Triều Cường Sắp Đến, Nghịch Lộ Trúc Cơ
Tiếng còi báo động đỏ rít lên chói tai, xé rách màn sương mù u minh lạnh buốt của bến đò hoàng gia bến số 1. Luồng tà quang đỏ sậm từ đống tro tàn của Tư Đồ Phong vẫn đang cuồn cuộn bốc lên, ngưng tụ thành ấn ký huyết mạch hình bàn tay xương rỉ máu bám chặt lấy mu bàn tay trái của Mộ Hàn. Cơn bỏng rát kinh hoàng từ ấn ký truyền thẳng vào thần hồn, khiến anh run lên bần bật, oán huyết đen kịt từ vết thương cũ trên tay phải lại rách ra, rỉ xuống ván đá ngục tối kêu xèo xèo ăn mòn.
"Mộ ca ca, mau lên! Quỷ sai tuần sông đang khép chặt vòng vây ngoài bến tàu rồi!" Giọng nói của Hàn Thiên đầy hốt hoảng truyền qua trận pháp của Nhẫn Đồng Rỉ Sét. Thiếu niên trận pháp gầy gò đang đứng ở lối ra ngầm, tay cầm bàn tính đồng liên tục bấm tính tọa độ trốn chạy.
Mộ Hàn không nói một lời, gương mặt gầy gò dưới chiếc áo tơi xám rách nát lạnh lùng đến đáng sợ. Anh siết chặt Linh Hồn Thần Mái Chèo đang bám đầy sương tuyết và kiếm ý đóng băng của Bạch Tuyết, bước nhanh qua đống tro tàn của Tư Đồ Phong. Trong nhẫn đồng rỉ sét, tàn hồn của Bạch Tuyết đang ngủ đông để hồi phục, nhưng luồng kiếm ý tịnh hóa Băng Phách của nàng vẫn không ngừng dao động, tạm thời đóng băng luồng lôi điện đỏ máu đang phát ra từ ấn ký huyết mạch của Tư Đồ Kính trên tay trái anh, giúp anh che giấu bớt khí tức chỉ điểm vị trí.
"Đi!"
Mộ Hàn cùng Hàn Thiên lướt nhanh qua lối đi ngầm bến số 1, nhảy lên U Minh Linh Chu đang neo giấu ẩn dật dưới gầm cầu tàu khuất gió. Khí linh Cổ Linh Nhân lập tức kích hoạt sương mù u minh che giấu thân thuyền gỗ rách nát, bẻ lái lao thẳng ra dòng chảy chính của sông Vong Xuyên, nhắm hướng bến đò số 9 đổ nát mà tốc biến.
***
Tại bến đò số 9, bầu không khí u ám bao phủ nặng nề hơn bao giờ hết. Ngôi nhà tranh rách nát của Mộ Hàn giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, nhưng cầu tàu gỗ mục nát lại đang chen chúc hàng chục con thuyền gỗ cũ kỹ của Bến Đò Liên Minh (Hạ Lưu Đồng Nghiệp). Hơn trăm phu đưa đò nghèo khổ, áo tơi rách vai bám đầy huyết tro, đang đứng ngồi không yên. Thẩm Thanh Thư và Thẩm Thanh Diệp đứng ở đầu cầu tàu, nét mặt đầy lo âu.
Ngay khi chiếc U Minh Linh Chu rẽ sương mù cập bến, Thẩm Thanh Thư lập tức lao tới đỡ lấy Mộ Hàn: "Mộ huynh! Huynh cuối cùng cũng về rồi! Tư Đồ Kính đã phát điên hoàn toàn. Lão phát lệnh đồ sát toàn bộ bến sông hạ lưu, bất kỳ phu đưa đò nào dám tàng trữ oan hồn phàm nhân hoặc có liên quan đến huynh đều bị tước đoạt hồn phách làm củi thắp đền! Liên minh chúng ta đã không còn đường lui nữa!"
Mộ Hàn bước xuống thuyền, tay phải rỉ máu đen được Thẩm Thanh Diệp vội vã dùng dược thảo tịnh hóa băng bó lại. Anh nhìn lướt qua những gương mặt khắc khổ, sợ hãi nhưng đầy oán hận của các phu đò đồng nghiệp. Họ sống kiếp nô lệ hèn mọn dưới roi da của Chấp Pháp Điện quá lâu rồi, hôm nay, sắc lệnh đồ sát của Tư Đồ Kính đã ép họ vào đường cùng.
"Mộ ca ca, vết sẹo của huynh..." Thẩm Thanh Diệp xót xa nhìn cánh tay phải của anh, gân cốt nứt nẻ phát sáng tím nhạt chập chờn dưới lớp băng gạc. Nàng biết, anh đã tiêu tốn quá nhiều linh lực Luyện Khí Viên mãn để chiến đấu vượt cấp tại bến hoàng gia.
"Ta không sao," Mộ Hàn khàn giọng nói, đôi mắt u lam quét qua vạn dân đưa đò. "Tư Đồ Kính sắp dẫn đại quân tới đây. Lão muốn dùng máu của chúng ta để tế hồn cho cháu trai lão. Các vị huynh đệ, các người muốn quỳ xuống chờ chết, hay muốn cùng ta cầm mái chèo đánh sập vương tọa tàn bạo của chúng?"
"Chiến! Chúng ta thà hồn phi phách tán còn hơn làm củi đốt cho tiên nhân!" Thẩm Thanh Thư vung đao gầm lên, khơi dậy ngọn lửa căm thù trong lòng vạn phu đò. Tiếng hô hoán vang dội cả khúc sông sương mù. Liên minh phu đò lập tức dàn trận thuyền gỗ của mình dọc bến sông bến đò số 9, tạo thành hàng rào phòng thủ đầu tiên.
