Nhạc nềnPrairie

Thời Gian Ma Sát, Thần Thể Nghịch Thiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Uỳnh! Uỳnh!


Sấm sét u minh màu tím sậm rạch dọc bầu trời hạ lưu sông Vong Xuyên, tựa như những con tử long đang điên cuồng cào xé tấm vải liệm khổng lồ của màn đêm. Sương mù huyết sắc cuồn cuộn dâng cao, mang theo mùi tanh nồng của huyết dịch thối rữa vạn năm dội thẳng vào bến đò số 9. Sức ép từ đại quân Chấp Pháp Điện bên ngoài đã đạt đến mức cực hạn.


Ngay phía trên hạm đội chiến thuyền giáp sắt nặng nề, một lão già mù một mắt khoác áo trận sư xộc xệch vẽ đầy ký hiệu bát quái màu đỏ máu đang đứng lơ lửng. Đó chính là Cổ Trận Sư, một trận pháp đại sư tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 9 Đỉnh Phong dưới trướng Tư Đồ Kính. Lão già gầy gò, nốt ruồi độc trên mặt giật giật, tay trái cầm một chiếc la bàn đồng cổ lớn liên tục tính toán, tay phải vung mạnh Trận Kỳ Huyết Hà phát ra những luồng sáng đỏ rực.


"Huyết Hà trận khởi! Phong tỏa vạn linh!" Cổ Trận Sư gầm lên, giọng nói khàn khàn như tiếng cọ xát của đá tảng.


Theo hiệu lệnh của lão, mười hai cột trận nhãn bằng đá u minh cắm sâu dưới lòng sông đồng loạt bùng phát huyết quang. Luồng năng lượng đỏ ngòm từ Huyết Hà Đại Trận hóa thành những sợi xích năng lượng khổng lồ, quấn chặt lấy triều tịch huyết thủy u minh của Hoa Vô Lệ. Sức mạnh cuồng bạo của oán linh vương lập tức bị áp chế nặng nề. Hoa Vô Lệ thét lên một tiếng đau đớn thê lương, oán khí đỏ ngòm quanh thân nàng bị trận pháp bòn rút, hóa thành làn khói xám tro tiêu tán.


"Thanh Thư! Mau thối lui!" Lão Ngô lưng còng rạp, hộc ra một ngụm oán huyết đen kịt, tẩu thuốc bằng xương quỷ trên tay lão đã nứt vỡ hoàn toàn. Luồng gió u minh bảo vệ vòng ngoài bị xích sắt trận pháp đập nát, khiến lão và các phu đò liên minh bị chấn văng ngược về phía sau.


Thẩm Thanh Thư quỳ đao trên mũi con thuyền rách nát, linh thể chằng chịt vết rạn nứt lấp lánh ánh xám tro. Gã nghiến răng, Ngư Cốt Đao cắm chặt xuống ván gỗ để giữ cho thân hình không bị sóng dữ cuốn trôi. Sát khí đỏ máu từ Huyết Hà Đại Trận đang không ngừng gặm nhấm linh lực của gã, ép gã vào tuyệt lộ.


"Không được lui! Cho dù hồn phi phách tán, cũng phải giữ vững bến đò!" Thẩm Thanh Thư gầm lên, đôi mắt cương nghị rực lửa bất khuất.


***


Trong lúc bên ngoài bến sông đang rơi vào thảm cảnh đẫm máu, thì bên trong khoang thuyền gỗ U Minh Linh Chu, Mộ Hàn đang phải đối mặt với một cơn khủng hoảng kinh hoàng nhất từ trước đến nay.


Màng bảo vệ màu tím từ khối Âm Thạch Thọ Nguyên cực phẩm bị nứt vỡ 80%, khiến oán khí dơ bẩn từ trận chiến bên ngoài rò rỉ dữ dội vào bên trong. Luồng oán khí dơ bẩn này mang theo sát niệm của vạn oan hồn bị bòn rút thọ nguyên, tựa như bầy quỷ đói điên cuồng lao thẳng vào đan điền của Mộ Hàn, nơi vạn hạt Thời Gian Sa đang xoáy tròn nghịch chuyển.


*Uỳnh!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong tâm thức Mộ Hàn. Sự xâm nhập của oán khí dơ bẩn lập tức phá vỡ sự cân bằng mỏng manh giữa Thời Gian Sa và chân khí xám tro đang hóa lỏng. Dòng chân khí u minh bị nhiễu loạn dữ dội, bắt đầu nghịch chuyển điên cuồng, va đập vào các vách kinh mạch rách nát.


"A... a...!"


