Vô Thường Giáng Thế, Thần Thức Sóng Thần
Bị dồn vào thế bí, Tư Đồ Kính điên cuồng thi triển tà thuật hiến tế linh phách của phản đồ Diệp Kính Thiên để cưỡng ép triệu hồi hai ác linh chấp pháp tối cao Bạch Hắc Vô Thường.
Bầu trời hạ lưu sông Vong Xuyên sụp đổ hoàn toàn dưới một tiếng nổ trầm hùng rợn tóc gáy. Vết rách vạn trượng trên không trung không ngừng tuôn ra từng luồng hắc khí đặc quánh, lạnh lẽo đến mức khiến dòng nước nghịch lưu đang cuồn cuộn bên dưới bỗng chốc ngưng đọng, đóng thành một lớp băng mỏng xám ngoét đầy oán niệm. Từ trong bóng tối vô tận của kẽ nứt giới diện, tiếng xích sắt va chạm leng keng lạnh lùng gõ nhịp vào thần hồn của vạn linh, theo sau đó là những tiếng cười quái dị, khanh khách vang vọng khắp bốn phương tám hướng.
"Nhất Sinh Kiến Tài..."
"Thiên Hạ Thái Bình..."
Hai luồng uy áp tử vong cực hạn từ trên trời cao giáng xuống, trực tiếp đè bẹp màng kết giới màu tím bảo vệ bến đò số 9 vốn đã rạn nứt. Thân thuyền gỗ của U Minh Linh Chu (Trạng thái rách nát) phát ra tiếng kêu răng rắc rợn người dưới sức ép khổng lồ. Mộ Hàn đứng trên Luân Hồi Đài, nhục thân Trúc Cơ mới đúc run lên bần bật, dòng chân khí hóa lỏng trong U Minh Đan Điền bị khí tức tử vong này cưỡng ép đè nén, lưu chuyển chậm chạp.
Từ trong sương mù đen kịt bước ra, hai thân ảnh khổng lồ cao tới ba trượng sừng sững hiện hình. Ác linh Bạch Vô Thường khoác trên mình bộ trường bào trắng toát bám đầy huyết tro cõi âm, chiếc mũ cao trên đầu ghi rõ bốn chữ 'Nhất Sinh Kiến Tài' lấp lánh tà quang. Khuôn mặt gã dài ngoét, trắng bệch như người chết, chiếc lưỡi đỏ lòm dài thượt thè ra ngoài miệng, liên tục co rụt đầy ma mị. Tay phải gã cầm một cây gậy khóc tang quấn đầy băng vải trắng xóa, tỏa ra làn khói xám ăn mòn thần phách.
Ngay bên cạnh gã, Hắc Vô Thường lại là một gã lùn mập mạp đen đúa, khoác hắc y dệt từ tơ u minh rách nát. Chiếc mũ cao của gã ghi chữ 'Thiên Hạ Thái Bình', khuôn mặt đen xì dữ tợn với đôi mắt trợn ngược không có lòng đen, tay trái kéo lê một sợi xích sắt khổng lồ phát ra những tiếng kêu khóc thảm thiết của vạn vong linh. Đây chính là cặp bài trùng câu hồn đoạt phách huyền thoại của Chấp Pháp Điện, hai hóa thân mang tu vi Trúc Cơ Kỳ Trung Kỳ Đỉnh Phong thực sự.
"Chấp sự Tư Đồ Kính, ngươi hiến tế linh hồn tội nhân, hiến dâng thọ nguyên huyết tế, có yêu cầu gì?" Giọng nói của Bạch Vô Thường rít qua kẽ răng, lạnh lẽo và chói tai như tiếng móng tay cào trên nắp quan tài.
