Nhạc nềnPrairie

Huyết Hải Ngược Dòng, Trận Cơ Sụp Đổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cười tham lam thèm khát của Bạch Vô Thường vang dội khắp bến sông đóng băng, châm ngòi cho cuộc truy sát tàn khốc đoạt bảo của chư thần.


Luồng âm ba xám ngoét từ tiếng thét của gã hộ pháp Chấp Pháp Điện như hóa thành hàng vạn mũi kim rỉ sét, đâm thẳng vào màng nhĩ của Mộ Hàn. Thần thức nhạy cảm của anh vốn đã tiêu hao đến phân nửa sau đòn Sóng Thức cực đại trước đó, giờ đây lại bị chấn động mạnh mẽ, khiến hai tai rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm ấm nóng, nhỏ xuống mặt băng lạnh giá dưới chân. Cơn đau đầu dữ dội như muốn xé toạc đại não thành trăm mảnh, nhưng đôi mắt u lam nhạt của anh không hề có lấy một tia dao động. Anh nghiến chặt răng, cảm nhận rõ ràng dòng chân khí hóa lỏng trong U Minh Đan Điền mới đúc đang cuộn trào, cố gắng chống đỡ lại uy áp tử vong của hai ác linh Trúc Cơ Đỉnh Phong trước mặt.


"Nhẫn cổ Vong Xuyên... Huyết mạch chính tông! Ngươi không chạy thoát được đâu!" Bạch Vô Thường rít lên, khuôn mặt dài ngoét trắng bệch vặn vẹo vì phấn khích. Gã vung mạnh cây gậy khóc tang trắng xóa, phóng ra vạn dải lụa sương mù xám đen cuồn cuộn, quét qua mặt sông đóng băng hòng khóa chặt nhục thân Mộ Hàn.


"A Minh, quay về linh chu!" Mộ Hàn khàn giọng gầm lên. Anh không chút do dự, dùng chút tàn lực thần thức cuối cùng bộc phát tốc độ, nhún người nhảy vút khỏi mặt băng, đáp mạnh xuống Luân Hồi Đài của chiếc U Minh Linh Chu đang chao đảo dữ dội sát bờ.


Ngay khi chân anh chạm vào sàn thuyền gỗ, tiểu oan hồn A Minh đã lanh lẹ dùng U Linh Độn Hành kéo theo Thẩm Thanh Thư đang thoi thóp cùng chú chó nhỏ Tiểu Hắc bị thương chui tọt vào khoang thuyền bảo an. Màng bảo vệ màu tím của chiếc U Minh Linh Chu lúc này đã bị nứt vỡ đến tám mươi phần trăm do lôi phạt của Lôi Hà từ trên trời giáng xuống, liên tục phát ra những tiếng răng rắc rợn người dưới sức ép của bão lôi đình.


"Cổ Linh Nhân, giữ chặt bánh lái! Chúng ta đi!" Mộ Hàn quát lớn, tay trái anh nắm chặt lấy Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp). Trên mu bàn tay trái, ấn ký huyết mạch đỏ máu của Tư Đồ Kính vẫn đang phát ra luồng sáng chỉ điểm vị trí của anh cho quân truy đuổi. Trên tay phải, vết sẹo thời gian rỉ máu đen tạm thời hóa thành dải phù văn màu tím lấp lấp lửng ẩn hiện dưới lớp băng gạc, tỏa ra luồng linh lực ấm áp hộ thể. Mái tóc đen dài của anh bay tung trong gió lạnh, xuất hiện thêm nhiều sợi bạc lấp lánh ở ngọn tóc do thời gian ma sát ăn mòn gân cốt.


"Đi đâu? Phía trước là Hắc Thủy Oanh! Ngươi điên rồi sao?" Thân ảnh pha lê xanh lam của khí linh Cổ Linh Nhân hiện ra trên bánh lái gỗ, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ kinh hoàng hốt hoảng.


"Lao thẳng vào Hắc Thủy Oanh! Chỉ có oán khí vạn năm ở đó mới che mắt được thần thức của ác linh!" Mộ Hàn gầm lên, tay phải anh đập mạnh vào trận nhãn trung tâm dưới sàn thuyền, dồn toàn bộ chân khí Trúc Cơ mới đúc vào lõi năng lượng.


