Song Hùng Đối Quyết, Mái Chèo Trảm Nghiệp
Sợi xích sắt U Minh Tỏa hắc hỏa rít gió lao thẳng về phía Luân Hồi Đài, châm ngòi cho trận song hùng đối quyết tàn khốc nhất bến sông sương mù.
Tiếng rít chói tai của xích sắt xé rách không khí lạnh lẽo, mang theo tiếng khóc oán hận thê lương của vạn vong linh bị giam cầm gào thét nhức nhối màng nhĩ. Trên mặt sông Vong Xuyên, triều cường đen kịt cuồn cuộn dâng cao, từng đợt sóng nước độc Huyết Hải vỗ mạnh vào cầu tàu gỗ mục nát của bến đò số 9, tung bọt khí xám ngoét đầy tanh hôi. Bầu trời cõi âm như sụp đổ, mây đen cuộn trào lộ ra những tia sét u minh màu tím lạnh lẽo, chiếu rọi thân ảnh gầy gò nhưng thẳng tắp của Mộ Hàn đang đứng trên mũi chiếc U Minh Linh Chu.
"Dao Nhi..."
Mộ Hàn khẽ lẩm nhẩm trong cổ họng, tay trái siết chặt lấy Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp). Sát lồng ngực anh, chiếc Túi Gấm Thêu Tay phát ra một tiếng tách nhỏ nhặt nhưng lạnh buốt tâm can. Viên ngọc tịnh hóa bên trong đã bị rạn nứt sâu hoắm sau khi gánh chịu oán lực quá tải của Hoa Vô Lệ và quá trình đột phá Trúc Cơ vừa rồi, ánh sáng xanh dịu nhẹ bảo vệ linh phách muội muội Mộ Dao đang chập chờn như ngọn nến trước gió. Nỗi sợ hãi mất đi người thân duy nhất hóa thành luồng sát ý ngập trời, rực cháy trong đôi mắt màu xanh u lam sâu thẳm của anh. Sâu trong đồng tử ấy, vòng tròn luân hồi màu tím nhạt của Nhãn Quang Luân Hồi (Sơ cấp) đang từ từ xoay ngược chiều kim đồng hồ, phát ra ánh sáng lạnh lùng xuyên thấu sương mù.
Trên mu bàn tay trái của Mộ Hàn, ấn ký huyết mạch đỏ máu bám chặt liên tục phát sáng định vị khí tức, dẫn đường cho hắc hỏa của Tư Đồ Kính lao tới. Tay phải anh quấn băng gạc dán đầy phù văn tím phát sáng rực rỡ, nhưng oán huyết đen kịt vẫn rỉ ra li ti do gân cốt chưa hoàn toàn thích nghi với dòng linh lực Trúc Cơ mới đúc cuồn cuộn như hồng thủy. Mái tóc đen dài của anh bay múa trong gió u minh, những mảng tóc bạc lớn ở phần ngọn lấp lánh ánh sáng xám tro đầy tang thương.
"Mộ Hàn! Chết đi cho ta!"
Tư Đồ Kính đứng trên mũi chiến thuyền chính gầm lên điên cuồng. Gương mặt dài như mặt ngựa của lão vặn vẹo gớm ghiếc, da dẻ xám ngoét biến dạng dưới sự tàn phá của Cửu U Huyết Hồn Quyết. Lão cưỡng ép thi triển cấm thuật, nhục thân phình to gấp đôi như một con quỷ đói khổng lồ, hai cánh tay hóa thành huyết trảo đỏ lòm mang theo kịch độc ăn mòn gân cốt. Lão vung mạnh tay trái, điều khiển sợi xích sắt U Minh Tỏa khổng lồ quất mạnh xuống sông.
*Ầm!*
Nước sông Vong Xuyên bị xích sắt chẻ đôi, hắc hỏa đỏ ngòm bùng phát dữ dội trên mặt nước, tạo thành một mạng lưới xích sắt hắc hỏa khổng lồ bao vây bốn phương tám hướng, khóa chặt mọi đường lui của U Minh Linh Chu. Sát khí cuồn cuộn ép tới khiến mạn thuyền gỗ rách nát phát ra tiếng kêu răng rắc rợn người, màng kết giới màu tím bảo vệ Luân Hồi Đài bị dư chấn lực đánh rạn nứt thêm một mảng lớn ở đuôi thuyền.
"Muốn khóa ta? Ngươi chưa đủ tư cách!"
Mộ Hàn quát lạnh một tiếng, nhục thân Trúc Cơ mới đúc bộc phát tốc độ kinh hoàng. Anh nhún người nhảy vút lên không trung, tà áo tơi xám rách nát bám đầy huyết tro bay phần phật. Dưới tầm nhìn của Nhãn Quang Luân Hồi, anh nhìn thấy rõ ràng những sợi tơ oán khí màu đỏ sậm đang liên kết các khớp xích sắt với đan điền của Tư Đồ Kính.