Mộ Hàn gầm rú đau đớn, nhục thân run lên bần bật. Cơn đau từ việc đúc cơ bị gián đoạn kết hợp với lực ma sát ma pháp của cát thời gian gặm nhấm gân cốt khiến anh hệt như bị vạn đao phân thây. Ba kinh mạch u minh chính tông vừa mới hồi phục bị oán khí xé rách nát hoàn toàn. Vết sẹo thời gian trên tay phải của anh nứt toác ra vĩnh viễn, oán huyết đen kịt phun ra như suối, nhuộm đỏ cả ván gỗ Luân Hồi Đài.


Ngay sát ngực anh, chiếc Túi Gấm Thêu Tay bỗng phát ra tiếng *tách* lạnh người. Viên ngọc tịnh hóa bên trong bị oán lực dơ bẩn quá tải ép rạn nứt thêm một vết nứt sâu hoắm, ánh sáng xanh dịu nhẹ che chở linh phách Mộ Dao yếu đi trông thấy.


*Dao Nhi... Không...!*


Nỗi sợ hãi mất đi muội muội bùng lên dữ dội, kéo theo sự hỗn loạn của thần trí. Ngay khoảnh khắc đó, từ Kẽ nứt Linh Hồn Thứ Nhất lơ lửng gần bến đò, một luồng sóng ma sát thời gian cực hạn đột ngột quét qua, kéo thần phách của Mộ Hàn rơi thẳng vào vực sâu ảo giác.


Trước mắt anh, không gian vỡ vụn. Anh nhìn thấy cảnh tượng phụ thân Mộ Diên bị xích sắt khóa hồn của Chấp Pháp Điện siết chặt cổ, gương mặt phong sương rỉ máu gào thét trong bất lực. Anh nhìn thấy muội muội Mộ Dao bé nhỏ đang khóc lóc thảm thiết giữa bão cát thời gian của kẽ nứt, linh thể mỏng manh bị xé rách từng mảng trước khi tan biến vĩnh viễn.


"Hàn nhi... cứu ta..."

"Ca ca... cứu Dao Nhi... Đau quá..."


Những tiếng khóc oán hận, tiếng gào rú của vạn cổ oán linh dội thẳng vào tai Mộ Hàn thông qua năng lực Thần Thức Nhạy Cảm đang bị quá tải. Đầu anh đau như muốn nổ tung, đan điền bùng phát hắc hỏa nghịch chuyển, chân khí xám tro bắt đầu tiêu tán điên cuồng. Anh đang đứng trước lằn ranh tẩu hỏa nhập ma, thần phách sắp sửa bị oán niệm cắn nuốt sạch sẽ.


*Ta... phải cứu họ... Nhưng sức mạnh của ta... ở đâu?*


Sự bất lực, tuyệt vọng và căm hận đan xen, bóp nghẹt lấy đạo tâm của thiếu niên đưa đò.


***


"Nghịch hành không phải là chống lại dòng nước, mà là biến bản thân thành dòng nước."


Một giọng nói già nua, kỳ quái nhưng vô cùng trầm ổn đột ngột vang lên giữa biển ý thức đang hỗn loạn của Mộ Hàn. Giọng nói ấy hệt như một tiếng chuông đồng cổ xưa ngân vang, nháy mắt đập tan vạn tiếng khóc oán hận của ảo giác.


Mộ Hàn bừng tỉnh thần trí. Giữa không gian thần phách xám xịt của anh, thân ảnh lão già còng lưng mặc áo tơi rách nát Cố Trường Ca từ từ hiện ra. Lão già gác đèn không còn vẻ điên khùng thường ngày, đôi mắt đục ngầu của lão lúc này sâu thẳm hệt như chứa đựng cả dòng lịch sử vạn năm.


Cố Trường Ca xách cây đèn bão rách rưới bước đi trên mặt nước ý thức đang dậy sóng. Lão nhìn Mộ Hàn, khẽ thở dài: "Nhóc con, ý chí của ngươi rất kiên định, nhưng ngươi quá thô bạo rồi. Thời Gian Sa là tro cốt của kỷ nguyên, oán khí Vong Xuyên là oán niệm của vạn linh. Muốn đúc U Minh Cơ, ngươi phải dùng tịnh hóa làm màng lọc, dùng thần thức làm mỏ neo."


Nói rồi, Cố Trường Ca vung nhẹ cây đèn bão. Một ngọn lửa xám tro le lói – Thời Không Hỏa – đột ngột bùng phát, bay thẳng vào đan điền của Mộ Hàn.


*Bùng!*


Ngọn lửa xám tro đi qua đến đâu, toàn bộ oán khí dơ bẩn đang quấy nhiễu đan điền của Mộ Hàn liền bị thiêu rụi thành hư vô đến đó. Cơn hắc hỏa nghịch chuyển lập tức bị dập tắt.


