Nhạc nềnPrairie

Huyết Trận Vây Thành, Đúc Cơ Khởi Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu trời hạ lưu sông Vong Xuyên hệt như một tấm vải liệm đen kịt bị xé rách, không còn lấy một tia sáng tinh tú. Sương mù xám tro vốn tĩnh lặng nay cuộn xoáy dữ dội, bị nhuộm thành một màu đỏ máu tanh nồng bởi sát khí ngút trời đang tràn xuống từ thượng nguồn. Dưới lòng sông, một dị biến kinh hoàng đang diễn ra: dòng nước Vong Xuyên nặng trĩu oán niệm không còn chảy xuôi mà khựng lại, rồi gầm rú điên cuồng, dội ngược về phía quá khứ với sức mạnh của vạn quân hồng thủy. Hiện tượng triều cường nghịch lưu cực hạn đã bùng phát.


Trên đỉnh ngọn sóng ngược đen kịt ấy, bóng dáng khổng lồ ngưng tụ từ hắc khí của Chấp sự Chấp Pháp Điện Tư Đồ Kính hiển hiện đầy khả bố. Đôi mắt lão đỏ rực như hai ngọn lân hỏa đáy mộ, khóa chặt vào mu bàn tay trái đang dính ấn ký huyết mạch đỏ máu của Mộ Hàn bên trong bến đò.


"Nghịch tặc Mộ Hàn! Hãy ra đây nộp mạng tế hồn cho cháu ta!" Tiếng gầm của Tư Đồ Kính như sấm sét nổ tung giữa không trung, khiến vách đá đen bến đò số 9 rung chuyển dữ dội, bụi đá rơi rớt rào rào.


Ngay dưới chân vách đá hoang tàn ấy, bến đò số 9 đang được bao bọc bởi một màng bảo vệ màu tím trong suốt khổng lồ. Đó là kết giới phòng ngự tối hậu được kích hoạt từ khối Âm Thạch Thọ Nguyên cực phẩm mà Mộ Hàn đã khảm nạp vào trận nhãn Luân Hồi Đài trên chiếc U Minh Linh Chu. Luồng hào quang màu tím sậm ấy lấp lánh hơi ấm thọ nguyên, tạm thời ngăn cách bến đò đổ nát với sát thế hủy diệt bên ngoài. Nhưng ai cũng biết, lá chắn này chỉ có thể cầm cự tối đa trong vòng ba khắc.


"Các vị huynh đệ! Chấp Pháp Điện muốn vắt kiệt thọ nguyên, coi linh hồn chúng ta như củi đốt! Hôm nay, sắc lệnh đồ sát của Tư Đồ Kính đã ép chúng ta vào đường cùng! Muốn sống, chỉ có tử thủ bảo vệ Mộ huynh đột phá!" Thẩm Thanh Thư đứng trên mũi một con thuyền gỗ cũ kỹ, vung mạnh thanh Ngư Cốt Đao phát ra tiếng rít lạnh người. Áo tơi rách vai của gã đẫm huyết tro, gương mặt cương nghị đầy sát khí vung lên chỉ huy.


"Tử thủ! Thà hồn phi phách tán còn hơn làm tro tàn thắp đền!" Hơn trăm phu đưa đò nghèo khổ của Bến Đò Liên Minh đồng loạt gầm lên phẫn nộ. Họ đứng trên những con thuyền gỗ thô sơ, kết thành một hàng rào chắn kiên cố ngay vòng ngoài của bến đò số 9, đối mặt trực diện với hạm đội chiến thuyền giáp sắt khổng lồ của Chấp Pháp Điện đang áp sát.


*Vút! Vút! Vút!*


Không một lời cảnh cáo, hàng vạn mũi hỏa tiễn u minh từ các chiến thuyền chấp pháp phóng ra, xé rách màn sương đỏ sậm, dội xuống như một cơn mưa lửa giận dữ. Những ngọn lửa u minh màu xanh lục lạnh lẽo bùng cháy điên cuồng ngay khi chạm nước, nhanh chóng bén vào mạn thuyền gỗ của liên minh phu đò, thiêu rụi kết giới mỏng manh của họ.


"Kết trận ngự thủy!" Thẩm Thanh Thư gầm lên, hai tay kết ấn, vận hành *Hắc Thủy Đao Quyết* dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng chín vào Ngư Cốt Đao.