*Ngự khí hành chu, nhất mái trảm nghiệp!*
Mộ Hàn dồn toàn bộ chân khí hóa lỏng tinh thuần từ U Minh Đan Điền vào thân mái chèo gỗ đen sần sùi. Hoa văn u minh trên mái chèo bùng phát ánh sáng tím tịnh hóa rực rỡ, phủ thêm một lớp sương tuyết trắng muốt lạnh buốt của băng phách kiếm ý. Anh vung mái chèo chém mạnh một đường từ trên xuống dưới.
"Tịnh Hồn Đao Pháp - Nhất Mái Trảm Nghiệp!"
*Vút!*
Một luồng sóng linh lực bán nguyệt màu tím lạnh khổng lồ xé rách sương mù lao vút ra ngoài. Sóng kiếm ý mang theo oán lực tịnh hóa và hàn khí thấu xương chém thẳng vào mạng lưới xích sắt hắc hỏa. Tiếng kim loại va chạm rợn người vang lên gầm rú, hắc hỏa đỏ ngòm bị hàn khí đóng băng rồi vỡ vụn thành vạn mảnh tro tàn u minh. Sợi xích sắt U Minh Tỏa bị chém đứt lìa làm ba đoạn, văng ngược ra hai bên mặt sông.
"Cái gì?" Tư Đồ Kính kinh hoàng thốt lên, đan điền lão bị chấn động dữ dội do sợi xích liên kết khí vận bị chém đứt, lão hộc ra một ngụm máu đen thối rữa.
Nhưng sự tàn bạo vạn năm của một chấp sự tối cao không cho phép lão thối lui. Tư Đồ Kính trợn trừng đôi mắt thâm quầng đầy nham hiểm, thừa dịp Mộ Hàn đang ở giữa khoảng không chưa kịp đáp xuống thuyền, lão bộc phát toàn bộ tu vi Trúc Cơ Kỳ Trung Kỳ Đỉnh Phong. Lão đạp mạnh chân lên mũi chiến thuyền, nhục thân khổng lồ hóa thành một đạo huyết quang lao vút tới, hai bàn tay huyết trảo mang theo sát khí đỏ ngòm chộp thẳng vào lồng ngực Mộ Hàn.
"Ta muốn bóp nát tim ngươi, rút cạn thọ nguyên của ngươi!" Tư Đồ Kính gầm rú, huyết trảo xé gió tạo ra tiếng nổ trầm đục kịch liệt. Khoảng cách quá gần, lực cản không khí dưới nước độc khiến Mộ Hàn không thể cưỡng ép dời thân hình né tránh đòn đánh chí mạng.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, từ chiếc Nhẫn Đồng Rỉ Sét trên ngón tay trái của Mộ Hàn, một luồng thần thức lạnh buốt như băng tuyết vạn năm đột ngột phóng ra, vang vọng trực tiếp trong biển ý thức của anh. Đó chính là giọng nói kiêu ngạo, lạnh lùng của Bạch Tuyết tiên tử đang ngủ đông bên trong:
"Nhóc con! Mượn kiếm ý của ta, đóng băng gân cốt lão cho ta!"
*Bùng!*
Một luồng kiếm ý băng phách tịnh hóa cực hạn từ nhẫn đồng tuôn trào, trực tiếp truyền dẫn vào Linh Hồn Thần Mái Chèo. Thân mái chèo gỗ đen sần sùi nháy mắt bị bao phủ bởi một lớp băng xanh lam dày đặc, phát ra hàn khí lạnh thấu xương cốt khiến sương mù u minh xung quanh ngưng tụ thành những bông tuyết trắng muốt rơi rụng.
Mộ Hàn không chút do dự, xoay ngược mái chèo gỗ chặn trước ngực, đón đỡ trực diện cú chộp huyết trảo của Tư Đồ Kính.
*Keng! Rắc rắc...*
Huyết trảo đỏ lòm của Tư Đồ Kính đập mạnh vào thân mái chèo bọc băng phách. Nhưng thay vì bóp nát được ván gỗ, luồng kịch độc và hắc hỏa trên tay lão lập tức bị kiếm ý tịnh hóa triệt tiêu hoàn toàn. Hàn khí xanh lam từ mái chèo điên cuồng lan tỏa dọc theo móng vuốt, nháy mắt đóng băng hoàn toàn cánh tay huyết trảo khổng lồ của Tư Đồ Kính thành một khối băng đá lạnh ngắt.
"Kiếm ý... Kiếm ý Trúc Cơ Đỉnh Phong? Sao có thể..." Tư Đồ Kính kinh hoàng gầm lên, lão cảm nhận được gân cốt cánh tay phải của mình đã hoàn toàn mất đi tri giác dưới lớp băng xanh lam.
"Nợ máu của cha ta, nợ thọ nguyên của vạn phàm nhân... Hôm nay ngươi phải trả bằng mạng sống!"
Mộ Hàn khàn giọng quát, đôi mắt u lam rực sáng luân hồi nhãn nhìn thấu vết rạn nứt linh lực trên vai trái của Tư Đồ Kính do phản phệ trận pháp. Anh mượn đà xoay người giữa không trung, dồn toàn bộ sức mạnh thể chất nặng ngàn cân của mái chèo gỗ thần nện mạnh xuống vai lão chấp sự.
