Nhạc nềnPrairie

Trúc Cơ Thần Thành, Luân Hồi Nhãn Khai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nửa đêm. Triều cường nghịch lưu trên sông Vong Xuyên đã dâng cao đến mức cực hạn, những con sóng đen kịt mang theo oán khí tích tụ vạn năm cuồn cuộn vỗ vào vách đá dựng đứng của bến đò số 9. Trên bầu trời cõi âm, mây đen quay cuồng như một vũng mực khổng lồ bị khuấy động, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia lôi điện u minh màu tím lạnh lẽo. Áp lực từ đại quân Chấp Pháp Điện bên ngoài đã bóp nghẹt mọi sinh cơ xung quanh bến đò hoang phế.


"Rắc... Rắc..."


Tiếng rạn nứt rợn người vang lên liên tục từ màng bảo vệ màu tím bao bọc bến đò số 9. Kết giới tối hậu được kích hoạt từ khối Âm Thạch Thọ Nguyên cực phẩm khảm trên trận nhãn Luân Hồi Đài của chiếc U Minh Linh Chu lúc này đã chằng chịt những vết nứt toác như mạng nhện. Năng lượng thọ nguyên tinh khiết bên trong đang bị vắt kiệt với tốc độ kinh hoàng trước sức ép hủy diệt từ bên ngoài.


Ngay phía trên hạm đội chiến thuyền giáp sắt, bàn tay hắc khí khổng lồ rộng trăm trượng của Tần Quảng Lão Tổ – một tia ý niệm giáng thế từ cường giả Kim Đan Kỳ ở thượng tầng Minh phủ – đang từ từ hạ xuống. Không gian xung quanh bàn tay ấy bị bóp méo dữ dội, phát ra tiếng rít chói tai của quy tắc giới diện bị cưỡng ép áp chế.


"Mộ Hàn! Ngươi nợ mạng cháu ta, nợ thọ nguyên của điện thờ! Hôm nay, cho dù có ý chí của Cố Trường Ca bảo hộ, ngươi cũng phải hồn phi phách tán!" Giọng nói của Chấp sự Tư Đồ Kính vang dội như sấm truyền, lão đứng trên mũi chiến thuyền chính, đôi mắt thâm quầng rực lên sát ý điên cuồng. Lão vung mạnh tay phải, điều khiển mười hai cột trận nhãn của Huyết Hà Đại Trận siết chặt thêm vòng vây.


"Bảo vệ Mộ huynh!" Thẩm Thanh Thư hét lớn, gã quỳ một gối trên ván thuyền gỗ cũ kỹ bám đầy huyết tro, Ngư Cốt Đao cắm chặt xuống sàn để giữ thăng bằng. Linh thể của gã chằng chịt những vết rạn nứt lấp lánh ánh xám tro, linh lực Luyện Khí tầng 9 đang bị sát khí đỏ máu của trận pháp bào mòn điên cuồng. Khớp xương vai gã phát ra tiếng kêu răng rắc dưới uy áp của bàn tay hắc khí, nhưng đôi mắt gã vẫn rực lửa bất khuất.


Bên cạnh gã, oán linh vương Hoa Vô Lệ thét lên một tiếng thê lương. Luồng oán khí đỏ ngòm như máu đặc quanh thân nàng bị bàn tay khổng lồ đè ép, hóa thành những làn khói xám tro tiêu tán dữ dội. Nàng quỳ rạp trên mặt nước độc Huyết Hải, mái tóc đen dài xõa tung, cơ thể khổng lồ run rẩy dữ dội nhưng vẫn cố chấp dựng lên luồng sóng nước đen để cản phá kình lực dư chấn.


*Uỳnh!*


Ý niệm chưởng thứ hai của Tần Quảng Lão Tổ rốt cuộc cũng giáng xuống.


Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát, chấn động lan tỏa khắp vạn dặm hạ lưu sông Vong Xuyên. Màng bảo vệ màu tím của bến đò số 9 hoàn toàn vỡ vụn thành vạn mảnh ánh sáng lấp lánh rồi tan biến vào hư không. Sức mạnh hủy diệt của cú va đập đánh văng Thẩm Thanh Thư và Hoa Vô Lệ ngược về phía sau, nện mạnh vào các rạn đá ngầm vách núi. Thẩm Thanh Thư hộc ra một ngụm tinh huyết linh hồn, linh thể mờ nhạt đi trông thấy, suýt chút nữa là tiêu tán vĩnh viễn. Hoa Vô Lệ cũng bị chấn vỡ một nửa oán thể, gầm rú đau đớn thối lui vào sâu trong bóng tối.