*Hưu!*


Con thuyền gỗ rách nát bùng phát một luồng ánh sáng tím sậm. Kỹ năng Đóng Cửa Kết Giới được kích hoạt cưỡng ép, dựng lên màng bảo vệ màu tím trong suốt bao bọc toàn bộ linh chu, ngăn chặn tạm thời các tia sét tím của Lôi Hà đang oanh tạc từ trên cao. Linh chu bọc trong sương mù đen kịt, vút đi như một mũi tên xé rách màn đêm lạnh lẽo, lao thẳng về phía vòng xoáy khổng lồ Hắc Thủy Oanh cách đó không xa.


Phía sau, chiếc chiến thuyền giáp sắt nặng nề của Chấp sự Tư Đồ Kính cùng hai ác linh Bạch Hắc Vô Thường lập tức rẽ sóng đuổi theo gắt gao. Tư Đồ Kính đứng trên mũi thuyền, khuôn mặt vỡ vụn một nửa đầy oán hận gào lên: "Bắt sống nó! Đập nát con thuyền gỗ đó cho ta!"


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Càng tiến gần đến Hắc Thủy Oanh, tiếng gầm rú của dòng nước nước xoáy càng trở nên kinh thiên động địa. Đó là một vòng xoáy nước khổng lồ có đường kính dặm, đen kịt và sâu thẳm như miệng của một con quỷ đói thái cổ. Lực hút khổng lồ của vòng xoáy xé rách mọi dòng chảy thông thường, tạo ra một vùng không gian trì trệ cực hạn, nơi quy luật thời gian bị kéo chậm đi trăm lần. Những con thuyền quỷ sai tuần sông thông thường chỉ cần chạm vào rìa vòng xoáy liền bị lực hút xé toạc ván gỗ, chìm nghỉm xuống đáy sâu.


"U Minh Ngự Chu Thuật!"


Mộ Hàn đứng vững vàng trên mũi thuyền chao đảo, hai tay anh nắm chặt lấy Linh Hồn Thần Mái Chèo, cắm sâu mũi mái chèo xuống dòng nước đen cuồn cuộn. Anh vận hành bí quyết hành thuyền cổ xưa, không chống lại lực hút của vòng xoáy mà ngược lại, nương theo các luồng oán khí ẩn dưới đáy nước để giữ thăng bằng cho con thuyền lướt đi trên mép vực thẳm. Con thuyền gỗ rách nát bọc sắt u minh lướt đi êm ái, rẽ màn sương đỏ độc hại ra hai bên, di chuyển với tốc độ cực hạn dọc theo rìa Hắc Thủy Oanh.


Trong khi đó, chiến thuyền giáp sắt của Chấp Pháp Điện do Tư Đồ Kính điều khiển, mặc dù nặng nề và trang bị đại pháo diệt hồn, nhưng lại không có kỹ năng ngự chu đặc thù. Ngay khi vừa tiến vào phạm vi Hắc Thủy Oanh, thân thuyền giáp sắt khổng lồ lập tức bị lực hút kéo lệch hướng, rung lắc dữ dội, ván gỗ bên hông phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người.


"Chấp sự! Lực hút ở đây quá mạnh! Trận pháp chuyển động của thuyền bị trì trệ rồi!" Một tên quỷ sai hét lên đầy hoảng loạn.


"Lũ ăn hại! Quay bánh lái! Bắn pháo diệt hồn cho ta!" Tư Đồ Kính phát điên gầm rú.


***


Cùng lúc đó, tại khu vực bến số 3, cách biệt hoàn toàn với trận chiến kinh hoàng tại Hắc Thủy Oanh.


Trong màn sương mù dày đặc bao phủ các cột trận nhãn của Huyết Hà Đại Trận, hai bóng người nhỏ bé đang âm thầm áp sát. Đó chính là y sư cõi âm Thẩm Thanh Diệp và thiếu niên thiên tài trận pháp Hàn Thiên.


"Hàn đệ, ngươi chắc chắn trận nhãn chính nằm ở đây chứ?" Thẩm Thanh Diệp khẽ thì thầm, gương mặt thanh tú mộc mạc lộ vẻ lo lắng. Nàng mặc bộ y phục lục nhạt mộc mạc, tay nâng chiếc Linh Thảo Lư phát ra làn khói xanh nhạt dịu nhẹ để tịnh hóa sương độc xung quanh.