*Uỳnh! Rắc...*
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn giã. Cú nện mái chèo nặng ngàn cân đập nát lớp giáp hộ thể, chấn vỡ xương vai trái của Tư Đồ Kính. Lão chấp sự thét lên một tiếng thảm thiết, nhục thân khổng lồ bị đánh văng ngược trở lại hạm thuyền chính, nện mạnh xuống sàn gỗ làm sàn thuyền nứt toác diện rộng, máu đen phun ra xối xả nhuộm đỏ cả ván thuyền.
"Chấp sự!" Hàng chục quỷ sai tuần sông kinh hoàng hét lên, vội vàng chạy lại đỡ lão dậy.
Tư Đồ Kính quỳ một gối trên sàn thuyền giáp sắt, cánh tay phải bị đóng băng nứt nẻ rỉ máu, vai trái vỡ vụn hoàn toàn khiến nhục thân lão run rẩy dữ dội. Lão ngước nhìn Mộ Hàn đang nhẹ nhàng đáp xuống Luân Hồi Đài của chiếc U Minh Linh Chu với mái tóc nửa đen nửa bạc bay múa đầy uy nghiêm, trong lòng lão dâng lên một sự hoảng sợ tột độ.
*Hắn đã hoàn toàn làm chủ được sức mạnh Trúc Cơ... Ta không thể giết hắn bằng sức mạnh thông thường!*
Sự điên cuồng và tham lam thọ nguyên vạn năm của một chấp sự biến chất bùng phát đến mức cực đoan. Tư Đồ Kính cười lớn đầy điên dại, máu đen rỉ ra từ khóe miệng vặn vẹo:
"Ha ha ha! Mộ Hàn! Ngươi nghĩ ngươi thắng rồi sao? Ngươi nghĩ Trúc Cơ mới đúc của ngươi có thể chống lại thiên quy của Minh phủ? Hôm nay, ta thà hiến tế toàn bộ linh phách bến sông này, cũng phải bắt ngươi đền mạng cho Phong Nhi!"
Lão chấp sự gượng dậy, lảo đảo chạy về phía chiếc Huyết Hỏa Lò Đan khổng lồ đang rực cháy oán khí đỏ ngòm giữa boong tàu chính. Lão vung tay trái còn cử động được, lấy ra một chiếc hũ gốm màu xám đen dán bùa chú phong ấn đỏ máu – chiếc Hồn Hũ Chấp Pháp Điện cực phẩm. Lão bóp nát lá bùa, mở nắp hũ.
"Chấp sự... xin tha mạng! Xin đừng luyện hóa ta!"
Một linh thể quen thuộc gầy gò, mắt lé xảo trá hốt hoảng bay vút ra ngoài, không ngừng dập đầu van xin thảm thiết. Đó chính là tàn hồn của phản đồ Diệp Kính Thiên – kẻ từng bán đứng đồng nghiệp bến đò số 9 để lấy đan dược thăng cấp, nay đang bị Tư Đồ Kính giam giữ làm củi đốt dự phòng.
"Phế vật! Ngươi đã không còn giá trị lợi dụng! Hôm nay hãy dùng linh phách của ngươi để hiến tế hộ pháp tối cao!" Tư Đồ Kính tàn nhẫn gầm lên, bàn tay huyết trảo chộp lấy linh thể của Diệp Kính Thiên, ném thẳng vào ngọn lửa đỏ ngòm của Huyết Hỏa Lò Đan.
*Á...!*
Tiếng thét thê lương, kinh hoàng của Diệp Kính Thiên vang dội khắp bến sông sương mù trước khi linh thể gã bị thiêu rụi hoàn toàn thành một luồng khói đen trắng khổng lồ. Luồng khói ấy mang theo oán niệm cực hạn của kẻ bị hiến tế tàn nhẫn, bốc thẳng lên bầu trời cõi âm đang quay cuồng.
Tư Đồ Kính quỳ rạp trước lò đan, miệng liên tục tụng niệm chú văn cổ xưa cấm kỵ bằng tiếng cõi âm trầm đục. Lão tự bạo một nửa linh lực Trúc Cơ trong đan điền, nhỏ máu huyết mạch đỏ lòm vào ngọn lửa lò đan để hoàn thành nghi thức triệu hồi.
*Ầm ầm ầm!*
Bầu trời đen kịt hạ lưu sông Vong Xuyên đột ngột nứt toác ra một khe rãnh khổng lồ dài vạn trượng. Từ sâu trong khe nứt không gian ấy, một luồng áp lực tử vong lạnh lẽo ngập trời giáng xuống, khiến toàn bộ dòng nước sông Vong Xuyên đang chảy ngược bỗng chốc đông cứng lại tạm thời.
Hai thân ảnh khổng lồ, một trắng một đen, mang theo xiềng xích sắt u minh và gậy khóc tang trắng xóa từ từ bước ra từ khe nứt bầu trời, tiếng cười quái dị, lạnh lùng vang vọng khắp tam giới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!