Tư Đồ Kính lúc này nhục thân đã vỡ vụn một nửa, quỳ rạp trên boong chiến thuyền chính rỉ máu, gầm lên đầy điên cuồng: "Hai vị hộ pháp! Tên phu đưa đò phế thải Mộ Hàn kia đã giết hại Phong Nhi, hủy hoại mỏ đá Huyết Hà, phản nghịch thiên quy! Xin hãy câu hồn đoạt phách hắn, nghiền nát con thuyền gỗ ma thuật của hắn cho ta!"
Bạch Vô Thường khẽ đảo đôi mắt trắng bệch nhìn xuống Luân Hồi Đài. Ánh mắt gã lướt qua Mộ Hàn, dừng lại trên thân thuyền gỗ U Minh Linh Chu. Một tia tham lam và quái dị lóe lên trong đồng tử tử khí của gã: "Ồ... Cổ thuyền đưa đò? Hóa ra tàn dư của Cổ Thủ Đò Tộc vẫn chưa chết sạch. Được, hôm nay bản tôn sẽ thu hồi con thuyền này về đền thờ!"
"Hắc huynh, ra tay!" Bạch Vô Thường khàn giọng quát lớn.
*Hưu!*
Không một lời thừa thãi, Bạch Vô Thường vung mạnh gậy khóc tang trắng xóa lên không trung. Một luồng tà quang màu trắng xám bùng phát dữ dội, hóa thành vạn sợi tơ sương mù quấn chặt lấy các phu đưa đò thuộc Bến Đò Liên Minh đang đứng trên các thuyền gỗ xung quanh.
"Á! Linh hồn của ta..."
"Mộ huynh, cứu mạng!"
Tiếng thét thê lương vang lên liên tiếp. Sương mù trắng xám chạm vào người, linh thể của các phu đưa đò nháy mắt bị kéo tuột ra khỏi nhục thân phàm trần của họ, không ngừng bị hút về phía gậy khóc tang của Bạch Vô Thường. Tà thuật Câu Hồn Đoạt Phách diện rộng này tàn bạo đến cực điểm, hoàn toàn coi sinh mạng phu đò như cỏ rác.
Cùng lúc đó, Hắc Vô Thường lầm lì bước tới một bước, vung mạnh tay trái. Sợi xích sắt khổng lồ Khóa Hồn Thiết Xích phát ra tiếng leng keng vang dội, hóa thành một con hắc long mang theo hắc vụ cuồn cuộn, lao thẳng về phía Thẩm Thanh Thư đang quỳ đao trên mũi thuyền rách nát.
"Thanh Thư, tránh mau!" Mộ Hàn thét lớn.
Nhưng Thẩm Thanh Thư lúc này linh thể đã chằng chịt vết nứt sau trận tử thủ dài ngày, linh lực Luyện Khí tầng chín cạn kiệt, làm sao tránh kịp tốc độ của một ác linh Trúc Cơ Đỉnh Phong? Sợi xích sắt đen kịt nháy mắt quấn chặt lấy tứ chi và cổ họng gã, hắc hỏa bùng phát thiêu rụi linh thể gã phát ra tiếng xèo xèo đau đớn.
"Mộ... ca... chạy đi..." Thẩm Thanh Thư gầm lên trong đau đớn, hai tay nắm chặt lấy xích sắt cố gắng giãy giụa nhưng vô hiệu. Luồng hắc hỏa khóa chặt linh lực đan điền của gã, bắt đầu kéo lê gã về phía chiến thuyền của Chấp Pháp Điện.
Chưa dừng lại ở đó, trên bầu trời sương mù đỏ sậm, Lôi phán quan Lôi Hà đứng trên U Lôi Chiến Xe gầm lên một tiếng đầy cuồng bạo. Lão vung mạnh Lôi Phạt Chùy, giáng xuống ba đạo lôi đình tím lạnh khổng lồ đánh thẳng xuống mặt sông quanh U Minh Linh Chu.