Phòng tuyến bến đò số 9 hoàn toàn sụp đổ. Bàn tay hắc khí khổng lồ của Lão Tổ mang theo dư uy hủy diệt, lạnh lùng ép thẳng xuống chiếc U Minh Linh Chu đang neo giữ ở Luân Hồi Đài, nơi Mộ Hàn đang ngồi xếp bằng bế quan.


***


Bên trong khoang thuyền gỗ, Mộ Hàn đang ở vào thời khắc sinh tử chí mạng nhất của cuộc đời.


Khi kết giới màu tím sụp đổ, luồng áp lực hủy diệt của bàn tay hắc khí dội thẳng vào khoang thuyền, đè nặng lên nhục thân đang nứt nẻ gân cốt của anh. Cùng lúc đó, ngay sát ngực anh, chiếc Túi Gấm Thêu Tay phát ra một tiếng *tách* nhỏ nhặt nhưng lạnh buốt tâm can. Viên ngọc tịnh hóa bên trong – màng bảo vệ cuối cùng che chở cho linh phách của muội muội Mộ Dao – đã bị oán lực quá tải ép rạn nứt thêm một vết nứt sâu hoắm, ánh sáng xanh dịu nhẹ tắt ngấm.


*Dao Nhi...*


Tiếng nứt vỡ của viên ngọc hệt như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn đang chao đảo của Mộ Hàn. Nỗi đau đớn thể xác từ việc đúc cơ bị gián đoạn, sự mài mòn cực hạn của Thời Gian Sa lên gân cốt, gánh nặng thọ nguyên bị rút ngắn thêm 2 năm khiến mái tóc anh chuyển sang màu bạc mảng lớn ở ngọn tóc... tất cả những thứ đó đều không bằng nỗi sợ hãi mất đi muội muội một lần nữa.


*Ta thà gánh chịu vạn cốt ma sát đau đớn xẻ thịt, chứ quyết không để linh hồn Dao Nhi bị tiêu diệt!*


Ý chí nghịch thiên bùng phát dữ dội từ sâu trong huyết mạch Cổ Thủ Đò Tộc. Dưới sự chỉ dẫn của tàn niệm Cố Trường Ca trong biển ý thức, Mộ Hàn cưỡng ép bản thân bình tâm lại, vận hành Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết đến mức điên cuồng.


Trên cánh tay phải của anh, vết sẹo hoại tử rỉ máu đen tạm thời đã được khống chế, giờ đây đột ngột hóa thành một dải phù văn màu tím lấp lánh, phát sáng rực rỡ dọc theo gân cốt. Anh phóng thích toàn bộ thần thức nhạy cảm, kết nối vạn sợi tơ ánh sáng màu bạc tỏa ra từ mười hạt Thời Gian Sa thô sơ đang xoáy tròn trong đan điền rách nát. Anh dùng linh lực oán khí tịnh hóa từ Linh Hồn Thần Mái Chèo làm chất dẫn, khéo léo khâu vá lại ba kinh mạch u minh chính tông vừa bị oán khí xé rách.


*Ngưng tụ cho ta!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong tâm thức Mộ Hàn. Mười hạt cát thời gian hoàn toàn dung hợp, hóa thành một chất keo ma pháp vững chắc gắn kết đan điền rách nát của anh thành một chỉnh thể hoàn mỹ. Dòng chân khí xám tro tinh thuần nghịch chuyển điên cuồng, nháy mắt hóa lỏng hoàn toàn, tụ hội về tâm đan điền tạo thành một vòng xoáy hắc thủy màu đen tím lấp lánh bụi thời gian.


U Minh Đan Điền độc nhất vô nhị chính thức thành hình!


Mộ Hàn bước vào cảnh giới Trúc Cơ Kỳ - Sơ kỳ (Đúc U Minh Cơ)!


*Bùng!*


Một luồng sóng linh lực màu tím vàng và xanh u lam khổng lồ đột ngột bùng phát từ nhục thân của Mộ Hàn, xé rách màng sương mù đen kịt quanh chiếc U Minh Linh Chu. Luồng sóng linh lực ấy mang theo quy luật thời không trì trệ cực mạnh, nháy mắt lan tỏa ra ngoài phạm vi trăm trượng, khiến tốc độ rơi xuống của bàn tay hắc khí khổng lồ của Lão Tổ bị chậm lại mười lần.