"Hãy vận hành Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết theo chỉ dẫn của ta. Dùng Thần Thức Nhạy Cảm để lắng nghe và kết nối các sợi tơ thời gian lấp lánh tỏa ra từ cát thời gian. Stitch chúng lại!" Cố Trường Ca quát lớn, truyền thụ một luồng ý chí đại đế khổng lồ vào thần phách anh.


Mộ Hàn không chút do dự, lập tức vận chuyển công pháp theo quỹ đạo mới. Anh nhắm chặt mắt, phóng thích toàn bộ thần thức nhạy cảm vào đan điền. Dưới nhãn quang luân hồi nhạt đang xoay tròn trong tâm thức, anh nhìn thấy vạn hạt Thời Gian Sa lấp lánh đang tỏa ra những sợi tơ ánh sáng màu bạc mỏng manh.


Anh dẫn dắt dòng linh lực oán khí tịnh hóa lạnh lẽo từ Linh Hồn Thần Mái Chèo cắm bên cạnh, khéo léo kết nối các sợi tơ bạc lại với nhau hệt như một người thợ dệt lưới dũng cảm. Từng sợi tơ thời gian được kết nối, kinh mạch rách nát của anh bắt đầu được khâu vá lại bằng một thứ ánh sáng tím vàng lấp lánh bụi thời gian.


Cơn đau đớn thể xác vẫn dữ dội, vết sẹo trên tay phải vẫn nứt toác rỉ máu đen ướt đẫm sàn thuyền, khiến mái tóc đen dài của anh chuyển sang màu bạc thêm một mảng lớn ở phần ngọn. Thọ nguyên thực tế của anh bị mài mòn điên cuồng thêm 2 năm dưới sức ép của ma sát thời gian. Nhưng lúc này, thần trí của Mộ Hàn đã tỉnh táo tột độ, đạo tâm vững vàng như bàn thạch.


"Quy nguyên đan điền! Đúc cơ ổn định!" Mộ Hàn gầm lên trong lòng.


Vòng xoáy hắc thủy cuồn cuộn trong đan điền dần lắng dịu, bắt đầu xoay tròn theo quỹ đạo hoàn mỹ, hóa lỏng hoàn toàn chân khí tinh thuần. Nền móng của U Minh Đan Điền độc nhất vô nhị đã được cố định vững chắc bởi chất keo ma pháp thời gian sa.


***


Bên ngoài bến đò số 9, màng bảo vệ màu tím từ thọ nguyên thạch đã rách nát hoàn toàn, chỉ còn lại một lớp sương mỏng manh chực chờ vỡ vụn.


Tư Đồ Kính đứng trên không trung, cười lớn đầy điên cuồng: "Mộ Hàn! Hết giờ rồi! Hãy ra đây chịu chết!"


Lão vung mạnh tay phải, sợi xích U Minh Tỏa khổng lồ mang theo hắc hỏa đỏ ngòm quét ngang bầu trời, chuẩn bị giáng xuống đòn đánh hủy diệt cuối cùng để san phẳng Luân Xuyên Đài.


Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, sâu trong không gian hư vô của Minh phủ hạ lưu, một biến cố kinh hoàng đột ngột bùng phát.


Một luồng dao động thời không bất thường từ quá trình đúc cơ bằng Thời Gian Sa của Mộ Hàn và ngọn lửa Thời Không Hỏa của Cố Trường Ca đã xuyên thấu ranh giới giới diện, làm kinh động đến một thực thể cổ xưa vô cùng khủng bố đang ngủ đông ở Minh phủ thượng tầng.


Tần Quảng Lão Tổ.


"Kẻ nào... dám nghịch chuyển thời không tại hạ giới?"


Một tiếng nói trầm đục, lạnh lùng hệt như tiếng vọng từ thời thái cổ đột ngột vang lên từ chín tầng trời cõi âm. Tiếng nói đi qua đến đâu, toàn bộ sương mù u minh dày đặc dọc sông Vong Xuyên lập tức bị đóng băng cứng ngắc.


*Uỳnh!*


Từ khoảng cách vạn dặm, một tia ý niệm khổng lồ của Tần Quảng Lão Tổ ngưng tụ thành một bàn tay hắc khí khổng lồ rộng trăm trượng, che lấp cả bầu trời hạ lưu. Bàn tay mang theo uy áp tuyệt đối của cường giả Kim Đan Kỳ, xé rách hư không, lạnh lùng giáng thẳng xuống kết giới bảo vệ bến đò số 9.


Cơn chấn động khủng khiếp lan tỏa, màng bảo vệ màu tím của bến đò số 9 phát ra tiếng rắc rắc rợn người, những vết nứt toác như mạng nhện điên cuồng lan rộng dưới uy áp hủy diệt của một chưởng thiên diệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!