Hàn, ý đồ dẫn nổ pháp bảo để kéo đối thủ chết chung.


Tuy nhiên, xích sắt U Minh Tỏa vốn dĩ đã bị nước độc Huyết Hải ăn mòn rỉ sét nghiêm trọng sau khi trận cơ sụp đổ. Trước khi hắc hỏa kịp bùng phát, lực ép khổng lồ của dòng nước độc đáy vực sâu đã đập mạnh vào thân xích, khiến các mắt xích rỉ sét đứt gãy thành trăm đoạn chỉ trong một nhịp thở.


"Cơ hội đến rồi!"


Mộ Hàn hai mắt khẽ híp lại. Anh kích hoạt *Nhãn Quang Luân Hồi (Sơ cấp)*. Đôi mắt u lam mờ ảo lập tức xuất hiện một vòng tròn luân hồi nhạt xoay ngược chiều kim đồng hồ. Dưới nhãn thuật luân hồi, toàn bộ dòng chảy linh lực và thọ nguyên của Tư Đồ Kính hiện ra rõ ràng trước mắt anh.


Anh nhìn thấy rõ một vết rạn nứt linh lực khổng lồ đang phát ra ánh sáng đỏ lòm ngay tại trung tâm đan điền của lão chấp sự tàn bạo.


"Nợ thời gian, phải trả bằng mạng sống!"


Mộ Hàn dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ mới đúc cùng kiếm ý đóng băng tịnh hóa của Bạch Tuyết vào Linh Hồn Thần Mái Chèo. Thân mái chèo gỗ đen sần sùi bùng phát hào quang tím lạnh rực rỡ, đóng băng hoàn toàn dòng nước độc xung quanh thành những khối băng đỏ máu.


Anh thi triển *Tịnh Hồn Đao Pháp - Vong Xuyên Vô Ảnh*.


*Hưu!*


Mũi mái chèo gỗ đột ngột biến mất vào không gian nước độc, tạo ra một luồng kình lực vô hình xuyên thấu qua dòng nước xiết, đâm thẳng vào ngực Tư Đồ Kính.


*PHẬP!*


Kình lực vô hình sắc bén như kiếm quang vạn cổ, xuyên thấu hoàn toàn hộ thể linh lực oán khí của lão chấp sự, đâm thẳng vào vết rạn nứt đan điền của lão. Luồng linh lực tịnh hóa màu tím lạnh bùng phát từ bên trong ngực Tư Đồ Kính, đóng băng và thanh tẩy hoàn toàn Cửu U huyết lực đỏ ngòm.


"Khụ... khụ..."


Tư Đồ Kính đứng sững giữa dòng nước độc, đôi mắt đỏ ngầu đầy oán hận bắt đầu mờ nhạt dần. Linh thể của lão bắt đầu rạn nứt thành vạn dải sáng màu xám tro tiêu tán vào dòng nước đỏ sẫm. Nhưng thay vì thét lên đau đớn, lão bỗng nhiên cười lớn đầy điên cuồng, tiếng cười khàn đặc vọng qua thần thức của Mộ Hàn:


"Ha ha ha... Mộ Hàn... Ngươi tưởng giết ta là có thể cứu được bến sông này sao? Ngươi... ngươi chỉ là một quân cờ hèn mọn..."


Lão ho ra một ngụm oán huyết đen kịt, cố gắng rít lên những lời cuối cùng đầy tàn nhẫn:


"Phán quan Lục... lão ta mới là kẻ đứng sau phê duyệt lò luyện Hương Hỏa Đan phàm nhân... Toàn bộ thọ nguyên bòn rút được đều đã dâng hiến lên Thần Hoàng Tiên Đình... Lão ta đã dùng bí pháp báo cáo tung tích con thuyền gỗ ma thuật của ngươi lên Thượng giới... Chư thần sẽ không để ngươi sống sót nghịch hành đâu... Ha ha ha!"


Ngay khi chữ cuối cùng dứt khỏi miệng, linh thể của Tư Đồ Kính hoàn toàn vỡ vụn thành vạn mảnh tro bụi u minh, tan biến vĩnh viễn vào bóng tối của Huyết Hải Vực Sâu.


*RẦM RẦM RẦM!*


Cái chết của Chấp sự Tư Đồ Kính đột ngột làm sụp đổ hoàn toàn kết giới không gian hạ lưu sông Vong Xuyên. Từ phía trên đỉnh đầu Mộ Hàn, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, vách đá đen bến đò bắt đầu nứt toác khổng lồ, và những luồng oán khí đen kịt cuồn cuộn bùng phát dữ dội dội ngược ra từ lòng vực sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!