***
Mộ Hàn quay trở lại Luân Hồi Đài trên mũi chiếc U Minh Linh Chu. Anh xếp bằng ngồi xuống ván thuyền gỗ rách nát bọc sắt u minh. Cổ Linh Nhân hiện ra bên cạnh anh, khuôn mặt hài đồng trong suốt đầy nghiêm trọng: "Ngươi thực sự muốn đúc U Minh Cơ trong tình trạng nhục thân nứt nẻ này sao? Đan điền rách nát của ngươi cần lực lượng quy tắc cực mạnh để cố định nền móng. Nếu thất bại, Thời Gian Sa sẽ nghiền nát linh hồn ngươi thành cát bụi!"
"Ta không có lựa chọn nào khác," Mộ Hàn lạnh lùng đáp. Anh lấy ra từ trong túi trữ vật cướp được hai bảo vật tối cao: chiếc túi chứa vạn hạt Thời Gian Sa (Cát Thời Gian - Thô) lấp lánh ánh vàng kim, và khối Âm Thạch Thọ Nguyên cực phẩm phát ra hơi ấm thọ nguyên tinh khiết nhưng mang oán niệm phàm nhân cực nặng.
Anh nhỏ một giọt oán huyết từ tay phải rỉ máu vào khối Âm Thạch Thọ Nguyên, kích hoạt năng lượng thọ nguyên khổng lồ bên trong rồi khảm mạnh nó vào trận nhãn trung tâm của Luân Hồi Đài dưới sàn thuyền.
*Oành!*
Thân thuyền U Minh Linh Chu bùng phát một màng bảo vệ màu tím trong suốt cực đại, bao bọc toàn bộ bến đò số 9. Đây là lá chắn tối hậu giúp anh ngăn chặn các đòn tấn công từ bên ngoài trong suốt quá trình đột phá đầy hiểm nguy.
Tiếp đó, Mộ Hàn mở túi Thời Gian Sa thô. Vạn hạt cát lấp lánh như những ngôi sao nhỏ trôi nổi lơ lửng trước mặt anh. Anh nhắm mắt, vận hành Nghịch Hành Quy Nguyên Quyết đến cực hạn, cưỡng ép dẫn dắt luồng cát thời gian hỗn loạn kia đi vào miệng, chảy thẳng xuống đan điền hoang phế của mình.
*Răng rắc! Răng rắc!*
Cơn đau đớn kịch liệt tột cùng bùng phát. Mỗi hạt cát thời gian đi vào kinh mạch giống như một lưỡi dao nhỏ đang mài mòn, cắt xẻ gân cốt của anh từ bên trong. Nhục thân của Mộ Hàn run rẩy dữ dội, da dẻ nứt nẻ rỉ ra những giọt máu đen kịt. Mái tóc đen dài của anh dưới tác động của thời gian ma sát bắt đầu chuyển sang màu bạc ở phần ngọn tóc với tốc độ mắt thường có thể thấy được. (Cost paid)
"A...!!!" Mộ Hàn cắn chặt răng gầm rú trong cổ họng, cố giữ vững thần trí nhạy cảm không bị ảo ảnh quá khứ cuốn trôi. Đan điền rách nát của anh dưới sự tàn phá của cát thời gian bắt đầu xảy ra phản ứng nghịch chuyển kinh thiên, dòng chân khí xám tro dần dần hóa lỏng, ngưng tụ thành một vòng xoáy hắc thủy cuồn cuộn lấp lánh bụi vàng – quá trình đúc U Minh Cơ Trúc Cơ Kỳ bắt đầu khởi động.
***
Cùng lúc đó, ngoài bến sông sương mù, tiếng trống trận Chấp Pháp Điện vang lên dồn dập rùng rợn.
Hàng trăm chiến thuyền giáp sắt nặng nề của Chấp Pháp Điện, dẫn đầu bởi chiếc ngự thuyền khổng lồ của Chấp sự Tư Đồ Kính, đã xé rách sương đen bao vây kín toàn bộ bến đò số 9. Ấn ký huyết mạch trên tay trái Mộ Hàn bỗng bùng phát ánh sáng đỏ máu rực rỡ, chỉ điểm vị trí của anh như một ngọn hải đăng giữa đêm tối.
Tư Đồ Kính đứng trên mũi thuyền rồng, mặc đại bào chấp sự màu đen viền máu bay phần phật, khuôn mặt dài như mặt ngựa vặn vẹo vì sát ý phục thù cực hạn. Lão vung mạnh tay phóng ra sợi xích sắt khổng lồ U Minh Tỏa quét sạch mặt nước sông Vong Xuyên, gầm lên một tiếng chấn động địa giới:
"Nghịch tặc Mộ Hàn! Hãy ra đây nộp mạng tế hồn cho cháu ta!"
Đúng lúc này, bầu trời hạ lưu sông Vong Xuyên đột ngột chuyển sang màu đen kịt không một tia sáng. Dòng nước sông Vong Xuyên dâng cao cuồn cuộn triều cường đen kịt, nhưng thay vì chảy xuôi theo dòng, nước sông bỗng khựng lại rồi bắt đầu chảy ngược dữ dội dội về quá khứ với sức mạnh vạn quân, ném toàn bộ hạm đội chiến thuyền của Chấp Pháp Điện vào cảnh hỗn loạn chao đảo dữ dội.
Trên đỉnh luồng triều cường nghịch lưu cực hạn đang dâng cao ngập trời kia, bóng dáng khổng lồ đầy oán hận ngưng tụ từ hắc khí của Tư Đồ Kính đột ngột xuất hiện, đôi mắt đỏ ngầu rực lửa sát cơ đang gào thét lao thẳng về phía bến đò số 9.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!