*Uỳnh! uỳnh! uỳnh!*
Sét tím nổ tung làm bốc hơi một lượng lớn nước sông Vong Xuyên, tạo thành một vòng tròn lôi điện tím lạnh giam cầm chặt chẽ mặt nước xung quanh linh chu, hoàn toàn phong tỏa mọi đường trốn chạy bằng đường thủy. Những tia sét li ti lan tỏa trên mặt nước đóng băng, liên tục oanh tạc vào mạn thuyền gỗ rách nát, khiến màng bảo vệ màu tím của linh chu rung lắc dữ dội, xuất hiện thêm hàng vạn vết nứt nhỏ.
"Đại ca! Kết giới thuyền sắp vỡ rồi! Đệ không thể điều khiển bánh lái vượt qua vòng lôi điện này!" Tiếng gọi hốt hoảng của tiểu oan hồn A Minh vang lên từ khoang thuyền. Cậu bé linh thể nhỏ bé đang cố gắng truyền chút linh lực yếu ớt vào bánh lái gỗ, nhưng lôi điện tím dội ngược từ mặt nước làm linh thể cậu chao đảo, suýt nữa bị đánh tan phách.
Tiểu Hắc đứng trên mũi thuyền, chiếc đuôi có chỏm lửa u minh màu xanh lam dựng đứng lên đầy giận dữ, liên tục phun ra những ngọn lửa u minh hỏa màu xanh để ngăn chặn các tia sét tím áp sát khoang thuyền, bảo vệ linh phách Mộ Dao đang chập chờn trong Túi Gấm Thêu Tay sát ngực Mộ Hàn.
"A Minh, giữ chặt bánh lái! Tiểu Hắc, bảo vệ khoang thuyền!"
Mộ Hàn quát lớn, mắt u lam rực sáng luân hồi nhãn nhìn chằm chằm vào cảnh tượng Thẩm Thanh Thư đang bị kéo đi dã man. Nỗi đau mất đi gia đình năm xưa, lời hứa với vong linh phụ thân và tình huynh đệ vào sinh ra tử với Thanh Thư cuộn trào thành một luồng phẫn nộ tột cùng trong lồng ngực anh.
*Ta đã đúc thành công U Minh Đan Điền, ta đã đột phá Trúc Cơ! Ta quyết không để bất kỳ người bên cạnh nào phải chết trước mắt ta nữa!*
Mộ Hàn nhún người nhảy vút khỏi Luân Hồi Đài, đáp xuống mặt sông đóng băng. Anh vung Linh Hồn Thần Mái Chèo chém mạnh một đường Nhất Mái Trảm Nghiệp hòng cắt đứt sợi xích sắt đang trói buộc Thanh Thư.
*Keng!*
Mái chèo gỗ bọc băng tuyết đập mạnh vào Khóa Hồn Thiết Xích của Hắc Vô Thường. Tiếng nổ kim loại chói tai vang lên, nhưng sợi xích sắt u minh chỉ rung động kịch liệt chứ không hề đứt gãy. Uy áp từ tu vi Trúc Cơ Đỉnh Phong của ác linh truyền dọc theo thân xích dội ngược trở lại, chấn mạnh vào tay trái Mộ Hàn khiến anh lảo đảo lùi lại ba bước, lồng ngực ê ẩm hộc ra một ngụm máu đen li ti.
"Ngu xuẩn! Khóa Hồn Thiết Xích của bản tôn dệt từ thiên quy cõi âm, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ mới đúc của ngươi làm sao phá được?" Hắc Vô Thường lầm lì quát lên, gã vung tay trái kéo mạnh, sợi xích siết chặt thêm khiến Thẩm Thanh Thư thét lên thảm thiết, linh thể bắt đầu có dấu hiệu rách nát tiêu tán.
"Gâu!"
Tiểu Hắc không cam lòng nhìn thấy Thanh Thư gặp nạn, chú chó nhỏ bộc phát u minh tốc độ cực hạn, hóa thành một vệt đen lướt nhanh trên mặt băng, há miệng phun ra một ngọn lửa u minh hỏa khổng lồ thiêu đốt cánh tay của Hắc Vô Thường hòng buộc gã buông xích.