Mộ Hàn từ từ mở mắt.


Đôi mắt đen tuyền thường ngày của anh giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một đôi mắt màu xanh u lam (u lam) sâu thẳm hệt như nước sông Vong Xuyên dưới đáy sâu vạn trượng. Sâu trong đồng tử u lam ấy, xuất hiện một vòng tròn luân hồi màu tím nhạt đang từ từ xoay ngược chiều kim đồng hồ, phát ra ánh sáng lạnh lùng xuyên thấu sương mù.


Nhãn Quang Luân Hồi (Sơ cấp) chính thức thức tỉnh!


Dưới tầm nhìn của luân hồi nhãn, thế giới xung quanh Mộ Hàn lập tức thay đổi hoàn toàn. Anh không còn nhìn thấy bàn tay hắc khí khổng lồ của Tần Quảng Lão Tổ như một khối năng lượng đặc khít nữa. Thay vào đó, anh nhìn thấy rõ ràng những sợi tơ khí vận màu xám tro đang liên kết bàn tay ấy với ý niệm từ xa, và đặc biệt là một vết rạn nứt năng lượng nhỏ xíu, nhạt nhẽo nằm ngay chính giữa lòng bàn tay hắc khí – đó chính là kẽ hở quy tắc giới diện của ý niệm không có nhục thân bảo vệ.


"Tần Quảng Lão Tổ... Ý niệm của ngươi chỉ là một khối năng lượng vô chủ, dám ở hạ giới phô trương thanh thế?" Mộ Hàn khàn giọng nói, giọng nói của anh lúc này trầm ổn, lạnh lùng hệt như tiếng nước chảy của sông Vong Xuyên, mang theo uy áp Trúc Cơ mới đúc chấn động cả bến sông.


***


Mộ Hàn nhấc chân bước ra khỏi khoang thuyền U Minh Linh Chu (Trạng thái rách nát). Mái tóc dài của anh bay bồng bềnh trong gió u minh, những sợi tóc bạc ở phần ngọn lấp lánh ánh sáng xám tro đầy tang thương. Tay phải của anh quấn chặt băng gạc, dải phù văn màu tím phát sáng rực rỡ dưới lớp vải thô, mu bàn tay trái vẫn bám chặt ấn ký huyết mạch đỏ máu của Tư Đồ Kính đang nhấp nháy định vị.


"Hắn... hắn đột phá rồi?" Tư Đồ Kính đứng trên chiến thuyền, cảm nhận được luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ tinh thuần đang cuộn trào quanh thân Mộ Hàn, sắc mặt lão lập tức đại biến, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng tột độ. Lão không thể tin được, một tên phu đưa đò phế mạch Luyện Khí sơ kỳ rách nát, lại có thể nghịch thiên đúc cơ thành công ngay dưới thiên phạt lôi đình.


"Giết hắn! Mau bắn nát hắn cho ta!" Tư Đồ Kính điên cuồng gầm rú, vung tay ra lệnh.


Hàng chục quỷ sai tuần sông hạ cấp mặc giáp sắt xộc xệch, tay cầm roi xích sắt gào thét lao thẳng về phía Luân Hồi Đài hòng bắt sống Mộ Hàn.


Mộ Hàn đứng vững vàng trên mũi thuyền gỗ bọc sắt u minh. Anh không hề né tránh, tay trái vung mạnh chiếc Linh Hồn Thần Mái Chèo (Sơ cấp) nặng ngàn cân quét ngang một đường hoàn mỹ từ dưới lên.


*Uỳnh!*


Một luồng sóng linh lực màu tím lạnh hình bán nguyệt chém ra, cắt đứt hoàn toàn sương mù u minh. Đòn quét mái chèo mang theo sức mạnh Trúc Cơ mới đúc và oán lực tịnh hóa khổng lồ, nháy mắt đánh vỡ nát xích sắt khóa hồn, đánh bay hàng chục quỷ sai tuần sông văng ngược ra xa mười trượng, linh thể của chúng chấn động dữ dội, kêu gào thảm thiết trước khi rơi xuống dòng nước độc.


Ngay sau đó, Mộ Hàn ngước mắt nhìn lên bàn tay hắc khí khổng lồ của Lão Tổ đang từ từ ép xuống từ trên không trung. Anh giơ cao bàn tay trái đang dính ấn ký huyết mạch đỏ máu, năm ngón tay xòe rộng hướng về phía dòng sông Vong Xuyên cuồn cuộn sóng lớn.