Hàn Thiên đeo chiếc kính gọng đồng tròn bám đầy sương nước, tay trái liên tục gõ vang chiếc Đồng Bàn Tính nhỏ xíu, mắt nhìn chăm chú vào các đường vân trận pháp đỏ máu đang chạy dọc theo cột đá ngọc bích cổ xưa trước mặt. Cậu bé khẽ hít một hơi thật sâu, giọng run run nhưng vô cùng kiên định:


"Thanh Diệp tỷ, đan điền của Huyết Hà Đại Trận chính là cột đá này. Cổ Trận Sư đã dùng runes khóa hồn để liên kết toàn bộ địa mạch sông Vong Xuyên hạ lưu, phong tỏa không cho linh chu của Mộ ca ca thoát ra ngoài. Muốn phá trận, chúng ta bắt buộc phải hủy hoại runes cốt lõi ở trung tâm cột đá."


"Kẻ nào dám cả gan đột nhập trận địa của bản tôn?!"


Một giọng nói già nua, khàn đặc đột ngột vang lên từ đỉnh cột đá. Từ trong sương mù đỏ sậm, một lão già mù một mắt khoác áo trận sư xộc xệch vẽ đầy ký hiệu bát quái đỏ máu từ từ hạ xuống. Tay lão cầm chiếc la bàn đồng cổ lớn liên tục xoay tròn, tỏa ra uy áp Luyện Khí tầng chín Đỉnh Phong cực mạnh. Đây chính là Cổ Trận Sư, kẻ thiết lập nên đại trận phong tỏa bến sông.


"Hàn Thiên, mau vẽ trận giải mã! Để ta cản lão!" Thẩm Thanh Diệp quát khẽ. Nàng không chút do dự, vung tay ném ra một nắm bột thảo dược màu xanh ngọc dệt từ Tịnh Hồn Thảo cực phẩm và độc tố Huyết Hải Thủy Độc.


*Vút!*


Luồng khói độc tịnh hóa màu xanh lục nhạt bùng phát dữ dội, hóa thành một màn sương mù dày đặc bao phủ lấy tầm nhìn của Cổ Trận Sư. Sát khí ăn mòn từ bột độc lập tức xâm nhập vào hốc mắt mù của lão, khiến lão thét lên một tiếng đau đớn, chiếc la bàn đồng cổ trên tay xoay chuyển loạn xạ mất đi phương hướng.


"Á! Con khốn! Mắt của ta!" Cổ Trận Sư điên cuồng vung gậy phép tạo ra các luồng hắc phong hòng thổi bay sương độc, nhưng độc thảo tịnh hóa của Thanh Diệp đã tạm thời làm mù mắt và nhiễu loạn thần thức của lão trong mười nhịp thở chí mạng.


"Hàn Thiên, mau lên!" Thanh Diệp hối thúc, mặt nàng trắng bệch do phải liên tục duy trì linh lực tịnh hóa đan dược.


Hàn Thiên nghiến chặt răng, ngón tay gầy guộc cầm chiếc Bút Vẽ Trận Pháp bám đầy mực linh hồn, lao thẳng về phía cột đá trận nhãn. Cậu bé vận dụng kỹ năng Trận Pháp Giải Mã Cổ Tự, nhanh như chớp vẽ ra các đường runes ngược chiều đè lên các ký hiệu đỏ máu trên cột đá.


*Rắc rắc... rắc!*


Chiếc Đồng Bàn Tính trên tay Hàn Thiên đột ngột nứt vỡ một góc do phản lực năng lượng quá mạnh. Khớp xương ngón tay cậu bé kêu lên răng rắc, máu tươi rỉ ra từ kẽ móng tay nhuộm đỏ ván đá dưới chân, nhưng ánh mắt cậu vẫn cuồng nhiệt nhìn chằm chằm vào trận đồ.


"Phá cho ta!" Hàn Thiên thét lớn, đập mạnh lòng bàn tay vào tâm trận nhãn.


*OÀNH!*


Cột đá trận nhãn chính tại bến số 3 đột ngột bùng phát một luồng ánh sáng đỏ máu khổng lồ rồi nổ tung thành vạn mảnh vụn đá ngọc bích. Sức nổ khủng khiếp hất văng Cổ Trận Sư cùng chiếc la bàn đồng cổ gãy đôi ra xa mười trượng, nện mạnh vào vách đá ngầm rồi bất tỉnh nhân sự.


Hàn Thiên hộc ra một ngụm máu lớn, linh thể mờ nhạt đi đến mức gần như trong suốt, cậu bé kiệt sức ngã gục vào lòng Thẩm Thanh Diệp. Thanh Diệp vội vàng ôm lấy cậu, lùi nhanh vào rừng trúc ẩn dật.


***


Tại Hắc Thủy Oanh, trận quyết chiến đang đi vào giai đoạn căng thẳng nhất.