Gã chém mạnh một đao xuống lòng sông. Sóng nước Vong Xuyên đen kịt cuộn lên thành một bức tường nước khổng lồ cao trượng, đổ ập xuống dập tắt ngọn lửa u minh đang bốc cháy dữ dội trên mạn thuyền của đồng nghiệp. Các phu đò khác cũng lập tức cầm mái chèo gỗ ngự thủy, phối hợp nhịp nhàng tạo thành một vòng xoáy nước bao quanh, ngăn chặn hỏa thế xâm nhập sâu vào bến đò.


Tuy nhiên, Chấp Pháp Điện có ưu thế tuyệt đối về quân số và trang bị chính quy. Những chiếc thuyền giáp sắt nặng nề không hề bị triều cường nghịch lưu làm lung lay, chúng lạnh lùng cán nát các rạn san hô xương khô, áp sát phòng tuyến bến đò.


Từ trên một chiếc thuyền chiến lớn, thống lĩnh quỷ sai quát lớn: "Một lũ phu đò hèn mọn, dám chống lại thiên quy! Chết đi!"


Lão già gác đèn Lão Ngô đứng ở mạn sườn phòng tuyến, lưng còng rạp xuống, tay siết chặt tẩu thuốc bằng xương quỷ. Lão hít một hơi thật sâu, vận hành *Vong Xuyên Thính Phong Thuật* và *Ngự Chu Chuyên Kỹ* tích lũy hơn trăm năm. Lão gõ mạnh tẩu thuốc xuống ván thuyền, quát: "Gió u minh, lui cho ta!"


Một luồng cuồng phong u minh mang theo hơi lạnh thấu xương đột ngột bùng phát từ lòng sông, thổi ngược dữ dội về phía hạm đội chiến thuyền Chấp Pháp Điện, cưỡng ép đẩy lùi ba chiếc thuyền giáp sắt vòng ngoài va chạm vào nhau kêu rầm rầm. Nhưng chưa kịp để lão thở phào, một tiếng xích sắt leng keng lạnh lẽo đã xé rách không sương.


*Vút!*


Tư Đồ Kính từ trên không trung lạnh lùng hừ một tiếng, vung tay phóng ra sợi xích sắt khổng lồ U Minh Tỏa. Sợi xích mang theo sát niệm oán độc ngàn năm, dễ dàng xuyên thủng luồng cuồng phong của Lão Ngô, quấn chặt lấy chiếc thuyền gỗ của lão rồi siết mạnh.


*Rắc! rắc! rắc!*


Thuyền gỗ của Lão Ngô vỡ vụn thành trăm mảnh dưới lực siết khủng khiếp. Lão Ngô hộc máu đen, linh thể bị chấn động dữ dội bay ngược về phía sau, được một phu đò khác kịp thời đỡ lấy. Lão run rẩy nhìn thanh tẩu thuốc xương quỷ đã nứt toác, thần phách suy yếu tột độ.


"Lũ kiến cỏ vô tri," Tư Đồ Kính khinh bỉ quát, hắc khí quanh thân lão bùng phát mạnh mẽ hơn.


Đúng lúc này, lòng sông Vong Xuyên bên dưới hạm đội Chấp Pháp Điện đột ngột chuyển sang màu đỏ tươi như máu đặc. Một tiếng gào khóc thê lương của vạn quỷ đồng thanh vang lên từ đáy sông sâu, làm rung chuyển cả thần phách của các quỷ sai chấp pháp.


"Huyết Hải Triều Tịch!"


Giữa màn sương đỏ sậm, nữ oán linh vương Hoa Vô Lệ xuất hiện. Y phục trắng rách nát của nàng bay bồng bềnh, mái tóc đen dài che kín khuôn mặt u uất, xung quanh tỏa ra oán khí đỏ ngòm cuồn cuộn. Nàng dẫn dắt toàn bộ lực lượng *Huyết Hải Oán Linh Hội* tham chiến để bảo vệ bến đò số 9 theo Khế ước Cửu U đã ký kết với Mộ Hàn.


Hoa Vô Lệ vung hai tay, dòng nước độc màu đỏ thẫm từ Huyết Hải Vực Sâu cuồn cuộn dâng cao mười trượng, hóa thành một bàn tay huyết thủy khổng lồ chụp thẳng xuống đội hình quỷ sai tuần sông vòng trong.