Nhưng từ trên không trung, Lôi Hà cười lạnh một tiếng, vung tay giáng xuống một đạo sét tím đánh thẳng vào lưng Tiểu Hắc.
*Đoàng!*
Tiểu Hắc bị lôi điện đánh trúng, tiếng rên rỉ đau đớn vang lên thê lương, thân hình nhỏ bé bị đánh dạt ra xa mười trượng, nện mạnh vào một vách đá ngầm ven sông, ngọn lửa u minh màu xanh lam trên đuôi nháy mắt héo úa lụi tàn.
"Tiểu Hắc!" A Minh hét lên đầy đau đớn, cậu bé liều mạng thi triển U Linh Độn Hành hóa thành làn khói đen lao ra định cướp lấy xích sắt cứu Thanh Thư, nhưng lôi điện tím li ti lan tỏa trên mặt băng lập tức đánh trúng linh thể cậu, khiến A Minh bị đánh văng ngược trở lại sàn thuyền gỗ, linh thể mờ nhạt đi một nửa.
Mộ Hàn nhìn thấy đồng đội liên tiếp bị trọng thương, phòng tuyến ngoài bến đò bị san phẳng hoàn toàn, lòng anh đau như dao cắt. Dưới tầm nhìn của Nhãn Quang Luân Hồi, anh nhìn thấy rõ ràng hai ác linh Bạch Hắc Vô Thường đang dùng tà thuật câu hồn diện rộng, nhưng xung quanh thân thể khổng lồ của chúng lại không hề có nhục thân bảo vệ – chúng hoàn toàn là thực thể linh hồn cấp cao ngưng tụ từ âm khí cực hạn của Minh phủ.
*Vũ khí vật lý và linh lực thông thường vô hiệu trước xích sắt thiên quy... Muốn phá giải tà thuật câu hồn của chúng, chỉ có một cách duy nhất!*
*Đánh thẳng vào thần hồn cốt lõi của chúng!*
Mộ Hàn hít một hơi thật sâu khí tức oán độc lạnh buốt của dòng sông. Anh nhắm nghiền hai mắt u lam, cắm chặt Linh Hồn Thần Mái Chèo xuống lớp băng dưới chân để cố định thân hình gầy gò.
Trong biển ý thức của Mộ Hàn, dải phù văn màu tím nhạt ngưng tụ từ Linh Phách Chi Lực tịnh hóa bấy lâu nay bỗng chốc bùng cháy dữ dội. Anh vận hành Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết đến cực hạn, cưỡng ép nghịch chuyển dòng linh lực Trúc Cơ trong đan điền dội thẳng lên đại não. Thần Thức Nhạy Cảm của anh nháy mắt co rụt lại, ngưng tụ toàn bộ năng lượng tinh thần khổng lồ tích lũy từ vạn tiếng khóc oan hồn sâu vạn trượng dưới đáy sông thành một mũi nhọn tinh thần vô hình sắc bén tột cùng.
"Sóng... Thần... Thức!"
Mộ Hàn đột ngột mở trừng đôi mắt u lam phát ra ánh sáng tím rực rỡ cực đại. Anh quát lớn một tiếng, toàn bộ thần thức tích tụ hóa thành một làn sóng xung kích vô hình màu tím đậm cuồn cuộn phát ra ngoài từ trán anh, quét qua mặt sông đóng băng hướng thẳng về phía hai ác linh khổng lồ.
*Oành!*
Một luồng chấn động tinh thần vô hình nổ tung giữa không trung. Làn sóng thần thức quét qua đến đâu, lớp băng xám trên sông lập tức nứt vỡ vụn thành cát bụi mà không hề có ngoại lực tác động. Sóng Thần Thức cực đại mang theo sát niệm tịnh hóa khổng lồ đâm thẳng vào biển ý thức của Bạch Vô Thường và Hắc Vô Thường.
"Á...!"