Sự sụp đổ của cột trận nhãn chính tại bến số 3 lập tức tạo ra một chuỗi phản ứng dây chuyền kinh hoàng dọc theo địa mạch sông Vong Xuyên. Huyết Hà Đại Trận phong tỏa toàn bộ hạ lưu sông nháy mắt bị bẻ gãy hoàn toàn. Luồng oán khí và linh lực khổng lồ bị giam giữ bấy lâu nay dưới đáy sông đột ngột mất đi cấm chế kiểm soát, bùng phát như một ngọn núi lửa dưới lòng đất.


*Rầm rầm rầm!*


Địa mạch sông Vong Xuyên rung chuyển dữ dội chưa từng có. Toàn bộ lớp băng xám đóng trên mặt sông nháy mắt bị nứt vỡ thành hàng vạn mảnh nhỏ, nước sông màu đen kịt cuồn cuộn dâng cao hàng chục trượng.


Ngay khoảnh khắc đó, hiện tượng Thủy Lộ Nghịch Lưu – dòng sông Vong Xuyên đột ngột chảy ngược dữ dội dội về quá khứ – được kích hoạt với quy mô cực hạn. Vòng xoáy khổng lồ Hắc Thủy Oanh không còn xoay tròn đi xuống, ngược lại, dòng nước đen kịt chứa đầy bụi thời gian lấp lánh bỗng chốc đảo chiều, phun ngược lên trời cao như một cột nước khổng lồ vạn trượng, rồi cuồn cuộn chảy ngược dòng về phía thượng nguồn với tốc độ kinh hoàng.


"Cái gì?! Dòng sông đang chảy ngược!" Bạch Vô Thường thét lên đầy kinh hoàng, gậy khóc tang trên tay gã bị luồng nước chảy ngược cuốn phăng đi mất dạng.


Hắc Vô Thường cũng không kịp phản ứng, sợi xích sắt Khóa Hồn Thiết Xích khổng lồ bị dòng nước quá khứ mài mòn rỉ sét, đứt gãy thành trăm đoạn chỉ trong một chớp mắt. Sức ép thời gian nghịch lưu cực hạn bắt đầu mài mòn linh thể khổng lồ của hai ác linh, khiến hình bóng của chúng chao đảo dữ dội, tu vi Trúc Cơ Đỉnh Phong bị cưỡng ép áp chế rớt xuống thảm hại.


"Lão tổ cứu mạng!" Tiếng hét thảm thiết của quỷ sai vang lên khắp nơi khi hàng loạt chiến thuyền giáp sắt của Chấp Pháp Điện bị dòng nước chảy ngược cuốn phăng đi, va đập vào các rạn đá ngầm dưới đáy sông rồi nổ tung thành vạn mảnh vụn gỗ sắt.


Tư Đồ Kính đứng trên boong chiến thuyền chính đang sụp đổ, nhìn thấy con thuyền gỗ U Minh Linh Chu của Mộ Hàn vẫn đang vững vàng lướt đi trên đỉnh ngọn sóng ngược nhờ kỹ năng ngự chu đỉnh cao, lão gầm lên đầy điên cuồng trong tuyệt vọng:


"Mộ Hàn! Ta có hóa thành tro bụi u minh cũng phải kéo ngươi chết chung!"


Nhưng tiếng gầm của lão nháy mắt bị nuốt chửng bởi tiếng sóng gào thét thiên địa. Dòng nước chảy ngược cuồn cuộn dâng cao, cuốn trôi toàn bộ đội hình quỷ sai chấp pháp cùng chiến thuyền của Tư Đồ Kính về phía vực sâu Huyết Hải tăm tối.


Mộ Hàn đứng trên mũi thuyền U Minh Linh Chu, hai tay quấn băng gạc phát sáng tím nhạt ghì chặt lấy Linh Hồn Thần Mái Chèo để giữ vững bánh lái chống lại sức nước dâng cao kinh hoàng. Màng kết giới màu tím của thuyền đã vỡ vụn hoàn toàn sau phản phệ năng lượng của trận nổ, thân thuyền gỗ bọc sắt u minh rung lắc dữ dội, phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người khi bị dòng nước cuốn đi với tốc độ xé rách không gian.


Nước sông Vong Xuyên chứa đầy bụi thời gian lấp lánh dâng cao ngập tràn mạn thuyền, cuốn trôi mọi thứ về phía bóng tối vĩnh hằng của nguồn sông phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!