*Xèo xèo xèo!*


Nước độc Huyết Hải có tính chất ăn mòn cực mạnh. Hàng chục tiểu sai dịch Chấp Pháp Điện tu vi Luyện Khí trung kỳ chưa kịp né tránh đã bị bàn tay huyết thủy nuốt chửng. Tiếng kêu la thảm thiết vang lên khắp mặt sông khi linh thể của chúng bị nước độc ăn mòn rã nát, hóa thành những làn khói xám tro tan biến vào dòng chảy ngược.


"Ả oán linh to gan!" Tư Đồ Kính gầm lên giận dữ. Lão không thể ngờ lũ oán linh tự do dưới đáy Huyết Hải lại dám công khai phản kháng Chấp Pháp Điện.


Tư Đồ Kính lơ lửng trên không trung, hai tay kết ấn phức tạp, vận hành *Cửu U Huyết Hồn Quyết*. Sợi xích khổng lồ U Minh Tỏa trên tay lão bùng phát hắc hỏa đỏ ngòm, hóa thành một con hắc long bằng xích sắt khổng lồ, lao thẳng xuống đập nát triều tịch huyết thủy của Hoa Vô Lệ, đồng thời quét ngang qua phòng tuyến của liên minh phu đò.


*Oành!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Kết giới ngự thủy của liên minh phu đò bị đập vỡ vụn. Hơn mười phu đò đứng ở hàng đầu không kịp né tránh, linh thể bị xích sắt quét trúng lập tức nổ tung thành vạn mảnh tro tàn, hồn phi phách tán vĩnh viễn. Mạn thuyền phòng thủ của liên minh bị san phẳng hoàn toàn, sóng nước đen kịt cuồn cuộn tràn vào sát bến đò số 9.


***


Trong khi chiến trường ngoài bến sông đang diễn ra vô cùng khốc liệt và đẫm máu, thì bên trong khoang thuyền của chiếc U Minh Linh Chu neo đậu trên Luân Hồi Đài, không gian lại chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người. Nhưng đó không phải là sự bình yên, mà là một chiến trường tinh thần tàn khốc gấp vạn lần.


Mộ Hàn ngồi xếp xếp bằng ở tâm trận nhãn Luân Hồi Đài, toàn thân run rẩy kịch liệt. Vạn hạt *Thời Gian Sa (Cát Thời Gian - Thô)* lấp lánh ánh vàng kim nhạt đang xoáy tròn dữ dội bên trong đan điền rách nát của anh. Mỗi hạt cát thời gian chuyển động giống như một luồng ma sát ma pháp vô hình gặm nhấm, cắt xẻ gân cốt anh từ bên trong.


Đây chính là *Thời Gian Ma Sát*.


"Giữ vững thần trí! Nghịch chuyển đan điền!" Tiếng hét lạnh lùng của khí linh Cổ Linh Nhân vang vọng bên tai Mộ Hàn. Thân ảnh hài đồng trong suốt của nó đang ra sức điều khiển dòng linh lực u minh từ bản thể con thuyền để bảo hộ thần phách cho anh.


Mộ Hàn cắn chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra từ khóe môi, nhuộm đỏ cả cằm. Anh vận hành *Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết* cổ xưa, cưỡng ép chuyển hóa dòng oán khí tịnh hóa lạnh lẽo thành linh lực xám tro tinh thuần, dùng nó như một thứ chất keo ma pháp để gắn kết vạn hạt cát thời gian lại với nhau. Anh hiểu rõ, nhục thân phế mạch của mình cần một lực lượng quy tắc cực mạnh của thời gian sa để cố định và đúc lại đan điền hoang phế, nếu không toàn bộ cơ thể anh sẽ bị dòng chảy nghịch lưu nghiền nát.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Ba tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể Mộ Hàn. Ba kinh mạch u minh chính tông vừa được khai thông của anh đột ngột bị lực ma sát của cát thời gian xé rách nát, rỉ ra oán huyết đen kịt thấm đẫm lớp áo tơi xám rách bám đầy huyết tro. Cơn đau đớn tột cùng như vạn kim châm vào xương tủy khiến thần trí Mộ Hàn chao đảo, suýt chút nữa rơi vào trạng thái hôn mê.


*Không được gục ngã! Ta còn phải cứu Dao Nhi! Ta đã hứa với phụ thân...*


Lời hứa vạn năm với vong linh phụ thân Mộ Diên và hình ảnh muội muội Mộ Dao đang bị kẹt trong kẽ nứt thời gian hiện lên trong tâm trí Mộ Hàn hệt như một mỏ neo sắt đá, giữ vững thần trí đang bên bờ vực sụp đổ của anh.