Tiếng hét kinh hoàng, đau đớn tột độ đồng thời vang lên từ miệng hai ác linh tối cao.
Bạch Vô Thường đang vung gậy khóc tang bỗng chốc ôm chặt lấy đầu khổng lồ, khuôn mặt dài ngoét vặn vẹo điên cuồng, chiếc lưỡi dài thượt thắt nút lại trong miệng. Gậy khóc tang trên tay gã rơi rụng xuống mặt băng, tà thuật câu hồn diện rộng nháy mắt bị ngắt quãng hoàn toàn, giải phóng hàng vạn linh thể phu đò đang bị hút đi rơi rụng trở lại thuyền gỗ.
Hắc Vô Thường cũng không khá hơn, gã lảo đảo lùi lại ba bước, đôi mắt trợn ngược phát ra những tia máu đen kịch liệt do biển ý thức bị mũi nhọn thần thức đâm xuyên qua. Cánh tay trái gã run rẩy mất đi lực lượng, sợi xích sắt Khóa Hồn Thiết Xích nới lỏng ra rơi xoảng xuống mặt băng.
"Thanh Thư, mau lên thuyền!" Mộ Hàn thét lên đầy gấp gáp.
Ngay khoảnh khắc hai ác linh bị choáng váng trong ba nhịp thở chí mạng, A Minh mặc dù linh thể đang mờ nhạt vẫn cắn răng lao ra khỏi linh chu, dùng toàn bộ chút linh lực tàn lưu kích hoạt U Linh Độn Hành, nhanh như cắt chụp lấy Thẩm Thanh Thư đang thoi thóp dưới mặt băng, kéo tuột gã vào trong khoang bảo an của U Minh Linh Chu.
"Tiểu Hắc, về thuyền!" Mộ Hàn truyền âm gầm lên.
Chú chó nhỏ Tiểu Hắc gượng dậy, lết thân hình đầy vết cháy sém lôi điện nhảy vút vào lòng thuyền gỗ, nằm sụp bên cạnh A Minh và Thanh Thư.
*Phụt!*
Ngay khi đồng đội đã an toàn rút lui, Mộ Hàn lảo đảo quỳ sụp một gối xuống mặt băng, tay phải rách toác rỉ oán huyết đen kịt ướt đẫm băng gạc, hai tai anh rỉ ra hai dòng máu tươi đỏ thẫm do áp lực sóng âm phản chấn cực đại từ đòn Sóng Thần Thức vượt cấp. Thần thức nhạy cảm của anh nháy mắt tiêu hao sạch năm mươi phần trăm lượng tích lũy, cơn đau đầu dữ dội như vạn búa tạ đóng đinh vào đại não khiến anh suýt chút nữa ngất đi.
Nhưng ngay khoảnh khắc anh gượng nhìn lên, ác linh Bạch Vô Thường sau ba nhịp thở choáng váng đã dần hồi phục thần trí. Gã buông tay khỏi đầu, đôi mắt trắng bệch đầy oán hận và khát máu nhìn chằm chằm vào Mộ Hàn đang quỳ thoi thóp dưới sông.
Đột ngột, ánh mắt gã dừng lại trên chiếc Nhẫn Đồng Rỉ Sét đang phát ra dải phù văn sóng nước cổ xưa trên ngón tay trái của Mộ Hàn.
Khuôn mặt dài ngoét trắng bệch của Bạch Vô Thường nháy mắt biến dạng vì kinh ngạc, rồi chuyển sang một sự tham lam tột độ, điên cuồng đến mức gớm ghiếc. Gã chỉ tay thẳng vào chiếc nhẫn đồng rỉ sét, giọng thét lên chói tai xé rách sương mù đầy phấn khích:
"Nhẫn cổ Vong Xuyên... Huyết mạch chính tông! Ngươi... ngươi chính là hậu duệ duy nhất mang dòng máu của Cổ Thủ Đò Tộc! Ha ha ha! Bản tôn rốt cuộc cũng tìm thấy ngươi rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!