"Ngự Thủy Chưởng!" Mộ Hàn quát lạnh.


*Ầm ầm ầm!*


Dòng nước sông Vong Xuyên chứa đầy oán khí âm hàn dưới chân bến đò đột ngột bùng phát dữ dội. Dưới sự điều khiển của linh lực Trúc Cơ tinh thuần, hàng vạn khối nước sông màu đen kịt cuồn cuộn bốc lên không trung, ngưng tụ thành một bàn tay nước khổng lồ rộng trăm trượng, tỏa ra làn khói xám tro tanh hôi ăn mòn cực mạnh.


Mộ Hàn vung tay trái hướng thẳng lên bầu trời. Bàn tay nước khổng lồ Vong Xuyên mang theo sát niệm vạn năm của oan hồn phàm nhân, rống giận lao thẳng lên, khóa chặt lấy vết rạn nứt năng lượng ở lòng bàn tay hắc khí của Lão Tổ mà bóp mạnh.


*Rắc rắc... Rầm!*


Một tiếng nổ kinh hoàng xé rách màn đêm. Bàn tay nước Vong Xuyên chứa oán khí cực nặng đã ăn mòn trực tiếp cấu trúc năng lượng của ý niệm Lão Tổ. Vết rạn nứt quy tắc bị xé toác ra, khiến bàn tay hắc khí khổng lồ rộng trăm trượng của Tần Quảng Lão Tổ vỡ vụn hoàn toàn thành vạn luồng khói đen tiêu tán vào hư không.


Ý niệm giáng thế của cường giả Kim Đan Kỳ đã bị một chưởng của Mộ Hàn đánh tan tành!


***


Sự biến mất của bàn tay khổng lồ khiến bầu trời hạ lưu sông Vong Xuyên đột ngột lặng đi trong một khắc. Toàn bộ quỷ sai chấp pháp và chiến thuyền đều đứng chết lặng tại chỗ, không khí bao phủ bởi một sự im lặng chết chóc đầy kinh hoàng.


Tư Đồ Kính đứng trên mũi chiến thuyền chính, sắc mặt nhợt nhạt như người chết, đôi mắt hí co rụt lại tột độ. Lão lảo đảo thối lui ba bước liên tiếp, suýt chút nữa là quỵ ngã trên ván thuyền. Sức mạnh Ngự Thủy Chưởng chứa oán khí ăn mòn và đôi mắt u lam lấp lánh vòng tròn luân hồi của Mộ Hàn đang nhìn chằm chằm vào lão khiến gân cốt lão run rẩy dữ dội.


*Hắn... hắn chỉ là một phu đưa đò phế vật... sao có thể đánh tan được ý niệm của Lão Tổ?*


Nỗi sợ hãi tột độ dâng lên, bóp nghẹt lấy lồng ngực của lão chấp sự tàn bạo. Nhưng ngay sau đó, khi nhìn thấy vết sẹo tay phải của Mộ Hàn đang rỉ ra vài giọt oán huyết đen kịt do kinh mạch chưa hoàn toàn thích nghi với linh lực Trúc Cơ mới đúc, đôi mắt Tư Đồ Kính đột ngột rực lên một luồng ánh sáng đỏ máu đầy điên cuồng và khát máu.


Lão biết, nếu hôm nay không tiêu diệt được Mộ Hàn, thì ngày mai khi Mộ Hàn hoàn toàn ổn định tu vi Trúc Cơ, Chấp Pháp Điện hạ lưu và cả mạng sống của lão sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới đáy sông Vong Xuyên.


"Mộ Hàn! Ngươi mới đúc cơ, linh lực chưa ổn định, nhục thân đã nứt nẻ hoàn toàn! Hôm nay ta thà tự bạo tu vi, cũng phải kéo ngươi xuống địa ngục!" Tư Đồ Kính gầm lên điên cuồng, gương mặt dài như mặt ngựa vặn vẹo gớm ghiếc.


Lão vung mạnh tay trái, sợi xích sắt U Minh Tỏa khổng lồ màu đen phát ra tiếng kêu khóc thảm thiết của vạn vong linh đột ngột bay vút lên không trung, hắc hỏa đỏ ngòm bùng phát dữ dội quanh thân xích, chuẩn bị khóa chặt lấy U Minh Linh Chu cho một trận quyết chiến sinh tử tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!