Ngay sát ngực anh, chiếc *Túi Gấm Thêu Tay* chứa linh phách của Mộ Dao bỗng phát ra một luồng hào quang màu xanh lam ấm áp dịu nhẹ, lan tỏa khắp lồng ngực để xoa dịu cơn đau nhức nhối. Nhưng luồng oán lực cực hạn tỏa ra từ quá trình đột phá quá khổng lồ, khiến viên ngọc tịnh hóa bên bên trong túi gấm phát ra một tiếng *tách* nhỏ lạnh lẽo. Trên bề mặt viên ngọc xuất hiện thêm một vết rạn nứt nhỏ, gieo mầm cho một cuộc khủng hoảng bảo dưỡng cấp bách sau này.


Mộ Hàn gầm lên một tiếng đau đớn, cưỡng ép nghịch chuyển dòng chân khí xám tro trong đan điền. Dưới sự gắn kết của cát thời gian thô và năng lượng ấm áp từ khối thọ nguyên thạch tự bạo bên ngoài trận nhãn, dòng chân khí xám tro bắt đầu hóa lỏng dần, tụ lại thành một vòng xoáy hắc thủy cuồn cuộn lấp lánh bụi vàng – nền móng của U Minh Đan Điền đang dần được định hình.


***


Bên ngoài bến đò, phòng tuyến của liên minh phu đò đã bị đẩy vào tuyệt lộ. Sau cú quét đao hủy diệt của Tư Đồ Kính, hơn một nửa số thuyền gỗ của phu đò đã bị đánh nát, linh thể của Thẩm Thanh Thư đầy vết rạn nứt, gã phải chống đao quỳ trên mũi thuyền để giữ vững thân hình. Hoa Vô Lệ cũng bị hắc long xích sắt đánh lui, oán khí đỏ ngòm quanh thân nhạt đi trông thấy.


"Màng bảo vệ thọ nguyên sắp vỡ rồi!" Hàn Thiên đứng trên mũi thuyền U Minh Linh Chu, vội vã gõ mạnh chiếc la bàn đồng cổ lớn, khuôn mặt thiếu niên trắng bệch vì sợ hãi.


Tư Đồ Kính đứng trên không trung, nhìn xuống màng bảo vệ màu tím đang bao bọc bến đò số 9 với ánh mắt đầy tham lam và tàn nhẫn: "Âm Thạch Thọ Nguyên cực phẩm... Tên phu đò phế vật kia lấy đâu ra bảo vật này? Nhưng tất cả đều sẽ thuộc về ta!"


Lão vung tay phải, triệu hồi sợi xích U Minh Tỏa khổng lồ quay trở lại, hắc hỏa đỏ ngòm bùng cháy ngút trời. Lão chuẩn bị đích thân ra tay, giáng một đòn toàn lực để san phẳng Luân Hồi Đài.


*Rắc!*


Dưới sức ép khổng lồ từ sát thế của Tư Đồ Kính và các đợt oanh tạc liên tục của chiến thuyền chấp pháp, màng bảo vệ màu tím từ thọ nguyên thạch quanh bến đò số 9 đột ngột xuất hiện một vết rạn nứt lớn ở đỉnh kết giới.


*Vù vù vù!*


Luồng oán khí đỏ ngòm đầy sát niệm từ chiến trường đẫm máu bên ngoài theo vết rạn nứt lập tức rò rỉ dữ dội vào bên trong bến đò, tràn thẳng vào khoang thuyền của chiếc U Minh Linh Chu nơi Mộ Hàn đang ngồi xếp bằng bế quan.


Luồng oán khí dơ bẩn, hỗn loạn ấy va chạm trực diện với dòng Thời Gian Sa tinh thuần và chân khí đang hóa lỏng bên trong đan điền của Mộ Hàn.


*Uỳnh!*


Tâm đan điền thời không đang thành hình của Mộ Hàn bỗng rung chuyển dữ dội, vòng xoáy hắc thủy bị nhiễu loạn nghiêm trọng, có dấu hiệu sụp đổ nghịch chuyển ngược lại. Nhục thân Mộ Hàn run lên bần bật, oán huyết từ tay phải rách toác phun ra ướt đẫm sàn gỗ Luân Hồi Đài, thần phách anh chao đảo dữ dội giữa lằn ranh sinh tử ngay khoảnh khắc đúc cơ then chốt nhất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!